Cảnh báo lừa đảo‼️ Thực trạng Quy Nhơn

Tudini

Cái lồn nhăn nheo
Vì sao quy nhơn lại đông đen như kiến, dù người cũng ít....
Vì sao đi dạo ở quy nhơn lại rất bực...
Vì sao đi siêu thị quy nhơn tính tiền rất lâu...
Vì sao của các loại vì sao.

Đây là tại sao.
Thành quy nhơn ở rìa biển, là một thành phố, nằm trong tỉnh BĐ, ngày xưa là vùng đất cổ thuộc văn hóa Sa Huỳnh và Đông Sơn nổi tiếng và sau đó đất đế đô của vương quốc Chăm, cư dân đã theo các vị Vua thời Nguyễn tới đây và sinh sống, khai hoang vào trong phía Nam và 1 số dừng chân tại Quy Nhơn và 1 số thì đi tiếp vào miền Nam có thể gọi là dân sài gòn lúc bấy giờ.

Thành phố Quy Nhơn nằm ở vị trí đắc địa và do vậy không khí có lẽ thoáng mát hơn các Huyện, nhưng nó không hề quá to lớn cũng ko có gì để mà a dua, bu đông như ruồi hiện nay, thành phố quy nhơn nhưng con người quy nhơn thì ít, người ở các Huyện là nhiều, các Huyện như Phù Mỹ, Phù Cát, 3 Quan, Bồng Sơn, hay gần hơn 1 chút là TUy Phước, cư dân "nhà quê" ở những nơi này cứ ùa ra quy nhơn đòi sống, đòi đi làm, đòi giành, giật miếng làm, miếng ăn của người dân quy nhơn chính gốc.

Tại vì sao t lại nói 1 cách tiêu cực như vậy, tại vì t ghét cái dân nhà quê lắm luôn, họ keo kiệt, họ ngu si, họ bủn xỉn, và họ ra đây đông đất, chật người, chứ ko thật sự làm giàu cho cái thành phố Quy Nhơn, từ con gái tới con trai, ai là dân ở huyện thì nhìn qua là biết ngay, cái quần kiểu cũ, ống suông, mông quần thì chật, màu xanh của chất liệu jean thì quá đậm, sợi jean thì dày và cứng, và họ thường mang đôi dép lào.....Từ con trai cho tới con gái, hầu như ai ở bình định mà không phải cư dân của thành phố Quy Nhơn....là ưa mặc đồ jean, có người còn mặc cả một set đồ jean, từ áo khoác cho tới áo trong và tới cái quần với mũ lưỡi trai cũng là jean luôn. Về cái tính cách thì dân quê họ khôn như chó giữ nhà, đi ăn đợi rủ, đi uống đợi bao, và ko bao giờ có ý định giúp đỡ người khác, con trai thì nói chuyện ngu, nhắn tin ko dấu, sai ngữ pháp, con gái thì chảnh, khó gần, hay nạnh họe trong công việc.

Bạn có thể đi vào một quán hay một công ty và gặp 1 cô nhân viên nữ nào đó, chắc chắn cô ấy sẽ nói giọng "nhà quơ". Tại sao thành phố Quy Nhơn nhưng con người toàn là "nhà quơ". Với mức lương chỉ có 5 triệu một tháng, tiền trọ, tiền ăn, tiền nhà, tiền điện nước kẹt két lắm cũng 4 triệu rồi, còn dư chỉ có 1 triệu, vậy tại sao họ không đi làm ở Huyện gần nhà để tích lũy tiền, mà lại lên Quy Nhơn làm 1 công việc không mấy cao lương mà vẫn cố ở Quy Nhơn, vì họ luôn mộng tưởng cao sang, cứ làm gì làm, bấu víu vào cái thành phố Quy Nhơn là sang xịn mịn hơn dân ở "nhà quơ" trước đã, mặt ngoài còn có cơ hội quen con trai, con gái ở thành phố, hy vọng cưới được chồng, vợ ở thành phố, và ở lại luôn.....thường là các cô gái mới có suy nghĩ cố neo lại thành phố Quy Nhơn để cưới chồng thành phố. Cho nên những người con gái "nhà quơ" ở tỉnh BĐ mà lên Quy Nhơn đi làm thì tính cách rất bần tiện, kẹt xỉ, đề cao mục đích, còn mấy thứ như bạn bè, bản thân, sự tích lũy kiến thức thì họ ko cần, họ chỉ muốn tìm trai giàu nhất Quy Nhơn và cưới.

Ngoài ra còn có 1 cái sự hãm Lồn cành cạch của mấy chị "nhà quơ". Đó là cái tư tưởng "cưới ck ck nuôi". Cũng từ "quơ" mà ra. Nghĩa là tuy ở phố Quy Nhơn rồi, nhưng nếu cưới ck thì vẫn muốn sống theo cái nếp "nhà quơ" đó là mặc đồ bộ, sáng đút cháo cho con, chiều bồng con ru ngủ, còn chồng đi làm đưa hết tiền cho vợ đi chợ, sắm đồ, giữ của. Một phần tại công việc ở Quy Nhơn cũng khan hiếm, một phần mấy chị cũng lười đi làm, mà mấy chị hễ đi làm là chỉ muốn làm việc nhẹ, như là làm Kế Toán, Văn Phòng, chứ làm mấy việc vất vả hơn thì mấy chị hổng làm, để đùn cho người khác, cho nên nói tới xin việc mà ở Quy Nhơn mà các công việc mang tính Văn Phòng là lúc nào cũng bị báo động đỏ, tức là không còn chỗ nào tuyển nữa, luôn có mấy chị nhà quơ giành làm hết rồi.

