Có Video Thời tiết cực đoan mới thấy cái giá của work an nhàn, ổn định

  • Tạo bởi Tạo bởi O M $
  • Start date Start date
tao loser thật mà. còn lười nữa. Thấy nhục đéo dám nói chuyện tieeps xúc hay làm ăn gì với ai luôn. Cứ bịt kín mặt ra ngoài đường chạy mấy cuốc ship xong đêm về ngủ thôi.
Đm, có đứa con làm vốn rồi kêu cl
Mày ở quê hay phố, ở quê còn đỡ
 
U40, thất nghiệp. Công ty nó cho layoff hơn 2 năm rồi, tưởng vài tháng rồi xin việc lại, ai ngờ đi luôn.
Từ chuyên viên giờ thành shipper freelance, thỉnh thoảng mới có cuốc chạy, còn đâu ngồi bấm lướt newfeed coi đời nó trôi. Vợ bỏ 6 năm trước, bảo không chịu nổi cảnh chồng không có chí, sống dựa bố mẹ, nuôi con không nên hồn. Cũng chả trách được. Đời ai cũng muốn ngẩng mặt lên, đâu ai muốn cúi đầu ăn bám.

Tao ở cùng thằng cu con trong căn phòng 15m², trong căn nhà của ông bà bô. Không điều hoà. Quạt cây thì chạy ì ạch như cái xe đạp lâu không tra dầu. Hôm nào mưa to là lấy chậu nhôm, xoong nồi ra hứng dột. Nửa đêm hai bố con đang ngủ mà nghe "bộp bộp" là biết nó nhỏ đúng ngay giữa giường rồi.

Mà trời thế này…
Gần 50 độ ngoài trời, lưng áo ướt như tắm. Chạy được 3 cuốc là bạc cả người. Không chạy thì con đói, ông bà già cũng chỉ lo được bữa cơm độn thêm nắm rau, chứ sữa, đồ dùng học cho nó… đéo có tiền mà mua.

Con xe tuổi còn lớn hơn tuổi thằng ku con thì rỉ xích, máy nổ phì phò như hen suyễn, sắp đến kỳ thay dầu mà chưa dám mang đi. Nhiều lúc nhìn nó, tao thấy bản thân cũng y chang – cũ kỹ, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng chạy tiếp, vì dừng lại là chết.

Mỗi lần thấy người ta share mấy bài kiểu “nghề nào cũng cao quý”, “cố gắng là sẽ thành công”, tao chỉ muốn bật cười… mà cười không nổi.

Cuộc đời này, không phải ai cố gắng cũng được tưởng thưởng. Có những người càng cố, càng bị ép xuống đáy.
Và có những kẻ chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, hưởng cái gọi là "ổn định", "văn phòng", "máy lạnh", "bảo hiểm", "chế độ", trong khi tao cắm mặt ngoài đường nắng xối đầu, chỉ mong đủ tiền mua lốc sữa cho con.
Hình như t đọc truyện này ở đâu đó trên xàm rồi.
 
Tao chạy sang tư bản rồi nhưng vẫn ám ảnh chiều tan làm đi từ cầu giấy về hà đông nóng địt chịu được. Về người toàn mùi khói bụi mệt lả
 
Địt tổ cái thời tiết Hà Nội , gần 50 độ thế này bố mày chịu được à.

Tưởng tượng giờ này ae phải chạy shipper ngoài đường, hoặc xe ôm, hoặc làm phụ hồ, cửu vạn. Nghề nào chả cao quý, nhưng xã hội bất công, nên có người sướng và có người khổ, khi cùng tạo ra giá trị.
Nắng nóng vỡ đầu mới thấy cái giá của work văn phòng, cơ quan nhà nước. Ae cứ chê bạc cắc, nhưng cái tiền đấy là trả cho phòng ban máy lạnh, nước nôi dịch vụ, lễ lộc quà cáp, rồi còn hưu trí, chế độ, v.v
Quan trọng nhất, nó trả cho sự yên tâm công tác. Sức khỏe là vàng, ai làm vp đều trẻ đẹp trắng nõn, trong khi bươn chải sau này hom hem, tai nạn lao động hoặc bệnh nghề nghiệp, rủi ro rất nhiều.
Bây giờ mới biết à mày, nhà lước về hưu cầm tiền tỷ, làm hành chính ngồi vp, éo lo deadline sa thải, làm tàng tàng cũng có cái ăn.
Ra ngoài làm chết con đĩ mẹ luông, overtime, update công việc liên tục

