Chương 25: Buổi hẹn hò đầu tiên
Thằng Khánh ném cho tao chai xịt khử mùi X-Men màu xanh dương, loại mà dân tập gym hay dùng để át đi cái mùi chua loét của nách áo sau khi đẩy tạ.
- Xịt ít thôi. Mùi này nồng lắm, xịt nhiều người ta tưởng mày vừa ngâm mình trong thùng hóa chất đấy.
Tao đón lấy cái chai, xịt hai phát vào ngực áo, một phát sau gáy. Mùi hương công nghiệp sộc lên, mạnh mẽ, nam tính theo kiểu đại trà. Nó không sang chảnh như mùi Chanel Bleu của thằng Long, nhưng nó đủ để đánh bay cái mùi dầu mỡ máy tính và mùi ẩm mốc của phòng trọ.
Tao soi gương. Tóc tai đã được vuốt keo cứng ngắc. Cái áo phông có cổ màu xanh than mới mua phẳng phiu. Quần bò sạch sẽ. Giày bata trắng (tương đối).
Trong cái ốp lưng điện thoại, tao đã bí mật kẹp vào một tờ năm trăm nghìn polymer mới cứng.
Đây là quỹ đen. Quỹ phòng thân. Tao nhét nó vào đấy thay vì để trong ví, để tự nhắc mình rằng: Chỉ khi nào thật sự cấp bách, kiểu như ăn xong quán nó hét giá cắt cổ, tao mới được phép lôi ra. Còn trong ví, tao để ba trăm nghìn tiền lẻ.
Với một thằng sinh viên năm nhất, mang theo tám trăm nghìn đi chơi là một sự xa xỉ. Nhưng tao cần sự tự tin. Tiền là thứ duy nhất bơm được cái "thần thái" vào mặt tao lúc này.
- Đi đây. Ở nhà giữ gôn cẩn thận.
Tao chào thằng Khánh, xỏ giày, bước ra khỏi phòng với tư thế của một thằng đàn ông sắp đi chinh phục thế giới (hoặc ít nhất là chinh phục Đường Láng).
***
Bốn rưỡi chiều. Nắng đã tắt nhưng cái nóng hầm hập của mặt đường nhựa vẫn bốc lên ngùn ngụt.
Tao với Ngân đi bộ dọc theo bờ sông Tô Lịch.
Cái ý tưởng "đi dạo Đường Láng" nghe thì thơ mộng lắm. Hàng cây xà cừ cổ thụ rợp bóng mát, lá vàng rơi lả tả. Nhưng thực tế thì nó phũ phàng hơn nhiều.
Dòng sông bên cạnh đen ngòm, lững lờ trôi như một dải lụa chết. Mùi bùn, mùi rác, mùi nước thải sinh hoạt bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi bất chấp hai lớp khẩu trang.
Bên cạnh là dòng xe cộ giờ tan tầm. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, khói bụi mù mịt.
- Cậu... - Tao định mở mồm nói một câu gì đó văn vẻ về thời tiết.
"BIM!!! BIM!!!"
Một con xe buýt chạy qua bóp còi hơi làm tao giật bắn mình, nuốt trọn câu nói vào trong bụng.
Ngân đi bên cạnh, mắt nheo lại vì bụi. Nó mặc cái áo sơ mi kẻ caro, quần jeans, đi giày bệt. Trông năng động, khỏe khoắn. Nó không có vẻ gì là khó chịu với cái ồn ào này. Nó điềm nhiên bước đi, tránh những viên gạch vỡ trên vỉa hè một cách điêu luyện.
- Cậu bảo gì cơ? - Ngân quay sang, hét to để át tiếng xe.
- Tớ bảo là... đường đông nhỉ! - Tao gào lên.
- Hà Nội mà! Vắng mới là lạ!
Cuộc hội thoại lãng mạn chết yểu ngay từ trong trứng nước. Tao tặc lưỡi. Thôi, im lặng mà đi cho đỡ hít phải bụi mịn.
