Chương 99: Ngày Biệt Ly
Ba ngày sau, cuối cùng thì cũng đến ngày Ninh và Phi phải sang Kenya công tác. Trong ba ngày vừa qua sau chuyện Ninh đưa vợ đi massage người mù. Anh và Phi vẫn phải tất bật chuẩn bị những khâu cuối cùng trong chuyến công tác cực kỳ quan trọng lần này. Như đi học, Uyên đi làm, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường cho đến ngày chia tay.
Lúc này, tại sân bay nội bài gia đình ông Lưu đang đứng ở cổng bay quốc tế chờ chuyến bay của Ninh và Phi khởi hành. Vì thời tiết xấu nên chuyến bay bị delay đã được một tiếng rồi. Đây cũng là cơ hội để mọi người có thêm thời gian bên cạnh nhau trước thời khắc ly biệt. Trong không gian rộng lớn ở phòng chờ sân bay, tiếng loa liên tục vang lên bằng nhiều ngôn ngữ
khác nhau báo hiệu cho những chuyến bay chuẩn bị cất cánh.
Ông Lưu và ông Lý đứng nói chuyện với nhau ở một góc, còn Phi và Uyên ngồi một góc, Ninh Như cũng vậy, hai vợ chồng đứng một góc thủ thỉ cười nói với nhau. Sự xuất hiện của hai nàng khiến một khoảng không ở sân bay như sáng bừng lên vì vẻ đẹp cả hai.
Như thường lệ Như và Uyên luôn chiếm lấy mọi ánh nhìn của người đi qua, ai nấy đều phải vô thức liếc qua một lần kể cả trai gái hay già trẻ lớn bé. Hai nàng luôn luôn nổi bật mỗi khi đi tới đâu đó vì vẻ bề ngoài xinh đẹp và chiều cao lẫn cơ thể cực phẩm của mình.
Lúc này, Như mặc trên mình một chiếc quần jean đơn giản và một chiếc áo thun ôm sát vào cơ thể, phía dưới nàng đi một đôi giày búp bê dễ thương. Mặc dù gu ăn mặc đơn giản nhưng nhìn
Như vẫn cực kỳ nổi bật với chiều cao của mình, bộ ngực to tròn ưỡn lên trong chiếc áo thun mỏng, bộ mông cong ưỡn ra sau, phía dưới là đôi chân dài thẳng tắp, nàng còn rất thu hút với làn da trắng không tì vết và gương mặt xinh xắn trẻ trung của tuổi 21.
Về phía Uyên, nàng mặc một bộ váy dài qua đầu gối, trông nhã nhặn và khá kín đáo vì Phi thích như vậy. Nhưng Uyên vẫn không thể dấu được đường cong của cơ thể mình với bộ ngực to phía trên bị chiếc áo váy ôm sát lại trông như mặc áo lót độn vậy nhưng không hề vì Uyên chỉ mặc mỗi một chiếc áo lót mỏng, sẽ chẳng ai ngờ kích cỡ nhìn thấy ở phía ngoài chính là kích cỡ của vú Uyên.
Nhiều lúc đi sau Uyên sẽ khiến nhiều chàng trai hay ông già đỏ mặt vì bộ mông cong của nàng ưỡn lên trong chiếc váy. Lớp vải mỏng manh của chiếc váy uốn mình theo dáng mông tròn trịa của Uyên và từng xếp váy bị đánh qua đánh lại theo dáng đi uyển chuyển của nàng. Nếu trong mắt kẻ dâm đãng thì Uyên mặc chiếc váy này còn sexy hơn cả mặc những chiếc quần bó nhất.
Vẻ đẹp của hai chị em được ví như tiên nữ giáng trần, họ khiến không gian xung quanh dường như chậm lại… Họ thậm chí có thể gây thương nhớ cho tất cả những người nhìn thấy mình. Bất kể ai liếc phải đều bị lặng người và choáng ngợp mất vài giây vì họ không thể tin được ngoài đời lại có người đẹp đến vậy.
- Lần này anh đi có lâu lắm không? –Như nhíu lông mày nhìn Ninh và nắm chặt tay chồng.
- Không lâu lắm đâu, phụ thuộc vào công việc em à… Yên tâm anh sẽ gọi điện về mỗi ngày… - Ninh cố trấn an Như nhưng trong lòng anh cũng nặng trĩu.
