Live Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới

Chuoito011

Tâm hồn dẩm chúa

Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới

Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới.

Quân xâm lược bành trướng dã man

Đã giày xéo mảnh đất tiền phương.

Lửa đã cháy và máu đã đổ, trên khắp dải biên cương.

Đất nước của ngàn chiến công,

Vẫn sục sôi khí thế hào hùng

Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa...

Đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca!

Việt Nam! Ôi nước Việt yêu thương!

Lịch sử đã trao cho người một sứ mạng thiêng liêng

Mang trên mình còn lắm vết thương.

Người vẫn hiên ngang ra chiến trường.

Vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người

Độc lập - Tự do!
 

Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới

Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới.

Quân xâm lược bành trướng dã man

Đã giày xéo mảnh đất tiền phương.

Lửa đã cháy và máu đã đổ, trên khắp dải biên cương.

Đất nước của ngàn chiến công,

Vẫn sục sôi khí thế hào hùng

Những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa...

Đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca!

Việt Nam! Ôi nước Việt yêu thương!

Lịch sử đã trao cho người một sứ mạng thiêng liêng

Mang trên mình còn lắm vết thương.

Người vẫn hiên ngang ra chiến trường.

Vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người

Độc lập - Tự do!
 
Vị Xuyên thẳm, máu còn loang trên đá,
Những anh linh vẫn gào giữa đất trời.
Gạc Ma sầu, xương trắng giữa trùng khơi,
Hồn tử sĩ gầm vang trong sóng dữ.

Mười năm lửa, biên cương còn cháy dở,
Tổ quốc này… còn mấy kẻ cận kề?
Ải Nam Quan – nay còn đâu đất mẹ,
Thác Bản Giốc – chảy nước mắt tổ tông.

Tưởng anh yên, hồn thôi không còn thét,
Nhưng tháng Tư – ngày "thống nhất" giang sơn,
Giày Tàu Cộng gõ vang nơi đô thị,
Phất cờ máu giữa uất hận linh hồn.

Nước mắt chưa khô, niềm đau chưa dứt,
Lại đến ngày Hai Bảy, hồn tụ linh.
Thay khấn vái, vòng hoa cùng tưởng niệm,
Là súng huấn luyện… cùng chính quân thù!

Anh nhìn xuống, có còn quen đồng đội?
Cờ sao vàng – cúi lạy trước ngoại bang.
Tướng lĩnh ta – lên chức do quỳ gối,
Qua Bắc Kinh mà trình diện quan sang.

Lính hôm nay, súng rỉ, không mũ nón,
Giày vải thô, áo trận rách ngang lưng.
Mà đồng hồ – Patek, Li mít tịt,
Của máu dân, đổi chức với lòng trung?

Thác Bản Giốc – nước về đâu mà tận?
Ải Nam Quan – rơi rụng tự bao giờ?
Rừng đã bán, biển đã trao từng mảnh,
Còn lại gì giữa bóng tối thẫn thờ?

Biển thì mất, rừng thì thuê chẳng dứt,
Sắt thép, ốc vít – cũng phải sang Tàu!
Giang sơn liền dải – giờ thành cổ tích,
Chỉ còn đau – hồn tử sĩ nghẹn ngào…

Hỡi anh linh, nếu linh thiêng là thật,
Xin một lần về tiếp lửa non sông.
Tân hỏa truyền, cho dân ta đứng dậy,
Giữ nước này – cho xứng chữ Việt Nam!
 

Có thể bạn quan tâm

Top