Tha thứ cho người đã cắm sừng mình

Chào các bác, em trước nay chỉ nằm vùng ngồi xem mọi người trò chuyện. Nay buồn quá em lên chia sẻ với các bác về câu chuyện của em.

Chẳng là một ngày đẹp trời khi sang công ty mới, em đã gặp cô gái ấy. Rồi mọi chuyện tiến triển như bình thường, em và cô ấy yêu nhau. Nhưng sau một thời gian em mới biết rằng thằng nyc của cô ấy vẫn luôn theo đuổi và làm mọi cách để lấy lại tình yêu của cô ấy như một kẻ điên tình. Em có nói với cô ấy hãy để anh xử lý, nhưng cô ấy bảo không cần. Và chuyện gì tới cũng phải tới.

Một ngày đẹp trời cô ấy lên đón em tại chỗ làm, và thằng nyc đi theo, sau đó em bắt gặp và gọi nó vào nói chuyện và phát hiện ra rằng cô ấy đã đồng ý một yêu cầu duy nhất của thằng nyc chính là quan hệ với nó một lần cuối. Và mọi thứ em sẽ đều không biết và cô ấy cũng sẽ ỉm đi nếu không có cuộc gặp mặt đó. Nhưng thật trớ trêu rằng lúc đó em lại tha thứ cho cô ấy và tiếp tục yêu nhau. Cô ấy hứa rằng sẽ thay đổi và không lừa dối em nữa. Em có nói rằng nếu muốn ở bên em thì cô ấy phải chấp nhận sự chì chiết của em. Mọi chuyện khép lại khi cô ấy đồng ý.

Nhưng thật sự cảm giác người yêu mình ngủ với người khác trong khi trong mối quan hệ với mình nó ám ảnh em từng giờ từng phút khi em gần gũi hoặc nghĩ tới cô ấy. Em lúc nào trong người cũng sợ bị cắm sừng. Em sợ cô ấy đi linh tinh. Em hoài nghi tới cả những mối quan hệ thân thiết của cô ấy như anh em họ, điều gì cô ấy làm hoặc chỉ cần 1 2 tiếng không liên lạc cũng khiến em nghĩ rằng cô ấy đang lên giường với ai đó.

Trải qua hơn 1 năm bên nhau, em cũng cố gắng đối xử tốt với cô ấy nhưng chỉ một phần vì trong em lúc nào cũng có sự cảnh giác và không tin tưởng. Cô ấy thì luôn chấp nhận nghe em chì chiết, làm mọi thứ để khiến em nghĩ cô ấy thay đổi. Nhưng trong tâm trí em thì em lại có tư tưởng rằng cô phải chấp nhận điều đấy không thì tôi sẽ giải tán cô bất cứ lúc nào. Và rồi dịch Covid diễn ra, em thất nghiệp và dốt mình trong 4 góc phòng trong nhà. Thật sự quãng thời gian đấy gần như em trầm cảm, gia đình ở nhà thì các cụ cãi vã nhau, công việc thì không có, tình yêu thì cứ cảm thấy nặng nề bởi lòng tin đã đánh mất.

Và rồi một lần khi em chì chiết cô ấy. Cô ấy nín nhịn và 2 đứa không nói chuyện với nhau trong 7 ngày. 7 ngày đó bản thân em cũng thấy buồn, em sợ cô ấy thay đổi. Hoài nghi cô ấy. Rồi như mọi lần cô ấy phải nhắn tin để nói chuyện với em, có lẽ em thật trẻ con khi làm vậy. Sau khi 2 đứa làm lành, em có nói rằng nếu một lần chúng ta xa nhau như thế này nữa, có lẽ phải chia tay thôi. Và những ngày sau có lúc em hâm lên e lại chì chiết tiếp mặc dù cô ấy cũng chẳng làm gì.

Rồi tới một lần sau câu chuyện lại tiếp tục diễn ra như vậy, em và cô ấy không nói gì với nhau trong 7 ngày, lần này thì em quyết định chặn tất cả từ cô ấy. Khi người ta nói muốn làm gì thì cũng sẽ tìm mọi cách để làm, Em nghĩ rằng cô ấy sẽ lấy số khác gọi em và em sẽ tha thứ. Và điều đó xảy ra, vào ngày sinh nhật em, cô ấy đã lấy số khác gọi. Nhưng không hiểu sao em lại giận hờn em phũ phàng với cô ấy. Em mong cô ấy sẽ gọi lại, nhưng không cô ấy không gọi lại nữa.

Và rồi hết 2 tháng giãn cách xã hội. Em mở chặn ra và hỏi han cô ấy. Nhưng cái điệu bộ của em vẫn khinh khỉnh ra vẻ là cô phải níu tôi không sẽ chia tay, mặc dù em rất muốn quay lại và nhớ cô ấy. Nhưng em lại thấy cô ấy hời hợt đi nhiều. Em có nói cô ấy qua lấy lại đồ mà cô ấy cho em (thực ra cũng chỉ muốn qua nói chuyện và quay lại với nhau). Cô ấy đồng ý, nhưng ngày hôm sau cô ấy tới và về luôn, Em rất shock và kéo tay cô ấy lại, hỏi em làm sao thế, xong cô ấy phũ phàng nói em không muốn phải chịu đựng cảm giác đó nữa, em muốn chia tay, em không còn yêu anh nữa. Lúc đó em lại là người níu kéo cô ấy. Nhưng cô ấy vùng vằng và về ngay.

