[Truyện Xàm] Đời Thằng An

Chương 44: Máy bay bà già​

Sáng sớm, cái bể nước công cộng tầng 3 biến thành một cái spa dã chiến.

Bình thường giờ này chỉ có tao với Ngân đứng đánh răng rửa mặt trong im lặng, nghe tiếng nước chảy róc rách. Nhưng hôm nay, cái bệ xi măng sứt mẻ ấy bị xâm chiếm bởi hàng tá chai lọ xanh đỏ tím vàng. Sữa rửa mặt, nước hoa hồng, bông tẩy trang, máy rửa mặt rung bần bật như s*x toy.

Mai Anh đang đứng đó. Nó mặc cái váy ngủ lụa hai dây mỏng tang, khoác hờ cái áo cardigan len bên ngoài. Tóc cuốn lô to đùng trên đầu.

Tao xách cái xô nhựa đi ra, định múc nước dội nhà vệ sinh. Thấy "công trường" của nó bành trướng quá, tao đành đứng nép vào một góc, chờ đợi.

- Ơ, anh An dậy sớm thế? - Mai Anh nhìn tao qua cái gương cầm tay nhỏ xíu, miệng cười toe toét dù mặt đang đầy bọt trắng xóa.

- Ừ. Đi học. - Tao đáp gọn lỏn, mắt nhìn thẳng vào vòi nước để tránh nhìn vào cái khe ngực lấp ló sau lớp áo lụa trễ nải kia. Đàn ông con trai buổi sáng nhạy cảm, nhìn lung tung dễ hỏng việc.

Đúng lúc tao đang định thò gáo vào múc nước thì bà Hồng xuất hiện.

Bà đi thu tiền điện nước và tiền vệ sinh. Tay bà cầm cuốn sổ nát, mồm ngậm tăm, dáng đi lạch bạch nhưng oai vệ như cai ngục đi tuần.

- A, thằng An đây rồi. May quá đỡ phải gõ cửa. - Bà Hồng rút cái bút bi cài trên tai xuống, gạch roẹt một cái vào sổ. - Tháng này mày đóng 50 nghìn tiền vệ sinh nhé. Quy định mới của tổ dân phố, sinh viên năm nhất sinh năm 95 được giảm một nửa so với người đi làm. Đưa luôn đây bà đỡ phải leo lên lần nữa.

Mai Anh đang vỗ vỗ nước hoa hồng lên mặt, tay nó khựng lại giữa không trung.

Nó quay ngoắt sang nhìn tao. Mắt nó mở to, sáng rực lên như đèn pha ô tô, soi mói từ đầu đến chân tao.

- Hả? - Giọng nó vút lên quãng tám. - Anh... à nhầm, cậu sinh năm 95 á?

Tao gãi đầu, cười méo xệch, rút tờ 50 nghìn đưa cho bà Hồng cho nhanh để bà biến đi.

- Vâng. 95.

- Trời đất ơi! - Mai Anh phá lên cười. Tiếng cười giòn tan, lanh lảnh vang vọng khắp hành lang. - Thế mà hôm qua mặt lạnh tanh, xưng "tôi" với "anh" ngọt xớt. Hóa ra là kém chị một tuổi cơ à? Chị 94 nè cưng!

Nó vỗ vai tao một cái bốp. Cái vỗ vai suồng sã của một bà chị dành cho thằng em trai mới lớn.

- Thế từ giờ cấm xưng anh nhé. Gọi chị xưng em cho ngoan. Ôi vãi, nhìn cái mặt già đau già đớn thế kia mà là 95, chị cứ tưởng 92, 93.

Tao cầm cái xô nước, lầm lũi đi về phòng. Cái hình tượng "doanh nhân công nghệ" lạnh lùng, bí ẩn mà tao đang cố diễn trước mặt hàng xóm mới đã tan thành mây khói. Giờ tao chỉ là "thằng cu An" trong mắt nó.

***

Từ lúc biết tao kém tuổi, thái độ của Mai Anh quay ngoắt 180 độ.

Nó không còn cái kiểu nhờ vả nũng nịu "anh ơi anh à" nữa. Nó chuyển sang chế độ trêu chọc và sai vặt công khai.

- An ơi! Sang mở hộ chị cái chai nước mắm, nắp chặt quá.
- Cu em! Ra đầu ngõ mua hộ chị gói bông tẩy trang, chị đang đắp mặt nạ không ra gió được.
- Nhóc! Sang bê cái bình nước lên gác xép hộ chị tí đi, nhanh cái chân lên.

Cứ 15 phút nó lại gọi một lần. Cái cửa phòng 305 mở toang hoác, mùi nước hoa nồng nặc bay sang xâm chiếm lãnh thổ phòng tao.

Tao đang ngồi cài Win cho khách mà đau hết cả đầu. Nhưng lạ cái là tao không thấy ghét. Cái kiểu sai vặt của nó rất tự nhiên, vui vẻ, không có vẻ gì là lợi dụng hay khinh thường. Nó coi tao như một thằng em trai trong nhà để nó bắt nạt cho vui cửa vui nhà.

Thằng Khánh ngồi bên cạnh thì cay cú ra mặt.

Nó xịt keo vuốt tóc bóng lộn, mặc áo phông bó sát khoe cơ bắp (dù chả có mấy), cố tình đi qua đi lại trước mặt Mai Anh để gây sự chú ý.

- Em Mai Anh cần gì cứ bảo anh Khánh nhé. Thằng An nó tay chân lóng ngóng lắm, để anh giúp cho. - Khánh dựa cửa, hất hàm, giọng trầm ấm (giả tạo).

Mai Anh liếc nó một cái, cười xã giao:
- Thôi anh ạ. Em nhờ thằng An cho tiện. Nó trẻ khỏe, dễ sai. Anh già rồi ngồi nghỉ đi cho đỡ đau lưng.

