Live Trạng Quỳnh

natratamthaitu

Con Chym bản Đôn
Germany
Ngày xưa, ở một vùng nọ, dân chúng vốn chăm chỉ cày cày cấy cấy, làm ra lúa gạo, dệt may vải vóc để đem đổi lấy hàng hóa khắp nơi. Thế nhưng, chẳng biết từ đâu có vài kẻ đi xa về, tay đeo nhẫn vàng, miệng thao thao bất tuyệt về việc “mua tận gốc, bán tận ngọn” mà chẳng cần tốn một giọt mồ hôi gieo trồng.

Chẳng mấy chốc, cả làng lây cái bệnh "làm giàu nhanh".

Người trồng lúa bỏ ruộng hoang, kéo nhau đi mua lại gạo làng bên rồi tâng giá bán cho làng khác.

Thợ dệt ném thoi, vứt khung, chỉ canh chừng xem ai có tấm vải đẹp là mua đứt rồi rao bán chuyền tay kiếm lời.

Trong làng, nhà nhà thi nhau mở sạp, người người thi nhau làm "thương lái". Nhưng oái ăm thay, chẳng còn ai chịu sản xuất ra cái gì nữa. Ruộng đồng nứt nẻ, xưởng thợ đống bụi, sản phẩm thực tế ngày càng khan hiếm. Người dân suốt ngày chỉ ngồi vắt óc suy nghĩ: “Giờ phải nghĩ ra cái gì để bán thật nhanh, gom tiền thật nhiều?” rồi tự mua đi bán lại đồ của nhau với giá trên trời.

Trạng Quỳnh đi ngang qua vùng ấy, thấy ruộng đồng bỏ hoang, người dân thì mặt mày hốc hác nhưng miệng lúc nào cũng bàn chuyện buôn to bán lớn, Trạng thở dài đánh sượt.

Hôm sau, Trạng rao khắp làng:

"Ta có bí truyền làm ra 'Thần Dược Trường Sinh', bán giá 100 lượng vàng một viên. Cả thiên hạ chỉ có đúng 3 viên!"

Dân làng nghe thấy "100 lượng vàng" thì mắt sáng rực. Một gã thương lái giàu có trong làng nhanh trí nghĩ ngay: "Ta mua viên này 100 lượng, rồi bán lại cho phú hộ hạt bên 150 lượng, thế là lời ngay 50 lượng mà chẳng mất sức!". Gã gom hết vốn liếng, vay mượn khắp nơi để mua cho bằng được một viên của Trạng.

Thấy gã này mua được, những kẻ buôn bán khác trong làng thèm muồng. Họ lại hùa nhau gom tiền, đi mua lại viên thuốc đó từ gã thương lái kia với giá... 120 lượng, rồi lại chuyền tay cho người khác với giá 150 lượng, 200 lượng. Viên "thần dược" thực chất chỉ là chiếc hộp gỗ đóng kín, bị chuyền tay qua lại khắp làng, giá cứ thế tăng phi mã. Ai nắm giữ hộp thuốc cũng hỉ hả vì nghĩ mình sắp giàu to.

Cho đến một ngày, trong làng mất mùa nặng vì chẳng ai trồng cấy. Lương thực cạn kiệt, các làng xung quanh cũng chẳng buồn đem gạo đến đổi vì dân làng này chẳng có sản phẩm gì hữu ích (vải vóc, đồ dùng) để trao đổi lại.


Mấy gã thương lái bụng đói cồn cào, ôm viên "thần dược" trị giá cả ngàn lượng vàng chạy sang gặp Trạng Quỳnh than khóc:
– Trạng ơi! Làng ta giờ ai cũng có đồ đắt giá để bán, nhưng sao chẳng ai mua được miếng ăn? Đất đai thì bỏ trống, sản phẩm không làm ra, giờ tiền vàng cũng chẳng đổi được gạo!

