Có Hình Thời phong kiến làm tình có buscu ko ?

Lại nữa, khi Phật an trú tại thành Vương Xá (nói rộng như trên), bấy giờ vua A-xà-thế sinh một đồng tử, đặt tên là Ưu-đà-di-bạt-đà-la dương vật của cậu bé này bị nhiễm trùng, đã dùng mọi thứ thuốc chữa trị, nhưng vẫn không lành. Thấy đứa bé bị vết thương hành hạ đau đớn, người vú nuôi thường dùng miệng ngậm dương vật, hơi ấm truyền vào, nên giảm bớt sự đau đớn. Bà vú
thường ngậm luôn, dương vật được tiếp xúc với hơi ấm, do đó xuất tinh. Khi xuất tinh, vi trùng liền theo tinh khí ra ngoài. Nhờ thế, đứa trẻ dần dần lành bệnh, dứt hết thống khổ. Từ đó trở đi, nó thường sử dụng phương pháp hành dâm nơi đường miệng, lâu ngày thành thói quen, do đó, nó cưỡng bức những bà vú nuôi khác để nó hành dâm nơi đường miệng.
Cậu ta có một người vợ, cô này suy nghĩ: "Chồng ta đã tập quen thói ấy, sẽ không cần đến ta nữa, vậy ta phải dùng phương tiện gì để ngăn chặn những chuyện xấu ấy". Thế rồi, cô khoác y, trùm lên mặt, để thân thể lõa lồ, đi đến chỗ mẹ chồng, lễ bái thưa hỏi mẹ. Mẹ chồng mắng: "Ngươi điên rồi sao? Tại sao làm như thế?". Cô đáp: "Không điên, chỉ vì con của đại gia (mẹ) bỏ con đường thông thường mà sử dụng đường miệng, cho nên con che miệng lại". Rồi cô trình bày đầy đủ sự việc trên cho mẹ chồng nghe.
Bấy giờ trong cung ai nấy rỉ tai nhau, khiến mọi người ở ngoài đều hay biết cả. Do đó, nhiều người bắt chước hành dâm nơi đường miệng.
Biết việc như thế, các Bà-la-môn, cư sĩ ở thành Vương Xá, cùng đi đến chỗ vua tâu rằng: "Tâu đại vương, trong nước hiện nay đang lưu hành một thói xấu. Vì sao miệng là chỗ ăn uống mà lại dùng làm sự bất tịnh (hành lạc)?"
Vua nghe lời tâu ấy, cho là việc không thể nào chấp nhận được, liền ra lệnh: "Từ nay trở đi, nếu ai làm việc đó, hoặc xúi kẻ khác làm, phải trị tội thật nặng".
Bấy giờ tôn giả Ưu-ba-ly biết đúng lúc, nên hỏi Đức
Thế Tôn: "Bạch Thế Tôn, nếu Tỳ-kheo cùng Tỳ-kheo hành dâm nơi đường miệng, có phạm Ba la di không?"
Phật dạy: "Cả hai đều phạm Ba la di".
Tôn giả lại bạch Phật: "Bạch Thế Tôn, Tỳ-kheo cùng Sa-di hành dâm nơi đường miệng, có phạm Ba-la-di không?".
Phật dạy: "Tỳ-kheo phạm Ba-la-di, còn Sa-di thì đuổi đi".
Lại bạch Phật: "Bạch Thế Tôn, Tỳ-kheo cùng bạch y hành dâm nơi đường miệng thì thế nào?"
Phật dạy: "Tỳ-kheo phạm Ba-la-di, còn bạch y thì theo sự quy định của luật pháp thế gian".
Lại bạch Thế Tôn: "Tỳ-kheo cùng Tỳ-kheo-ni hành dâm nơi đường miệng thì thế nào?"
Phật dạy: "Cả hai đều phạm Ba la di".
Tôn giả lại hỏi: "Bạch Thế Tôn, nếu ngoại đạo xuất gia cùng Tỳ-kheo hành dâm nơi đường miệng thì thế nào?"
Phật dạy: "Tỳ-kheo phạm Ba-la-di, nhưng ngoại đạo thì theo sự quy định của họ biết làm thế nào được!".
Cái này trích ở đâu mà xàm Lồn vậy mày? Thế kỷ 16 người ta mới biết manh nha về vi khuẩn, đến thế kỷ 19 người ta mới nghiên cứu sâu về nó. Mà thời TCN đã biết khái niệm vi trùng rồi? Nhét chữ vào mồm à?
 
Cái này trích ở đâu mà xàm lồn vậy mày? Thế kỷ 16 người ta mới biết manh nha về vi khuẩn, đến thế kỷ 19 người ta mới nghiên cứu sâu về nó. Mà thời TCN đã biết khái niệm vi trùng rồi? Nhét chữ vào mồm à?
Đó là cách người dịch ra tiếng việt nói
Còn nguyên gốc tiếng pali nó sẽ khác
 
Sao không? Mày thử xem kama sutra ra đời năm nào thì biết buscu có thì bao giờ nhé.
:vozvn (18):
Vedic period (thời Veda, khoảng 1500–500 TCN, sớm hơn Phật hàng nghìn năm): Các văn bản Veda (như Rig Veda) đã đề cập gián tiếp đến các hành vi tình dục, và một số nghi thức hoặc thực hành dân gian có liên quan đến tiếp xúc miệng với bộ phận sinh dục. Dù không chi tiết như sau này, nhưng tình dục không phải là điều cấm kỵ hoàn toàn trong xã hội Ấn Độ cổ.
Xã hội thời Phật (thế kỷ 5 TCN, tại Magadha như thành Vương Xá): Sự tích trong Tứ Phần Luật về con trai vua A-xà-thế (Ajātasattu) – tức Ưu-đà-di-bạt-đà-la (Udayibhaddala) – cho thấy hành vi ngậm dương vật (oral) đã trở thành thói quen phổ biến đến mức lan từ cung vua ra ngoài dân chúng. Dân chúng (Bà-la-môn, cư sĩ) còn tâu vua vì coi đó là “thói xấu” (miệng dùng để ăn uống mà lại làm việc bất tịnh). Điều này chứng tỏ oral sex đã tồn tại và lưu hành trong xã hội Ấn Độ thời bấy giờ, trước khi Phật chế giới cấm trong Tăng đoàn.
Sau thời Phật một chút
Kāma Sūtra (của Vātsyāyana, khoảng thế kỷ 3 TCN – 3 CN, muộn hơn thời Phật): Có cả chương riêng dành cho Aupariṣṭhaka (Mouth Congress – hành dâm bằng miệng). Sách mô tả chi tiết 8 kiểu oral sex (fellatio, cunnilingus), kể cả giữa nam-nam, nữ-nữ, với hoạn quan, với gái mại dâm, gái hầu… Tuy nhiên, tác giả cũng có thái độ trái chiều: coi một số hình thức oral sex là “thấp kém”, “phản đạo đức”, không nên làm với phụ nữ có chồng hoặc Bà-la-môn, nhưng vẫn hướng dẫn kỹ thuật rất cụ thể (như “hút quả xoài”, cắn nhẹ, nuốt…).
 
Nghe bảo bên tàu mà quay phim dã sữ cổ trang là cấm hết không cho vào cung điện hay các di tích lịch sử rồi
Muốn quay tự dựng trường quay riêng rồi mà quay thôi
Tránh làm ảnh hưởng nhiều di tích
bên trung có nguyên khu gần giống phim trường Hollywood ý , mấy cái mày nói chỉ để khách tham quan tổ chức sự kiện cực lớn thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top