- Anh đi rồi, em ở nhà chán lắm ý… -Như đung đưa tay Ninh qua lại, ánh mắt đỏ hoe như sắp khóc.
- Chờ anh, anh sẽ về sớm thôi… -Ninh mỉm cười và hôn nhẹ vào trán Như.
- Với lại anh đi lâu thế này… Em ở nhà… Nhớ giữ mình đó, đừng để ai có cơ hội lại gần… Nhớ chưa… -Ninh cau mày nhưng nở một nụ cười đầy ẩn ý với Như. Như liếc lên nhìn Ninh với hàng mi ngấn nước và bĩu môi nhẹ một cái với đôi mắt có chút dỗi hờn.
- Em chỉ có anh thôi… Hâm này… Nghi ngờ nữa… Có mà anh ở xa… Có nhiều người lạ, em mới phải lo đó… -Như cau mày phụng phịu nói.
- Hâm này… Bên đó là Châu Phi em lo gì chứ… Ha ha… Em yên tâm… Dù anh ở đâu, trái tim của anh cũng chỉ hướng về em… Em nhớ nhé… Đừng để bất cứ ai chen vào khoảng trống của chúng ta… Anh sợ nhất… là khi về… Sẽ không còn thấy em đứng đợi nữa… -Ninh ôm má Như và dí trán mình vào trán vợ nói với chất giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng.
- Đồ hâm này… Chẳng qua lúc đó em chiều anh thôi nha… Còn chuyện phản bội anh thì không bao giờ đâu… -Như xấu hổ đỏ cả mặt khi nghĩ đến những giây phút của mấy ngày trước, nàng đã cố quên mà Ninh cứ khơi lại.
- Đừng để người khác chen vào lấp đầy khoảng trống của anh… Nhớ chứ… -Ninh cười rung cả người và nhìn vợ với ánh mắt dâm đãng trêu chọc.
- Đồ hâm này! Sao cứ nói bóng gió thế nha… Nhỡ ai nghe thấy thì sao anh? -Như đánh mạnh vào người Ninh một cái rồi liếc nhìn về phía mọi người.
- Ai da! Anh đùa! Ha ha… Yên tâm không ai nghe thấy đâu! Ha ha… -Ninh cười và dơ tay lên tránh né như bản năng.
- Anh ý, ra ngoài thì anh đừng nói đến chuyện đó… -Như cau mày lại giận dỗi.
- Thế anh hỏi có sướng không? –Ninh cúi xuống nói thầm vào tai Như.
- Không sướng! –Như xị mặt và đánh thêm một cái vào vai Ninh.
- Điêu! Thế lúc ở nhà nhớ anh em định làm gì? Lại ra đó à? –Ninh tiếp tục nói vào tai Như và tiêm nhiễm vào đầu vợ.
- Hâm à! Không có anh, em không đến đó đâu… -Như đẩy nhẹ người Ninh và quay người đi chỗ khác giận.
- Anh hỏi trêu thôi… Thế có chờ anh về được không? Hay nhớ anh quá thì mua tạm cái sextoy về… Lần này anh đi sẽ lâu đấy… Ninh mỉm cười và tiến tới vòng tay qua eo Như rồi ôm nàng từ đằng sau.
- Em không cần… Em chỉ cần anh giữ sức khỏe và phải nhớ đến em thôi… -Như thở dài và quay lại đặt tay lên vai Ninh, trông nàng cũng không thấp hơn Ninh là mấy, mặc dù Ninh cao tận 1m85.
- Rồi! Anh biết rồi! Chụt! –Ninh hôn nhẹ vào trán Như. Anh cười và ôm chặt vợ… Hai vợ chồng ôm nhau và lắc lư qua lại.. Sau giây phút đùa giỡn đó mặt Ninh lại trầm xuống vì lo lắng. Đây có phải là quả báo cho những trò đùa dại và tính cách bệnh hoạn của anh không. Tại sao lại lo lắng và nặng lòng thế này chứ… Nhưng… dù thế nào anh vẫn phải tin tưởng và đặt lòng tin vào vợ mình khi ở xa, nếu không tình cảm sẽ rất dễ bị sứt mẻ.