Trạng Quỳnh thong thả đáp:
– Các người rảnh rỗi chỉ lo nghĩ bán cái gì cho nhanh giàu, chứ có chịu nghĩ làm ra cái gì để sống đâu! Sản xuất mới làm ra chất cải vật chất, còn cái trò mua đi bán lại chuyền tay chỉ là thổi bóng bóng. Lúc bóng vỡ thì ôm một đống giá trị ảo mà chết đói thôi!


Nói rồi Trạng bảo gã thương lái mở chiếc hộp "Thần Dược Trường Sinh" ra. Bên trong chẳng có thần dược nào cả, chỉ có một nắm hạt giống lúa kèm một tờ giấy ghi mấy dòng chữ:

Muốn sống lâu thì phải ăn,
Muốn có ăn thì phải cấy.
Không làm mà đòi bán,
Chỉ có bán giời thôi!

Dân làng lúc ấy mới giật mình nhìn lại ruộng đồng xơ xác, ngơ ngác hiểu ra bài học. Từ đó, họ mới chịu quay lại cày cấy, dệt vải, tạo ra sản phẩm thực sự rồi mới đem đi trao đổi buôn bán.
 
truyện xàm Lồn do bắc kì chó bịa ra dắt mũi nake


Thật tế ngay khi có người bỏ trồng lúa để khiến tăng giá nhằm đầu cơ thì làng khác sẽ làm tương tự nhưng không chỉ giảm nguồn cung khiến lúa tăng giá mà còn sản xuất nhiều hơn để ấp đảo hàng hóa so với làng kia ( sản xuất và tích trữ chứ không bán tự do ) . Khi làng khác cũng làm vậy , làng nào mở kho xã hàng thì sẽ chiến thắng , thằng nào hôm lúa sẽ chết , như thế tất cả sẽ xả hàng cùng lúc và liên tục sản xuất nhiều hơn để tích trữ hàng mới hòng đầu cơ. Cuối cùng khiến sản xuất ngày ngày nhiều hơn , hàng hóa ngày càng dồi dào nhờ lòng tham .

Khi tới mức cạnh tranh tư bản tự do như này , thì bắc kì chó đầu cơ phải chuyển sang tích trữ hàng hóa khác mà không dễ sản xuất , hoặc bịa ra hàng giả để bán

Ví dụ Như Nguồn cung sắt để rèn làm nông cụ hoặc tác động tới chính quyền đánh thuế , cấm đầu cơ đánh chết bọn nông dân khiến người trồng sẽ giảm trồng cây vì không còn được đầu cơ , và lại gây hại cho chính người dân . Bọn đầu cơ trong lịch sử còn tồn tại và lũng đoạn không phải do chính quyền không phạt mà ngược lại chính quyền chính là bọn bảo kê cho chủ nghĩa đầu cơ thông qua đánh thuế , cấm sản xuất , cấm tích trữ gây ra khan hiếm hàng hóa , giảm nhu cầu sản xuất

Chủ nghĩa tư bản và cạnh tranh tự do mới giải quyết vấn đề , còn việc siết nguồn cung không quan trọng nếu đó là nền kinh tế tự do cạnh tranh

Thầy đã có 2 bài gần đây nói về việc tự do Kinh tế ( tư bản ) thay đổi tư duy và mức sống ra sao


 
Vậy anh quỳnh là một người ngoại quốc tốt đẹp sao :vozvn (21):
thằng Quỳnh là thằng lừa đảo , bắc kì chó toàn tư duy ''làm trò bẩn để khiến người ta hướng thiện'' trong văn học

Tuy nhiên điều độc hại nhất của truyện này không phải về lòng tham , mà là về não trạng của bắc kì chó khi viết ra cái truyện đầu buồi này

Các Truyện cổ tích của bắc kì rất độc hại tràn đầy tư duy trả thù , trừng phạt hèn hạ , như câu truyện chặt chân sói để nó không ăn thịt vậy . Câu truyện này không chỉ mang tính chất toxic theo kiểu ''Tổng tài giả nghèo dạy thằng ngu dân nhớ đời'' mà còn theo kiểu trả thù , phải khiến ''kẻ gian'' kiệt quệ , bị trừng trị tận cùng , bị nhục nhã tuyệt đối , để hả cái lòng ''công lý'' hèn của bắc kì