Tao chạy sang tư bản rồi nhưng vẫn ám ảnh chiều tan làm đi từ cầu giấy về hà đông nóng địt chịu được. Về người toàn mùi khói bụi mệt lả
Mày làm gì bên tư bẩn vậy
 
Đm, có đứa con làm vốn rồi kêu cl
Mày ở quê hay phố, ở quê còn đỡ
Tao về quê từ đợt dịch. Về quê ăn bám ông bà già đó, mày.
Cưới nhau xong, tưởng hai đứa gồng lên vài năm rồi cố tích góp mua cái nhà nhỏ ở thành phố. Nhưng hết chuyện này tới chuyện kia... đời nó vả không trượt phát nào. Tiền đội nón ra đi, sức thì hao, tình cảm cũng nguội lạnh theo.

Đến lúc dịch bùng, mọi cánh cửa đóng sập. Không còn lối nào khác ngoài quay về quê cho lành.
Cũng 5 năm rồi. 5 năm trôi qua trong lặng lẽ. Giờ cũng quen với cuộc sống ở quê, chạy việc vặt, nuôi con, nhìn trời đất. Nhưng quen không có nghĩa là thoả mãn. Vì căn bản là không có tiền, không có mối quan hệ, không có hướng đi nào rõ ràng.

Cứ sống lay lắt, như cỏ ven đường.
Bạn bè thì nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con ngoan, xe cộ đủ đầy. Còn mình... nhìn lại chỉ thấy một thân một mình, hai bàn tay trắng – mà lòng thì rối như tơ vò.

Nhiều đêm nằm nhìn trần nhà mốc, tao nghĩ:
Mình đã sống kiểu gì mà tới giờ còn không dám ngẩng mặt nhìn đời?
Muốn làm lại thì không biết bắt đầu từ đâu.
Muốn buông xuôi thì lại thương cha mẹ, thương con.
Mà sống kiểu này... cũng không phải sống.

Đời không phải ai cũng có cơ hội để chọn lại. Có những người đi một bước sai, là lạc đường cả đời.
 
15m2 chắc là phố chứ ở quê thì lại ruộng vườn ao cá đéo bh phải khổ, làm công nhân cũng có thể sống thoải mái bia riệu bú ầm ầm
Nói là quê, nhưng giờ toàn bê tông với gạch đá cả rồi.
Lấy đâu ra đất mà trồng rau, nuôi cá như người ta hay mơ về cuộc sống thôn quê yên bình. Ở chỗ tao, không khói bụi thì cũng là bụi đời.

Tao không muốn sống cái kiếp le lói, tối ngày làm công nhân, hết giờ lại tụ tập bia rượu cho quên đời. Tao không đơn giản được như vậy. Tao suy nghĩ nhiều, có khi là nhiều quá. Nhưng sống sao để đời con mình nó không phải lặp lại cái vòng luẩn quẩn như tao, tao vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Mỗi ngày cứ xoay vòng trong cái bế tắc: không tiền, không hướng đi, không biết phải bắt đầu lại từ đâu. Mọi thứ như cái hố sâu, càng vùng vẫy càng chìm.

Nhìn thằng con còn nhỏ xíu, tự nhiên tao thấy nghẹn.
Thương nó bao nhiêu thì càng giận bản thân bấy nhiêu.
Nhiều lúc tuyệt vọng tới mức... chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi.

Không phải vì yếu đuối.
Chỉ là… mày hiểu không, sống mà không thấy đường đi, nó mệt lắm.
 
Tao về quê từ đợt dịch. Về quê ăn bám ông bà già đó, mày.
Cưới nhau xong, tưởng hai đứa gồng lên vài năm rồi cố tích góp mua cái nhà nhỏ ở thành phố. Nhưng hết chuyện này tới chuyện kia... đời nó vả không trượt phát nào. Tiền đội nón ra đi, sức thì hao, tình cảm cũng nguội lạnh theo.

