Cảnh báo lừa đảo‼️ Thứ gì các Chính quyền "có vấn đề" đổ nguồn lực Quốc gia vào nhiều nhưng lợi ích với CQ không đáng kể

kenzyn

Bát sứ hư hỏng
United-States
Những Thứ Này Là Những Thứ Chính Quyền Bỏ Rất Nhiều Nguồn Lực Quốc Gia Vào Đó Nhưng Bản Thân Chính Quyền Lại Hưởng Rất Ít Lợi Ích

Quân đội và vũ khí quy ước khổng lồ
Liên Xô chi ~25% GDP cho quốc phòng trong khi nền kinh tế dân sự thiếu hụt hàng tiêu dùng cơ bản. Các nhà máy thép, than, xi măng được xây dựng theo chỉ tiêu sản lượng — không theo nhu cầu thực — dẫn đến lãng phí khổng lồ. Lợi ích chính trị: không đáng kể, vì chính bộ máy quân sự cồng kềnh này góp phần làm sụp đổ chế độ.

Các dự án cơ sở hạ tầng hoành tráng mang tính biểu tượng cũng là một khoản chi đáng kể. Đập thủy điện khổng lồ, đường sắt cao tốc đến vùng xa, sân bay không có khách, thành phố mới xây xong rồi bỏ hoang — tất cả nhằm thể hiện "sức mạnh chế độ" nhưng hiệu quả kinh tế thường rất thấp. Các "thành phố ma" ở Trung Quốc hay các công trình lớn thời Liên Xô là những ví dụ điển hình. Bắc Triều Tiên xây sân vận động, khách sạn Ryugyong (bỏ hoang 30+ năm), các lễ diễu hành tốn kém. Romania dưới Ceaușescu xây Cung điện Nghị viện — tòa nhà lớn thứ 2 thế giới — trong khi người dân thiếu điện, thực phẩm.

Bộ máy tuyên truyền và kiểm duyệt cũng ngốn nguồn lực đáng kể. Hệ thống báo đài nhà nước, kiểm duyệt internet (Great Firewall của Trung Quốc tốn hàng tỷ USD), đội ngũ dư luận viên — tất cả rất tốn kém nhưng nghiên cứu cho thấy hiệu quả thuyết phục thực sự khá hạn chế. Người dân thường không tin tuyên truyền mà chỉ giả vờ tuân thủ. Chế độ tồn tại chủ yếu nhờ sợ hãi và lợi ích vật chất, không phải vì dân thật sự tin.

Thể thao thành tích cao và Olympic là một lĩnh vực khác. Đông Đức, Liên Xô, Trung Quốc đầu tư khổng lồ vào đào tạo vận động viên đỉnh cao. Huy chương vàng tạo niềm tự hào nhất thời nhưng không củng cố tính chính danh lâu dài cho chế độ. Người dân Đông Đức không bớt muốn sang Tây Đức chỉ vì nước mình nhiều huy chương hơn.

Viện trợ/xuất khẩu cách mạng cũng là khoản chi lớn. Cuba chi nguồn lực khổng lồ gửi quân sang Angola, Ethiopia; Liên Xô hỗ trợ các phong trào cách mạng toàn cầu. Lợi ích địa chính trị thường rất mơ hồ so với chi phí bỏ ra, và các đồng minh được tạo ra thường không trung thành hay hữu ích.

Nông nghiệp tập thể hóa/nông trường quốc doanh là trường hợp đặc biệt — không chỉ lãng phí mà còn phản tác dụng, gây ra nạn đói và bất ổn, đe dọa chính chế độ. Liên Xô, Trung Quốc (Đại Nhảy Vọt), Việt Nam (giai đoạn 1975–1986) đổ nguồn lực khổng lồ vào mô hình hợp tác xã không hiệu quả. Kết quả: năng suất giảm mạnh, nạn đói xảy ra, chế độ mất tính chính danh kinh tế.

Hàng nghìn giờ học chủ nghĩa Mác-Lênin bắt buộc trong trường học, đại học — chiếm thời gian của cả học sinh lẫn giáo viên — trong khi khảo sát nội bộ ở nhiều nước cho thấy mức độ tin tưởng thực sự vào ý thức hệ rất thấp.

Bộ máy an ninh khổng lồ nhưng kém hiệu quả Stasi (Đông Đức) có 1 nhân viên/63 dân — tỷ lệ giám sát cao nhất lịch sử. Dù vậy, chế độ vẫn sụp đổ năm 1989. Chi phí duy trì bộ máy này ngốn nguồn lực khổng lồ nhưng không ngăn được sự tan rã từ bên trong.
 

Có thể bạn quan tâm

Top