Khánh cứng họng, mặt ngắn tún lại. Nó quay vào phòng, đá thúng đụng nia, lầm bầm chửi thề:
- Con dở hơi. Mắt toét hay sao mà thích chơi với trẻ con.

Nó quay sang tao, giọng hằn học:
- Sướng nhé. Được "máy bay bà già" để ý. Loại này nó vờn cho mày nát người đấy con ạ. Cẩn thận không lại thành phi công tập sự.

Tao cười nhạt, tay vẫn vặn ốc vít.
- Vờn cái gì. Nó coi tao như osin thì có.

Nhưng tao biết thằng Khánh nói đúng một phần. Mai Anh là một ca khó đỡ. Nó quá dạn dĩ, quá vô tư, và cái sự vô tư ấy đang làm đảo lộn trật tự cái tầng 3 này.

***

Tối.

Tao nhắn tin cho Ngân: "Tối nay ăn chung không? Thằng Khánh đi nhậu rồi. Tớ mua đồ về nấu."

Tao muốn tìm lại sự cân bằng. Cái ồn ào của Mai Anh làm tao thấy mệt, tao cần chút không khí tĩnh lặng và mùi sả chanh để reset lại não.

Ngân trả lời sau 10 phút: "Ừ. Sang đây."

Ngắn gọn. Lạnh lùng.

Tao xách túi thịt băm và mớ rau cải sang phòng Ngân.

Căn phòng của nó vẫn gọn gàng, ngăn nắp. Nhưng không khí hôm nay là lạ. Im ắng quá mức.

Ngân đang đứng bếp. Nó nấu canh mướp đắng nhồi thịt.

Mùi mướp đắng hăng hăng bốc lên.

- Hôm nay ăn món này à? - Tao hỏi, đặt túi thịt lên bàn.

- Ừ. Nay thấy mướp đắng rẻ. Ăn cho mát. - Ngân đáp, không quay lại. Tiếng dao thớt băm xuống thớt gỗ nghe chát chúa hơn mọi khi.

Tao ngồi xuống cái ghế nhựa, định kể chuyện cười hay chuyện làm ăn trong ngày cho không khí bớt căng thẳng.

- An ơiiii! - Tiếng gọi lảnh lót vọng từ hành lang vào. - Sang xem hộ chị cái Wifi với! Mạng lag không load được phim đây này!

Giọng Mai Anh. To, rõ, và đầy tính sở hữu.

Tay Ngân đang cầm cái muôi múc canh khựng lại. Nó không nói gì, lẳng lặng múc canh ra bát tô.

- Kệ nó đi. Tí tớ sang xem sau. - Tao nói vội, cảm thấy chột dạ.

Ngân đặt bát canh xuống bàn cái "cạch".

- Cậu sang xem luôn đi. Để người ta chờ tội nghiệp. Chị ấy gọi "An ơi" ngọt thế cơ mà.

- Thôi mà. Ăn xong đã. Tớ đang đói.

Bữa cơm diễn ra trong không khí nặng nề như đám tang.

Tao và một miếng cơm, gắp một miếng mướp đắng nhồi thịt.

Cắn một miếng.

Đắng.

Đắng nghét. Đắng xộc lên tận óc.

Tao nhăn mặt, cố nuốt.

Ngân ngồi đối diện, và cơm chậm rãi. Nó gắp thêm một miếng mướp đắng to đùng bỏ vào bát tao.

- Ăn đi. Ăn nhiều vào cho nó... mát ruột. Bớt nóng trong người, bớt cái thói lăng xăng đi.

Câu nói của nó nhẹ nhàng nhưng sắc như dao lam. Nó không chửi tao, không ghen tuông lồng lộn. Nó dùng cái vị đắng này để dằn mặt tao.

- Tớ có lăng xăng gì đâu. Bà ấy cứ nhờ thì tớ giúp xã giao thôi. - Tao thanh minh, miệng vẫn ngậm đầy mướp đắng.

- Xã giao mà cười tít mắt. Xã giao mà để người ta gọi là "nhóc", là "cưng". Cậu dễ dãi nhỉ?

Ngân buông bát đũa. Nó nhìn thẳng vào mắt tao.

- An này. Tớ không cấm cậu giao du. Nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Cậu đừng để người ta biến cậu thành trò cười. Hay cậu thích làm "phi công" cho chị ấy lái?

Tao nuốt trôi miếng cơm đắng ngắt.

- Cậu nghĩ tớ là loại người đấy à?

- Tớ không biết. Đàn ông các cậu thấy lạ là sáng mắt lên. Chị ấy xinh, sành điệu, thơm phức. Còn tớ thì...

Nó nói xong, đứng dậy dọn mâm. Bữa ăn kết thúc chóng vánh và đầy vị đắng chát.

***

Tao rời khỏi phòng Ngân với cái bụng ấm ách và tâm trạng rối bời.

Vừa bước ra hành lang, Mai Anh đã đứng đợi sẵn ở cửa phòng 305.

Nó mặc cái váy ngủ lụa hai dây màu đỏ rượu vang, khoác hờ hững, để lộ bờ vai trần trắng muốt dưới ánh đèn hành lang mờ ảo. Trên tay nó cầm ly rượu vang (hoặc nước ngọt màu đỏ, tao chịu).

- Ăn xong rồi à? Vào xem mạng cho chị đi. Nhanh lên, phim đang đến đoạn hay.

Nó vẫy tay, cười lúng liếng.

Tao thở dài. Đã mang tiếng rồi thì làm cho xong nợ.

Tao bước vào phòng 305. Mùi nước hoa nồng nàn lại ập tới.