Đến lúc dịch bùng, mọi cánh cửa đóng sập. Không còn lối nào khác ngoài quay về quê cho lành.
Cũng 5 năm rồi. 5 năm trôi qua trong lặng lẽ. Giờ cũng quen với cuộc sống ở quê, chạy việc vặt, nuôi con, nhìn trời đất. Nhưng quen không có nghĩa là thoả mãn. Vì căn bản là không có tiền, không có mối quan hệ, không có hướng đi nào rõ ràng.

Cứ sống lay lắt, như cỏ ven đường.
Bạn bè thì nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con ngoan, xe cộ đủ đầy. Còn mình... nhìn lại chỉ thấy một thân một mình, hai bàn tay trắng – mà lòng thì rối như tơ vò.

Nhiều đêm nằm nhìn trần nhà mốc, tao nghĩ:
Mình đã sống kiểu gì mà tới giờ còn không dám ngẩng mặt nhìn đời?
Muốn làm lại thì không biết bắt đầu từ đâu.
Muốn buông xuôi thì lại thương cha mẹ, thương con.
Mà sống kiểu này... cũng không phải sống.

Đời không phải ai cũng có cơ hội để chọn lại. Có những người đi một bước sai, là lạc đường cả đời.
Đừng đẻ nữa, đẻ 1 đứa rồi đầu tư cho nó là quá đủ rồi.
 
Hình như t đọc truyện này ở đâu đó trên xàm rồi.
thì chuyện đời tao thôi. tao kể lể trên này nhiều rồi mà. trong cái xàm này. ngoài mấy thằng nợ nần vì cờ bạc lô đề bóng bánh thì đéo nói, chắc đéo thằng nào tứ chi đầy đủ, được ăn học đàng hoàng, có nhiều cơ hội phát triển lại thành thằng thất bại toàn tập như tao.
 
thì chuyện đời tao thôi. tao kể lể trên này nhiều rồi mà. trong cái xàm này. ngoài mấy thằng nợ nần vì cờ bạc lô đề bóng bánh thì đéo nói, chắc đéo thằng nào tứ chi đầy đủ, được ăn học đàng hoàng, có nhiều cơ hội phát triển lại thành thằng thất bại toàn tập như tao.
Chia buồn cùng m. Hình như con m còn bị bệnh gì đó nữa phải k
 
Nói là quê, nhưng giờ toàn bê tông với gạch đá cả rồi.
Lấy đâu ra đất mà trồng rau, nuôi cá như người ta hay mơ về cuộc sống thôn quê yên bình. Ở chỗ tao, không khói bụi thì cũng là bụi đời.

Tao không muốn sống cái kiếp le lói, tối ngày làm công nhân, hết giờ lại tụ tập bia rượu cho quên đời. Tao không đơn giản được như vậy. Tao suy nghĩ nhiều, có khi là nhiều quá. Nhưng sống sao để đời con mình nó không phải lặp lại cái vòng luẩn quẩn như tao, tao vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Mỗi ngày cứ xoay vòng trong cái bế tắc: không tiền, không hướng đi, không biết phải bắt đầu lại từ đâu. Mọi thứ như cái hố sâu, càng vùng vẫy càng chìm.

Nhìn thằng con còn nhỏ xíu, tự nhiên tao thấy nghẹn.
Thương nó bao nhiêu thì càng giận bản thân bấy nhiêu.
Nhiều lúc tuyệt vọng tới mức... chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi.

Không phải vì yếu đuối.
Chỉ là… mày hiểu không, sống mà không thấy đường đi, nó mệt lắm.
Bãi cát dài, lại bãi cát dài
Đi 1 bước như lùi 1 bước
Mặt trời sắp lặn chưa nghỉ đc
Lữ khách trên đường nước mắt rơi
 
thì chuyện đời tao thôi. tao kể lể trên này nhiều rồi mà. trong cái xàm này. ngoài mấy thằng nợ nần vì cờ bạc lô đề bóng bánh thì đéo nói, chắc đéo thằng nào tứ chi đầy đủ, được ăn học đàng hoàng, có nhiều cơ hội phát triển lại thành thằng thất bại toàn tập như tao.
Mày viết sách vê cuộc đời mày đi có khi lại bú Văn hay chữ tốt v.l.Mày mà loser chắc anh em ở đây oẳng hết mẹ oy.Văn vở mượt v.l
 
U40, thất nghiệp. Công ty nó cho layoff hơn 2 năm rồi, tưởng vài tháng rồi xin việc lại, ai ngờ đi luôn.
Từ chuyên viên giờ thành shipper freelance, thỉnh thoảng mới có cuốc chạy, còn đâu ngồi bấm lướt newfeed coi đời nó trôi. Vợ bỏ 6 năm trước, bảo không chịu nổi cảnh chồng không có chí, sống dựa bố mẹ, nuôi con không nên hồn. Cũng chả trách được. Đời ai cũng muốn ngẩng mặt lên, đâu ai muốn cúi đầu ăn bám.