Ngày hôm đó em rất shock, em cảm giác mất đi một sự thân quen hàng ngày hàng giờ của mình. 2 ngày sau vào một tối mưa gió, em gọi điện cho cô ấy lúc nửa đêm, em hỏi han và muốn quay lại. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho. Em phi sang nhà cô ấy giữa trời mưa bão bùng mong gặp nói chuyện nhưng cô ấy đã chuyển chỗ, em đứng dưới mưa lạnh xin cô ấy địa chỉ để em qua, nhưng cuối cùng chỉ còn là những câu phũ phàng. Rồi cô ấy tắt điện thoại đi ngủ và mặc kệ em dưới trời mưa.

Có thể thấy cô ấy phũ vậy chắc nhiều bác nghĩ em sẽ từ bỏ, nhưng lúc điên tình ai biết được sẽ suy nghĩ gì. Những ngày sau em nhắn tin cô ấy chặn, gọi điện cô ấy cười cợt bảo em đang có người yêu mới rồi, anh ấy sắp cưới em rồi, em đạng hạnh phúc lắm, rồi xua đuổi em như tà ma. Rồi cô ấy cũng đã chặn sạch liên hệ. Em lại lấy số khác để gọi và nhắn tin zalo, nhưng đều là những lời trách cứ rằng em bỏ bê cô ấy lúc cô ấy cần em nhất, Cô ấy nói nên níu kéo người xứng đáng chứ không phải em. Rồi em đang hạnh phúc a đừng làm phiền. Cuối cùng thì cũng chẳng còn số điện thoại nào để liên lạc nữa vì cô ấy chặn sạch. Em đã phải buông tay.

Bỗng dưng thiếu vắng cô ấy khiến em trở nên buồn hẳn, có lẽ em đã không mạnh mẽ chấm dứt từ ngày mới mọc sừng nên để tình cảm quá sâu đậm và lấn át hết ý chí. Nhưng thật sự em rất buồn vì mất cô ấy, và đau lòng hơn khi cô ấy không còn yêu em nữa. Bạn bè em ai cũng khuyên nên kệ đi nhưng trong đầu em vẫn vấn vương mãi. Em tự trách bản thân mình đối xử tệ bạc để người ta đi. Em trách bản thân không coi trọng tình cảm của người ta.

Thật là em quá yếu đuối, đã dám chấp nhận ăn sừng nhưng không bỏ qua cho cô ấy, để rồi tới bây giờ một mình ngồi hút thuốc mà nghĩ người ta không còn nhớ tới mình rồi. Kết thúc một cuộc tình buồn.
 
Nhị Gia không có tuổi với một kẻ ăn chơi dính bệnh tật
 
Chào các bác, em trước nay chỉ nằm vùng ngồi xem mọi người trò chuyện. Nay buồn quá em lên chia sẻ với các bác về câu chuyện của em.

Chẳng là một ngày đẹp trời khi sang công ty mới, em đã gặp cô gái ấy. Rồi mọi chuyện tiến triển như bình thường, em và cô ấy yêu nhau. Nhưng sau một thời gian em mới biết rằng thằng nyc của cô ấy vẫn luôn theo đuổi và làm mọi cách để lấy lại tình yêu của cô ấy như một kẻ điên tình. Em có nói với cô ấy hãy để anh xử lý, nhưng cô ấy bảo không cần. Và chuyện gì tới cũng phải tới.

Một ngày đẹp trời cô ấy lên đón em tại chỗ làm, và thằng nyc đi theo, sau đó em bắt gặp và gọi nó vào nói chuyện và phát hiện ra rằng cô ấy đã đồng ý một yêu cầu duy nhất của thằng nyc chính là quan hệ với nó một lần cuối. Và mọi thứ em sẽ đều không biết và cô ấy cũng sẽ ỉm đi nếu không có cuộc gặp mặt đó. Nhưng thật trớ trêu rằng lúc đó em lại tha thứ cho cô ấy và tiếp tục yêu nhau. Cô ấy hứa rằng sẽ thay đổi và không lừa dối em nữa. Em có nói rằng nếu muốn ở bên em thì cô ấy phải chấp nhận sự chì chiết của em. Mọi chuyện khép lại khi cô ấy đồng ý.

Nhưng thật sự cảm giác người yêu mình ngủ với người khác trong khi trong mối quan hệ với mình nó ám ảnh em từng giờ từng phút khi em gần gũi hoặc nghĩ tới cô ấy. Em lúc nào trong người cũng sợ bị cắm sừng. Em sợ cô ấy đi linh tinh. Em hoài nghi tới cả những mối quan hệ thân thiết của cô ấy như anh em họ, điều gì cô ấy làm hoặc chỉ cần 1 2 tiếng không liên lạc cũng khiến em nghĩ rằng cô ấy đang lên giường với ai đó.

Trải qua hơn 1 năm bên nhau, em cũng cố gắng đối xử tốt với cô ấy nhưng chỉ một phần vì trong em lúc nào cũng có sự cảnh giác và không tin tưởng. Cô ấy thì luôn chấp nhận nghe em chì chiết, làm mọi thứ để khiến em nghĩ cô ấy thay đổi. Nhưng trong tâm trí em thì em lại có tư tưởng rằng cô phải chấp nhận điều đấy không thì tôi sẽ giải tán cô bất cứ lúc nào. Và rồi dịch Covid diễn ra, em thất nghiệp và dốt mình trong 4 góc phòng trong nhà. Thật sự quãng thời gian đấy gần như em trầm cảm, gia đình ở nhà thì các cụ cãi vã nhau, công việc thì không có, tình yêu thì cứ cảm thấy nặng nề bởi lòng tin đã đánh mất.

Và rồi một lần khi em chì chiết cô ấy. Cô ấy nín nhịn và 2 đứa không nói chuyện với nhau trong 7 ngày. 7 ngày đó bản thân em cũng thấy buồn, em sợ cô ấy thay đổi. Hoài nghi cô ấy. Rồi như mọi lần cô ấy phải nhắn tin để nói chuyện với em, có lẽ em thật trẻ con khi làm vậy. Sau khi 2 đứa làm lành, em có nói rằng nếu một lần chúng ta xa nhau như thế này nữa, có lẽ phải chia tay thôi. Và những ngày sau có lúc em hâm lên e lại chì chiết tiếp mặc dù cô ấy cũng chẳng làm gì.

