U40, thất nghiệp. Công ty nó cho layoff hơn 2 năm rồi, tưởng vài tháng rồi xin việc lại, ai ngờ đi luôn.
Từ chuyên viên giờ thành shipper freelance, thỉnh thoảng mới có cuốc chạy, còn đâu ngồi bấm lướt newfeed coi đời nó trôi. Vợ bỏ 6 năm trước, bảo không chịu nổi cảnh chồng không có chí, sống dựa bố mẹ, nuôi con không nên hồn. Cũng chả trách được. Đời ai cũng muốn ngẩng mặt lên, đâu ai muốn cúi đầu ăn bám.
Tao ở cùng thằng cu con trong căn phòng 15m², trong căn nhà của ông bà bô. Không điều hoà. Quạt cây thì chạy ì ạch như cái xe đạp lâu không tra dầu. Hôm nào mưa to là lấy chậu nhôm, xoong nồi ra hứng dột. Nửa đêm hai bố con đang ngủ mà nghe "bộp bộp" là biết nó nhỏ đúng ngay giữa giường rồi.
Mà trời thế này…
Gần 50 độ ngoài trời, lưng áo ướt như tắm. Chạy được 3 cuốc là bạc cả người. Không chạy thì con đói, ông bà già cũng chỉ lo được bữa cơm độn thêm nắm rau, chứ sữa, đồ dùng học cho nó… đéo có tiền mà mua.
Con xe tuổi còn lớn hơn tuổi thằng ku con thì rỉ xích, máy nổ phì phò như hen suyễn, sắp đến kỳ thay dầu mà chưa dám mang đi. Nhiều lúc nhìn nó, tao thấy bản thân cũng y chang – cũ kỹ, mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng chạy tiếp, vì dừng lại là chết.
Mỗi lần thấy người ta share mấy bài kiểu “nghề nào cũng cao quý”, “cố gắng là sẽ thành công”, tao chỉ muốn bật cười… mà cười không nổi.
Cuộc đời này, không phải ai cố gắng cũng được tưởng thưởng. Có những người càng cố, càng bị ép xuống đáy.
Và có những kẻ chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, hưởng cái gọi là "ổn định", "văn phòng", "máy lạnh", "bảo hiểm", "chế độ", trong khi tao cắm mặt ngoài đường nắng xối đầu, chỉ mong đủ tiền mua lốc sữa cho con.