Chương 44: Máy bay bà già
Sáng sớm, cái bể nước công cộng tầng 3 biến thành một cái spa dã chiến.Bình thường giờ này chỉ có tao với Ngân đứng đánh răng rửa mặt trong im lặng, nghe tiếng nước chảy róc rách. Nhưng hôm nay, cái bệ xi măng sứt mẻ ấy bị xâm chiếm bởi hàng tá chai lọ xanh đỏ tím vàng. Sữa rửa mặt, nước hoa hồng, bông tẩy trang, máy rửa mặt rung bần bật như s*x toy.
Mai Anh đang đứng đó. Nó mặc cái váy ngủ lụa hai dây mỏng tang, khoác hờ cái áo cardigan len bên ngoài. Tóc cuốn lô to đùng trên đầu.
Tao xách cái xô nhựa đi ra, định múc nước dội nhà vệ sinh. Thấy "công trường" của nó bành trướng quá, tao đành đứng nép vào một góc, chờ đợi.
- Ơ, anh An dậy sớm thế? - Mai Anh nhìn tao qua cái gương cầm tay nhỏ xíu, miệng cười toe toét dù mặt đang đầy bọt trắng xóa.
- Ừ. Đi học. - Tao đáp gọn lỏn, mắt nhìn thẳng vào vòi nước để tránh nhìn vào cái khe ngực lấp ló sau lớp áo lụa trễ nải kia. Đàn ông con trai buổi sáng nhạy cảm, nhìn lung tung dễ hỏng việc.
Đúng lúc tao đang định thò gáo vào múc nước thì bà Hồng xuất hiện.
Bà đi thu tiền điện nước và tiền vệ sinh. Tay bà cầm cuốn sổ nát, mồm ngậm tăm, dáng đi lạch bạch nhưng oai vệ như cai ngục đi tuần.
- A, thằng An đây rồi. May quá đỡ phải gõ cửa. - Bà Hồng rút cái bút bi cài trên tai xuống, gạch roẹt một cái vào sổ. - Tháng này mày đóng 50 nghìn tiền vệ sinh nhé. Quy định mới của tổ dân phố, sinh viên năm nhất sinh năm 95 được giảm một nửa so với người đi làm. Đưa luôn đây bà đỡ phải leo lên lần nữa.
Mai Anh đang vỗ vỗ nước hoa hồng lên mặt, tay nó khựng lại giữa không trung.
Nó quay ngoắt sang nhìn tao. Mắt nó mở to, sáng rực lên như đèn pha ô tô, soi mói từ đầu đến chân tao.
- Hả? - Giọng nó vút lên quãng tám. - Anh... à nhầm, cậu sinh năm 95 á?
Tao gãi đầu, cười méo xệch, rút tờ 50 nghìn đưa cho bà Hồng cho nhanh để bà biến đi.
- Vâng. 95.
- Trời đất ơi! - Mai Anh phá lên cười. Tiếng cười giòn tan, lanh lảnh vang vọng khắp hành lang. - Thế mà hôm qua mặt lạnh tanh, xưng "tôi" với "anh" ngọt xớt. Hóa ra là kém chị một tuổi cơ à? Chị 94 nè cưng!
Nó vỗ vai tao một cái bốp. Cái vỗ vai suồng sã của một bà chị dành cho thằng em trai mới lớn.
- Thế từ giờ cấm xưng anh nhé. Gọi chị xưng em cho ngoan. Ôi vãi, nhìn cái mặt già đau già đớn thế kia mà là 95, chị cứ tưởng 92, 93.
Tao cầm cái xô nước, lầm lũi đi về phòng. Cái hình tượng "doanh nhân công nghệ" lạnh lùng, bí ẩn mà tao đang cố diễn trước mặt hàng xóm mới đã tan thành mây khói. Giờ tao chỉ là "thằng cu An" trong mắt nó.
***
Từ lúc biết tao kém tuổi, thái độ của Mai Anh quay ngoắt 180 độ.
Nó không còn cái kiểu nhờ vả nũng nịu "anh ơi anh à" nữa. Nó chuyển sang chế độ trêu chọc và sai vặt công khai.
- An ơi! Sang mở hộ chị cái chai nước mắm, nắp chặt quá.
- Cu em! Ra đầu ngõ mua hộ chị gói bông tẩy trang, chị đang đắp mặt nạ không ra gió được.
- Nhóc! Sang bê cái bình nước lên gác xép hộ chị tí đi, nhanh cái chân lên.
Cứ 15 phút nó lại gọi một lần. Cái cửa phòng 305 mở toang hoác, mùi nước hoa nồng nặc bay sang xâm chiếm lãnh thổ phòng tao.
Tao đang ngồi cài Win cho khách mà đau hết cả đầu. Nhưng lạ cái là tao không thấy ghét. Cái kiểu sai vặt của nó rất tự nhiên, vui vẻ, không có vẻ gì là lợi dụng hay khinh thường. Nó coi tao như một thằng em trai trong nhà để nó bắt nạt cho vui cửa vui nhà.