Rồi tới một lần sau câu chuyện lại tiếp tục diễn ra như vậy, em và cô ấy không nói gì với nhau trong 7 ngày, lần này thì em quyết định chặn tất cả từ cô ấy. Khi người ta nói muốn làm gì thì cũng sẽ tìm mọi cách để làm, Em nghĩ rằng cô ấy sẽ lấy số khác gọi em và em sẽ tha thứ. Và điều đó xảy ra, vào ngày sinh nhật em, cô ấy đã lấy số khác gọi. Nhưng không hiểu sao em lại giận hờn em phũ phàng với cô ấy. Em mong cô ấy sẽ gọi lại, nhưng không cô ấy không gọi lại nữa.

Và rồi hết 2 tháng giãn cách xã hội. Em mở chặn ra và hỏi han cô ấy. Nhưng cái điệu bộ của em vẫn khinh khỉnh ra vẻ là cô phải níu tôi không sẽ chia tay, mặc dù em rất muốn quay lại và nhớ cô ấy. Nhưng em lại thấy cô ấy hời hợt đi nhiều. Em có nói cô ấy qua lấy lại đồ mà cô ấy cho em (thực ra cũng chỉ muốn qua nói chuyện và quay lại với nhau). Cô ấy đồng ý, nhưng ngày hôm sau cô ấy tới và về luôn, Em rất shock và kéo tay cô ấy lại, hỏi em làm sao thế, xong cô ấy phũ phàng nói em không muốn phải chịu đựng cảm giác đó nữa, em muốn chia tay, em không còn yêu anh nữa. Lúc đó em lại là người níu kéo cô ấy. Nhưng cô ấy vùng vằng và về ngay.

Ngày hôm đó em rất shock, em cảm giác mất đi một sự thân quen hàng ngày hàng giờ của mình. 2 ngày sau vào một tối mưa gió, em gọi điện cho cô ấy lúc nửa đêm, em hỏi han và muốn quay lại. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho. Em phi sang nhà cô ấy giữa trời mưa bão bùng mong gặp nói chuyện nhưng cô ấy đã chuyển chỗ, em đứng dưới mưa lạnh xin cô ấy địa chỉ để em qua, nhưng cuối cùng chỉ còn là những câu phũ phàng. Rồi cô ấy tắt điện thoại đi ngủ và mặc kệ em dưới trời mưa.

Có thể thấy cô ấy phũ vậy chắc nhiều bác nghĩ em sẽ từ bỏ, nhưng lúc điên tình ai biết được sẽ suy nghĩ gì. Những ngày sau em nhắn tin cô ấy chặn, gọi điện cô ấy cười cợt bảo em đang có người yêu mới rồi, anh ấy sắp cưới em rồi, em đạng hạnh phúc lắm, rồi xua đuổi em như tà ma. Rồi cô ấy cũng đã chặn sạch liên hệ. Em lại lấy số khác để gọi và nhắn tin zalo, nhưng đều là những lời trách cứ rằng em bỏ bê cô ấy lúc cô ấy cần em nhất, Cô ấy nói nên níu kéo người xứng đáng chứ không phải em. Rồi em đang hạnh phúc a đừng làm phiền. Cuối cùng thì cũng chẳng còn số điện thoại nào để liên lạc nữa vì cô ấy chặn sạch. Em đã phải buông tay.

Bỗng dưng thiếu vắng cô ấy khiến em trở nên buồn hẳn, có lẽ em đã không mạnh mẽ chấm dứt từ ngày mới mọc sừng nên để tình cảm quá sâu đậm và lấn át hết ý chí. Nhưng thật sự em rất buồn vì mất cô ấy, và đau lòng hơn khi cô ấy không còn yêu em nữa. Bạn bè em ai cũng khuyên nên kệ đi nhưng trong đầu em vẫn vấn vương mãi. Em tự trách bản thân mình đối xử tệ bạc để người ta đi. Em trách bản thân không coi trọng tình cảm của người ta.

Thật là em quá yếu đuối, đã dám chấp nhận ăn sừng nhưng không bỏ qua cho cô ấy, để rồi tới bây giờ một mình ngồi hút thuốc mà nghĩ người ta không còn nhớ tới mình rồi. Kết thúc một cuộc tình buồn.
tự bác không biết trân trọng, có không giữ mất đừng tìm
 
và hãy tha thứ để nó cắm thêm cái cho 2 bên cân
 
Lại còn có chuyện đang yêu mình lại đồng ý đi địt nhau với nyc lần cuối. Làm đéo gì chấp nhận chuyện đó được. Cũ người mới ta, nhưng của mình lại có thằng khác dùng là tao tao sút cmnr ngay
 
Chuyện tình cảm khó nói lắm tml ạ, 1 khi đã yêu thật lòng rồi thì, mà tiện đây tnl nào có kinh nghiệm gì để không bị luỵ không
 
Nói chung ngoại tình thì chia tay, ly hôn vậy thôi. Đéo tha thứ cc gì hết, thà đau 1 lần chứ sống mà cứ mỗi lần vạch ra bú liếm lại nghĩ đến cảnh vợ mình bị thằng khác địt thì sống không thọ.
 
Nói chung ngoại tình thì chia tay, ly hôn vậy thôi. Đéo tha thứ cc gì hết, thà đau 1 lần chứ sống mà cứ mỗi lần vạch ra bú liếm lại nghĩ đến cảnh vợ mình bị thằng khác địt thì sống không thọ.
 