Và trong não trạng của những con chó bắc kì cháu bác Minh lớn lên từ những câu truyện trên sẽ gây ra những hệ lụy khủng khiếp và tư duy lưu manh của loài xúc sinh như thế này

hRShGJ8Idh.png

xmDPMoo.png
 
thằng chó con bắc kì nào cũng đều quay cóp lên lớp hết , tuy nhiên khi không ăn được hoặc khi ghét thì nó tố giác gian lận thi cử

ảnh dưới là 1 thằng gen z bắc kì chó ra vẻ dạy đời và không dạy được còn bị người ta chữi thế là nó cay cú đem video người ta đi tố giác cảnh sát vì xe không gương
 
Lỵt pẹ

Truyện như lol
Trò fomo là có thật
Nhưng nếu kanh tài thị trường. Thì bml làng khác nó sẽ trồng lúa gạo bán cho bml hai làng bỏ bê kia
Còn nếu đéo có lúa nữa. Thì sẽ có bml gian thương nhập khẩu từ xứ khác về bán. Đéo có chuyện dân chết đói để tml trạng ngu ra oai tí kiến thức bản làng

Vấn đề cốt tử của bml cá ngựa. Chính là kanh tài thị trường. Chỉ có thế mới đéo có bml lười nhác và ăn trên ngồi nóc theo đặc quyền của cơ chế cơm sườn.
Bml dân đen cứ ngu mãi thì gánh cái nạn đói. Đói thì mãi làm kuli nô dịch

Hố hố
 
Ngày xưa, ở một vùng nọ, dân chúng vốn chăm chỉ cày cày cấy cấy, làm ra lúa gạo, dệt may vải vóc để đem đổi lấy hàng hóa khắp nơi. Thế nhưng, chẳng biết từ đâu có vài kẻ đi xa về, tay đeo nhẫn vàng, miệng thao thao bất tuyệt về việc “mua tận gốc, bán tận ngọn” mà chẳng cần tốn một giọt mồ hôi gieo trồng.

Chẳng mấy chốc, cả làng lây cái bệnh "làm giàu nhanh".

Người trồng lúa bỏ ruộng hoang, kéo nhau đi mua lại gạo làng bên rồi tâng giá bán cho làng khác.

Thợ dệt ném thoi, vứt khung, chỉ canh chừng xem ai có tấm vải đẹp là mua đứt rồi rao bán chuyền tay kiếm lời.

Trong làng, nhà nhà thi nhau mở sạp, người người thi nhau làm "thương lái". Nhưng oái ăm thay, chẳng còn ai chịu sản xuất ra cái gì nữa. Ruộng đồng nứt nẻ, xưởng thợ đống bụi, sản phẩm thực tế ngày càng khan hiếm. Người dân suốt ngày chỉ ngồi vắt óc suy nghĩ: “Giờ phải nghĩ ra cái gì để bán thật nhanh, gom tiền thật nhiều?” rồi tự mua đi bán lại đồ của nhau với giá trên trời.

Trạng Quỳnh đi ngang qua vùng ấy, thấy ruộng đồng bỏ hoang, người dân thì mặt mày hốc hác nhưng miệng lúc nào cũng bàn chuyện buôn to bán lớn, Trạng thở dài đánh sượt.

Hôm sau, Trạng rao khắp làng:

"Ta có bí truyền làm ra 'Thần Dược Trường Sinh', bán giá 100 lượng vàng một viên. Cả thiên hạ chỉ có đúng 3 viên!"

Dân làng nghe thấy "100 lượng vàng" thì mắt sáng rực. Một gã thương lái giàu có trong làng nhanh trí nghĩ ngay: "Ta mua viên này 100 lượng, rồi bán lại cho phú hộ hạt bên 150 lượng, thế là lời ngay 50 lượng mà chẳng mất sức!". Gã gom hết vốn liếng, vay mượn khắp nơi để mua cho bằng được một viên của Trạng.