Tao ngồi vào máy tính của nó. Kiểm tra modem. Chỉ là bị lỏng dây mạng thôi. Tao cắm lại, reset modem. 2 phút là xong.

Mai Anh đứng dựa vào cạnh bàn, ngay sát tao. Cái váy lụa cọ vào tay tao mát rượi.

- Này nhóc. - Nó cúi xuống, thì thầm vào tai tao. - Người yêu giận à?

Tao giật mình, rụt người lại.

- Bạn thôi. Không phải người yêu. - Tao đáp, theo đúng cái luật ngầm chết tiệt mà Ngân đặt ra.

- Thế à? - Mai Anh cười khúc khích. - Bạn mà mặt hầm hầm thế kia? Thế thì... chị có cơ hội rồi nhỉ?

Nó ghé sát mặt vào mặt tao. Mắt nó kẻ eyeliner sắc sảo, nhìn sâu vào mắt tao đầy thách thức. Môi nó đỏ chót, hơi hé mở.

Tim tao đập thình thịch. Một phản xạ tự nhiên của thằng đàn ông trước một sự cám dỗ bày ra trước mắt. Nó đẹp, nó thơm, và nó đang bật đèn xanh (hoặc ít nhất là đèn vàng).

Nhưng ngay lúc đó, cái vị đắng của miếng mướp đắng lúc nãy dội ngược lên cổ họng tao.

Tao đứng bật dậy, đẩy ghế ra xa.

- Xong rồi đấy chị. Mạng ngon rồi. Em về đây.

Tao lách qua người nó, chạy biến ra cửa.

- Ơ kìa, không uống nước à? Nhát thế? - Tiếng Mai Anh cười cợt vọng theo sau lưng.

***

Tao về phòng mình, đóng cửa, chốt chặt lại.

Tao đứng dựa lưng vào cửa, thở dốc.

Thằng Khánh vẫn chưa về. Căn phòng trống trải.

Tao nhìn sang phía đối diện qua khe cửa sổ.

Phòng 304 tắt đèn tối om. Mới 9 giờ tối.

Bình thường giờ này Ngân đang học bài, hoặc đang đợi tao sang chơi.

Nhưng hôm nay nó tắt đèn. Nó từ chối giao tiếp.

Tao ngồi phịch xuống giường. Cái vị đắng trong miệng vẫn còn nguyên.

Sự xuất hiện của Mai Anh giống như một liều thuốc thử. Nó thử cái bản lĩnh đàn ông của tao, và thử cả độ bền của mối quan hệ mập mờ giữa tao và Ngân.

Tao sờ tay vào túi quần, nơi có cái ví dày cộm. Tiền bạc giúp tao tự tin hơn, nhưng nó không giúp tao giải quyết được cái mớ bòng bong cảm xúc này.

Mai Anh không xấu, nó chỉ ham vui và vô tư quá đà. Nhưng chính sự vô tư ấy đang khuấy đảo cái trật tự yên bình mà tao cố công xây dựng.

Tao nhìn lên trần nhà. Con nhện quen thuộc vẫn đang giăng tơ ở góc tường.

Mạng nhện của tao đang bị rối tung lên rồi. Và lần này, tao không thể dùng tuốc nơ vít hay lệnh cài Win để sửa được.

Đêm nay, tao lại mất ngủ. Không phải vì lo tiền nhà, mà vì cái vị đắng của bát canh mướp đắng và mùi nước hoa nồng nặc đang ám vào áo tao.

Hà Nội hôm nay lạnh thật. Và tao thấy mình đang đứng giữa hai luồng gió: một luồng gió thơm tho, ấm áp nhưng đầy rủi ro, và một luồng gió thanh mát, bình yên nhưng đang dần khép lại.
 

Chương 45: Long công tử​

Ding Tea Cầu Giấy.

Cái quán nằm ở ngã ba đường, mặt tiền kính sáng choang, bên trong điều hòa chạy mát rượi phả ra mùi hương liệu trà sữa ngọt lợ. Đây là thánh địa của đám sinh viên có tiền, hoặc ít nhất là chịu chơi hơn đám ngồi trà đá vỉa hè như tao mọi khi.

Tao ngồi đối diện Long.

Trên bàn không phải là giáo trình hay laptop cài Win dạo. Là một tờ giấy A4 chi chít những con số và sơ đồ vẽ tay.

- Nguồn hàng tao lo được. - Tao gõ ngón tay xuống mặt bàn kính. - Chợ Trời có mấy mối quen. Ốp lưng silicon nhập 15 nghìn, bán 80 nghìn. Kính cường lực nhập 8 nghìn, dán cho khách lấy 50 nghìn. Lãi gấp năm gấp sáu. Quan trọng là vị trí.

Long khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu, mắt nhìn vào bản kế hoạch. Hôm nay nó không mặc sơ mi đóng thùng. Nó mặc cái áo phông Burberry đơn giản, nhưng nhìn chất vải là biết đắt tiền.

- Vị trí tao đang nhắm một cái ki-ốt ở ngõ 175 Xuân Thủy. Đông sinh viên, giá thuê vừa miếng. Vốn tao lo, mày lo về mặt công sức và kỹ thuật. Lợi nhuận chia đôi.

Tao nhìn nó. Thằng Long nói chuyện làm ăn nhẹ tênh như đang rủ đi đá PES, nhưng ánh mắt nó sắc lẻm. Nó không coi tao là thằng bạn nghèo cần giúp đỡ. Nó coi tao là đối tác.

Lưng tao thẳng tắp dựa vào ghế đệm êm ái.

Trong túi quần tao có cái ví dày. Trong đầu tao có kinh nghiệm lọc lõi từ những ngày lăn lộn với thằng Khánh. Tao không còn cảm giác bị khớp khi bước vào những chỗ sang trọng thế này nữa. Tao thuộc về cuộc chơi này.

