Có Video Thượng Đức thất thủ khiến Đà Nẵng (VNCH) sập đổ trong 3 ngày

2 ông có thể nói đánh đấm ngon lành nhất của BV. 1 ông sáng tạo ra chiến thuyết, 1 ông tham gia gần như tất cả các trận thắng lớn của BV.
Mân là người phát hiện ra câu : Bám thắt lưng địch.. nổi tiếng mà sau ai cũng nghĩ do Chí Thanh phát minh ra.
Chơn, như sinh ra chỉ để đánh nhau, chưa biết thua là gì. Lên tới tư lệnh quân khu rồi mà năm 85 đánh Khmer đỏ, còn xuống dưới đi trinh sát như đại đội trưởng.
So với Trọng Tấn thì sao m?
 
So với Trọng Tấn thì sao m?
Tấn vào nam 64, chỉ huy đánh trận Đồng Xoài, Cũng bộ sậu sư 312 từng đánh ĐBP Tấn Độ Cầm, tưởng ăn tươi nuốt sống Đôn Luân, rồi dong về Sg, nhưng ngay đợt đầu nướng cmn hết 2 trung đoàn chủ lực đầu tiên của Miền. Đánh thêm trận đầu với Mỹ ở Bàu Bàng thì anh em Nam sản chịu không nổi, bảo đánh thế thì thắng cũng để làm gì. Mỗi đại đội đánh xong còn lại khoảng 10 người, y như ĐBP. Có trung đoàn 16 vừa hành quân tự khu 4 vào bổ sung, đánh xong Bàu Bàng mất cmn tên, quân số còn lại giải tán bổ sung cho các đơn vị khác. Thấy không ổn, Tấn được kéo về HN.
Tấn vốn tính khố đỏ, làm Cai nên khi quay đầu về CM, sẵn súng và kinh nghiệm quân sự, lại chơi vơi Tây nhiều khi đá bóng, đầu óc sáng sủa hơn anh em bần nông, Tấn ngồi vào vị trí chỉ huy từ ban đầu. Số bọc điều cứ tuần tự mà tiến!!
 
Tấn vào nam 64, chỉ huy đánh trận Đồng Xoài, Cũng bộ sậu sư 312 từng đánh ĐBP Tấn Độ Cầm, tưởng ăn tươi nuốt sống Đôn Luân, rồi dong về Sg, nhưng ngay đợt đầu nướng cmn hết 2 trung đoàn chủ lực đầu tiên của Miền. Đánh thêm trận đầu với Mỹ ở Bàu Bàng thì anh em Nam sản chịu không nổi, bảo đánh thế thì thắng cũng để làm gì. Mỗi đại đội đánh xong còn lại khoảng 10 người, y như ĐBP. Có trung đoàn 16 vừa hành quân tự khu 4 vào bổ sung, đánh xong Bàu Bàng mất cmn tên, quân số còn lại giải tán bổ sung cho các đơn vị khác. Thấy không ổn, Tấn được kéo về HN.
Tấn vốn tính khố đỏ, làm Cai nên khi quay đầu về CM, sẵn súng và kinh nghiệm quân sự, lại chơi vơi Tây nhiều khi đá bóng, đầu óc sáng sủa hơn anh em bần nông, Tấn ngồi vào vị trí chỉ huy từ ban đầu. Số bọc điều cứ tuần tự mà tiến!!
ok tml, mà Tấn tư lệnh trận Bình Trị Thiên 72 đỏ lửa, nghe nói quân cũng đi khá nhiều, m có số liệu bên thứ 3 ko, theo m bên CS tướng nào ngon nghẻ, Văn Tiến Dũng cũng được tung hô lắm, mà đồn rằng Tấn với Thái bị ám sát phải ko?
Ông bị đảng cho người ám sát bằng thuốc độc chết. Sau đó đảng tuyên bố ông bị bệnh đột ngột qua đời. Cùng bị giết với ông còn có đại tướng Hoàng Văn Thái ngày 5 tháng 12 năm 1986, ngay trước Đại hội lần thứ 6 của Đảng, mà nhiều người đồn rằng rất có thể ông sẽ nhậm chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
 
ok tml, mà Tấn tư lệnh trận Bình Trị Thiên 72 đỏ lửa, nghe nói quân cũng đi khá nhiều, m có số liệu bên thứ 3 ko, theo m bên CS tướng nào ngon nghẻ, Văn Tiến Dũng cũng được tung hô lắm, mà đồn rằng Tấn với Thái bị ám sát phải ko?
Tướng trận Việt Nam cho tới 1974 có đặc điểm khác với các tướng của các chiến tranh khác. Chủ yếu về địa hình và và tương quan không cho phép thi thố tài dụng binh nọ kia. Mịa tưởng tượng có tài đến mấy, mưu mẹo, cài thế, tới lúc nổ súng, B52 nó rải thảm cho 1 dải ngang 800 mét dài 3200 mét. Thì tài thánh. Mùa hè đỏ lửa 72 là ví dụ, BV thắng trẻ tre cả 3 mặt trận, do nghi binh, cài thế, và tập trung tối đa nguồn sinh lực vào những vị trí chủ yếu. Nhưng tới lúc B52 nó rải thảm thì tan cmn thành mây khói hết.
Ông Nguyễn Hữu An, từng nói, gặp B52 thì chỉ có may mắn mới sống thôi. giỏi giang gì.
Nên chỉ nói tới mức độ cầm sư đoàn, hồi đó mới hàm thượng tá kịch khung, về khả năng đánh đấm thôi. Như tao nói có Chơn, An, Lê Hữu Trữ ( sư 3 Sv, đánh ở Bình Định) là ngon ghẻ.
Sau năm 73 do tương quan ngang nhau thì mới thể hiện được khả năng cầm quân, lúc đó Nam bộ có Trần Văn Trà, Tây Nguyên có Hoàng Mình Thảo, có con mắt chiến lưỡc, tạo ra nhưng trận đánh quyết định cho ngày 30/4.
Trà chọn Phước Long vì nó là nơi án ngũ chia cắt đg HCM tiếp tế từ Trường Sơn vào cho Đông Nam Bộ, cũng là nơi VNCH có thể dùng làm bàn đạp phóng đi các phía trong vùng giải phóng. Vị trí chiến lược chứ không phải là phép thử cccg với Mỹ và Thiệu. Chọn Phước Long ngoài Bắc léo đồng ý, vì mục tiêu lớn quá sợ ko đủ quân và vũ khí, nhất là đạn pháo 130ly. Trà và Phạm Hùng phải ra ngoài đó năn nỉ cả tháng trời Bake mới chịu, kèm theo yêu cầu là ko được xài đạn 130 ly và xe tăng!! VKL lúc đó Hoàng Cầm có khoảng 10 xe tăng T54. Khôn lỏi Bake nảy số liền, ko cho xài xe tăng và pháo 130 thì biến tăng thành pháo. Kk kéo cmn tăng vào làm pháo di động. Sau này trong hồi ký Trà viết khoe khoang kỹ quá, nhận hết công về cho Miền, nhất là câu không có Chiến dịch PL thì ko có chiến dịch HCM. 3D với Sáu búa cay mũi, bắt nghỉ hưu non luôn năm 80 khi đang là thứ trưởng thứ nhất BQP và đang đc xem là kế vị VNG.
Hoàng Minh Thảo lăn lộn ở Tây Nguyên cả chục năm, đến lúc chuẩn bị ăn to thì Văn T Dũng vào dành mất. Chính Thảo là người nhận ra vị trí quan trọng vùng của Buôn Ma Thuật, đi về các phía rất tiện và có căn cứ Đức Lập đột xuất nằm ngay biên giới Cam, nó chặn tuyến đường HCM bằng câc nhóm Lôi hổ, biệt kích phá hoại... Thảo lên kế hoạch đánh BMT xong xuôi tạo thế nghi binh đủ cả thì VT Dũng danh nghĩa là đại diện Bộ Tổng TL vào chỉ huy dành hết cmn phần. Sau này viết cuốn Đại Thắng Mùa Xuân, dành hết công nên bị cả toàn quân nó ghét chứ Dũng cũng giỏi.
Đánh BMT có mấy phương án, nhưng có nằm mơ Thảo cũng không nghĩ ra đc là chiếm gọn có 2-3 ngày. Lần đó được cấp quân, vũ khí nhiều quá, Thảo lập tức phải đánh Đức Lập đầu tiên dùng cả Sư đoàn 10 thiện chiến nhất với phảo 130 để chiếm cứ điểm chỉ cỡ tiểu đoàn này, cho thấy Thảo 1-2 phải dành đc ĐL dù có thể ko chiếm đc BMT. Không ngờ tướng Phú ngẫn quá, đối phó với Thảo ở TN nccc, Dâng cả lính đặc biệt là vũ khí đạn dược của Quân đoàn 2 cho BV. Cao Văn Viên bảo, ở TN phú có quân và đạn dược đủ đánh trong 2 tháng không cần tiếp tế. Vậy mà chưa tới 10 ngày, thảm hoạ Cao Nguyên, đưa VNCH sụp đổ đến cả BV cũng không ngờ tới..
 