Chào các bác, em trước nay chỉ nằm vùng ngồi xem mọi người trò chuyện. Nay buồn quá em lên chia sẻ với các bác về câu chuyện của em.

Chẳng là một ngày đẹp trời khi sang công ty mới, em đã gặp cô gái ấy. Rồi mọi chuyện tiến triển như bình thường, em và cô ấy yêu nhau. Nhưng sau một thời gian em mới biết rằng thằng nyc của cô ấy vẫn luôn theo đuổi và làm mọi cách để lấy lại tình yêu của cô ấy như một kẻ điên tình. Em có nói với cô ấy hãy để anh xử lý, nhưng cô ấy bảo không cần. Và chuyện gì tới cũng phải tới.

Một ngày đẹp trời cô ấy lên đón em tại chỗ làm, và thằng nyc đi theo, sau đó em bắt gặp và gọi nó vào nói chuyện và phát hiện ra rằng cô ấy đã đồng ý một yêu cầu duy nhất của thằng nyc chính là quan hệ với nó một lần cuối. Và mọi thứ em sẽ đều không biết và cô ấy cũng sẽ ỉm đi nếu không có cuộc gặp mặt đó. Nhưng thật trớ trêu rằng lúc đó em lại tha thứ cho cô ấy và tiếp tục yêu nhau. Cô ấy hứa rằng sẽ thay đổi và không lừa dối em nữa. Em có nói rằng nếu muốn ở bên em thì cô ấy phải chấp nhận sự chì chiết của em. Mọi chuyện khép lại khi cô ấy đồng ý.

Nhưng thật sự cảm giác người yêu mình ngủ với người khác trong khi trong mối quan hệ với mình nó ám ảnh em từng giờ từng phút khi em gần gũi hoặc nghĩ tới cô ấy. Em lúc nào trong người cũng sợ bị cắm sừng. Em sợ cô ấy đi linh tinh. Em hoài nghi tới cả những mối quan hệ thân thiết của cô ấy như anh em họ, điều gì cô ấy làm hoặc chỉ cần 1 2 tiếng không liên lạc cũng khiến em nghĩ rằng cô ấy đang lên giường với ai đó.

Trải qua hơn 1 năm bên nhau, em cũng cố gắng đối xử tốt với cô ấy nhưng chỉ một phần vì trong em lúc nào cũng có sự cảnh giác và không tin tưởng. Cô ấy thì luôn chấp nhận nghe em chì chiết, làm mọi thứ để khiến em nghĩ cô ấy thay đổi. Nhưng trong tâm trí em thì em lại có tư tưởng rằng cô phải chấp nhận điều đấy không thì tôi sẽ giải tán cô bất cứ lúc nào. Và rồi dịch Covid diễn ra, em thất nghiệp và dốt mình trong 4 góc phòng trong nhà. Thật sự quãng thời gian đấy gần như em trầm cảm, gia đình ở nhà thì các cụ cãi vã nhau, công việc thì không có, tình yêu thì cứ cảm thấy nặng nề bởi lòng tin đã đánh mất.

Và rồi một lần khi em chì chiết cô ấy. Cô ấy nín nhịn và 2 đứa không nói chuyện với nhau trong 7 ngày. 7 ngày đó bản thân em cũng thấy buồn, em sợ cô ấy thay đổi. Hoài nghi cô ấy. Rồi như mọi lần cô ấy phải nhắn tin để nói chuyện với em, có lẽ em thật trẻ con khi làm vậy. Sau khi 2 đứa làm lành, em có nói rằng nếu một lần chúng ta xa nhau như thế này nữa, có lẽ phải chia tay thôi. Và những ngày sau có lúc em hâm lên e lại chì chiết tiếp mặc dù cô ấy cũng chẳng làm gì.

Rồi tới một lần sau câu chuyện lại tiếp tục diễn ra như vậy, em và cô ấy không nói gì với nhau trong 7 ngày, lần này thì em quyết định chặn tất cả từ cô ấy. Khi người ta nói muốn làm gì thì cũng sẽ tìm mọi cách để làm, Em nghĩ rằng cô ấy sẽ lấy số khác gọi em và em sẽ tha thứ. Và điều đó xảy ra, vào ngày sinh nhật em, cô ấy đã lấy số khác gọi. Nhưng không hiểu sao em lại giận hờn em phũ phàng với cô ấy. Em mong cô ấy sẽ gọi lại, nhưng không cô ấy không gọi lại nữa.

Và rồi hết 2 tháng giãn cách xã hội. Em mở chặn ra và hỏi han cô ấy. Nhưng cái điệu bộ của em vẫn khinh khỉnh ra vẻ là cô phải níu tôi không sẽ chia tay, mặc dù em rất muốn quay lại và nhớ cô ấy. Nhưng em lại thấy cô ấy hời hợt đi nhiều. Em có nói cô ấy qua lấy lại đồ mà cô ấy cho em (thực ra cũng chỉ muốn qua nói chuyện và quay lại với nhau). Cô ấy đồng ý, nhưng ngày hôm sau cô ấy tới và về luôn, Em rất shock và kéo tay cô ấy lại, hỏi em làm sao thế, xong cô ấy phũ phàng nói em không muốn phải chịu đựng cảm giác đó nữa, em muốn chia tay, em không còn yêu anh nữa. Lúc đó em lại là người níu kéo cô ấy. Nhưng cô ấy vùng vằng và về ngay.