Thấy gã này mua được, những kẻ buôn bán khác trong làng thèm muồng. Họ lại hùa nhau gom tiền, đi mua lại viên thuốc đó từ gã thương lái kia với giá... 120 lượng, rồi lại chuyền tay cho người khác với giá 150 lượng, 200 lượng. Viên "thần dược" thực chất chỉ là chiếc hộp gỗ đóng kín, bị chuyền tay qua lại khắp làng, giá cứ thế tăng phi mã. Ai nắm giữ hộp thuốc cũng hỉ hả vì nghĩ mình sắp giàu to.

Cho đến một ngày, trong làng mất mùa nặng vì chẳng ai trồng cấy. Lương thực cạn kiệt, các làng xung quanh cũng chẳng buồn đem gạo đến đổi vì dân làng này chẳng có sản phẩm gì hữu ích (vải vóc, đồ dùng) để trao đổi lại.


Mấy gã thương lái bụng đói cồn cào, ôm viên "thần dược" trị giá cả ngàn lượng vàng chạy sang gặp Trạng Quỳnh than khóc:
– Trạng ơi! Làng ta giờ ai cũng có đồ đắt giá để bán, nhưng sao chẳng ai mua được miếng ăn? Đất đai thì bỏ trống, sản phẩm không làm ra, giờ tiền vàng cũng chẳng đổi được gạo!

Trạng Quỳnh thong thả đáp:
– Các người rảnh rỗi chỉ lo nghĩ bán cái gì cho nhanh giàu, chứ có chịu nghĩ làm ra cái gì để sống đâu! Sản xuất mới làm ra chất cải vật chất, còn cái trò mua đi bán lại chuyền tay chỉ là thổi bóng bóng. Lúc bóng vỡ thì ôm một đống giá trị ảo mà chết đói thôi!


Nói rồi Trạng bảo gã thương lái mở chiếc hộp "Thần Dược Trường Sinh" ra. Bên trong chẳng có thần dược nào cả, chỉ có một nắm hạt giống lúa kèm một tờ giấy ghi mấy dòng chữ:

Muốn sống lâu thì phải ăn,
Muốn có ăn thì phải cấy.
Không làm mà đòi bán,
Chỉ có bán giời thôi!

Dân làng lúc ấy mới giật mình nhìn lại ruộng đồng xơ xác, ngơ ngác hiểu ra bài học. Từ đó, họ mới chịu quay lại cày cấy, dệt vải, tạo ra sản phẩm thực sự rồi mới đem đi trao đổi buôn bán.
Truyện mày xàm Lồn thấy mẹ :))
Đm dân làng này đéo có sản phẩm như vải vóc nhu yếu phẩm nên đéo trao đổi dc vs dân làng khác vậy thì sao dân làng này đéo đem Thần Dược Trường Sinh ra mà đổi lúa gạo vải vóc nhu yếu phẩm ?? Thiên hạ chỉ có nhõn 3 viên TDTS thôi mà :-"

Trường hợp khác , nếu ban đầu dân làng này đéo chịu "buôn tận gốc , bán tận ngọn" mà vẫn chăm chỉ cày cấy , dệt vải ...
Cho đến một ngày , trong làng bị mất mùa nặng ... Và dân làng khác đéo cần "sản phẩm khác" mà chỉ cần TIỀN rồi thì dân làng này tính sao :)) Đkm đéo "mua tận gốc , bán tận ngọn" thì có con cặc tiền ấy :))
Đkm lại phải "mua tận gốc , bán tận ngọn" như mtml đi xa về, tay đeo nhẫn vàng, miệng thao thao bất tuyệt về việc “mua tận gốc, bán tận ngọn” để kiếm thật nhiều tiền thôi à :))