- Chốt. - Tao nói gọn lỏn.

Đang định bàn tiếp về decor cửa hàng thì thấy có bóng người quen quen.

Mai Anh.

Nó bước vào như Vedette đi catwalk. Váy body ôm sát, giày cao gót cỡ 10 phân, tóc xoăn bồng bềnh. Đi bên cạnh nó là một gã trai lạ hoắc.

Gã này cao, gầy, mặc cái áo sơ mi lụa bóng bó sát người, phanh hai cúc ngực lộ ra sợi dây chuyền bạc to như dây xích chó. Tóc gã vuốt sáp cứng ngắc, bóng lộn, dựng ngược lên như mào gà.

Mai Anh liếc mắt một vòng, thấy tao liền sáng mắt lên. Nó kéo tay gã kia đi thẳng về phía bàn tao.

- Ê nhóc! Trốn học đi uống trà sữa à? Nay sang chảnh thế?

Nó vỗ vai tao một cái bốp. Cái kiểu chào hỏi suồng sã quen thuộc.

Tao nhăn mặt, phủi vai áo:
- Đang bàn công việc. Chị đi đâu đây?

- Đi hẹn hò chứ đi đâu. Giới thiệu với hai đứa, đây là anh Hùng, bạn chị.

Hùng hất hàm, nhìn tao và Long bằng nửa con mắt. Ánh nhìn của một thằng tự cho mình là dân chơi phố nhìn xuống hai thằng sinh viên quèn.

Gã kéo ghế, ngồi phịch xuống ngay cạnh bàn bọn tao mà không cần ai mời.

Cạch.

Gã đặt một chùm chìa khóa lên mặt bàn kính.

Chìa khóa xe SH nhập. Cái móc khóa bằng da cá sấu to vật vã, đung đưa qua lại như con lắc đồng hồ.

- Uống gì em gọi đi. Anh bao. - Hùng nói với Mai Anh, nhưng mắt lại liếc xéo sang tao thăm dò phản ứng.

Mai Anh cười tít mắt, đi ra quầy gọi đồ.

Còn lại ba thằng đực rựa. Không khí gượng gạo vãi chưởng.

Tao cúi xuống nhìn tờ kế hoạch kinh doanh, định lờ gã đi. Nhưng gã không để tao yên.

Hùng rút bao 555 ngoại, châm lửa hút phèo phèo ngay trong phòng máy lạnh. Khói thuốc bay mù mịt sang phía tao.

- Mấy em sinh viên năm nhất à? - Hùng hỏi, giọng khàn khàn, sặc mùi bề trên.

- Vâng. - Tao đáp cụt lủn.

- Sinh viên sướng nhỉ. Suốt ngày trà sữa chém gió. Anh thì bận tối mắt tối mũi, quản lý bao nhiêu việc, nay mới tranh thủ đưa bạn gái đi lượn được tí.

Gã gạt tàn thuốc vào cái đế lót ly của tao.

Máu nóng dồn lên mặt tao. Tao nắm chặt cái bút bi trong tay.

- Anh làm gì mà bận thế? - Long đột nhiên lên tiếng. Giọng nó bình thản, lịch sự, tay vẫn cầm ly trà sữa.

- Anh á? Anh làm quản lý chuỗi Salon tóc. Tuấn Sài Gòn ấy, biết không? Dân chơi Hà Nội ai chả biết.

Hùng vênh mặt, tay xoay xoay cái chìa khóa SH trên bàn.

Hắn nhìn tờ giấy kế hoạch kinh doanh của bọn tao, cười khẩy:
- Gớm, tập tành buôn bán à? Mấy cái ốp lưng vớ vẩn này kiếm được mấy đồng bạc lẻ. Anh khuyên thật, lo mà học đi.

Hắn thò tay vào túi quần bó chẽn, rút ra tờ 50 nghìn. Hắn kẹp tờ tiền vào giữa hai ngón tay, đẩy về phía tao.

- Cầm lấy. Ra kia mua cái bánh mì hay cốc trà đá mà uống. Để bàn này cho anh với chị Mai Anh nói chuyện riêng. Chỗ này người lớn làm việc.

Tờ 50 nghìn nằm chỏng chơ trên mặt bàn.

Tao nhìn tờ tiền. Rồi nhìn bản mặt gợi đòn của hắn.

Cái cảm giác bị lão xe ôm lừa 20 nghìn ngày đầu tiên ùa về. Nhưng tao không còn là thằng nhóc ngơ ngác ngày đó nữa. Tao có tiền trong ví, và tao có lòng tự trọng của một thằng đàn ông đã biết kiếm tiền bằng mồ hôi nước mắt.

Tao đứng phắt dậy. Cái ghế bị đẩy ra sau kêu *két* một tiếng chói tai trên sàn nhà.

Tao định cầm cốc trà sữa đổ vào đầu hắn. Hoặc ít nhất là ném trả tờ tiền vào cái mõm lợn đang nhếch lên kia.

Nhưng một bàn tay giữ chặt lấy vai tao. Ấn tao ngồi xuống.

Long.

Nó vẫn ngồi im. Gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc giận dữ nào. Nó nhìn Hùng, rồi nhìn chằm chằm vào cái chìa khóa xe, và cuối cùng dừng lại ở bàn tay đang kẹp điếu thuốc của gã.

- An. Ngồi xuống. - Long nói khẽ nhưng đầy uy lực.

Tao hậm hực ngồi xuống, mắt vẫn trừng trừng nhìn Hùng.

Long đẩy tờ 50 nghìn sang một bên, lấy khăn giấy lau chỗ tàn thuốc gã vừa gạt bừa bãi.

- Anh Hùng làm ở Tuấn Sài Gòn trên phố Huế đúng không nhỉ? - Long hỏi, giọng nhẹ tênh.