Ngày hôm đó em rất shock, em cảm giác mất đi một sự thân quen hàng ngày hàng giờ của mình. 2 ngày sau vào một tối mưa gió, em gọi điện cho cô ấy lúc nửa đêm, em hỏi han và muốn quay lại. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho. Em phi sang nhà cô ấy giữa trời mưa bão bùng mong gặp nói chuyện nhưng cô ấy đã chuyển chỗ, em đứng dưới mưa lạnh xin cô ấy địa chỉ để em qua, nhưng cuối cùng chỉ còn là những câu phũ phàng. Rồi cô ấy tắt điện thoại đi ngủ và mặc kệ em dưới trời mưa.

Có thể thấy cô ấy phũ vậy chắc nhiều bác nghĩ em sẽ từ bỏ, nhưng lúc điên tình ai biết được sẽ suy nghĩ gì. Những ngày sau em nhắn tin cô ấy chặn, gọi điện cô ấy cười cợt bảo em đang có người yêu mới rồi, anh ấy sắp cưới em rồi, em đạng hạnh phúc lắm, rồi xua đuổi em như tà ma. Rồi cô ấy cũng đã chặn sạch liên hệ. Em lại lấy số khác để gọi và nhắn tin zalo, nhưng đều là những lời trách cứ rằng em bỏ bê cô ấy lúc cô ấy cần em nhất, Cô ấy nói nên níu kéo người xứng đáng chứ không phải em. Rồi em đang hạnh phúc a đừng làm phiền. Cuối cùng thì cũng chẳng còn số điện thoại nào để liên lạc nữa vì cô ấy chặn sạch. Em đã phải buông tay.

Bỗng dưng thiếu vắng cô ấy khiến em trở nên buồn hẳn, có lẽ em đã không mạnh mẽ chấm dứt từ ngày mới mọc sừng nên để tình cảm quá sâu đậm và lấn át hết ý chí. Nhưng thật sự em rất buồn vì mất cô ấy, và đau lòng hơn khi cô ấy không còn yêu em nữa. Bạn bè em ai cũng khuyên nên kệ đi nhưng trong đầu em vẫn vấn vương mãi. Em tự trách bản thân mình đối xử tệ bạc để người ta đi. Em trách bản thân không coi trọng tình cảm của người ta.

Thật là em quá yếu đuối, đã dám chấp nhận ăn sừng nhưng không bỏ qua cho cô ấy, để rồi tới bây giờ một mình ngồi hút thuốc mà nghĩ người ta không còn nhớ tới mình rồi. Kết thúc một cuộc tình buồn.
Ban đầu là nó sai. Nhưng thật sự t thấy mày càng ngày càng rẻ rách, k tha thứ đc thì để cho con người ta tìm hạnh phúc. Rồi nó sẽ timd đx thằng có thể chấp nhận quá khứ của nó thôi
 
E kia sai ban đầu nếu mày ko chịu dc thì bỏ đi. Đây bày đặt tha thứ rồi hành hạ nó, thằng thớt này mày bỏ con ng ta đi cho nó đỡ khổ. Tính tiểu nhân như mày yêu ai làm khổ người ta ra.
 
Thế là giờ mày đủ cặp sùng rồi nhé .
Kém cỏi trước cái Lồn thân quen , là mất đi nhiều cái lồn lạ lẫm .
Một cái Lồn lạ hơn ta lồn quen nhe tml
 
Ai rồi cũng từng bị cắm sừng cả thuii=))
Quan trọng là sau khi sự việc xảy ra thì mày vựng lại kiểu gì , buồn thì buồn thật nhưng mạnh mẽ lên rùi mọi việc cx qua đi.
Hơn nửa năm trước tao cũng từng bị cắm sừng mà cảnh mắt thấy tai nghe và sau đấy 3-4 tháng sau đấy cũng lại 1 phát nữa như thế còn hơn cả trên phim. Thời gian ý có buồn, có chán, chả thiết gì, sụt cân trầm trọng, người kiểu đi trên giấy vì ko ngờ người mình yêu nhiều tới thế lại đi đâm cho mình một nhát dao trí tử xuyên thấu chảy máu tim đến bây giờ vết thương lòng của tao cũng vẫn chưa khép miệng. Nhiều khi đ’ hiểu mình chả gây thù chuốc oán với ai xong bị vố đau đúng kiểu nợ đời thế
Xong thằng ml đó thì vẫn nhởn nhơ đi với hết con nọ con khác có mình tao là đau khổ. Nhưng đúng là quả báo thường tới đúng người đúng thời điểm.
Mấy con nó quen trong thơi gian quen tao và cắm sừng tao thì toàn loại phò tham vọng bẩn tưởi và rẻ tiền làm mấy cái nghề như lấy lỗ dưới nuôi lỗ trên, mở mồm ra toàn lời nói giả dối thậm chí còn hơn cả nó và làm những cái mặt trái của xã hội, còn thằng ml này thì lại thích húc đầu vào loz thiên hạ nghĩ mấy con ý đẳng cấp. Mà đúng kiểu nồi nào úp vung nấy toàn bọn phông bạt ảo thích khoe mình có tiền nọ kia nhưng thật chất làm má có gì đâu=))) anh cho chị ảo tưởng anh giàu, chị thì cũng anh ảo tưởng chị cũng giàu
Còn tao hơn nửa năm nay ngoài việc tình duyên như cc ra thì mọi thứ công việc, nhan sắc.. mọi thứ đều thăng hạng, đi ra đường trở nên nổi bật giữa mọi người. Tập trung toàn lực vào công việc và khiến bản thân trở nên đẹp hơn, công việc bận rộn tích cực mang tính cộng đồng giúp người chữa bệnh làm nhiều việc thiện. Zai tây tàu ta toàn dạng ok thích nhưng giờ chưa nguôi ngoai được nên ko có hứng thú vs chưa thể mở lòng đc
Thằng kia thì đổi hết con nọ tới con kia mà t chả thấy con nào ra hồn cả, xong cuộc sống của nó thì thất nghiệp, nợ nần, cờ bạc, ăn chơi. . nói chung là tồi tệ đi rất nhiều. Thời trc yêu t ko thế bh đổ đốn kiểu thành người khác và t thấy con đường phía trc của n toàn một màu đen
Đúng là đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy=)))
 
Sửa lần cuối:
Chào các bác, em trước nay chỉ nằm vùng ngồi xem mọi người trò chuyện. Nay buồn quá em lên chia sẻ với các bác về câu chuyện của em.