Tao ở cùng thằng cu con trong căn phòng 15m², trong căn nhà của ông bà bô. Không điều hoà. Quạt cây thì chạy ì ạch như cái xe đạp lâu không tra dầu. Hôm nào mưa to là lấy chậu nhôm, xoong nồi ra hứng dột. Nửa đêm hai bố con đang ngủ mà nghe "bộp bộp" là biết nó nhỏ đúng ngay giữa giường rồi.

Mà trời thế này…
Gần 50 độ ngoài trời, lưng áo ướt như tắm. Chạy được 3 cuốc là bạc cả người. Không chạy thì con đói, ông bà già cũng chỉ lo được bữa cơm độn thêm nắm rau, chứ sữa, đồ dùng học cho nó… đéo có tiền mà mua.

Con xe tuổi còn lớn hơn tuổi thằng ku con thì rỉ xích, máy nổ phì phò như hen suyễn, sắp đến kỳ thay dầu mà chưa dám mang đi. Nhiều lúc nhìn nó, tao thấy bản thân cũng y chang – cũ kỹ, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng chạy tiếp, vì dừng lại là chết.

Mỗi lần thấy người ta share mấy bài kiểu “nghề nào cũng cao quý”, “cố gắng là sẽ thành công”, tao chỉ muốn bật cười… mà cười không nổi.

Cuộc đời này, không phải ai cố gắng cũng được tưởng thưởng. Có những người càng cố, càng bị ép xuống đáy.
Và có những kẻ chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, hưởng cái gọi là "ổn định", "văn phòng", "máy lạnh", "bảo hiểm", "chế độ", trong khi tao cắm mặt ngoài đường nắng xối đầu, chỉ mong đủ tiền mua lốc sữa cho con.
lười thì nói thẳng mẹ ra là lười đi, u40 vẫn độ tuổi lao động, k muốn làm grab shipper thì đi làm công nhân. Kêu lo cho con cái mà đéo chịu vác mặt ra đường cày cuốc lo cho nó cuộc sống đầy đủ thì cũng chỉ là thằng hèn giỏi bốc phét thôi
 
Chia buồn cùng m. Hình như con m còn bị bệnh gì đó nữa phải k
Thanks mày. Con tao chậm nói, tăng động giảm chú ý. Phát hiện ra từ lúc mới 2 tuổi, lúc đó hoang mang lắm, thật sự không biết là con bị tự kỷ hay chỉ là tăng động nhẹ. Rồi cũng dắt đi khám, cho học sớm, can thiệp này kia.

May mà càng lớn thì con càng ổn hơn. Mọi thứ không đến mức bi kịch như lúc đầu tao lo. Nhưng ADHD thì là thứ theo cả đời, phải chấp nhận và học cách sống cùng với nó thôi.

Tao nghĩ giờ xã hội mới bắt đầu nhận diện rõ ADHD, chứ ngày xưa chắc nhiều người cũng mắc mà không hề biết. Tao cũng tự thấy bản thân mình ngày xưa là một dạng như vậy – thừa năng lượng, dễ phân tán, hay quên.