Mấy chị nhà quơ này thời sinh viên cũng đã rất hãm, ở trọ nhà ai là cái nhà trọ đó coi như vứt luôn, dơ còn hơn cả con trai, con trai có thể dơ do bày bừa, ăn uống ko dọn, nhưng mấy chị dơ đúng cái kiểu từ thân thể dơ ra, căn phòng toàn mùi bvs, quần lót, còn tô mỳ, bịch nhựa, vỏ bánh kẹo thì chả thua gì mấy ông con trai, có khi mấy chị mời bạn trai vô phòng trọ chịch luôn tại phòng, cho nên cái mùi "chịch" thì chắc khó mà tả thành lời, nhưng ra đường thì mấy chị cố trang điểm cho đậm, phấn cho dày, dĩ nhiên là ko giấu nổi cái sự dơ dáy ẩn sâu cơ thể của mấy chị "quơ". Có thể nhận biết rất dễ ai là gái "quơ" ai là gái "phố". Đó là cái áo mấy chị mặc hay phồng phồng to to ở đô vai, không hiểu sao mấy chị tướng đã xấu rồi mà còn thích mặc áo có đô vai bự để cho càng giống đàn ông hơn. Còn trai ở "quơ" thì ưa mặc áo sơ mi màu tối, ôm, dài tay cho ốm nhách như nhái phơi khô.

Cứ hễ tới ngày mùa lễ hội, chẳng hiểu sao dân Quy Nhơn đâu thì ít, nhưng dân "quơ" thì nhiều, lễ hội thì ở đâu chả có, tâm ta vui thì nơi nào cũng là lễ hội, thế mà mấy anh chị ở "quơ" cứ đùn hết ra quy nhơn, đi không đi nhưng cứ thích đứng lại tại chỗ cho đông nghẹt 1 đoạn đường nào đó, gây kẹt xe, chỗ nào đang kẹt xe thì mấy chị lại càng thích nhét vô, bu vô cho đông hơn nữa, cứ như là giành chỗ "chơi" vậy, thành phố nhưng toàn dân "quơ" ra chơi, giành giành giành, mà có chơi gì đâu, mấy anh chị ra cũng chả có vô nhà hàng sang, toàn vô mấy quán nhậu bình dân rẻ tiền ăn tiết kiệm như mèo, còn nhà hàng sang vẫn ế lòi ra, chẳng đóng góp được gì cho doanh thu nhà hàng, mà cứ thích dồn hết ra Quy Nhơn chạy chạy xe chạy qua chạy lại vô nghĩa, tốn xăng, phí thời gian. Đã vậy ý thức của mấy ảnh chỉ "quơ" cũng rất kém, cứ đi xe là hú, hét, khạc nhổ bừa bãi, có nhiều anh chạy cái xe cùi nhưng lạng lách còn mấy chị ngồi sau cũng cười ha há như khoái chí lắm.

Lâu lâu, cuối tuần, đi cái siêu thị GO, mua có 2 củ cà rốt, mà ra tính tiền chờ tới 45 phút, toàn mấy anh chị nhà "quơ" mua đồ cái kiểu ngu như bò, nhân viên đang tính tiền thì lại chạy vô trong siêu thị lựa thêm mấy món hàng nữa, đem ra tính tiếp, con nhân viên cũng là "quơ" luôn, nên nó chẳng biết làm gì, cứ đứng đợi cái chị mà đang chạy ngược vô lại trong siêu thị lựa hàng, ra rồi mới bắt đầu tiếp tục công việc, thành ra cả dây người đứng chờ mỗi 1 chị "quơ" đỏng đảnh kia lựa hàng 2 lần, ra tính tiền....

Mua bánh mì thì toàn lấy tay sờ, bóp cho nát bánh mì....
Đi thang máy thì đứng lại ngay chỗ bắt đầu bước lên thang máy, cười cười, giỡn giỡn, cho trẻ con đứng đùa giỡn ở cái đoạn bước lên đó, chặn lối đi của bao nhiêu người khác.
Mua đồ thì chả có khỉ gì đặc biệt, toàn mua mấy cái đồ linh tinh, lỉnh kỉnh, rẻ tiền, mà mua tới cả xe to đùng, tính tiền thì lâu lắc, nhiều khi nghĩ mấy chị ở "quơ" ăn to dữ vậy sao, 1 lần siêu thị mà mua nào là nước ngọt, nào mì tôm, nào bánh, kẹo, đầy cái giỏ xe đẩy.
Đi đứng thì cứ chen lấn và thích đạp vào cái phần cuối của đôi dép, đôi guốc của người khác.

T ghét dân nhà quơ
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top