Hùng giật mình. Cái vẻ nghênh ngang hơi chùng xuống một tí.
- Ừ... Sao? Mày biết à?

Long cười nửa miệng.

- Không. Tuần trước tôi đưa mẹ qua đấy gội đầu. Tôi nhớ anh là thợ phụ gội đầu kiêm dắt xe mà. Lúc sấy tóc anh làm rơi cái lược vào đầu mẹ tôi, bị anh Tuấn chủ quán chửi cho tơi bời trước mặt khách. Anh quên nhanh thế?

Mặt Hùng biến sắc. Từ màu phấn trắng chuyển sang màu gan lợn tái mét.

- Mày... mày nhầm người rồi. Tao là quản lý...

- Nhầm sao được. - Anh có cần tôi gọi 1 cuộc điện thoại để check không?

Hùng hết hồn. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.

Long chưa dừng lại. Nó cầm cái chìa khóa SH lên, xoay xoay trên tay.

- Còn con xe này... Biển tứ quý 8. Xe của anh Tuấn. Ảnh cưng con xe này lắm. Sao hôm nay thợ phụ lại được lấy xe sếp đi lượn thế này?

Long rút điện thoại ra. Iphone 5S Gold sang chảnh.

- Tranh thủ sếp đi vắng, mượn xe đi lòe gái à anh giai? Cẩn thận xước một vết là đi làm không công cả năm đấy. Để tôi nhắn tin hỏi anh Tuấn xem anh ấy có biết xe mình đang ở Cầu Giấy không nhé?

Long mở danh bạ, tìm cái tên "Tuấn Salon".

Hùng hoảng loạn thực sự. Hắn đứng bật dậy, làm cái ghế đổ rầm xuống sàn.

- Thôi... thôi tao có việc gấp.

Hắn giật phắt cái chìa khóa xe từ tay Long, vơ vội bao thuốc lá. Hắn không kịp chào Mai Anh lấy một câu, cắm đầu chạy thẳng ra cửa kính. Cái dáng vẻ hùng hổ ban nãy biến mất sạch, chỉ còn lại cái lưng tôm khúm núm chạy trốn như chó cụp đuôi.

Mai Anh vừa bê khay nước từ quầy ra. Nó ngơ ngác nhìn Hùng chạy mất hút, rồi nhìn sang bọn tao.

- Ơ kìa? Anh Hùng đi đâu đấy? Nước còn chưa uống mà?

Long nhún vai, nhấp một ngụm trà sữa.
- Anh ấy về trả xe cho sếp. Sợ sếp mắng.

Mai Anh đặt khay nước xuống. Nó nhìn tờ 50 nghìn vẫn nằm trên bàn, rồi nhìn mặt tao đang hầm hầm, và vẻ mặt bình thản của Long. Nó hiểu ra vấn đề nhanh như điện xẹt.

Thay vì xấu hổ hay tức giận vì bị lừa, Mai Anh phá lên cười.

Nó vỗ tay đen đét, cười ngặt nghẽo đến mức rung cả người.

- Vãi chưởng! Chị nghi nghi rồi mà không ngờ thằng cha này liều thế. Mượn cả xe sếp đi phông bạt tán gái. Bảo sao lúc nãy đi đường cứ rón ra rón rén, sợ va quệt.

Nó kéo cái ghế Hùng vừa ngồi, ngồi xuống cùng bàn với bọn tao.

- Hai đứa khá lắm. Nhất là cậu Long này, mắt cú vọ phết. Còn thằng An, lúc nãy chị thấy mày định đấm nó rồi đấy. Lì lợm gớm.

Mai Anh cầm cốc trà sữa của mình lên, hút rột rột.

- Thôi, coi như chị đãi hai đứa cốc nước bù cho thằng hâm dở kia. Mà nãy thấy bàn chuyện làm ăn gì xôm thế? Cho chị hóng với.

Tao nhìn Mai Anh. Cái con bé này đúng là "nữ hoàng thị phi", nhưng nó sòng phẳng và đời vãi chưởng. Nó không quan tâm thằng kia giàu hay nghèo, nó chỉ quan tâm câu chuyện có vui hay không.

- Bọn em định mở shop phụ kiện điện thoại. - Tao nói, giọng đã dịu xuống.

- Ngon! - Mắt Mai Anh sáng rực. - Mở đi. Chị PR free cho. Bạn bè chị trên Facebook đông lắm, toàn mấy đứa thích thay ốp lưng như thay áo lót. Chị quảng cáo một buổi là chúng nó kéo đến mua ầm ầm.

- Thật không? - Mắt tao sáng lên. Vấn đề marketing đang là khâu yếu nhất của bọn tao.

- Thật. Nhưng phải có phần trăm hoa hồng đấy nhé. Chị không làm không công đâu.

- Ok. Sòng phẳng. - Tao và Long đồng thanh.

Ba đứa chụm đầu vào tờ giấy kế hoạch. Mai Anh bắt đầu chém gió về gu thẩm mỹ của bọn con gái, về màu sắc, về cách chụp ảnh sống ảo. Những thứ mà hai thằng đực rựa bọn tao mù tịt.

Bên ngoài cửa kính, trời đổ mưa rào bất chợt.

Mưa trắng trời, xối xả. Những hạt mưa đập vào kính nghe lộp bộp.

Tao nhìn ra ngoài. Dòng người hối hả mặc áo mưa, chen chúc nhau trong mưa lạnh.

Nhưng ngồi ở trong này, tao thấy ấm.

Tao nhìn Long, thằng bạn công tử bột nhưng sắc sảo. Nhìn Mai Anh, bà chị hàng xóm đồng bóng nhưng nhiệt tình.