Chẳng là một ngày đẹp trời khi sang công ty mới, em đã gặp cô gái ấy. Rồi mọi chuyện tiến triển như bình thường, em và cô ấy yêu nhau. Nhưng sau một thời gian em mới biết rằng thằng nyc của cô ấy vẫn luôn theo đuổi và làm mọi cách để lấy lại tình yêu của cô ấy như một kẻ điên tình. Em có nói với cô ấy hãy để anh xử lý, nhưng cô ấy bảo không cần. Và chuyện gì tới cũng phải tới.

Một ngày đẹp trời cô ấy lên đón em tại chỗ làm, và thằng nyc đi theo, sau đó em bắt gặp và gọi nó vào nói chuyện và phát hiện ra rằng cô ấy đã đồng ý một yêu cầu duy nhất của thằng nyc chính là quan hệ với nó một lần cuối. Và mọi thứ em sẽ đều không biết và cô ấy cũng sẽ ỉm đi nếu không có cuộc gặp mặt đó. Nhưng thật trớ trêu rằng lúc đó em lại tha thứ cho cô ấy và tiếp tục yêu nhau. Cô ấy hứa rằng sẽ thay đổi và không lừa dối em nữa. Em có nói rằng nếu muốn ở bên em thì cô ấy phải chấp nhận sự chì chiết của em. Mọi chuyện khép lại khi cô ấy đồng ý.

Nhưng thật sự cảm giác người yêu mình ngủ với người khác trong khi trong mối quan hệ với mình nó ám ảnh em từng giờ từng phút khi em gần gũi hoặc nghĩ tới cô ấy. Em lúc nào trong người cũng sợ bị cắm sừng. Em sợ cô ấy đi linh tinh. Em hoài nghi tới cả những mối quan hệ thân thiết của cô ấy như anh em họ, điều gì cô ấy làm hoặc chỉ cần 1 2 tiếng không liên lạc cũng khiến em nghĩ rằng cô ấy đang lên giường với ai đó.

Trải qua hơn 1 năm bên nhau, em cũng cố gắng đối xử tốt với cô ấy nhưng chỉ một phần vì trong em lúc nào cũng có sự cảnh giác và không tin tưởng. Cô ấy thì luôn chấp nhận nghe em chì chiết, làm mọi thứ để khiến em nghĩ cô ấy thay đổi. Nhưng trong tâm trí em thì em lại có tư tưởng rằng cô phải chấp nhận điều đấy không thì tôi sẽ giải tán cô bất cứ lúc nào. Và rồi dịch Covid diễn ra, em thất nghiệp và dốt mình trong 4 góc phòng trong nhà. Thật sự quãng thời gian đấy gần như em trầm cảm, gia đình ở nhà thì các cụ cãi vã nhau, công việc thì không có, tình yêu thì cứ cảm thấy nặng nề bởi lòng tin đã đánh mất.

Và rồi một lần khi em chì chiết cô ấy. Cô ấy nín nhịn và 2 đứa không nói chuyện với nhau trong 7 ngày. 7 ngày đó bản thân em cũng thấy buồn, em sợ cô ấy thay đổi. Hoài nghi cô ấy. Rồi như mọi lần cô ấy phải nhắn tin để nói chuyện với em, có lẽ em thật trẻ con khi làm vậy. Sau khi 2 đứa làm lành, em có nói rằng nếu một lần chúng ta xa nhau như thế này nữa, có lẽ phải chia tay thôi. Và những ngày sau có lúc em hâm lên e lại chì chiết tiếp mặc dù cô ấy cũng chẳng làm gì.

Rồi tới một lần sau câu chuyện lại tiếp tục diễn ra như vậy, em và cô ấy không nói gì với nhau trong 7 ngày, lần này thì em quyết định chặn tất cả từ cô ấy. Khi người ta nói muốn làm gì thì cũng sẽ tìm mọi cách để làm, Em nghĩ rằng cô ấy sẽ lấy số khác gọi em và em sẽ tha thứ. Và điều đó xảy ra, vào ngày sinh nhật em, cô ấy đã lấy số khác gọi. Nhưng không hiểu sao em lại giận hờn em phũ phàng với cô ấy. Em mong cô ấy sẽ gọi lại, nhưng không cô ấy không gọi lại nữa.

Và rồi hết 2 tháng giãn cách xã hội. Em mở chặn ra và hỏi han cô ấy. Nhưng cái điệu bộ của em vẫn khinh khỉnh ra vẻ là cô phải níu tôi không sẽ chia tay, mặc dù em rất muốn quay lại và nhớ cô ấy. Nhưng em lại thấy cô ấy hời hợt đi nhiều. Em có nói cô ấy qua lấy lại đồ mà cô ấy cho em (thực ra cũng chỉ muốn qua nói chuyện và quay lại với nhau). Cô ấy đồng ý, nhưng ngày hôm sau cô ấy tới và về luôn, Em rất shock và kéo tay cô ấy lại, hỏi em làm sao thế, xong cô ấy phũ phàng nói em không muốn phải chịu đựng cảm giác đó nữa, em muốn chia tay, em không còn yêu anh nữa. Lúc đó em lại là người níu kéo cô ấy. Nhưng cô ấy vùng vằng và về ngay.