Ngô Quang Trưởng (1929-2007): Được người Mỹ đương thời xem là một trong những tướng giỏi nhất của Việt Nam Cộng Hòa, ông được phong Thiếu tướng sau trận Mậu Thân và sau này lên Trung tướng. Nhiều người xem ông có công chỉ huy tái chiếm Quảng Trị năm 1972. Ông tiếp tục là Tư lệnh Quân khu I cho đến khi bị Tổng thống Thiệu ra lệnh triệt khoái khỏi miền Trung tháng Ba 1975. Dư luận cho rằng ông là một trong số tướng VNCH được đa số kính trọng, không gây tranh cãi.
BBC ko đưa Đảo vào mà tung hô Trưởng, Trưởng bỏ chạy cùng Kỳ còn Đảo ở lại đi cải tạo :vozvn (10):
 
Thượng Đức - Phép thử cho khả năng tồn tại của chế độ VNCH

Sau hiệp định Paris, Mỹ buộc phải rút toàn bộ quân đội khỏi miền nam Việt Nam nhưng trước khi rút Mỹ đã thần tốc tăng cường vũ trang cho quân đội VNCH. Sở hữu 2000 máy bay các loại( A37, F5, UH1, CH47), 1500 pháo hạng nặng(105, 155, 175), 2000 xe tăng, xe quân sự(M48, M41, M113) và quân số đạt đỉnh ở mức 1.1 triệu người biến QLVNCH thành lực lượng quân sự đứng thứ 4 thế giới. Tuy nhiên viện trợ của Mỹ liên tục giảm qua từng năm khiến tình trạng thiếu hụt đạn pháo và hậu cần ngày càng nghiêm trọng. Chính sách "tràn ngập lãnh thổ" của Thiệu làm quân đội VNCH phải căng mỏng lực lượng khắp miền nam. Quân số đến 1.1 triệu nhưng hơn 2/3 là địa phương quân và nghĩa quân, trình độ tác chiến kém, hoàn toàn không phải đối thủ của những sư đoàn QĐNDVN tại miền nam. Chỉ có khoảng 25-30 vạn quân chủ lực là đủ sức đương đầu với các sư đoàn chủ lực miền Bắc. Trong đó 11 sư đoàn bộ binh và 17 liên đoàn Ranger phải chia đều cho 4 quân khu để giữ đất. Lực lượng cơ động chỉ có sư đoàn Dù và TQLC, chưa đầy 3 vạn lính

QĐNDVN lúc này có 18 sư đoàn tại nam VN. Trong đó 12 sư đoàn chia đều thành 4 quân đoàn, là 4 quả đấm thép tại miền nam VN, còn lại thuộc bộ tư lệnh miền, tổng quân số khoảng 30 vạn quân. Ngoài ra còn 6 sư đoàn trong trạng thái sẵn sàng ở miền Bắc.Viện trợ Liên Xô tăng đều theo từng năm, gấp đôi viện trợ Mỹ cho VNCH năm 1974 nên vũ khí của của miền Bắc lúc này rất dồi dào với xe tăng T54/59, PT76, tên lửa chống tăng AT-3 Sagger(B72), pháo phòng không ZSU 23-2/4. Đặc biệt hỏa lực pháo binh áp đảo QLVNCH với pháo 122, 130 có tầm bắn và hỏa lực vượt trội. Không còn là mấy anh du kích nú trong rừng, thỉnh thoảng đì đẹt vài băng AK rồi trốn, QĐNDVN lúc này đã là những quân đoàn tinh nhuệ, hiện đại, sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh quy ước với quân đội VNCH.

Chi khu quân sự Thượng Đức (xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, Quảng Nam cũ), nằm trong thung lũng sông Vu Gia với 3 mặt là núi, một mặt là đồng bằng sông Vu Gia nước chảy siết, cách Đà Nẵng gần 50km về phía tây. VNCH đặt tại đây căn cứ quân sự mạnh với hàng rào dây thép gai, bãi mìn bộ binh/chống tăng, lưới bùng nhùng phản xung phong rộng 70-200m, hệ thống hầm chỉ huy, hầm cối/pháo, giao thông hào đúc bê tông dày 20-30cm. Trú đóng tại đây một tiểu đoàn Ranger(tiểu đoàn 79), một đại đội cảnh sát dã chiến, lực lượng bảo an, dân vệ tổng cộng trên dưới 1000 người. Nó là tiền đồn phía tây của Đà Nẵng, căn cứ liên hợp 10 vạn quân của VNCH, có vai trò phòng thủ từ xa và giám sát mọi động tĩnh của quân chủ lực miền Bắc dọc dãy Trường Sơn. TT Thiệu ca ngợi nó là "mắt ngọc của đầu rồng", tỉnh trưởng Quảng Nam gọi nó là "cánh của thép" bảo vệ phía tây Đà Nẵng. Các lực lượng QK5 từng 3 lần tấn công căn cứ này nhưng bất thành. Án ngữ con đường huyết mạch từ Trường Sơn tiến xuống đồng bằng Quảng-Đà, Thượng Đức trở thành chốt chặn QĐNDVN buộc phải nhổ bỏ. Là cửa ải cuối cùng bảo vệ Đà Nẵng, tướng Ngô Quang Trưởng, tư lệnh QK1 VNCH cũng hiểu rất rõ Thượng Đức là tiền đồn không thể mất. Chính điều đó biến nơi này thành trận chiến đẫm máu nhất năm 1974.
thuong-duc.jpg

Để tấn công Thượng Đức, QĐNDVN chuẩn bị sư đoàn 304 phối thuộc thêm E3/F324, 2 trung đoàn pháo 122/130, 1 trung đoàn phòng không, một số đại đội xe tăng, 1 trung đoàn công binh và các lực lượng hỗ trợ vòng ngoài của QK5 và QĐ2. Lực lượng tấn công khoảng 18000 lính, 60-70 pháo, ko tính cối.