Con tao thì đúng là hiếu động thật, nhưng bù lại tình cảm lắm. Rất yêu thương gia đình, đặc biệt là nghe lời tao. Chỉ mong sau này con đủ sức thích nghi và sống tốt với thế giới này.
 
lười thì nói thẳng mẹ ra là lười đi, u40 vẫn độ tuổi lao động, k muốn làm grab shipper thì đi làm công nhân. Kêu lo cho con cái mà đéo chịu vác mặt ra đường cày cuốc lo cho nó cuộc sống đầy đủ thì cũng chỉ là thằng hèn giỏi bốc phét thôi
Tao không chỉ lười, mà còn hay tự ti, tự ái cao. Mỗi ngày chạy con xe cà tàng, tuổi đời còn lớn hơn cả thằng con tao, tao phải bịt kín từ đầu đến chân mới dám ra đường — sợ lỡ gặp mấy đứa bạn cũ, chúng nó khinh bỉ.
Không dám làm gì lớn, vì năng lực có hạn, quan hệ không có, ăn nói không khéo, tiền bạc lại càng không. Thậm chí đi uống ly nước bàn chuyện làm ăn cũng phải lăn tăn xem ai trả tiền.
Mệt mỏi thật sự.
Đầu óc lúc nào cũng quanh quẩn với hai chữ nghèo và cảm giác mình hèn. Muốn thoát ra mà đéo tìm thấy lối.
 
U40, thất nghiệp. Công ty nó cho layoff hơn 2 năm rồi, tưởng vài tháng rồi xin việc lại, ai ngờ đi luôn.
Từ chuyên viên giờ thành shipper freelance, thỉnh thoảng mới có cuốc chạy, còn đâu ngồi bấm lướt newfeed coi đời nó trôi. Vợ bỏ 6 năm trước, bảo không chịu nổi cảnh chồng không có chí, sống dựa bố mẹ, nuôi con không nên hồn. Cũng chả trách được. Đời ai cũng muốn ngẩng mặt lên, đâu ai muốn cúi đầu ăn bám.

Tao ở cùng thằng cu con trong căn phòng 15m², trong căn nhà của ông bà bô. Không điều hoà. Quạt cây thì chạy ì ạch như cái xe đạp lâu không tra dầu. Hôm nào mưa to là lấy chậu nhôm, xoong nồi ra hứng dột. Nửa đêm hai bố con đang ngủ mà nghe "bộp bộp" là biết nó nhỏ đúng ngay giữa giường rồi.

Mà trời thế này…
Gần 50 độ ngoài trời, lưng áo ướt như tắm. Chạy được 3 cuốc là bạc cả người. Không chạy thì con đói, ông bà già cũng chỉ lo được bữa cơm độn thêm nắm rau, chứ sữa, đồ dùng học cho nó… đéo có tiền mà mua.

Con xe tuổi còn lớn hơn tuổi thằng ku con thì rỉ xích, máy nổ phì phò như hen suyễn, sắp đến kỳ thay dầu mà chưa dám mang đi. Nhiều lúc nhìn nó, tao thấy bản thân cũng y chang – cũ kỹ, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng chạy tiếp, vì dừng lại là chết.

Mỗi lần thấy người ta share mấy bài kiểu “nghề nào cũng cao quý”, “cố gắng là sẽ thành công”, tao chỉ muốn bật cười… mà cười không nổi.

Cuộc đời này, không phải ai cố gắng cũng được tưởng thưởng. Có những người càng cố, càng bị ép xuống đáy.
Và có những kẻ chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, hưởng cái gọi là "ổn định", "văn phòng", "máy lạnh", "bảo hiểm", "chế độ", trong khi tao cắm mặt ngoài đường nắng xối đầu, chỉ mong đủ tiền mua lốc sữa cho con.
Có cái Lồn tao tin một thằng loser viết văn cỡ này
 
Thanks mày. Con tao chậm nói, tăng động giảm chú ý. Phát hiện ra từ lúc mới 2 tuổi, lúc đó hoang mang lắm, thật sự không biết là con bị tự kỷ hay chỉ là tăng động nhẹ. Rồi cũng dắt đi khám, cho học sớm, can thiệp này kia.

May mà càng lớn thì con càng ổn hơn. Mọi thứ không đến mức bi kịch như lúc đầu tao lo. Nhưng ADHD thì là thứ theo cả đời, phải chấp nhận và học cách sống cùng với nó thôi.

Tao nghĩ giờ xã hội mới bắt đầu nhận diện rõ ADHD, chứ ngày xưa chắc nhiều người cũng mắc mà không hề biết. Tao cũng tự thấy bản thân mình ngày xưa là một dạng như vậy – thừa năng lượng, dễ phân tán, hay quên.