Thằng Khánh ngồi bên cạnh thì cay cú ra mặt.
Nó xịt keo vuốt tóc bóng lộn, mặc áo phông bó sát khoe cơ bắp (dù chả có mấy), cố tình đi qua đi lại trước mặt Mai Anh để gây sự chú ý.
- Em Mai Anh cần gì cứ bảo anh Khánh nhé. Thằng An nó tay chân lóng ngóng lắm, để anh giúp cho. - Khánh dựa cửa, hất hàm, giọng trầm ấm (giả tạo).
Mai Anh liếc nó một cái, cười xã giao:
- Thôi anh ạ. Em nhờ thằng An cho tiện. Nó trẻ khỏe, dễ sai. Anh già rồi ngồi nghỉ đi cho đỡ đau lưng.
Khánh cứng họng, mặt ngắn tún lại. Nó quay vào phòng, đá thúng đụng nia, lầm bầm chửi thề:
- Con dở hơi. Mắt toét hay sao mà thích chơi với trẻ con.
Nó quay sang tao, giọng hằn học:
- Sướng nhé. Được "máy bay bà già" để ý. Loại này nó vờn cho mày nát người đấy con ạ. Cẩn thận không lại thành phi công tập sự.
Tao cười nhạt, tay vẫn vặn ốc vít.
- Vờn cái gì. Nó coi tao như osin thì có.
Nhưng tao biết thằng Khánh nói đúng một phần. Mai Anh là một ca khó đỡ. Nó quá dạn dĩ, quá vô tư, và cái sự vô tư ấy đang làm đảo lộn trật tự cái tầng 3 này.
***
Tối.
Tao nhắn tin cho Ngân: "Tối nay ăn chung không? Thằng Khánh đi nhậu rồi. Tớ mua đồ về nấu."
Tao muốn tìm lại sự cân bằng. Cái ồn ào của Mai Anh làm tao thấy mệt, tao cần chút không khí tĩnh lặng và mùi sả chanh để reset lại não.
Ngân trả lời sau 10 phút: "Ừ. Sang đây."
Ngắn gọn. Lạnh lùng.
Tao xách túi thịt băm và mớ rau cải sang phòng Ngân.
Căn phòng của nó vẫn gọn gàng, ngăn nắp. Nhưng không khí hôm nay là lạ. Im ắng quá mức.
Ngân đang đứng bếp. Nó nấu canh mướp đắng nhồi thịt.
Mùi mướp đắng hăng hăng bốc lên.
- Hôm nay ăn món này à? - Tao hỏi, đặt túi thịt lên bàn.
- Ừ. Nay thấy mướp đắng rẻ. Ăn cho mát. - Ngân đáp, không quay lại. Tiếng dao thớt băm xuống thớt gỗ nghe chát chúa hơn mọi khi.
Tao ngồi xuống cái ghế nhựa, định kể chuyện cười hay chuyện làm ăn trong ngày cho không khí bớt căng thẳng.
- An ơiiii! - Tiếng gọi lảnh lót vọng từ hành lang vào. - Sang xem hộ chị cái Wifi với! Mạng lag không load được phim đây này!
Giọng Mai Anh. To, rõ, và đầy tính sở hữu.
Tay Ngân đang cầm cái muôi múc canh khựng lại. Nó không nói gì, lẳng lặng múc canh ra bát tô.
- Kệ nó đi. Tí tớ sang xem sau. - Tao nói vội, cảm thấy chột dạ.
Ngân đặt bát canh xuống bàn cái "cạch".
- Cậu sang xem luôn đi. Để người ta chờ tội nghiệp. Chị ấy gọi "An ơi" ngọt thế cơ mà.
- Thôi mà. Ăn xong đã. Tớ đang đói.
Bữa cơm diễn ra trong không khí nặng nề như đám tang.
Tao và một miếng cơm, gắp một miếng mướp đắng nhồi thịt.
Cắn một miếng.
Đắng.
Đắng nghét. Đắng xộc lên tận óc.
Tao nhăn mặt, cố nuốt.
Ngân ngồi đối diện, và cơm chậm rãi. Nó gắp thêm một miếng mướp đắng to đùng bỏ vào bát tao.
- Ăn đi. Ăn nhiều vào cho nó... mát ruột. Bớt nóng trong người, bớt cái thói lăng xăng đi.
Câu nói của nó nhẹ nhàng nhưng sắc như dao lam. Nó không chửi tao, không ghen tuông lồng lộn. Nó dùng cái vị đắng này để dằn mặt tao.
- Tớ có lăng xăng gì đâu. Bà ấy cứ nhờ thì tớ giúp xã giao thôi. - Tao thanh minh, miệng vẫn ngậm đầy mướp đắng.
- Xã giao mà cười tít mắt. Xã giao mà để người ta gọi là "nhóc", là "cưng". Cậu dễ dãi nhỉ?
Ngân buông bát đũa. Nó nhìn thẳng vào mắt tao.
- An này. Tớ không cấm cậu giao du. Nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Cậu đừng để người ta biến cậu thành trò cười. Hay cậu thích làm "phi công" cho chị ấy lái?
