Khổ thân nhỉ, hồi đi học em tươi lắm, zai theo nườm nượp. Thế méo nào lại thích thằng ất ơ kia bị nó hành cho lên bờ xuống ruộng mà vẫn thích.
Cũng chiếc xe đap.
Tao cứ canh giờ về lại lẽo đẽo theo sau bóng tóc e đuôi gà, như bài"Tóc em đuôi gà" của Thế Hiển.
Đó là năm tao lớp 9,
Cứ như vậy suốt năm lập đi lập lại mỗi ngày, trồng cây si.
Đến tận lớp 11 vô tình gặp lại, tao mới dám mở miệng làm quen. Lúc đấy ng ta cũng đồng ý, tao lại sỹ ảo cái tâm trạng mình học lớp dưới (ko phải lớp chuyên) rồi lờ đi.
Nghĩ lại thấy trẻ con ngu muội hết sức.
)