Ở phía bên kia, Phi và Uyên thì nhẹ nhàng hơn, cả hai chỉ đứng nhìn nhau bằng những ánh mắt đầy cảm xúc, những cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy tình cảm. Uyên đưa tay vòng qua eo của Phi và ôm chặt chồng mình.
- Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ nghe chưa… -Uyên dụi đầu vào vai Phi. Mặc dù Phi rất cao nhưng Uyên cũng cao gần bằng chồng khi nàng đang đi một đôi guốc 5cm dưới chân.
- Yên tâm, anh vẫn giữ “cẩm nang” của mình bên người đây! –Phi mỉm cười và rút trong túi ra một tời giấy note do Uyên đã lên cho Phi một đống danh sách cần ghi nhớ khi anh sang Châu Phi từ đợt trước. Trong đó ghi những thói quen mà Phi cần phải bỏ, rồi cái gì nên ăn cái gì không nên ăn, đồ uống nào tốt cho sức khỏe… Đủ mọi thứ trên đời mà Uyên lo lắng cho chồng, bởi vì nàng là người rất hiểu tính chồng mình.
- Nhưng em vẫn phải nhắc anh… Không được thức khuya đâu đó… -Uyên nhìn tờ giấy note và nhìn lên gương mặt điển trai có chút khó tính của Phi tầm hai giây rồi nàng lại dụi đầu vào ôm chặt Phi hơn vì anh ấy vẫn ngọt ngào lắm… Chứ không hẳn khô khan khó tính như trước. Hóa ra anh ấy vẫn luôn giữ tờ giấy đó bên mình. Bỗng Uyên cảm thấy rất vui và hạnh phúc vì những
món đồ tưởng chừng như rất nhỏ nhưng anh ấy vẫn rất trân trọng.
- Em yên tâm… Em ở nhà cũng nhớ giữ gìn sức khỏe… Để ý bố giúp anh nhé, ông già rồi, tuổi cao nhiều cái ông khó tính em đừng trách ông nhé! –Phi dặn dò Uyên những cũng không quên nhắc về người bố già của mình. Thấy nhắc đến ông Lưu Uyên khẽ đẩy Phi ra và nhìn chồng.
- Vâng ạ… Anh đừng lo, anh hãy công tác thật tốt… và phải hứa dù có mệt mỏi thế nào cũng đừng quá sức và đừng để trái tim lạc lối nghe chưa… -Uyên vừa nói vừa chỉ tay vào ngực Phi.
- Ha ha… Cái này thì em yên tâm, ngoài em ra mọi phụ nữ trên đời này đối với anh chỉ là hạt cát thôi Ha ha ha –Phi cười lớn và ôm chặt Uyên, anh thấy thật vui khi lần đầu cô ấy nhắc nhở anh về chuyện tình cảm. Vì từ trước đến nay nàng đâu như vậy, Uyên rất hiểu tính Phi và hoàn toàn yên tâm. Nhưng lần này cô ấy lại lo lắng… Phi cũng không hiểu sao nhưng đàn ông thì đơn giản lắm. Chỉ cần như vậy là vui rồi vì đôi lúc phải ghen một chút cuộc sống mới có gia vị được.
- Anh nhớ đấy… -Uyên mím môi lại và nhìn vào khoảng không vô định vì cảm xúc khó tả này, tại sao lần này nàng lại có chút lo lắng về Phi, hay do nàng đang cảm thấy áy náy với chồng vì những gì đã làm sau lưng anh ấy, và nàng nghĩ có thể anh ấy cũng sẽ như vậy mà nàng không hề biết?
Mặc dù rất hối hận về những gì đã xảy ra nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn vì vậy nàng luôn gạt cảm xúc đó sang một bên và tiếp tục giữ những bí mật đó một mình. Đó chỉ là một tai nạn, một phát sinh nàng không lường trước được bởi cảm xúc không thể kiềm chế.
Nhưng tình yêu dành cho chồng không bao giờ thay đổi. Mặc dù nàng đã quan hệ với bố chồng hay lão ăn mày… Và nàng chỉ coi đó là thỏa mãn tình dục chứ không có chút tình cảm, tình yêu nào với họ. Đó là hai ranh giới hoàn toàn khác biệt cần phải nhớ.