Tao nhận ra, tao không còn đơn độc chiến đấu với cái thành phố này nữa. Tao có đồng minh. Những đồng minh chất lượng, biết nhìn người, và quan trọng là không khinh thường xuất thân của tao.

Cú tát của thực tế từ thằng thợ gội đầu tên Hùng không làm tao nhục nhã. Nó làm tao tỉnh ra. Rằng cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài rất dễ vỡ. Chỉ có năng lực thật sự, tiền trong túi mình làm ra, và những mối quan hệ chân thành mới là thứ bền vững.

Tao cầm tờ 50 nghìn của thằng Hùng để lại lên.

- Tiền này xử lý sao? - Tao hỏi.

- Gọi đồ thêm thôi. - Long cười. - Ngu gì không ăn. Tiền ngu của nó mà.

Ba đứa cười phá lên. Tiếng cười át cả tiếng mưa rơi.

Tao nghĩ về Ngân.

Với cái đà này, với những người bạn này, tao tin là ngày tao đón nó về một căn phòng có bếp riêng không còn xa nữa.

Cơn mưa này to thật, nhưng ngày mai trời sẽ sáng. Và tao sẽ là thằng dậy sớm nhất để đón nắng.

Truyện hay mà tương tác ít quá nhỉ
ui zời cảm ơn bác khen truyện hay nhé =))))

Dài vãi lòn, đọc thế đéo nào đc hết kkk
còn người xem là còn đẻ ra văn tiếp m ạ =)))
 

Chương 46: Cuộc họp cổ đông​

Tao đạp cửa phòng trọ bước vào. Không phải kiểu rón rén sợ sệt như mọi khi, mà là đẩy mạnh một cái dứt khoát. Cánh cửa gỗ ép đập vào tường cái rầm.

Thằng Khánh đang đeo tai nghe, gào thét vào cái microphone trong trận combat DOTA 2 căng thẳng, giật bắn mình. Nó quay lại, mắt trợn ngược, mồm định phun ra một tràng chửi thề quen thuộc.

Nhưng câu chửi tắc nghẹn ở cổ họng khi nó nhìn thấy cái mặt tao.

Mặt tao không có vẻ hầm hầm hay lo âu. Tao đang cười. Một nụ cười nham nhở, đầy mùi tiền và sự tự tin thái quá.

- Mày trúng lô à? - Khánh tháo tai nghe, nheo mắt nghi ngờ.

Tao ném cái chìa khóa xe của nó lên bàn phím cơ, làm nảy lên mấy con ốc vít.

- Hơn cả trúng lô. Tao vừa chốt được kèo làm ăn lớn. Với thằng Long.

Tao kéo cái ghế nhựa, ngồi ngược lại, tì ngực vào thành ghế, kể lại vắn tắt vụ "Show Hand" của thằng Long ở quán trà sữa và lời hứa PR của bà chị Mai Anh.

Mắt thằng Khánh sáng dần lên theo từng câu tao nói. Từ nghi ngờ chuyển sang ngạc nhiên, rồi cuối cùng là sự thèm khát trần trụi. Nó là dân kỹ thuật nhưng máu kinh doanh trong người nó chảy còn mạnh hơn máu não.

- Vãi chưởng. Thằng Long công tử chịu chơi thế? Nó bỏ vốn, mày bỏ sức, thế tao bỏ cái gì?

Nó đứng dậy, đi đi lại lại trong cái phòng chật hẹp, tay xoa cằm lởm chởm râu.

- Mày bỏ sức cùng tao chứ bỏ cái gì. - Tao nhún vai. - Tao tính rồi, cửa hàng không chỉ bán ốp lưng. Phải có cài phần mềm, jailbreak iPhone, root Android, tải nhạc chuông, chép phim HD. Mấy cái đấy lãi ròng 100%, không tốn vốn nhập hàng. Món này mày trùm rồi.

Khánh vỗ đùi cái đét, mắt sáng rực như đèn pha ô tô.

- Chuẩn! Tao có cả kho source app bản quyền đây. Mấy cái game Infinity Blade hay GTA bọn nó thèm rỏ dãi, tao cài phát một. Mày cho tao một chân. Tao không lấy lương cứng, tao lấy 20% lợi nhuận ròng của mảng dịch vụ phần mềm.

- 15% thôi. Vốn thằng Long lo hết rồi.

- 18%. Tao còn lo cả vụ mạng mẽo, camera giám sát cho cửa hàng.

- Chốt.

Hai thằng đập tay nhau cái bốp. Cái liên minh ma quỷ được thiết lập lại, nhưng lần này ở một đẳng cấp khác. Không còn là đi dán decal trộm nữa, bọn tao sắp có đại bản doanh.

---

Sáng Chủ nhật. Chợ Trời Phố Huế.

Cái chợ này là một nồi lẩu thập cẩm của đủ thứ âm thanh hỗn tạp và mùi vị đặc trưng. Mùi dầu mỡ kim khí, mùi nhựa, mùi mồ hôi người chen chúc.

Ba thằng đứng trước cổng chợ. Một bức tranh tương phản đến buồn cười.

Thằng Long đi con SH bóng lộn, mặc áo sơ mi trắng tinh, quần âu là lượt, đeo kính râm Rayban xịn. Nó đứng khoanh tay, nhăn mũi vì bụi, trông lạc quẻ như một hoàng tử đi lạc vào khu ổ chuột.

Tao và thằng Khánh đi con Wave chiến tàn tạ, mặc quần đùi áo phông, chân đi dép tổ ong. Bọn tao hòa nhập hoàn hảo vào cái bối cảnh nhốn nháo này.

- Vào việc thôi. - Khánh hất hàm, dẫn đầu đoàn quân.

Nó lách qua những sạp hàng bày la liệt linh kiện điện tử, đi thẳng vào khu bán buôn phụ kiện điện thoại sâu hun hút bên trong.