Trận chiến bắt đầu khi E66/F304 tấn công biển người vào Thượng Đức nhằm "đánh nhanh, thắng nhanh" nhưng không hiệu quả và thương vong lớn, buộc phải rút lui sau 3 ngày. Ko thể đánh nhanh, QĐNDVN chuyển sang vây lấn, chiếm các điểm cao xung quanh, kéo pháo lên và nã đạn vào trung tâm quận Thượng Đức. Dính bão lửa từ pháo binh đối phương, lực lượng phòng thủ Thượng Đức choáng váng, rối loạn đội hình và bị tràn ngập vào ngày 07/08/1974. QĐNDVN chiếm đc Thượng Đức, thiếu tá, quận trưởng Nguyễn Quốc Hùng tử trận, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 79 biệt động quân, thiếu tá Hà Văn Lầu bị bắt sống, toàn bộ lính VNCH hoặc bị tiêu diệt hoặc bị bắt sống. Trong thời gian này, một đơn vị của sư đoàn 3, sư đoàn phế vật nhất VNCH lên ứng cứu thì bị phục kích ở làng Hà Nha cách đó 7km, thiệt hại nặng phải chạy về Đà Nẵng.

Giai đoạn 2 từ đầu tháng 8 đến đầu tháng 11 là giai đoạn ác liệt nhất, cũng là cuộc đọ sức tôi cho là công bằng nhất giữa hai bên. Sư đoàn Dù vs Sư đoàn 304. Sư đoàn dù aka Thiên Thần Mũ Đỏ, lực lượng tổng trừ bị chiến lược, tinh nhuệ và cơ động nhất QLVNCH, đứa con cưng của bộ TTM VNCH. Dù là sắc lính thiên về kỹ năng chiến đấu cá nhân, chuyên đc triển khai để giành lại các chốt bị chiếm một cách chớp nhoáng. Khắp miền nam Việt Nam, chỗ nào là điểm nóng, chỗ đó lính Dù được điều đến. F304, 1 trong 6 đại đoàn chủ lực đầu tiên của QĐNDVN, từng tham chiến tại Điện Biên Phủ, vây hãm TQLC Mỹ tại Khe Sanh, trực tiếp tiêu diệt cứ điểm làng Vây, đập tan sư đoàn 3 VNCH ở mặt trận Quảng Trị năm 1972. Không ai có thể nghi ngờ sức mạnh của sư đoàn này. Nhiệm vụ lần này của F304 là giữ Thượng Đức bằng mọi giá, không để tình trạng lính dù đi đến đâu là giải tỏa đến đấy.

1 ngày sau khi mất Thượng Đức, lữ dù 1 được không vận từ Phú Bài(Huế) ra Đà Nẵng, cùng trung đoàn 2(SĐ3) chuẩn bị tấn công tái chiếm lãnh thổ. Bộ tham mưu sư đoàn Dù, chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng( tư lệnh sư đoàn) cùng lữ đoàn 3 được không vận từ Sài Gòn ra Đà Nẵng, lập đại bản doanh tại sân bay Non Nước, quyết tái chiếm bằng được Thượng Đức. TT Thiệu trực tiếp bay ra Đà Nẵng ủy lạo tướng sỹ. Trước giờ xuất trận, sư đoàn dù tuyên bố" Nếu không tái chiếm được Thượng Đức, xin thượng cấp giải tán sư đoàn Dù". Trong 3 tháng, lính dù tấn công từ hướng Đà Nẵng, dọc theo sông Vu Gia. Hai bên giành nhau từng quả đồi xung quanh Thượng Đức. Tiêu biểu là đồi 1062( Đồi Máu), khi lính dù và F304 giành qua giành lại nhiều lần. Lính dù dưới chân đồi bị pháo binh QĐNDVN nghiền nát còn bộ binh F304 trên đỉnh đồi phơi mình dưới hỏa lực của cường kích A37 và bom Nalpam. 3 trung đoàn của F304 chiến đấu tại đây đều thương vong quá nửa. Lữ dù 1 thiệt hại quá nặng, phải bàn giao lại cho lữ đoàn 3 để rút ra ngoài củng cố. Sau nhiều lần đổi chủ thì F304 vẫn giữ được ngọn đồi này.

Đầu tháng 10, lữ dù 2 được điều nốt đến Thượng Đức nhưng cũng không đủ sức đánh bật F304 tại đây. Đánh nữa thì hết lính, lấy gì mà điều động khi có biến. Đầu tháng 11, bộ TTM VNCH đành phải rút sư đoàn dù về củng cố, chấp nhận mất Thượng Đức.

Sau 3 tháng kịch chiến, QĐNDVN đã thắng nhưng thắng thảm. 2000 bộ đội hy sinh, 5000 bị thương. Phía VNCH cũng gánh 7200 thương vong, trong đó sư đoàn dù chết hơn 500, bị thương 2000. Trận này 2 bên gần như 1 đổi 1.

Trận Thượng Đức chứng minh ngay cả lực lượng tinh nhuệ nhất của VNCH là sư đoàn nhảy dù cũng ko đủ sức giành lại lãnh thổ và Mỹ đã hoàn toàn bỏ rơi miền Nam VN khi không có một máy bay nào của Mỹ đến hỗ trợ. Điều này là căn cứ quan trọng khiến BCT đảng LĐVN quyết định mở chiến dịch HCM năm 1975, kết liễu chế độ VNCH. Nhìn vào con số thương vong của QĐNDVN, chúng ta cũng thấy rằng quân đội VNCH cũng rất mạnh, ko phải đội quân núp bóng Mỹ như SGK hay nói.

Mất Thượng Đức, số phận Đà Nẵng coi như đã an bài. 3/1975, QĐ2 + QK5, tổng 7 vạn quân chia 4 đường hợp công Đà Nẵng, trong đó 2 cánh quân chính từ đèo Hải Vân đánh xuống và từ hướng Thượng Đức thọc sườn. Đà Nẵng đã sập chỉ sau 3 ngày.

Thượng Đức khi xưa bây h đã trở thành một khu dân cư đông đúc ven quốc lộ 14B, hoàn toàn ko còn dấu vết của chiến tranh, cũng ko có nhiều người còn nhớ cái tên Thượng Đức nữa. Hiện nay có một khu tưởng niệm dựng trên nền căn cứ của tiểu đoàn 79 BĐQ khi xưa. Hệ thống hầm chỉ huy, hầm cối, giao thông hào vẫn được bảo quản nguyên vẹn, dấu tích sân bay trực thăng vẫn còn. Có thêm một tượng đài để tưởng niệm những người lính QĐNDVN đã nằm xuống. Nằm trên đường từ Thạnh Mỹ đến Đà Nẵng/Hội An, cũng ko mất nhiều thời gian để tham quan, các bạn có thể ghé qua để tham quan chiến địa đẫm máu một thời.
Bậy bạ, mày lấy bài này của đám tuyên giáo quân đội cơm sườn hả? Mày tìm hiểu kỹ lại từ hồi ký của các sỹ quan VNCH, nghiên cứu lại bối cảnh chiến trường, phóng đồ hành quân các kiểu rồi tự kết luận xem Thường Đức có mất không. Đm lâu nay tao thấy mày sáng suốt mà sao lại đi tin mấy bài báo giẻ rách như vầy.
 