Hai vợ chồng đang ôm nhau thì bỗng tiếng loa sân bay vang lên, đây là chuyến bay sang Kenya của Ninh và Phi. Thấy vậy Phi buộc lòng phải lới lỏng cánh tay của mình, hai người lặng lẽ rời ra nhưng ánh mắt vẫn đang nhìn nhau đắm đuối. Sau đó Phi cuối xuống hôn vợ một cái để tạm biệt, đôi môi đỏ của Uyên há ra và trao cho chồng những nụ hôn đầy tình cảm. Sau vài giây Phi dứt môi Uyên ra và nhìn nàng mỉm cười rồi cúi xuống với lấy chiếc túi xách.
- Ninh ơi! Chuẩn bị đi! –Phi cầm chiếc túi xách và ngó sang Ninh gọi.
Phía bên này Như đã khóc khi nghe thấy tiếng loa của sân bay vang vọng, chuyến bay của Ninh sắp cất cánh. Không gian xung quanh bỗng trở nên vội vã hơn. Như bật khóc, nàng ôm trầm lấy Ninh và vòng tay ôm chặt anh như muốn níu giữ thêm từng giây phút cuối.
- Thôi nào! Nín đi, anh sẽ về sớm thôi… -Ninh ôm vợ vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của vợ với đôi mắt đỏ hoe vì anh cũng rất xúc động.
- Thôi mấy đứa đi đi kẻo trễ giờ… -Ông Lưu đi tới cùng ông Lý và nói.
- Vâng! Con chào bố, con chào bố! Bố Lý và bố ở lại mạnh khỏe! Con và em sẽ cố gắng hết mình. –Phi mỉm cười chào tạm biệt hai ông bố và khoác chiếc túi xách lên vai. Trong khi đó Uyên vẫn đang ôm anh rất chặt. Nàng dụi đầu vào ngực Phi và cố nuốt cảm xúc mình vào trong vì nàng cũng đang rất nhịn, cổ họng nàng ngẹn ứ nếu không nàng sẽ òa khóc mất.
- Hai con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Chúc hai con thành công! –Ông Lý mỉm cười nói.
- Vâng! Con cảm ơn bố! Thôi con xin phép đi đây ạ… Con chào bố! –Phi và Ninh vẫy tay chào hai ông bố già và cùng Uyên Như đi thêm một đoạn nữa.
- Đi em… Đi với anh một đoạn nữa… -Phi vuốt nhẹ mái tóc mềm của Uyên và kéo nàng đi cùng. Hai đôi vợ chồng dắt tay nhau đi từng bước một, những bước chân nặng trĩu đến cổng riêng của hạng thương gia.
- Anh Ninh… Anh cầm lấy lên máy bay ngủ cho đỡ chói… -Như nói và đưa cho Ninh một chiếc bịt mắt mà nàng vừa mua ở sân bay lúc nãy, tiếng loạt xoạt của túi bóng khiến Ninh ứ nghẹn ở cổ, đôi mắt đỏ hoe nhìn vợ. Mặc dù là một món quà nhỏ nhưng đối với anh là cả một tình yêu, cả một sự quan tâm ngọt ngào của vợ.
- Chờ anh nhé! –Ninh ôm chặt Như và đứng lại ở cửa phòng soát vé. Tiếng loa lại vang lên lần nữa như thúc dục vậy, điều này càng khiến Như khóc nhiều hơn.
- Đợi anh về nhé! Em là nguồn động lực lớn nhất của anh! –Phía bên này, Phi cũng hôn nhẹ vào trán Uyên rồi hai vợ chồng quay sang nhìn Ninh và Như.
Phi Uyên và Ninh Như là hai cặp vợ chồng có tính cách khác biệt với nhau. Trong khi Ninh Như mang trong mình sự hồn nhiên, tươi trẻ, hay cười nói cởi mở phóng khoáng trong từng câu chuyện và sở thích, ánh mắt họ luôn tràn ngập niềm vui, sự khao khát và năng lượng nên lúc chia tay cũng sướt mướt như phim điện ảnh vậy.
Còn về vợ chồng Phi Uyên lại mang một dáng vẻ khác hẳn. Họ toát lên sự chín chắn trưởng thành nhưng cũng rất nhẹ nhàng trầm ấm. Họ không ồn ào nên trông bình yên đến lạ.
Chính vì vậy, sự cởi mở của Ninh và Như đã đưa họ đến với một thế giới tình dục hoàn toàn khác, nên khi chia tay Ninh mới cảm thấy có chút lo lắng nhưng nó vẫn không là gì so với tình yêu mà Ninh sẵn sàng hy sinh để vợ mình được vui và thoải mái.
