Thằng này xạo lồn lan man nhưng hợp ý tao

Kiloph

Già làng
Vatican-City
Có hai thứ gây chia rẻ con người nhất là tiền bạc và địa vị. Thứ ba mới đến tình.
Tiền không quan trọng, quan trọng là không có tiền. Câu này hơi đảo lộn về mặt ngữ pháp nhưng mà chính xác. Vì thế ai cũng cắm mặt vào làm tiền. Đương nhiên. Có tiền mới sống được.
Làm ra tiền thú vị lắm. Ma lực của đồng tiền phần nào đó giống ma lực của tình yêu. Nên đôi lúc nghĩ, người không làm ra tiền bất hạnh lắm.

Nhưng rồi cũng nghĩ, người sinh ra trong gia đình không có gì ngoài tiền, thấy họ bất hạnh hơn. Đến thánh thiện như yêu mà cũng lấy tiền ra. Thực ra, trai gái có dấu vết của đồng tiền đều là “mua bán” chứ nói yêu là xạo. Chán lắm!

Mình là con người đầy mâu thuẫn. Một mặt không tin vào số phận. Nghĩ, số phận thuộc về mình, do mình tạo ta. Nhưng nhìn vào thực tế, lại không thể không tin.
Có người thông minh, có khát vọng, đam mê làm giàu nhưng đi hết thất bại này đến thất bại khác, cuối cùng cũng quay về điểm xuất phát. Có người chẳng học hành, cũng chẳng thông minh, lại chậm chạp, vụng về nhưng làm cái gì cũng thành công, tiền vào như nước.

Có quan niệm cho rằng, những gia đình buôn bán có người bệnh đao thì ăn nên làm ra, nếu đúng thế, tôi nghĩ, vì người đó là biểu tượng nhắc nhở, chậm thôi và không nên khôn quá.

Có cô xinh đẹp, giỏi giang, đoan chính lại lấy phải ông chồng càng lâu càng nghèo. Nghèo thì hèn.
Có cô mặt mũi chỉ ngang mức trung bình, chân ngắn tủn lại lấy được ông chồng giàu sụ. Chẳng thế, nói gì chồng cũng nghe răm rắp.
Có cô mất nết, lấy tiền chồng bao trai nhưng ba lần bảy lượt chồng cũng năn nỉ rước về. Trong lúc có cô xinh đẹp, chính chuyên thì bị chồng bỏ để theo đứa lăng loàn.
Dân gian có câu, "Bôn ba không qua thời vận", thời và vận.
Vậy có số không?

Mình tuổi thơ cơ cực, lớn lên trong thời buổi khó khăn nên căm thù và cố thoát khỏi cái nghèo. Việc gì cũng làm. Từ chở cát sạn, đúc bờ lô, đi củi, đi trầm... đều đã từng. Cuối cùng cũng thoát được nghèo nhưng nhất định là nó không cho giàu.
Giờ thì không nghèo, nếu xếp hạng một cách công bằng thì mình sát điểm trung bình của xã hội. Trung bình là đậu vớt.
Có điều lạ, nghĩ mấy chục năm không ra, là nếu trong túi có tiền thì không làm ra tiền nữa. Phải tiêu đi, cho đi... thì lại có tiền vô lại như cũ.
Chẳng lẽ mình số mình nó thế sao?

Có điều "mình rất thích mình" là, kể cả thuở hàn vi cho đến giờ này, bạn bè gần hay tứ xứ đến chơi, cho dù trong túi, trong thẻ lúc đó chỉ có vài trăm đồng vẫn tiếp đãi như có vài trăm triệu, mặt không biến sắc.
Chỉ vì, tin một điều, phải tiêu đi, cho đi... thì tiền lại vô như cũ.
Mình kiếm tiền thì khó nhưng tiền kiếm mình mấy hồi.

***
Ảnh: Ý muốn nói, ngay cái tên đã giàu rồi, cần gì? Haha :P :P :P
 
thằng chó thớt Kiloph gần đây viết được mấy bài ngu như chó nhưng lại cứ tưởng là hay ho lắm. Buồn cười vãi lồn, bớt ngáo lại đi cu Kiloph
Nó tưởng xàm là pa tê bút hay sao mà cứ tha rác về
 
thằng chó thớt Kiloph gần đây viết được mấy bài ngu như chó nhưng lại cứ tưởng là hay ho lắm. Buồn cười vãi lồn, bớt ngáo lại đi cu Kiloph
Thằng deptrainhatmienbac nó chửi thằng kiloph câu mà trên xam này thằng đ nào chả biết
Kiloph là đồ con chó ngu không hiểu tiếng người
 
2026 rồi, bớt chém nhau chửi nhau lại
Dành sức để 2028 chứng kiến thời kì huy hoàng nhất của đất nước
 

Có thể bạn quan tâm

Top