Ngày hôm đó em rất shock, em cảm giác mất đi một sự thân quen hàng ngày hàng giờ của mình. 2 ngày sau vào một tối mưa gió, em gọi điện cho cô ấy lúc nửa đêm, em hỏi han và muốn quay lại. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho. Em phi sang nhà cô ấy giữa trời mưa bão bùng mong gặp nói chuyện nhưng cô ấy đã chuyển chỗ, em đứng dưới mưa lạnh xin cô ấy địa chỉ để em qua, nhưng cuối cùng chỉ còn là những câu phũ phàng. Rồi cô ấy tắt điện thoại đi ngủ và mặc kệ em dưới trời mưa.

Có thể thấy cô ấy phũ vậy chắc nhiều bác nghĩ em sẽ từ bỏ, nhưng lúc điên tình ai biết được sẽ suy nghĩ gì. Những ngày sau em nhắn tin cô ấy chặn, gọi điện cô ấy cười cợt bảo em đang có người yêu mới rồi, anh ấy sắp cưới em rồi, em đạng hạnh phúc lắm, rồi xua đuổi em như tà ma. Rồi cô ấy cũng đã chặn sạch liên hệ. Em lại lấy số khác để gọi và nhắn tin zalo, nhưng đều là những lời trách cứ rằng em bỏ bê cô ấy lúc cô ấy cần em nhất, Cô ấy nói nên níu kéo người xứng đáng chứ không phải em. Rồi em đang hạnh phúc a đừng làm phiền. Cuối cùng thì cũng chẳng còn số điện thoại nào để liên lạc nữa vì cô ấy chặn sạch. Em đã phải buông tay.

Bỗng dưng thiếu vắng cô ấy khiến em trở nên buồn hẳn, có lẽ em đã không mạnh mẽ chấm dứt từ ngày mới mọc sừng nên để tình cảm quá sâu đậm và lấn át hết ý chí. Nhưng thật sự em rất buồn vì mất cô ấy, và đau lòng hơn khi cô ấy không còn yêu em nữa. Bạn bè em ai cũng khuyên nên kệ đi nhưng trong đầu em vẫn vấn vương mãi. Em tự trách bản thân mình đối xử tệ bạc để người ta đi. Em trách bản thân không coi trọng tình cảm của người ta.

Thật là em quá yếu đuối, đã dám chấp nhận ăn sừng nhưng không bỏ qua cho cô ấy, để rồi tới bây giờ một mình ngồi hút thuốc mà nghĩ người ta không còn nhớ tới mình rồi. Kết thúc một cuộc tình buồn.
thoát được là tốt m ạ, sống mãi thế đell sống đc đâu
 
Sống trên đời, con nta không biết quý trọng những gì mình đang có đến khi mất đi thì mới biết hai chữ hối tiếc là gì
 
mày quá trẻ con, mày chấp nhận mà còn lôi ra trì triết nó
 
Điều t thấy là nyc đã hãm và cắm sừng thì cuối cùng cũng sẽ hãm và cắm sừng... dù là m hay đứa khác, dù là bây giờ hay sau này... đó là tính cách chứ không phải chọn lựa.
 
Chào các bác, em trước nay chỉ nằm vùng ngồi xem mọi người trò chuyện. Nay buồn quá em lên chia sẻ với các bác về câu chuyện của em.

Chẳng là một ngày đẹp trời khi sang công ty mới, em đã gặp cô gái ấy. Rồi mọi chuyện tiến triển như bình thường, em và cô ấy yêu nhau. Nhưng sau một thời gian em mới biết rằng thằng nyc của cô ấy vẫn luôn theo đuổi và làm mọi cách để lấy lại tình yêu của cô ấy như một kẻ điên tình. Em có nói với cô ấy hãy để anh xử lý, nhưng cô ấy bảo không cần. Và chuyện gì tới cũng phải tới.

Một ngày đẹp trời cô ấy lên đón em tại chỗ làm, và thằng nyc đi theo, sau đó em bắt gặp và gọi nó vào nói chuyện và phát hiện ra rằng cô ấy đã đồng ý một yêu cầu duy nhất của thằng nyc chính là quan hệ với nó một lần cuối. Và mọi thứ em sẽ đều không biết và cô ấy cũng sẽ ỉm đi nếu không có cuộc gặp mặt đó. Nhưng thật trớ trêu rằng lúc đó em lại tha thứ cho cô ấy và tiếp tục yêu nhau. Cô ấy hứa rằng sẽ thay đổi và không lừa dối em nữa. Em có nói rằng nếu muốn ở bên em thì cô ấy phải chấp nhận sự chì chiết của em. Mọi chuyện khép lại khi cô ấy đồng ý.

Nhưng thật sự cảm giác người yêu mình ngủ với người khác trong khi trong mối quan hệ với mình nó ám ảnh em từng giờ từng phút khi em gần gũi hoặc nghĩ tới cô ấy. Em lúc nào trong người cũng sợ bị cắm sừng. Em sợ cô ấy đi linh tinh. Em hoài nghi tới cả những mối quan hệ thân thiết của cô ấy như anh em họ, điều gì cô ấy làm hoặc chỉ cần 1 2 tiếng không liên lạc cũng khiến em nghĩ rằng cô ấy đang lên giường với ai đó.

Trải qua hơn 1 năm bên nhau, em cũng cố gắng đối xử tốt với cô ấy nhưng chỉ một phần vì trong em lúc nào cũng có sự cảnh giác và không tin tưởng. Cô ấy thì luôn chấp nhận nghe em chì chiết, làm mọi thứ để khiến em nghĩ cô ấy thay đổi. Nhưng trong tâm trí em thì em lại có tư tưởng rằng cô phải chấp nhận điều đấy không thì tôi sẽ giải tán cô bất cứ lúc nào. Và rồi dịch Covid diễn ra, em thất nghiệp và dốt mình trong 4 góc phòng trong nhà. Thật sự quãng thời gian đấy gần như em trầm cảm, gia đình ở nhà thì các cụ cãi vã nhau, công việc thì không có, tình yêu thì cứ cảm thấy nặng nề bởi lòng tin đã đánh mất.