Còn về phía Phi, anh là một người hoàn toàn khác em trai mình, trong anh có đủ mọi tính cách của một chàng trai gia trưởng nhưng rất thương yêu vợ. Anh hay ghen và rất khó tính nhưng vẫn luôn tin tưởng vợ. Vì thế tình cảm và tình yêu của Phi và Uyên vẫn cổ điển và kiên trinh như vậy.
Mặc dù Phi yếu sinh lý và không thỏa mãn vợ được một thời gian quá dài nhưng trong anh vẫn luôn một mực tin tưởng vợ mình, bởi vì những người gia trưởng luôn mang trong mình dòng máu ích kỷ, anh sẽ không bao giờ muốn chia sẻ những thứ thuộc về mình cho bất kể một ai. Và điều quan trọng hơn cả người ích kỷ như anh không quan tâm đến cảm nhận của vợ mình. Anh cũng không cần biết vợ mình bị thiếu thốn thế nào hay nhu cầu của vợ ra sao. Anh chỉ cần biết đã là vợ anh là phải chung thủy một lòng một dạ.
Vì thế Uyên biết tính chồng nên nàng luôn nghiêm túc và không có nhiều thời gian để suy nghĩ đến chuyện trai gái linh tinh. Nhưng sự thật trong sâu thẳm trái tim nàng luôn thiếu thốn tình cảm của chồng, thiếu cả nhu cầu sinh lý và luôn muốn được yêu thương và nhận được sự ngọt ngào như bao người khác.
Là người luôn một lòng một dạ với chồng nên Phi chỉ nhìn thấy bề nổi cảm xúc của vợ mình… Vì thế lúc này khi nhìn Uyên Phi luôn cảm thấy yên tâm vì vợ mình cũng là một người rất nghiêm túc và có chút khó tính, cô ấy chỉ dịu dàng với mỗi bản thân anh. Đúng là như vậy, đây là một đặc quyền duy nhất mà Uyên trao cho Phi khi Uyên đã dành mọi tình yêu cho anh.
Phi như một khắc chế của Uyên vậy. Nàng có thể đanh đá với cả thế giới, kể cả bố đẻ mình nhưng với Phi nàng lại hoàn toàn khác khi hóa thân thành một người vợ hết sức dịu dàng, tuy nhiên nàng cũng rất kiên định với tính cách mạnh mẽ. Nên thế nắm bắt được tính cách của vợ
Phi hoàn toàn yên tâm khi sang Kenya công tác. Và anh nghĩ mình đã hoàn toàn hiểu vợ mình… Liệu đây có phải là một sự tự phụ quá lớn của một người có tính gia trưởng?
Tiếng loa trong sân bay lại vang lên một lần nữa. Nó làm đôi bàn tay của Phi Uyên và Ninh Như rời ra. Trong ánh đèn vàng ấm ở cửa soát vé hạng thương gia cả thế giới như lùi lại phía sau.
Ninh và Phi khoác túi đi về phía xa mà lòng nặng trĩu. Phi thì đi thẳng vì anh không dám quay lại nhìn, còn Ninh thì quay lại vẫy tay chào vợ và Uyên.
Lông mày Ninh nhíu lại khi anh dán mắt vào gương mặt còn quá trẻ của vợ mình, anh không khỏi lo lắng sợ rằng vợ mình quá trong sáng, hiền lương thục nữ… Cô ấy quá tốt bụng, cô ấy sẽ bị người ta lợi dụng, điều này càng khiến anh lo lắng hơn. Nhưng khi nhìn sang Uyên. Gương mặt xinh đẹp cá tính của cô chị lại khiến anh yên tâm phần nào vì anh biết tính Uyên, cô ấy sẽ không để ai chạm vào em gái mình. Ninh khẽ mỉm cười và nghĩ có lẽ mình đã lo quá xa rồi.
Uyên và Như đứng nhìn Phi và Ninh đi khuất với đôi mắt đỏ hoe, hai nàng đứng lặng người giữa đám đông một lúc rồi mới quay người đi về phía ông Lý và ông Lưu. Sau khi chia tay, bốn người đi ra cửa sảnh sân bay thì đứng lại nói chuyện.