- Chị Lan! - Khánh gọi to trước một sạp hàng chất đầy ốp lưng cao ngất ngưởng.

Bà chủ sạp béo trục béo tròn, đang ngồi cắn hạt hướng dương, ngẩng lên. Thấy Khánh, bà ta cười toe toét, để lộ cái răng vàng chóe.

- Ơ kìa, em giai. Lâu lắm mới thấy mặt. Nay lấy gì?

- Lấy nhiều chị ơi. Mở cửa hàng. Chị để giá sỉ kịch sàn cho em nhé.

Cuộc chiến bắt đầu.

Tao và Long đứng xem thằng Khánh biểu diễn. Nó cầm cái ốp lưng silicon lên, bóp bóp, vặn vẹo.

- Cái này chị nhập 5 nghìn, bán em 8 nghìn thôi. Chị hét 15 nghìn làm gì, em lạ gì hàng Lạng Sơn.

- Mày điên à? 8 nghìn tao cạp đất mà ăn à? 12 nghìn.

- 9 nghìn. Không nói nhiều. Em lấy 500 cái.

Con số 500 cái làm bà chị khựng lại. Số lượng áp đảo giá cả.

- 10 nghìn. Chốt thì bốc, không thì lượn.

- Ok chốt 10. Nhưng chị phải khuyến mãi cho em 50 miếng dán màn hình đấy.

Long đứng bên cạnh, mồm há hốc. Nó ghé tai tao thì thầm:
- Vãi. Thằng Khánh mặc cả kinh thế. Tao tưởng 15 nghìn là rẻ lắm rồi.

Tao cười, vỗ vai nó:
- Thế nên tao mới lôi nó đi. Mày có tiền, nhưng nó có cái mồm.

Ba tiếng đồng hồ quần thảo trong chợ.

Tao biến thành cửu vạn chính hiệu. Trên vai tao vác hai bao tải dứa to đùng, căng phồng ốp lưng, sạc cáp, tai nghe. Mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm lưng áo, chảy ròng ròng xuống mắt cay xè.

Thằng Khánh xách một túi to linh kiện sửa chữa.

Riêng Long công tử, nó được đặc cách xách... túi bóng đựng mấy cái hóa đơn đỏ. Nó đi sau cùng, tay phe phẩy cái quạt giấy vừa mua được, mặt đỏ gay vì nóng nhưng ánh mắt thì lấp lánh vẻ thích thú.

- Nặng không mày? - Long hỏi tao.

- Nhẹ hều. Tiền cả đấy, nặng thế nào được. - Tao nhe răng cười, xốc lại cái bao tải trên vai.

---

Trưa. Quán lòng lợn tiết canh vỉa hè đường Đại Cồ Việt.

Không có máy lạnh, không có khăn trải bàn trắng. Chỉ có mấy cái bàn nhựa thấp tè, dính đầy mỡ, ruồi bay vo ve.

Tao ném phịch hai bao tải hàng xuống cạnh bàn, ngồi phịch xuống ghế, thở dốc như trâu.

- Cô ơi, cho cháu đĩa lòng, dồi trường, bát tiết canh, thêm chai rượu táo mèo! - Khánh gõ đũa xuống bàn, gọi to.

Long nhìn cái bát mắm tôm sủi bọt tím ngắt trước mặt, nuốt nước bọt.

- Ăn được không đấy ông? - Tao hỏi đểu. - Hay sang bên kia gọi phở bò?

- Ăn được. - Long cương quyết. Nó vắt chanh vào bát mắm tôm, đánh bông lên một cách vụng về. - Đã là cổ đông thì phải đồng cam cộng khổ.

Đĩa lòng nóng hổi được bê ra. Khánh rót rượu.

- Nào, nâng ly mừng phi vụ đầu tiên trót lọt!

Ba cái chén nhựa cụng vào nhau *cạch* một cái.

Long nhắm mắt nhắm mũi uống cạn chén rượu, rồi gắp một miếng dồi trường chấm mắm tôm bỏ tọt vào mồm. Mặt nó nhăn lại vì cái mùi nồng nặc, nhưng rồi giãn ra ngay lập tức.

- Ngon vãi! Giòn sần sật.

Tao và Khánh cười hô hố. Nhìn thằng công tử bột tập tành ăn uống bụi bặm trông hài hước vãi chưởng.

- Giờ đến tiết mục quan trọng. - Tao lau mồm. - Tên cửa hàng. Đặt là gì cho nó kêu?

Khánh giơ tay phát biểu trước:
- "Công nghệ Tương Lai". Nghe oách không? Hoặc "Khánh An Mobile".

- Sến vãi lúa. Nghe như cửa hàng sửa xe đạp điện ấy. - Tao gạt phắt.

Long trầm ngâm một lúc:
- Hay là "L-A-K Store"? Viết tắt tên ba đứa. Hoặc "Luxury Case"?

- Luxury cái khỉ gì. Mình bán cho sinh viên, đặt tên tiếng Anh nó tưởng đắt nó chạy mất dép. - Khánh phản bác.

Ba thằng ngồi vò đầu bứt tai. Cái tên là cái mặt tiền, đặt ngu là ế chỏng gọng.

Tao nhìn đống bao tải hàng dưới chân. Nhìn dòng người đi lại tấp nập ngoài đường. Tao cần một cái tên đơn giản, dễ nhớ, thực dụng.

- "Alo Phụ Kiện". - Tao chốt.

Hai thằng kia quay sang nhìn tao.

- Đơn giản thế thôi? - Long hỏi.

- Ừ. Dễ đọc, dễ nhớ. Cần gì thì "Alo". Với cả nó vần "A", đứng đầu danh bạ.

Khánh gật gù:
- Được. Nghe cũng vào tai. Alo Phụ Kiện. Duyệt.