Ăn may thôi! Hai nơi về vị trí có tính quan trọng cho con đường HCM cơ giới là Thường Đức và Đức Lập ở Buôn mê, +S BV phải cố chết lấy bằng được.
Đánh cái này nhằm bảo vệ tuyến đường cơ giới và ống xăng dầu ở đg HCM. Đéo ai ngờ Trưởng đầu đất, thả cmn cho BV nó thông đường, ý là đánh Vùng 2-3-4 cho Vùng 1 của ông, nó nhẹ ngánh.
Ai đời, trước đó cả tháng, QK5 của Chu Huy Mân, rần rần chuẩn bị, xe cộ cơ giới mở đường ầm ầm, phòng nhì báo cáo các kiểu mà Trưởng coi như không có gì nghiêm trọng. Đến lúc đánh các cứ điểm xung quanh, đột xuất nằm sâu vùng +S rồi vẫn không tăng viện cho quân ở Thường Đức. Tiếng là tiểu đoàn BĐQ 79 nhưng thực chất là tiểu đoàn biên phòng đánh đấm kém xa BĐQ thực thụ vốn là quân trừ bị của các Quân đoàn. Ngay cả khi trung đoàn 9 của Hoàng Đan kéo pháo 85mm bằng tay lên đỉnh núi để bắn thẳng vào các lô cốt của Thường Đức, bằng mắt thường trong cứ điểm nhìn ra còn thấy, mà điện xin máy bay ném bóm, cũng bị Trưởng từ chối.
Đéo hiểu cố tình để mất sau lại cố chết đánh lấy lại làm clg. 2 Lữ Dù nửa năm chôn chân, chết mòn ở đó, không bao giờ lấy lại đc sức.
Thua vì Trưởng giỏi chiến thuật nhưng tầm nhìn kém về chiến lược.
Lúc đó còn được bao nhiêu đạn pháo với bomb đâu mà đánh? Cuối 1974 dự trữ chiến lược cạn mẹ rồi, địt mẹ thằng sen đầm Mỹ bỏ rơi đồng minh, chết là cái chắc rồi đánh đấm cặc j nữa. Nói mất Thường Đức cunvx không đúng, vì đồi 1062 vẫn do lính dù giữ, Bắc Việt phải chiếm đc đồi này thì mới khống chế đc phi trường Đà Nẵng như kế hoạch, không chiếm đc đồi này thì mọi công sức coi như đổ biển.
 
VNCH phải cho tướng Lê Minh Đảo làm tổng thống từ sớm may ra giữ được.
Cá nhân tao nhận định ông Đảo (kể cả ông Trí, ông Hiếu, ông Ân) cũng chỉ giỏi về chiến thuật chứ ko giỏi về chiến lược, VNCH và MN thiếu những tướng có tầm chiến lược.
Vì sao ư? Vì:

- Năm 68, năm 72 BV họ tập trung quân đánh lớn, nhưng sau đấy ko có kế sách, lập kế hoạch chiến lược cho tình hình mới, thiếu hụt sau hiệp định Geneve năm 73, và đối phó cho những trường hợp tổng tấn công đánh lớn tương tự của BV.

- Để chủ động, chiếm ưu thế, đạt hiệu quả mỗi trận đánh thì bên đánh thường nghi binh, tạo yếu tố bất ngờ, đánh vào chỗ yếu điểm, đánh vào chỗ sơ hở ít phòng bị. Và BV họ áp dụng lối đánh này hầu vào như tất cả các trận đánh:

B1: dựa vào thông tin tình báo nằm vùng, nắm sơ đồ bố trí phòng thủ, nắm quy luật, phân tích tìm điểm yếu, biết các cánh quân nào sẽ tiếp ứng cứu viện, lộ trình di chuyển; đường rút lui nếu kế hoạch thất bại.

B2: Lên kế hoạch, nghi binh, bí mật ém quân (2-3 cánh: 1-2 cánh tấn công mục tiêu; 1 cánh phục kích chỗ hiểm yếu để đón đánh quân cứu viện).

B3: Tấn công, nếu cánh tấn công mục tiêu đạt hiệu quả thì ok, trường hợp gặp khó khăn thì cánh phục kích sau khi đánh tan quân cứu viện sẽ quay về hỗ trợ, hoặc ko có quân cứu viện thì vẫn quay về làm 2 mũi giáp công nếu cánh 1 gặp trở ngại).
B4: Bất lợi thì áp dụng kế 36, té gấp.

Nhưng đa phần với lối đánh công kiên, có điều nghiên, tính toán kỹ thì BV thường giành thắng lợi.

Còn VNCH bị động, bị đánh rồi mới phản ứng, kém mưu mẹo, bị đánh kiểu này nhiều lần mà vẫn ko đúc rút để đối phó hiệu quả.

Cả Bộ TTM, tổng thống, ông Phú tướng vùng II mà ko ai đặt câu hỏi, xây dựng kịch bản, kế hoạch đối phó tình huống. Vì thế, mất BMT rất nhanh, binh bại như núi lở mất tiếp Huế-ĐN là thua cmnr.
 
Cá nhân tao nhận định ông Đảo (kể cả ông Trí, ông Hiếu, ông Ân) cũng chỉ giỏi về chiến thuật chứ ko giỏi về chiến lược, VNCH và MN thiếu những tướng có tầm chiến lược.
Vì sao ư? Vì:

- Năm 68, năm 72 BV họ tập trung quân đánh lớn, nhưng sau đấy ko có kế sách, lập kế hoạch chiến lược cho tình hình mới, thiếu hụt sau hiệp định Geneve năm 73, và đối phó cho những trường hợp tổng tấn công đánh lớn tương tự của BV.

- Để chủ động, chiếm ưu thế, đạt hiệu quả mỗi trận đánh thì bên đánh thường nghi binh, tạo yếu tố bất ngờ, đánh vào chỗ yếu điểm, đánh vào chỗ sơ hở ít phòng bị. Và BV họ áp dụng lối đánh này hầu vào như tất cả các trận đánh:

B1: dựa vào thông tin tình báo nằm vùng, nắm sơ đồ bố trí phòng thủ, nắm quy luật, phân tích tìm điểm yếu, biết các cánh quân nào sẽ tiếp ứng cứu viện, lộ trình di chuyển; đường rút lui nếu kế hoạch thất bại.

B2: Lên kế hoạch, nghi binh, bí mật ém quân (2-3 cánh: 1-2 cánh tấn công mục tiêu; 1 cánh phục kích chỗ hiểm yếu để đón đánh quân cứu viện).

B3: Tấn công, nếu cánh tấn công mục tiêu đạt hiệu quả thì ok, trường hợp gặp khó khăn thì cánh phục kích sau khi đánh tan quân cứu viện sẽ quay về hỗ trợ, hoặc ko có quân cứu viện thì vẫn quay về làm 2 mũi giáp công nếu cánh 1 gặp trở ngại).
B4: Bất lợi thì áp dụng kế 36, té gấp.