Con tao thì đúng là hiếu động thật, nhưng bù lại tình cảm lắm. Rất yêu thương gia đình, đặc biệt là nghe lời tao. Chỉ mong sau này con đủ sức thích nghi và sống tốt với thế giới này.
Mong m và gia đình vượt qua mọi khổ nạn

Adidas phật
Quán vô ngã.
 
Tao không chỉ lười, mà còn hay tự ti, tự ái cao. Mỗi ngày chạy con xe cà tàng, tuổi đời còn lớn hơn cả thằng con tao, tao phải bịt kín từ đầu đến chân mới dám ra đường — sợ lỡ gặp mấy đứa bạn cũ, chúng nó khinh bỉ.
Không dám làm gì lớn, vì năng lực có hạn, quan hệ không có, ăn nói không khéo, tiền bạc lại càng không. Thậm chí đi uống ly nước bàn chuyện làm ăn cũng phải lăn tăn xem ai trả tiền.
Mệt mỏi thật sự.
Đầu óc lúc nào cũng quanh quẩn với hai chữ nghèo và cảm giác mình hèn. Muốn thoát ra mà đéo tìm thấy lối.
vấn đề của m thì có rất nhiều, nhưng chủ yếu nhất là m có đủ quyết tâm không hay thôi. Thứ có giá trị duy nhất còn lại trong cuộc đời mày là con mày, mày phải sống tốt và cho nó 1 cuộc sống tốt. Chính bản thân mày phải luôn luôn tâm niệm việc đó. Mỗi khi mày định tự ti, tự ái, chán nản hay bất cứ cái lol gì khác thì hãy nghĩ về con mày để tiếp tục cố gắng. Vứt bỏ sĩ diện đi, và bắt đầu từ những việc cơ bản nhất, để con cái ít nhất không bị đói. Vứt bỏ sĩ diện đi, đi làm công nhân, kiếm lấy mấy đồng ổn định cho con. Đi làm rồi chịu khó dè sẻn, tích cóp, khi mày có tài sản tích lũy rồi, tự khắc con người mày sẽ khác đi (đó gọi là sự thay đổi về lượng dẫn tới sự biến đổi về chất trong triết học đó). Lúc đó, mày có thể nghĩ về việc làm ăn kinh doanh hay bất cứ cái cc gì khác đều được, miễn sao nó sẽ đáp ứng tốt cho cuộc sống của mày và con mày. Tao cũng từng có địa vị trong xã hội, tao cũng bỏ dở công việc rồi chật vật đi tìm công việc khác. Giờ tao lại bắt đầu từ đầu ở 1 công ty khác, nhưng tao vẫn happy, tất cả là vì gia đình và các con tao
 
thì chuyện đời tao thôi. tao kể lể trên này nhiều rồi mà. trong cái xàm này. ngoài mấy thằng nợ nần vì cờ bạc lô đề bóng bánh thì đéo nói, chắc đéo thằng nào tứ chi đầy đủ, được ăn học đàng hoàng, có nhiều cơ hội phát triển lại thành thằng thất bại toàn tập như tao.
Là 1 ng đi trc thì chú có j nhắn nhủ vs thế hệ sau ko
 
thì chuyện đời tao thôi. tao kể lể trên này nhiều rồi mà. trong cái xàm này. ngoài mấy thằng nợ nần vì cờ bạc lô đề bóng bánh thì đéo nói, chắc đéo thằng nào tứ chi đầy đủ, được ăn học đàng hoàng, có nhiều cơ hội phát triển lại thành thằng thất bại toàn tập như tao.
Co len
 
Sửa lần cuối:
U40, thất nghiệp. Công ty nó cho layoff hơn 2 năm rồi, tưởng vài tháng rồi xin việc lại, ai ngờ đi luôn.
Từ chuyên viên giờ thành shipper freelance, thỉnh thoảng mới có cuốc chạy, còn đâu ngồi bấm lướt newfeed coi đời nó trôi. Vợ bỏ 6 năm trước, bảo không chịu nổi cảnh chồng không có chí, sống dựa bố mẹ, nuôi con không nên hồn. Cũng chả trách được. Đời ai cũng muốn ngẩng mặt lên, đâu ai muốn cúi đầu ăn bám.