Đi được một đoạn, tao thấy lớp bụi đường bắt đầu phủ một lớp mờ mờ lên đôi giày bata vừa giặt của tao. Cái sạch sẽ nhân tạo lúc ở nhà nhanh chóng bị cái bụi bặm của đường phố nuốt chửng.
Đến đoạn gần Ngã Tư Sở, Ngân kéo tay áo tao, chỉ vào một sạp sách cũ nằm lọt thỏm giữa hai cửa hàng bán cây cảnh.
- Kia rồi. Vào xem đi.
Sạp sách bé tí, sách xếp chồng chất lên nhau cao ngất ngưởng, mùi giấy cũ mốc mốc bay ra. Một ông chủ quán béo tròn đang ngồi phe phẩy cái quạt nan, mắt lim dim ngủ.
Ngân lao vào đống sách như cá gặp nước.
Nó không còn là cô tiểu thư nhẹ nhàng trong phòng trọ thơm mùi sả nữa. Nó biến thành một thợ săn.
Tay nó lật giở từng quyển giáo trình Kinh tế vĩ mô, Marketing căn bản. Mắt nó soi từng trang sách.
- Quyển này rách bìa rồi chú ơi. - Ngân giơ một quyển lên.
- Rách tí thôi, bên trong vẫn đọc tốt. Bốn chục. - Ông chủ quán đáp, giọng ngái ngủ.
- Bốn chục á? Chú bán đắt thế. Sách mới có sáu chục. Quyển này xuất bản từ năm 2010, kiến thức cũ rồi, lại còn bị nát gáy, trang 45 bị ai xé mất một góc đây này.
Ngân lật trang 45 ra, chỉ vào một vết rách bé bằng móng tay út. Tao đứng bên cạnh mà toát mồ hôi hột. Nó soi kỹ vãi chưởng.
- Mười lăm nghìn. Cháu lấy hai quyển.
Ông chủ quán trợn mắt, tỉnh cả ngủ:
- Mày giết chú đi cho nhanh. Mười lăm nghìn không đủ tiền giấy vụn. Ba chục.
- Hai mươi. Không bán cháu đi hàng khác. Dọc đường này thiếu gì.
Ngân đặt quyển sách xuống, quay người định đi thẳng. Động tác dứt khoát, không hề lưu luyến.
- Thôi được rồi! Quay lại đây! Hai mươi thì hai mươi. Gớm, con gái con lứa mà mặc cả như hàng tôm hàng cá.
Ngân quay lại, cười tươi rói. Nó rút ví, lấy ra tờ hai mươi nghìn phẳng phiu đưa cho ông chú.
Tao đứng nhìn nó ôm hai quyển sách cũ vào lòng, mặt hớn hở như vừa trúng số.
Tự nhiên tao thấy nể.
Nó không giống những đứa con gái tao gặp ở trường, những đứa chỉ biết xin tiền bố mẹ rồi tiêu pha xả láng. Nó giống tao. Nó biết giá trị của đồng tiền. Nó biết cách sinh tồn ở cái đất này bằng sự sắc sảo ngầm bên trong vẻ ngoài hiền lành.
- Cậu không mua gì à? - Ngân quay sang hỏi tao.
- Thôi. Tớ có... nguồn tài liệu riêng rồi. - Tao vỗ vỗ vào túi quần, nơi có cái USB của thằng Long.
- Thế đi ăn. Tớ đói rồi.
***
Bọn tao tạt vào một quán bánh mì nướng muối ớt vỉa hè.
Hai cái ghế nhựa thấp tè đặt ngay cạnh lò nướng than hoa. Khói bốc lên mù mịt, cay xè mắt.
- Cô ơi, cho cháu hai suất đầy đủ. Nhiều sốt mayonnaise, ít tương ớt thôi ạ. - Ngân gọi món thành thạo.
Tao ngồi xuống, rút giấy ăn lau cái bàn nhựa dính đầy dầu mỡ.
- Cậu sành ăn vỉa hè phết nhỉ? - Tao hỏi.
- Chứ sao. Sinh viên mà không ăn vỉa hè thì ăn gì? Nhà hàng 5 sao à? - Ngân cười, tay cầm đôi đũa tre, lấy giấy ăn lau kỹ từng chiếc một. - Với cả, đồ vỉa hè Hà Nội ngon mà. Bẩn tí nhưng vui.