Nhưng đa phần với lối đánh công kiên, có điều nghiên, tính toán kỹ thì BV thường giành thắng lợi.

Còn VNCH bị động, bị đánh rồi mới phản ứng, kém mưu mẹo, bị đánh kiểu này nhiều lần mà vẫn ko đúc rút để đối phó hiệu quả.

Cả Bộ TTM, tổng thống, ông Phú tướng vùng II mà ko ai đặt câu hỏi, xây dựng kịch bản, kế hoạch đối phó tình huống. Vì thế, mất BMT rất nhanh, binh bại như núi lở mất tiếp Huế-ĐN là thua cmnr.
từ năm 1969 Thiệu luôn can thiệp sâu chỉ đạo tất cả các mặt trận của vnch, Thiệu giành hết các nhiệm vụ quyền chỉ huy của bộ tổng tham mưu, các tư lệnh vùng chiến thuật. Thiệu thì ngồi trong phòng máy lạnh đéo biết tình hình chiến sự ngoài mặt trận mà điều binh như đúng rồi. Thiệu ra những quyết định ngớ ngẩn thoái lui quân đoàn 2 vùng cao nguyên trung phần mặc dù tổng tham mưu Cao Văn Viên nói Thiệu có thể lấy lại được Ban Mê Thuột. Trận Ban Mê Thuột là điểm bắc Việt chỉ đánh dương đông kích tây đánh nhè nhẹ thế mà chiếm được luôn. Sau khi mất vùng cao nguyên Thiệu lại chỉ đạo Trưởng giải tán vùng chiến thuật 1. Những quyết định sai lầm này mà vnch sụp đổ nhanh như vậy. Nếu như Thiệu ko can thiệp sâu vào chiến lược của tổng tham mưu, tư lệnh vùng chiến thuật thì chắc đéo thua sớm được.
 
từ năm 1969 Thiệu luôn can thiệp sâu chỉ đạo tất cả các mặt trận của vnch, Thiệu giành hết các nhiệm vụ quyền chỉ huy của bộ tổng tham mưu, các tư lệnh vùng chiến thuật. Thiệu thì ngồi trong phòng máy lạnh đéo biết tình hình chiến sự ngoài mặt trận mà điều binh như đúng rồi. Thiệu ra những quyết định ngớ ngẩn thoái lui quân đoàn 2 vùng cao nguyên trung phần mặc dù tổng tham mưu Cao Văn Viên nói Thiệu có thể lấy lại được Ban Mê Thuột. Trận Ban Mê Thuột là điểm bắc Việt chỉ đánh dương đông kích tây đánh nhè nhẹ thế mà chiếm được luôn. Sau khi mất vùng cao nguyên Thiệu lại chỉ đạo Trưởng giải tán vùng chiến thuật 1. Những quyết định sai lầm này mà vnch sụp đổ nhanh như vậy. Nếu như Thiệu ko can thiệp sâu vào chiến lược của tổng tham mưu, tư lệnh vùng chiến thuật thì chắc đéo thua sớm được.
Vậy mới thấy tư duy ăn hại, chiến lược đéo có.

Năm 68, 72 đã bị đánh, thì phải hiểu BV có thể tập trung, huy động nhiều quân cho các trận đánh lớn, cho các mục tiêu lớn hơn.

Vậy với tư cách người hoạch định, đứng đầu, tổng chỉ huy sao ko đặt những câu hỏi: BV 1 năm được viện trợ bao nhiêu, mỗi năm huy động bao nhiêu quân, 2-3 đủ đánh lớn ko, năm 74 75 76 BV có đánh ko? những nơi nhiều khả năng sẽ bị đánh, kế hoạch đối phó.

Khi Phú dự đoán BV sẽ đánh Pleiku-Kontum, tao mà là ông Thiệu, tao gọi Viên và Phú về hỏi nếu đấy là nghi binh để đánh vào BMT, đánh nơi khác thì sao?

Một đám ăn hại.
Và rồi từ sau 75 đến giờ thì +s ăn tàn phá hại đéo kém.
 
Vậy mới thấy tư duy ăn hại, chiến lược đéo có.

Năm 68, 72 đã bị đánh, thì phải hiểu BV có thể tập trung, huy động nhiều quân cho các trận đánh lớn, cho các mục tiêu lớn hơn.

Vậy với tư cách người hoạch định, đứng đầu, tổng chỉ huy sao ko đặt những câu hỏi: BV 1 năm được viện trợ bao nhiêu, mỗi năm huy động bao nhiêu quân, 2-3 đủ đánh lớn ko, năm 74 75 76 BV có đánh ko? những nơi nhiều khả năng sẽ bị đánh, kế hoạch đối phó.

Khi Phú dự đoán BV sẽ đánh Pleiku-Kontum, tao mà là ông Thiệu, tao gọi Viên và Phú về hỏi nếu đấy là nghi binh để đánh vào BMT, đánh nơi khác thì sao?

Một đám ăn hại.
Và rồi từ sau 75 đến giờ thì +s ăn tàn phá hại đéo kém.
như tao nói ở trên từ năm 1969 Thiệu giành hết mẹ tất cả quyền chỉ huy rồi. ko cho Cao Văn Viên tổng tham mưu trưởng hoạch định chiến lược chỉ đạo gì hết. Nói chung tướng giỏi lúc đấy chỉ biết nghe theo lệnh của Thiệu
 
Lúc đó còn được bao nhiêu đạn pháo với bomb đâu mà đánh? Cuối 1974 dự trữ chiến lược cạn mẹ rồi, địt mẹ thằng sen đầm Mỹ bỏ rơi đồng minh, chết là cái chắc rồi đánh đấm cặc j nữa. Nói mất Thường Đức cunvx không đúng, vì đồi 1062 vẫn do lính dù giữ, Bắc Việt phải chiếm đc đồi này thì mới khống chế đc phi trường Đà Nẵng như kế hoạch, không chiếm đc đồi này thì mọi công sức coi như đổ biển.
Thằng đó đọc 3 cuốn hồi kí rồi nghe đồn truyền miệng thôi chứ biết mẹ gì. Thằng nào có người nhà đi lính hỏi về 74 sang đầu 75 còn đạn bắn không là biết liền chứ đó mà kế sách. Còn nói về Đảo t là dân xuân lộc nên ai ở đây cũng biết Đảo đánh rất rát bên BV còn phải đi đường vòng, và chết rất nhiều lính bv, tướng phía bv còn công nhận mà tụi bây đi chê, nói về đoạn tử thủ ổng có tính làm thật chơi rải bom để cho thành bình địa nhưng cuối cùng mẽo không chịu, và ở đô thành buôn rèm ra lệnh rồi thì ổng chỉ là lính dưới trướng phải bỏ chạy đi xe đò về saigon, nhưng cuối cùng ổng đã không bỏ anh em tới cuối cùng chịu khổ cùng anh em 17 năm là đủ hiểu con người đó như thế nào rồi.
 