Tao nuốt trôi miếng cơm đắng ngắt.
- Cậu nghĩ tớ là loại người đấy à?
- Tớ không biết. Đàn ông các cậu thấy lạ là sáng mắt lên. Chị ấy xinh, sành điệu, thơm phức. Còn tớ thì...
Nó nói xong, đứng dậy dọn mâm. Bữa ăn kết thúc chóng vánh và đầy vị đắng chát.
***
Tao rời khỏi phòng Ngân với cái bụng ấm ách và tâm trạng rối bời.
Vừa bước ra hành lang, Mai Anh đã đứng đợi sẵn ở cửa phòng 305.
Nó mặc cái váy ngủ lụa hai dây màu đỏ rượu vang, khoác hờ hững, để lộ bờ vai trần trắng muốt dưới ánh đèn hành lang mờ ảo. Trên tay nó cầm ly rượu vang (hoặc nước ngọt màu đỏ, tao chịu).
- Ăn xong rồi à? Vào xem mạng cho chị đi. Nhanh lên, phim đang đến đoạn hay.
Nó vẫy tay, cười lúng liếng.
Tao thở dài. Đã mang tiếng rồi thì làm cho xong nợ.
Tao bước vào phòng 305. Mùi nước hoa nồng nàn lại ập tới.
Tao ngồi vào máy tính của nó. Kiểm tra modem. Chỉ là bị lỏng dây mạng thôi. Tao cắm lại, reset modem. 2 phút là xong.
Mai Anh đứng dựa vào cạnh bàn, ngay sát tao. Cái váy lụa cọ vào tay tao mát rượi.
- Này nhóc. - Nó cúi xuống, thì thầm vào tai tao. - Người yêu giận à?
Tao giật mình, rụt người lại.
- Bạn thôi. Không phải người yêu. - Tao đáp, theo đúng cái luật ngầm chết tiệt mà Ngân đặt ra.
- Thế à? - Mai Anh cười khúc khích. - Bạn mà mặt hầm hầm thế kia? Thế thì... chị có cơ hội rồi nhỉ?
Nó ghé sát mặt vào mặt tao. Mắt nó kẻ eyeliner sắc sảo, nhìn sâu vào mắt tao đầy thách thức. Môi nó đỏ chót, hơi hé mở.
Tim tao đập thình thịch. Một phản xạ tự nhiên của thằng đàn ông trước một sự cám dỗ bày ra trước mắt. Nó đẹp, nó thơm, và nó đang bật đèn xanh (hoặc ít nhất là đèn vàng).
Nhưng ngay lúc đó, cái vị đắng của miếng mướp đắng lúc nãy dội ngược lên cổ họng tao.
Tao đứng bật dậy, đẩy ghế ra xa.
- Xong rồi đấy chị. Mạng ngon rồi. Em về đây.
Tao lách qua người nó, chạy biến ra cửa.
- Ơ kìa, không uống nước à? Nhát thế? - Tiếng Mai Anh cười cợt vọng theo sau lưng.
***
Tao về phòng mình, đóng cửa, chốt chặt lại.
Tao đứng dựa lưng vào cửa, thở dốc.
Thằng Khánh vẫn chưa về. Căn phòng trống trải.
Tao nhìn sang phía đối diện qua khe cửa sổ.
Phòng 304 tắt đèn tối om. Mới 9 giờ tối.
Bình thường giờ này Ngân đang học bài, hoặc đang đợi tao sang chơi.
Nhưng hôm nay nó tắt đèn. Nó từ chối giao tiếp.
Tao ngồi phịch xuống giường. Cái vị đắng trong miệng vẫn còn nguyên.
Sự xuất hiện của Mai Anh giống như một liều thuốc thử. Nó thử cái bản lĩnh đàn ông của tao, và thử cả độ bền của mối quan hệ mập mờ giữa tao và Ngân.
Tao sờ tay vào túi quần, nơi có cái ví dày cộm. Tiền bạc giúp tao tự tin hơn, nhưng nó không giúp tao giải quyết được cái mớ bòng bong cảm xúc này.
Mai Anh không xấu, nó chỉ ham vui và vô tư quá đà. Nhưng chính sự vô tư ấy đang khuấy đảo cái trật tự yên bình mà tao cố công xây dựng.
Tao nhìn lên trần nhà. Con nhện quen thuộc vẫn đang giăng tơ ở góc tường.
Mạng nhện của tao đang bị rối tung lên rồi. Và lần này, tao không thể dùng tuốc nơ vít hay lệnh cài Win để sửa được.
Đêm nay, tao lại mất ngủ. Không phải vì lo tiền nhà, mà vì cái vị đắng của bát canh mướp đắng và mùi nước hoa nồng nặc đang ám vào áo tao.
Hà Nội hôm nay lạnh thật. Và tao thấy mình đang đứng giữa hai luồng gió: một luồng gió thơm tho, ấm áp nhưng đầy rủi ro, và một luồng gió thanh mát, bình yên nhưng đang dần khép lại.
))