Đĩa bánh mì nướng được bê ra. Vàng ươm, giòn rụm, bên trên rưới đẫm sốt trắng và mỡ hành, xúc xích thái lát.
Tao gắp một miếng đưa lên miệng. Vị mặn, ngọt, cay, béo hòa quyện. Ngon vãi.
Tao nhìn Ngân. Nó ăn rất tự nhiên. Môi dính tí sốt, nó lấy lưỡi liếm nhẹ một cái, rồi lại tiếp tục gắp miếng khác. Dưới ánh đèn đường vàng vọt và làn khói than mờ ảo, trông nó... đời thường kinh khủng. Không phấn son, không làm màu.
- Sao nhìn tớ ghê thế? Dính gì à? - Ngân ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt tao.
- Không. Thấy cậu ăn ngon miệng thôi.
- Ăn đi, nguội mất ngon. Mà này, hôm nay đi chơi với tư cách bạn bè, cấm cậu tranh trả tiền đấy nhé.
Tao khựng lại. Tay đang định thò vào túi quần sờ cái ví.
- Tớ mời. Hôm nay tớ... mới lĩnh lương. - Tao nói dối. Thực ra là tiền tích cóp.
- Lương lậu gì. Luật là luật. Campuchia. - Ngân kiên quyết.
Ăn xong, tao đứng dậy định đi ra quầy thanh toán trước, giả vờ đi xin thêm tăm.
Nhưng Ngân nhanh hơn tao một bước. Nó đứng chắn ngay trước mặt bà chủ quán.
- Cô ơi, hết bao nhiêu ạ?
- Bốn mươi nghìn hai suất con ơi.
- Dạ đây.
Ngân rút tờ hai mươi nghìn đưa cho bà chủ. Rồi nó quay sang tao, xòe tay ra:
- Hai chục. Đưa đây.
Tao đứng hình. Cái sĩ diện đàn ông của tao đang gào thét: "Trả hết đi! Có bốn mươi nghìn bõ bèn gì!".
Nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Ngân, tao biết nó không đùa. Nó không muốn nợ tao. Nó muốn giữ cái ranh giới sòng phẳng này để hai đứa có thể thoải mái chơi với nhau lâu dài.
Tao thở dài, rút tờ hai mươi nghìn đưa cho nó.
- Cậu cứng nhắc thật đấy.
- Tình bạn sòng phẳng là tình bạn bền lâu. Cậu không nghe các cụ dạy à? - Ngân cười, nhét tiền vào túi bà chủ.
Tao cất cái ví vào túi. Tờ 500 nghìn trong ốp điện thoại vẫn nằm im lìm. Không có cơ hội được tỏa sáng.
Nhưng lạ thay, tao không thấy quê độ. Tao thấy nhẹ lòng. Đi chơi với một đứa con gái mà không phải lo nơm nớp chuyện cháy túi, cảm giác nó tự do vãi chưởng.
***
Đường về.
Trời tối hẳn. Đèn đường bật sáng trưng. Dòng người vẫn đông đúc nhưng bớt hối hả hơn lúc chiều.
Bọn tao đi bộ ngược về phía Cầu Giấy. Gió từ sông thổi lên vẫn có mùi, nhưng lẫn trong đó có chút hơi mát của đêm.
Đến đoạn gần ngã ba, đường tắc cứng. Xe máy thi nhau leo lên vỉa hè để tìm lối thoát.
"Vèo!"
Một con Wave Alpha phóng ngược chiều lao vút lên vỉa hè, ngay sát sạt chỗ Ngân đang đi. Đèn pha của nó sáng lòa làm tao chói mắt.
Ngân đang mải nhìn sang bên đường, không để ý.
- Cẩn thận!
Tao hét lên. Phản xạ tự nhiên, tao vươn tay ra, nắm chặt lấy khuỷu tay Ngân, giật mạnh nó về phía mình.
Ngân mất đà, loạng choạng ngã dúi vào ngực tao.
"Két..."