Ăn may thôi! Hai nơi về vị trí có tính quan trọng cho con đường HCM cơ giới là Thường Đức và Đức Lập ở Buôn mê, +S BV phải cố chết lấy bằng được.
Đánh cái này nhằm bảo vệ tuyến đường cơ giới và ống xăng dầu ở đg HCM. Đéo ai ngờ Trưởng đầu đất, thả cmn cho BV nó thông đường, ý là đánh Vùng 2-3-4 cho Vùng 1 của ông, nó nhẹ ngánh.
Ai đời, trước đó cả tháng, QK5 của Chu Huy Mân, rần rần chuẩn bị, xe cộ cơ giới mở đường ầm ầm, phòng nhì báo cáo các kiểu mà Trưởng coi như không có gì nghiêm trọng. Đến lúc đánh các cứ điểm xung quanh, đột xuất nằm sâu vùng +S rồi vẫn không tăng viện cho quân ở Thường Đức. Tiếng là tiểu đoàn BĐQ 79 nhưng thực chất là tiểu đoàn biên phòng đánh đấm kém xa BĐQ thực thụ vốn là quân trừ bị của các Quân đoàn. Ngay cả khi trung đoàn 9 của Hoàng Đan kéo pháo 85mm bằng tay lên đỉnh núi để bắn thẳng vào các lô cốt của Thường Đức, bằng mắt thường trong cứ điểm nhìn ra còn thấy, mà điện xin máy bay ném bóm, cũng bị Trưởng từ chối.
Đéo hiểu cố tình để mất sau lại cố chết đánh lấy lại làm clg. 2 Lữ Dù nửa năm chôn chân, chết mòn ở đó, không bao giờ lấy lại đc sức.
Thua vì Trưởng giỏi chiến thuật nhưng tầm nhìn kém về chiến lược.
Giờ có cả khái niệm giỏi chiến thuật nhưng kém về chiến lược à
Thằng ngu Trưởng Mỹ nuôi tốn cơm
 
Mấy ông tướng thì quyết định chiến thuật thôi chứ đồng chí 6 thẹo mới là người quyết định chiến lược, và như chúng ta đã thấy, cả sự nghiệp 6 thẹo chỉ được 1 câu nói để đời, còn lại như cớt.
 
Cá nhân tao nhận định ông Đảo (kể cả ông Trí, ông Hiếu, ông Ân) cũng chỉ giỏi về chiến thuật chứ ko giỏi về chiến lược, VNCH và MN thiếu những tướng có tầm chiến lược.
Vì sao ư? Vì:

- Năm 68, năm 72 BV họ tập trung quân đánh lớn, nhưng sau đấy ko có kế sách, lập kế hoạch chiến lược cho tình hình mới, thiếu hụt sau hiệp định Geneve năm 73, và đối phó cho những trường hợp tổng tấn công đánh lớn tương tự của BV.

- Để chủ động, chiếm ưu thế, đạt hiệu quả mỗi trận đánh thì bên đánh thường nghi binh, tạo yếu tố bất ngờ, đánh vào chỗ yếu điểm, đánh vào chỗ sơ hở ít phòng bị. Và BV họ áp dụng lối đánh này hầu vào như tất cả các trận đánh:

B1: dựa vào thông tin tình báo nằm vùng, nắm sơ đồ bố trí phòng thủ, nắm quy luật, phân tích tìm điểm yếu, biết các cánh quân nào sẽ tiếp ứng cứu viện, lộ trình di chuyển; đường rút lui nếu kế hoạch thất bại.

B2: Lên kế hoạch, nghi binh, bí mật ém quân (2-3 cánh: 1-2 cánh tấn công mục tiêu; 1 cánh phục kích chỗ hiểm yếu để đón đánh quân cứu viện).

B3: Tấn công, nếu cánh tấn công mục tiêu đạt hiệu quả thì ok, trường hợp gặp khó khăn thì cánh phục kích sau khi đánh tan quân cứu viện sẽ quay về hỗ trợ, hoặc ko có quân cứu viện thì vẫn quay về làm 2 mũi giáp công nếu cánh 1 gặp trở ngại).
B4: Bất lợi thì áp dụng kế 36, té gấp.

Nhưng đa phần với lối đánh công kiên, có điều nghiên, tính toán kỹ thì BV thường giành thắng lợi.

Còn VNCH bị động, bị đánh rồi mới phản ứng, kém mưu mẹo, bị đánh kiểu này nhiều lần mà vẫn ko đúc rút để đối phó hiệu quả.

Cả Bộ TTM, tổng thống, ông Phú tướng vùng II mà ko ai đặt câu hỏi, xây dựng kịch bản, kế hoạch đối phó tình huống. Vì thế, mất BMT rất nhanh, binh bại như núi lở mất tiếp Huế-ĐN là thua cmnr.
Mày bớt xàm Lồn, tìm hiểu kỹ lại. Địt mẹ năm 72 cơm sườn đem 5 sư đoàn đấm vùng hoả tuyến, đáng lẽ chết trụi trên vùng trường sơn Đông rồi, nhưng chính thằng chó đẻ súc vật cặn bã Mỹ cầm chân, đéo cho VNCH giải quyết chiến trường lúc đó, cứ bắt rút lui chiến thuật mãi, đm sư đoàn 1 bộ binh, hai lữ đoàn TQLC, 7 liên đoàn biệt động quân, chiến đoàn 16 thiết kỵ, nhiêu đó thôi là đủ làm cỏ đám CSBV rồi. Nhưng thằng Lãm hèn chó đẻ ngu dốt nghe lời quan thầy Mỹ, cứ bắt lui, đâm ra tinh thần ae binh sĩ VNCH chán nản, hậu quả nguyên bch Trung đoàn 56 đàu hàng, tổn thất 3 liên đoàn BĐQ. Kế hoạch hành quân xử 3 sư cơm sườn nằm trên bàn mà Lãm nó đéo duyệt do Mỹ ko cho, thành ra mất mẹ một nửa tỉnh Quảng Trị, để cơm sườn thọc sâu, mất đất luôn.
 
Mày bớt xàm lồn, tìm hiểu kỹ lại. Địt mẹ năm 72 cơm sườn đem 5 sư đoàn đấm vùng hoả tuyến, đáng lẽ chết trụi trên vùng trường sơn Đông rồi, nhưng chính thằng chó đẻ súc vật cặn bã Mỹ cầm chân, đéo cho VNCH giải quyết chiến trường lúc đó, cứ bắt rút lui chiến thuật mãi, đm sư đoàn 1 bộ binh, hai lữ đoàn TQLC, 7 liên đoàn biệt động quân, chiến đoàn 16 thiết kỵ, nhiêu đó thôi là đủ làm cỏ đám CSBV rồi. Nhưng thằng Lãm hèn chó đẻ ngu dốt nghe lời quan thầy Mỹ, cứ bắt lui, đâm ra tinh thần ae binh sĩ VNCH chán nản, hậu quả nguyên bch Trung đoàn 56 đàu hàng, tổn thất 3 liên đoàn BĐQ. Kế hoạch hành quân xử 3 sư cơm sườn nằm trên bàn mà Lãm nó đéo duyệt do Mỹ ko cho, thành ra mất mẹ một nửa tỉnh Quảng Trị, để cơm sườn thọc sâu, mất đất luôn.
Quá khinh địch, chủ quan nên thất bại.

Hãy đọc cách tổ chức, ý chí, quyết tâm của BV, link 2 có nguyên nhân Đính đầu hàng.
 