Và rồi một lần khi em chì chiết cô ấy. Cô ấy nín nhịn và 2 đứa không nói chuyện với nhau trong 7 ngày. 7 ngày đó bản thân em cũng thấy buồn, em sợ cô ấy thay đổi. Hoài nghi cô ấy. Rồi như mọi lần cô ấy phải nhắn tin để nói chuyện với em, có lẽ em thật trẻ con khi làm vậy. Sau khi 2 đứa làm lành, em có nói rằng nếu một lần chúng ta xa nhau như thế này nữa, có lẽ phải chia tay thôi. Và những ngày sau có lúc em hâm lên e lại chì chiết tiếp mặc dù cô ấy cũng chẳng làm gì.

Rồi tới một lần sau câu chuyện lại tiếp tục diễn ra như vậy, em và cô ấy không nói gì với nhau trong 7 ngày, lần này thì em quyết định chặn tất cả từ cô ấy. Khi người ta nói muốn làm gì thì cũng sẽ tìm mọi cách để làm, Em nghĩ rằng cô ấy sẽ lấy số khác gọi em và em sẽ tha thứ. Và điều đó xảy ra, vào ngày sinh nhật em, cô ấy đã lấy số khác gọi. Nhưng không hiểu sao em lại giận hờn em phũ phàng với cô ấy. Em mong cô ấy sẽ gọi lại, nhưng không cô ấy không gọi lại nữa.

Và rồi hết 2 tháng giãn cách xã hội. Em mở chặn ra và hỏi han cô ấy. Nhưng cái điệu bộ của em vẫn khinh khỉnh ra vẻ là cô phải níu tôi không sẽ chia tay, mặc dù em rất muốn quay lại và nhớ cô ấy. Nhưng em lại thấy cô ấy hời hợt đi nhiều. Em có nói cô ấy qua lấy lại đồ mà cô ấy cho em (thực ra cũng chỉ muốn qua nói chuyện và quay lại với nhau). Cô ấy đồng ý, nhưng ngày hôm sau cô ấy tới và về luôn, Em rất shock và kéo tay cô ấy lại, hỏi em làm sao thế, xong cô ấy phũ phàng nói em không muốn phải chịu đựng cảm giác đó nữa, em muốn chia tay, em không còn yêu anh nữa. Lúc đó em lại là người níu kéo cô ấy. Nhưng cô ấy vùng vằng và về ngay.

Ngày hôm đó em rất shock, em cảm giác mất đi một sự thân quen hàng ngày hàng giờ của mình. 2 ngày sau vào một tối mưa gió, em gọi điện cho cô ấy lúc nửa đêm, em hỏi han và muốn quay lại. Nhưng cô ấy nhất quyết không cho. Em phi sang nhà cô ấy giữa trời mưa bão bùng mong gặp nói chuyện nhưng cô ấy đã chuyển chỗ, em đứng dưới mưa lạnh xin cô ấy địa chỉ để em qua, nhưng cuối cùng chỉ còn là những câu phũ phàng. Rồi cô ấy tắt điện thoại đi ngủ và mặc kệ em dưới trời mưa.

Có thể thấy cô ấy phũ vậy chắc nhiều bác nghĩ em sẽ từ bỏ, nhưng lúc điên tình ai biết được sẽ suy nghĩ gì. Những ngày sau em nhắn tin cô ấy chặn, gọi điện cô ấy cười cợt bảo em đang có người yêu mới rồi, anh ấy sắp cưới em rồi, em đạng hạnh phúc lắm, rồi xua đuổi em như tà ma. Rồi cô ấy cũng đã chặn sạch liên hệ. Em lại lấy số khác để gọi và nhắn tin zalo, nhưng đều là những lời trách cứ rằng em bỏ bê cô ấy lúc cô ấy cần em nhất, Cô ấy nói nên níu kéo người xứng đáng chứ không phải em. Rồi em đang hạnh phúc a đừng làm phiền. Cuối cùng thì cũng chẳng còn số điện thoại nào để liên lạc nữa vì cô ấy chặn sạch. Em đã phải buông tay.

Bỗng dưng thiếu vắng cô ấy khiến em trở nên buồn hẳn, có lẽ em đã không mạnh mẽ chấm dứt từ ngày mới mọc sừng nên để tình cảm quá sâu đậm và lấn át hết ý chí. Nhưng thật sự em rất buồn vì mất cô ấy, và đau lòng hơn khi cô ấy không còn yêu em nữa. Bạn bè em ai cũng khuyên nên kệ đi nhưng trong đầu em vẫn vấn vương mãi. Em tự trách bản thân mình đối xử tệ bạc để người ta đi. Em trách bản thân không coi trọng tình cảm của người ta.

Thật là em quá yếu đuối, đã dám chấp nhận ăn sừng nhưng không bỏ qua cho cô ấy, để rồi tới bây giờ một mình ngồi hút thuốc mà nghĩ người ta không còn nhớ tới mình rồi. Kết thúc một cuộc tình buồn.
Ngu thì chết. M để đàn bà trèo lên đầu thế là k dc
 
Sao mày không nghĩ là đã cắm sừng thằng kia
 
Lý dontha thi là vì người ra đi mai mãi, bỏ lại tôi với sừng. Nhưng mới có 1 bên ko cân xấu vl
Đành tạo đkien cho người quay về hoằn thành nốt cặp sừng
 

Có thể bạn quan tâm

Top