Con xe máy phanh cháy lốp ngay chỗ Ngân vừa đứng, thằng lái xe quay lại chửi đổng một câu "Đi đứng kiểu đéo gì đấy?" rồi phóng vụt đi.
Tao không quan tâm thằng đó chửi gì.
Cả thế giới của tao lúc này thu bé lại vừa bằng một cái va chạm.
Ngân nằm gọn trong vòng tay tao. Tay tao vẫn nắm chặt bắp tay nó qua lớp áo sơ mi mỏng. Ngực tao cảm nhận rõ nhịp tim đang đập thình thịch của nó (hoặc là của tao, tao đéo phân biệt được nữa).
Mùi sả chanh quen thuộc sộc lên mũi, át hoàn toàn mùi khói xe và mùi sông Tô Lịch.
Mặt nó ngước lên. Mắt mở to, hoảng hốt. Môi nó chỉ cách cằm tao gang tấc.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảng ba giây.
Ba giây đủ để tao cảm nhận được hơi ấm, sự mềm mại và cái cảm giác muốn che chở trỗi dậy mạnh mẽ. Ba giây đủ để tao quên sạch mọi toan tính, mọi sự tự ti về tiền bạc hay xuất thân.
Rồi Ngân vội vàng đẩy tao ra, lùi lại hai bước.
- Cảm... cảm ơn cậu.
Nó cúi mặt xuống, vuốt lại mái tóc rối. Tai nó đỏ lựng lên dưới ánh đèn cao áp.
Tao buông thõng hai tay, lòng bàn tay vẫn còn cảm giác tê dại.
- Ừ. Đi... đi sát vào trong đi. Bọn này đi ẩu lắm.
Giọng tao khàn đặc. Tao quay mặt đi hướng khác, giả vờ nhìn dòng xe cộ để che giấu cái mặt đang nóng ran như nung.
Quãng đường còn lại về nhà trọ, hai đứa đi song song nhưng giữ một khoảng cách an toàn chừng nửa mét. Không ai nói câu nào. Sự im lặng bao trùm, nhưng không phải kiểu ngột ngạt khó chịu, mà là sự im lặng của những rung động ngầm đang len lỏi.
***
Về đến chân cầu thang xoắn ốc quen thuộc.
Ngân dừng lại trước cửa phòng 304.
- Cậu về ngủ sớm đi. Mai còn đi học.
- Ừ. Cậu cũng thế.
Tao đứng dựa vào lan can, nhìn nó tra chìa khóa vào ổ.
- An này. - Ngân bỗng quay lại.
- Hả?
- Hôm nay... cậu không giống "anh giai" hay gồng mình mọi hôm chút nào.
Nó mỉm cười. Nụ cười tinh nghịch nhưng có chút dịu dàng.
- Thế giống gì? - Tao hỏi lại.
- Giống một người bạn. Một người bạn... đáng tin.
Nói xong, nó mở cửa chui tọt vào phòng, đóng cửa *cạch* một cái.
Tao đứng trơ ra ở hành lang. Tiếng *cạch* của cánh cửa như đóng dấu xác nhận cho một buổi tối kỳ lạ.
Không nến, không hoa, không nhà hàng sang chảnh. Chỉ có bụi đường, sách cũ, bánh mì nướng và một cú chạm tay bất đắc dĩ.
Nhưng tao thấy đủ.
Tao sờ tay lên ngực trái. Tim vẫn đập hơi nhanh.
Tao rút điện thoại ra, tháo ốp lưng, lấy tờ 500 nghìn cất lại vào ví. Nó vẫn còn mới nguyên, chưa bị tiêu một đồng nào.
Hóa ra, để có một buổi hẹn hò ra hồn, người ta không cần nhiều tiền như tao tưởng. Người ta cần sự chân thành, và một chút phản xạ nhanh để giật người ta lại khi xe máy lao tới.
Tao huýt sáo, mở cửa phòng mình. Thằng Khánh vẫn đang gào thét trong game.
Thế giới ồn ào của tao lại hiện ra, nhưng đêm nay, tao mang theo một chút mùi sả chanh vào giấc ngủ.