Giờ có cả khái niệm giỏi chiến thuật nhưng kém về chiến lược à
Thằng ngu Trưởng Mỹ nuôi tốn cơm
Lúc déo nào chả có! Xưa Quan Vũ đánh đấm giỏi, dàn trận tay bo đ thua bố con tk nào, nhưng ngu về chiến lược, Hoà Ngô Kháng Ngụy, không chịu, điều quân ncc, để nỗi mất đầu.
Trưởng cũng vậy, xuất thân là sĩ quan trừ bị, nghĩa là nghiệp binh chọn chứ không phải chọn nghiệp binh. đi lên từ chỉ huy trung đội. Ông chỉ biết làm thế nào chứ không biết làm gì và tại sao! Bảo ông lấy lại thành cổ, ông lấy dù trả giá đắt. Bảo ông lấy lại Thường Đức ông chôn 2 Lữ Dù ở đó đến chết mòn mất lực.
AE Nake đổ hết cho Mẽo và thiếu tá tình báo Thiệu thì dễ quá! Chứ nhìn thẳng thì ae cuối cùng cũng mất cmn sg, nhưng nếu ( phải cho xài chứ nếu nhé, chứ sử gia mõm, sống sau thời 50 năm, ko cho nếu, thì lấy cccg chém gió). Nếu ae, có tâm thế đánh đấm ra hồn, thì không sụm nhanh hơn chạy lũ thế đc. Nói như trận BMT, chỉ cần 1 liên đoàn BĐQ ở ở trong thị xã, thì Văn Tiến Dũng còn khướt mới viết đc Đại Thắng Mùa Xuân, lúc đó chỉ với nghĩa binh, ( kiểu dân quân tự vệ), mà số xe tăng của +S mất hơn ở Xuân Lộc.
Cái gì kém nhận kém, chứ không lại như kia!!
 
Quá khinh địch, chủ quan nên thất bại.

Hãy đọc cách tổ chức, ý chí, quyết tâm của BV, link 2 có nguyên nhân Đính đầu hàng.
Con cặc chứ ý chí và quyết tâm, hay ho lồm j cái chiến thuật biển ngừoi, tiền pháo hậu xung, đm coi mạng ngừoi như cỏ rác. Từ cuối 1971 phòng 2 tình báo quân đoàn 1 VNCH đã biết đc kế hoạch của CSBV, nên thiết lập một cụm các căn cứ hoả lực Tây Bắc vùng hoả tuyến, nhưng đm quan thầy Mỹ đéo cho đấm vì đang cù cưa với Trung Cộng và Nga Cô trên hoà đàm Paris, khinh địch mẹ j. Địt mẹ đéo cần nói j hoa mỹ, chỉ cần đầy đủ tiếp vận, chỉ cần sư đoàn 1 bộ binh, sư đoàn tqlc, sư đoàn dù và 15 liên đoàn bđq là đủ làm cỏ toàn bộ miền Bắc, nhưng đéo đủ đạn thì đánh đấm cặc j, thêm đám khốn nạn quan thầy Mỹ cầm chân yhif chỉ có chết
 
Con cặc chứ ý chí và quyết tâm, hay ho lồm j cái chiến thuật biển ngừoi, tiền pháo hậu xung, đm coi mạng ngừoi như cỏ rác. Từ cuối 1971 phòng 2 tình báo quân đoàn 1 VNCH đã biết đc kế hoạch của CSBV, nên thiết lập một cụm các căn cứ hoả lực Tây Bắc vùng hoả tuyến, nhưng đm quan thầy Mỹ đéo cho đấm vì đang cù cưa với Trung Cộng và Nga Cô trên hoà đàm Paris, khinh địch mẹ j. Địt mẹ đéo cần nói j hoa mỹ, chỉ cần đầy đủ tiếp vận, chỉ cần sư đoàn 1 bộ binh, sư đoàn tqlc, sư đoàn dù và 15 liên đoàn bđq là đủ làm cỏ toàn bộ miền Bắc, nhưng đéo đủ đạn thì đánh đấm cặc j, thêm đám khốn nạn quan thầy Mỹ cầm chân yhif chỉ có chết
Trong cuộc chiến, điều tối kỵ là chủ quan, xem thường địch thủ.

Biển người, tiền pháo hậu xung thì đấy là học thuyết là chiến thuật. Thời Napoleon cũng pháo xong mới đến quân xung trận, Mẽo trước khi đổ bộ, đánh chiếm cứ điểm cũng ném bom làm mềm chiến trường, trận thành cổ Quảng Trị cũng bom, pháo yểm trợ.

Điều quan trọng là:

+ Cs họ muốn thắng, quyết tâm để thắng nên luôn tìm điểm yếu, nghi binh, chủ động đánh.

+ Tại sao dùng biển người, xem mạng lính như cỏ rác mà lính ko sợ chết xông lên, bán mạng, bán máu thì đấy là cs họ tuyên truyền, nhồi sọ quá tốt, quá hiệu quả.

+ Kết quả: chiến thuật họ áp dụng hiệu quả, tận dụng tốt cơ hội và họ giành chiến thắng. Và thật cay đắng, kết quả ăn cơm sườn sml, địt cụ +s.
 
Sửa lần cuối:
T thấy trận bmt quê t mới là cái cú đề pa thua liển xiển dây chuyền luôn, t đọc nhiều nguồn vì đâu mà ông Thiệu lại đưa cái lệnh triệt thoái cao nguyên đó, nhưng vẫn k biết đc chính xác tại sao ổng làm v, làm tan nát 2 quân đoàn, chớ lúc đó vùng 1, vùng 2 tinh thần binh sĩ vẫn còn rất cao. Còn mấy thằng lone cứ chê vnch đánh đấm chán, t thấy đã đánh nhau 20 năm thì k có tệ đâu, nhiều cái tụi m phân tích hết r, chỉ biết nói ý trời thôi, dân xứ này k hiểu kiểu gì mà lãnh cái thứ chó chết u ám này.
 
Sau hơn 10 năm đánh đấm, các chỉ huy cỡ trung đoàn trở xuống đặc biệt là tiểu đoàn trưởng của anh em quân lực VNCH, đều dày dạn chiến trận, tay bo không ngán bất kỳ sư thép ccc nào của +S.
Thời kỳ đầu 64-65 thì cực kỳ ngớ ngẩn, như TĐT Nho, tiểu đoàn 4 TQLC, trận bình giã; TĐT Ngọc Td1 trung đoàn 51/ sư 22 trận ba gia..rồi nhiều TĐT tử nạn vô lý như Lê Hằng Minh anh ruột tướng Lê Minh Đảo...do trình tác chiến kém, không kinh nghiệm đối đầu với cán binh +S toàn thứ dữ lăn lộn 9 năm đánh Pháp.
Trên Tây Nguyên, 2 trung đoàn 43 44, của Sư 23 chấp 2 sư 10 và 320 của Tướng Thảo. Được điều đi chữa cháy dọc trục ql14 cả năm 74. Trước BMT cho cả quân hiện hữu Thảo cũng khó làm gì lớn đc, Anh em cũng chủ quan, nhất là tướng Phú, không thể ngờ bắc Việt trong vòng 1 tháng đã điều được 2 sư bộ binh trong đó 316 hành quân có 3 tuần hoàn toàn bằng cơ giới,( là nhờ Tướng Trưởng thả khu vực Thường Đức cho +S kiểm soát), thêm 1 lữ tăng và 2 trung đoàn pháo binh tập kết ở BMT.
Trong khi đó BMT Phú có gì? Ngoài 2 tiểu đoàn của trung đoàn 53 đóng ở căn cứ biệt lập cách thị xã 8km, Còn lại toàn lính cậu, lính văn phòng và 1 tiểu đoàn bảo an. ĐCM trước đó 1 ngày VT Dũng đã đánh Đức Lập, còn đéo thả 1-2 liên đoàn dù xuống BMT nữa. anh em nói mãi mới thả Liên đoàn 21 xuống Thuân An cách BMT 30km để ae tự mò vào BMT.
Vãi lol hơn, mất BMT rồi 5 ngày sau đổ 2 trung đoàn con cưng 43-44 xuống chiếm lại bằng tay không. ĐCM quá bằng đẩy con xuống biển. chưa đc nửa ngày 2 trung đoàn đánh đấm giỏi nhất Cao Nguyên, tan thảnh mây khói.
Thật đọc lại sử chiến của anh em, hậu sinh còn thấy nghẹn huống hồ anh em 3 que bảo sao cảm thấy bị bức tử là phải!!
 
