Chị Hoàng Thị Thiêm
Đầu tiên thầy mở luân xa 6 và 7 cho chị. Chính ở lớp học này chị mới phát hiện mình có khả năng đặc biệt. Khi giảng bài, thầy nói, có ai nhắm mắt vào mà vẫn thấy gì không? Cả lớp mỗi người nói một kiểu, người bảo thấy hào quang hồng, xanh, vàng, thấy ngôi sao nhưng riêng chị thì thấy thầy đứng đó cười.
Lần đầu nghe chị nói, thầy chỉ cho là chị đoán vu vơ nên không để ý.
Buổi thứ 2 thầy mở luân xa 4, 5 chị thấy càng khác thường hơn. Càng nhắm chặt mắt nhìn càng rõ. Khi nhắm mắt ngồi thiền, thầy đi qua chị ghé người tránh cho thầy đi và thầy lại cười.
Buổi thứ 3 cũng vậy nhưng không biết có lực lượng nào sai khiến mà tự nhiên mặt chị lúc đó đỏ bừng lên, chị đứng vụt lên khác hẳn ngày thường. Không rụt rè nhút nhát như mọi khi, chị dõng dạc nói, mình có thể bịt mắt đọc báo. Thấy lạ, mọi người lấy vải, giấy, bông bịt mắt chị lại thế mà chị vẫn đọc được. Từ đó, nhiều người đến khảo nghiệm, kéo đến xem chị không cần dùng mắt mà dùng trán đọc báo.
Sau khảo nghiệm, cơ thể chị rất khác thường. Tay vảy liên tục, người cứ nhảy lên. Chị đến nhà anh Biền chơi nửa tháng thì đêm nào cũng nghe tiếng nói vừa xa vừa gần. Tiếng nói đó nói chị cứ trút hết mọi thứ xuống thì sẽ trở thành người khác. Hôm sau, đúng 4 giờ sáng chị dậy tắm gội rồi đi mua phấn son về bôi vào mặt choe choét. Từ đó, chị như được khai phá khả năng đặc biệt.