Nói ngắn gọn là , nếu dân làng này buôn bán thì dân làng khác cần "sản phẩm khác" , còn nếu dân làng này chăm chỉ cày cấy thì dân làng khác cần tiền => Thôi , theo tao thì dân làng này nên "tiêu diệt cộng đồng khác để lấy tài nguyên cho cộng đồng mình phát triển là điều hiển nhiên chứ ko phải là tội ác" như lời 2 tml Mác Lê ấy :))

Nói chung là chuyện mày ngu vcc :))

----

truyện xàm lồn do bắc kì chó bịa ra dắt mũi nake


Thật tế ngay khi có người bỏ trồng lúa để khiến tăng giá nhằm đầu cơ thì làng khác sẽ làm tương tự nhưng không chỉ giảm nguồn cung khiến lúa tăng giá mà còn sản xuất nhiều hơn để ấp đảo hàng hóa so với làng kia ( sản xuất và tích trữ chứ không bán tự do ) . Khi làng khác cũng làm vậy , làng nào mở kho xã hàng thì sẽ chiến thắng , thằng nào hôm lúa sẽ chết , như thế tất cả sẽ xả hàng cùng lúc và liên tục sản xuất nhiều hơn để tích trữ hàng mới hòng đầu cơ. Cuối cùng khiến sản xuất ngày ngày nhiều hơn , hàng hóa ngày càng dồi dào nhờ lòng tham .

Khi tới mức cạnh tranh tư bản tự do như này , thì bắc kì chó đầu cơ phải chuyển sang tích trữ hàng hóa khác mà không dễ sản xuất , hoặc bịa ra hàng giả để bán

Ví dụ Như Nguồn cung sắt để rèn làm nông cụ hoặc tác động tới chính quyền đánh thuế , cấm đầu cơ đánh chết bọn nông dân khiến người trồng sẽ giảm trồng cây vì không còn được đầu cơ , và lại gây hại cho chính người dân . Bọn đầu cơ trong lịch sử còn tồn tại và lũng đoạn không phải do chính quyền không phạt mà ngược lại chính quyền chính là bọn bảo kê cho chủ nghĩa đầu cơ thông qua đánh thuế , cấm sản xuất , cấm tích trữ gây ra khan hiếm hàng hóa , giảm nhu cầu sản xuất

Chủ nghĩa tư bản và cạnh tranh tự do mới giải quyết vấn đề , còn việc siết nguồn cung không quan trọng nếu đó là nền kinh tế tự do cạnh tranh

Thầy đã có 2 bài gần đây nói về việc tự do Kinh tế ( tư bản ) thay đổi tư duy và mức sống ra sao


Mày xàm ít thôi :x
Chủ Nghĩa Tư Hữu nó là bóc lột nhân dân , là xiềng xích của nhân loại :x

Chỉ có lý tưởng +Sản mới là chân lý :x

Đảng +S muôn năm !!!!
 
thằng Quỳnh là thằng lừa đảo , bắc kì chó toàn tư duy ''làm trò bẩn để khiến người ta hướng thiện'' trong văn học

Tuy nhiên điều độc hại nhất của truyện này không phải về lòng tham , mà là về não trạng của bắc kì chó khi viết ra cái truyện đầu buồi này

Các Truyện cổ tích của bắc kì rất độc hại tràn đầy tư duy trả thù , trừng phạt hèn hạ , như câu truyện chặt chân sói để nó không ăn thịt vậy . Câu truyện này không chỉ mang tính chất toxic theo kiểu ''Tổng tài giả nghèo dạy thằng ngu dân nhớ đời'' mà còn theo kiểu trả thù , phải khiến ''kẻ gian'' kiệt quệ , bị trừng trị tận cùng , bị nhục nhã tuyệt đối , để hả cái lòng ''công lý'' hèn của bắc kì

Và trong não trạng của những con chó bắc kì cháu bác Minh lớn lên từ những câu truyện trên sẽ gây ra những hệ lụy khủng khiếp và tư duy lưu manh của loài xúc sinh như thế này

hRShGJ8Idh.png

xmDPMoo.png
Ngon
 

Có thể bạn quan tâm

Top