Sau hơn 10 năm đánh đấm, các chỉ huy cỡ trung đoàn trở xuống đặc biệt là tiểu đoàn trưởng của anh em quân lực VNCH, đều dày dạn chiến trận, tay bo không ngán bất kỳ sư thép ccc nào của +S.
Thời kỳ đầu 64-65 thì cực kỳ ngớ ngẩn, như TĐT Nho, tiểu đoàn 4 TQLC, trận bình giã; TĐT Ngọc Td1 trung đoàn 51/ sư 22 trận ba gia..rồi nhiều TĐT tử nạn vô lý như Lê Hằng Minh anh ruột tướng Lê Minh Đảo...do trình tác chiến kém, không kinh nghiệm đối đầu với cán binh +S toàn thứ dữ lăn lộn 9 năm đánh Pháp.
Trên Tây Nguyên, 2 trung đoàn 43 44, của Sư 23 chấp 2 sư 10 và 320 của Tướng Thảo. Được điều đi chữa cháy dọc trục ql14 cả năm 74. Trước BMT cho cả quân hiện hữu Thảo cũng khó làm gì lớn đc, Anh em cũng chủ quan, nhất là tướng Phú, không thể ngờ bắc Việt trong vòng 1 tháng đã điều được 2 sư bộ binh trong đó 316 hành quân có 3 tuần hoàn toàn bằng cơ giới,( là nhờ Tướng Trưởng thả khu vực Thường Đức cho +S kiểm soát), thêm 1 lữ tăng và 2 trung đoàn pháo binh tập kết ở BMT.
Trong khi đó BMT Phú có gì? Ngoài 2 tiểu đoàn của trung đoàn 53 đóng ở căn cứ biệt lập cách thị xã 8km, Còn lại toàn lính cậu, lính văn phòng và 1 tiểu đoàn bảo an. ĐCM trước đó 1 ngày VT Dũng đã đánh Đức Lập, còn đéo thả 1-2 liên đoàn dù xuống BMT nữa. anh em nói mãi mới thả Liên đoàn 21 xuống Thuân An cách BMT 30km để ae tự mò vào BMT.
Vãi lol hơn, mất BMT rồi 5 ngày sau đổ 2 trung đoàn con cưng 43-44 xuống chiếm lại bằng tay không. ĐCM quá bằng đẩy con xuống biển. chưa đc nửa ngày 2 trung đoàn đánh đấm giỏi nhất Cao Nguyên, tan thảnh mây khói.
Thật đọc lại sử chiến của anh em, hậu sinh còn thấy nghẹn huống hồ anh em 3 que bảo sao cảm thấy bị bức tử là phải!!
Bọn nằm vùng, với lũ nuôi giấu v+ quá nhiều, tiểu đoàn Trâu điên nổi tiếng nên bọn nó bằng mọi quyết triệt hạ, kế hoạch di chuyển, thời gian, lộ trình của tiểu đoàn bị bọn v+ nó biết trước, nó dàn quân phục kích, lọt vào ổ mai phục nên TĐT Trâu Điên LHM (anh của LMĐ) thiệt mạng.

Tao đọc thấy bọn v+ nó ám hiệu, liên lạc nhau rất hay: ban ngày nó dùng diều làm ám hiệu, ban đêm thắp đèn, giả tiếng động vật kêu đêm, ...
 
Sau hơn 10 năm đánh đấm, các chỉ huy cỡ trung đoàn trở xuống đặc biệt là tiểu đoàn trưởng của anh em quân lực VNCH, đều dày dạn chiến trận, tay bo không ngán bất kỳ sư thép ccc nào của +S.
Thời kỳ đầu 64-65 thì cực kỳ ngớ ngẩn, như TĐT Nho, tiểu đoàn 4 TQLC, trận bình giã; TĐT Ngọc Td1 trung đoàn 51/ sư 22 trận ba gia..rồi nhiều TĐT tử nạn vô lý như Lê Hằng Minh anh ruột tướng Lê Minh Đảo...do trình tác chiến kém, không kinh nghiệm đối đầu với cán binh +S toàn thứ dữ lăn lộn 9 năm đánh Pháp.
Trên Tây Nguyên, 2 trung đoàn 43 44, của Sư 23 chấp 2 sư 10 và 320 của Tướng Thảo. Được điều đi chữa cháy dọc trục ql14 cả năm 74. Trước BMT cho cả quân hiện hữu Thảo cũng khó làm gì lớn đc, Anh em cũng chủ quan, nhất là tướng Phú, không thể ngờ bắc Việt trong vòng 1 tháng đã điều được 2 sư bộ binh trong đó 316 hành quân có 3 tuần hoàn toàn bằng cơ giới,( là nhờ Tướng Trưởng thả khu vực Thường Đức cho +S kiểm soát), thêm 1 lữ tăng và 2 trung đoàn pháo binh tập kết ở BMT.
Trong khi đó BMT Phú có gì? Ngoài 2 tiểu đoàn của trung đoàn 53 đóng ở căn cứ biệt lập cách thị xã 8km, Còn lại toàn lính cậu, lính văn phòng và 1 tiểu đoàn bảo an. ĐCM trước đó 1 ngày VT Dũng đã đánh Đức Lập, còn đéo thả 1-2 liên đoàn dù xuống BMT nữa. anh em nói mãi mới thả Liên đoàn 21 xuống Thuân An cách BMT 30km để ae tự mò vào BMT.
Vãi lol hơn, mất BMT rồi 5 ngày sau đổ 2 trung đoàn con cưng 43-44 xuống chiếm lại bằng tay không. ĐCM quá bằng đẩy con xuống biển. chưa đc nửa ngày 2 trung đoàn đánh đấm giỏi nhất Cao Nguyên, tan thảnh mây khói.
Thật đọc lại sử chiến của anh em, hậu sinh còn thấy nghẹn huống hồ anh em 3 que bảo sao cảm thấy bị bức tử là phải!!
Thả ở Buôn Hồ chớ k phải Thuận An đâu m, t nhớ là đây cuộc không vận trực thăng lớn nhất từ trc tới h thì phải, k chắc quên mẹ r.
 

Có thể bạn quan tâm

Top