Tao ở cùng thằng cu con trong căn phòng 15m², trong căn nhà của ông bà bô. Không điều hoà. Quạt cây thì chạy ì ạch như cái xe đạp lâu không tra dầu. Hôm nào mưa to là lấy chậu nhôm, xoong nồi ra hứng dột. Nửa đêm hai bố con đang ngủ mà nghe "bộp bộp" là biết nó nhỏ đúng ngay giữa giường rồi.

Mà trời thế này…
Gần 50 độ ngoài trời, lưng áo ướt như tắm. Chạy được 3 cuốc là bạc cả người. Không chạy thì con đói, ông bà già cũng chỉ lo được bữa cơm độn thêm nắm rau, chứ sữa, đồ dùng học cho nó… đéo có tiền mà mua.

Con xe tuổi còn lớn hơn tuổi thằng ku con thì rỉ xích, máy nổ phì phò như hen suyễn, sắp đến kỳ thay dầu mà chưa dám mang đi. Nhiều lúc nhìn nó, tao thấy bản thân cũng y chang – cũ kỹ, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng chạy tiếp, vì dừng lại là chết.

Mỗi lần thấy người ta share mấy bài kiểu “nghề nào cũng cao quý”, “cố gắng là sẽ thành công”, tao chỉ muốn bật cười… mà cười không nổi.

Cuộc đời này, không phải ai cố gắng cũng được tưởng thưởng. Có những người càng cố, càng bị ép xuống đáy.
Và có những kẻ chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, hưởng cái gọi là "ổn định", "văn phòng", "máy lạnh", "bảo hiểm", "chế độ", trong khi tao cắm mặt ngoài đường nắng xối đầu, chỉ mong đủ tiền mua lốc sữa cho con.
Cái gì cũng có giá của nó
Mày muốn ngồi mát thì mày phải có việc nhàn lương cao - việc nhàn lương cao nó đòi 1 cái giá là trình độ hoặc quan hệ hoặc tiền hoặc bằng thủ đoạn ( cái giá cái mày phải đánh đổi chính là lương tâm của mày )

Những thằng ngồi mát ăn bát vàng nó đều phải trả giá trước đấy rồi ( hoặc bố mẹ nó trả cho rồi ) . Vợ mày đúng đấy
 
Nói là quê, nhưng giờ toàn bê tông với gạch đá cả rồi.
Lấy đâu ra đất mà trồng rau, nuôi cá như người ta hay mơ về cuộc sống thôn quê yên bình. Ở chỗ tao, không khói bụi thì cũng là bụi đời.

Tao không muốn sống cái kiếp le lói, tối ngày làm công nhân, hết giờ lại tụ tập bia rượu cho quên đời. Tao không đơn giản được như vậy. Tao suy nghĩ nhiều, có khi là nhiều quá. Nhưng sống sao để đời con mình nó không phải lặp lại cái vòng luẩn quẩn như tao, tao vẫn chưa tìm được câu trả lời.

Mỗi ngày cứ xoay vòng trong cái bế tắc: không tiền, không hướng đi, không biết phải bắt đầu lại từ đâu. Mọi thứ như cái hố sâu, càng vùng vẫy càng chìm.

Nhìn thằng con còn nhỏ xíu, tự nhiên tao thấy nghẹn.
Thương nó bao nhiêu thì càng giận bản thân bấy nhiêu.
Nhiều lúc tuyệt vọng tới mức... chỉ muốn đập đầu vào tường cho rồi.

Không phải vì yếu đuối.
Chỉ là… mày hiểu không, sống mà không thấy đường đi, nó mệt lắm.
Vậy tóm lại bây giờ mày muốn gì ? :doubt: Trừ khi mày bị liệt tứ chi nằm một chổ , còn không thì cuộc đời này là vở kịch của chính mày , bi hay hài , nhân vật chính hay nhân vật phụ là do mày chọn . Trừ khi mày không muốn , chứ mày đã muốn thì có ông trời cũng không cản được mày .
 
Vậy tóm lại bây giờ mày muốn gì ? :doubt: Trừ khi mày bị liệt tứ chi nằm một chổ , còn không thì cuộc đời này là vở kịch của chính mày , bi hay hài , nhân vật chính hay nhân vật phụ là do mày chọn . Trừ khi mày không muốn , chứ mày đã muốn thì có ông trời cũng không cản được mày .
Nay dậy sớm văn phong mạnh mẽ hào hùng quá vậy bạng
 

Có thể bạn quan tâm

Top