Thế là xong. Cái thương hiệu triệu đô (trong mơ) của bọn tao ra đời bên cạnh bát mắm tôm và mấy miếng dồi lợn.

---

Chiều muộn. Xóm trọ 165 Cầu Giấy.

Tao và Khánh khệ nệ vác bao tải hàng leo lên cái cầu thang xoắn ốc chết tiệt. Mỗi bước chân là một cực hình. Bậc thang hẹp, bao tải to, cứ va bình bịch vào lan can sắt.

- Cẩn thận rách bao! Rách là rơi tiền đấy! - Khánh đi sau hét lên, tay đỡ đít bao tải.

Lên đến hành lang tầng 3.

Ngân đang đứng thu quần áo trước cửa phòng. Nó mặc bộ đồ ở nhà, tóc cặp gọn gàng. Thấy hai thằng tao mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi đỏ gay, vác cái bao to tướng, nó ngạc nhiên dừng tay.

- Buôn lậu gì về đấy? - Ngân hỏi, mắt tròn xoe.

Tao dừng lại thở, quệt mồ hôi trán bằng cánh tay áo bẩn thỉu.

- Tránh đường, tránh đường cho xe thồ đi qua nào cô nương! Hàng về, hàng về! Tương lai của tớ nằm trong này đấy.

Tao cười toét miệng. Nụ cười không gượng gạo, không giấu giếm.

Ngân nhìn tao. Nó thấy cái áo phông ướt đẫm dính chặt vào người tao, thấy đôi giày bata lấm lem bụi chợ. Nhưng nó cũng thấy cái ánh mắt sáng rực của tao.

Nó không hỏi han lôi thôi. Nó nép người sát vào tường, ôm chậu quần áo vào lòng để nhường lối đi chật hẹp.

- Đi nhẹ thôi. Cái bậc thang thứ ba bị vỡ gạch đấy, không lại ngã dập mặt.

Giọng nó nhẹ nhàng, bình thản, nhưng tao nghe thấy sự quan tâm rõ mồn một trong đó. Nó không cản tao, không chê tao làm trò mèo. Nó chỉ nhắc tao cẩn thận.

- Biết rồi!

Tao vác bao tải đi qua nó. Mùi sả chanh thoang thoảng từ chậu quần áo của nó bay ra, lấn át cái mùi mồ hôi chua loét của tao trong một khoảnh khắc.

---

Căn phòng của bọn tao giờ không còn chỗ để chân.

Hai cái bao tải chiếm trọn sàn nhà. Đổ ra là một núi ốp lưng đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng.

Mùi nhựa mới nồng nặc bốc lên. Cái mùi hăng hắc, hơi độc hại một tí, nhưng với tao lúc này nó thơm hơn cả nước hoa Chanel. Nó là mùi của sự khởi đầu.

Tao ngồi bệt giữa đống hàng. Tay cầm một cái ốp lưng hình con Minion màu vàng chóe - cái loại đang hot trend mà đứa con gái nào cũng thích mê.

Tao xoay xoay cái ốp lưng trên tay.

Mọi thứ đang bắt đầu vào guồng.

Tao không còn là thằng An ngồi đếm từng đồng bạc lẻ trong bóng tối nữa. Tao là An "cổ đông", An "quản lý".

Thằng Khánh đang ngồi bên máy tính, bắt đầu thiết kế cái logo "Alo Phụ Kiện" bằng Paint (vì nó lười mở Photoshop). Nó vừa vẽ vừa huýt sáo vang lừng.

Tao nhìn đống hàng hóa ngổn ngang. Ngày mai sẽ là một ngày dài. Phải phân loại, dán giá, rồi chở ra cửa hàng setup.

Nhưng tao không thấy mệt.

Tao nhìn cái ốp lưng Minion đang cười toe toét. Tao cũng cười theo nó.

Cuộc chơi lớn bắt đầu rồi. Và lần này, tao cầm đằng chuôi.
 

Chương 47: Tấm biển hiệu đầu tiên​

Tiếng dao sủi tường cạo vào lớp vôi cũ tạo ra âm thanh *sột soạt* nghe như tiếng mài răng.

Bụi vôi trắng xóa bay mù mịt trong cái ki-ốt rộng 15 mét vuông nằm trong ngõ 175 Xuân Thủy. Trước đây chỗ này là một cửa hàng bán quần áo sida, chủ cũ dán lên tường một lớp giấy dán tường họa tiết hoa hồng tím sến súa. Nhiệm vụ của tao và thằng Khánh chiều nay là lột sạch cái lớp "phấn son" lòe loẹt ấy đi để trả lại bức tường trần trụi, trước khi phủ lên đó một lớp sơn trắng công nghiệp.

Tao cởi trần, mồ hôi chảy ròng ròng dọc sống lưng, quyện với bụi vôi tạo thành những vệt bùn loang lổ trên da. Tay tao cầm con dao sủi, ấn mạnh vào mép giấy, giật phăng một mảng lớn.

Cảm giác xé toạc cái cũ kỹ đi nó sướng tay lạ lùng.

- Đcm, dán cái keo chó gì mà chắc thế không biết. - Khánh đứng trên cái thang gỗ cập kênh, vừa cạo vừa chửi đổng. Mặt nó lấm tấm những đốm trắng li ti như bị nấm mốc.

- Làm nhanh tay lên. Tí nữa thằng Long mang biển hiệu về mà chưa xong mặt bằng là nhục đấy.

Tao quệt mồ hôi trán bằng cái áo phông vắt trên vai. Tao không thấy mệt. Trong túi quần bò lấm lem vôi vữa của tao là chùm chìa khóa cửa cuốn mới toanh. Đây là lãnh địa của tao. Không phải phòng trọ đi thuê, không phải kho hàng lậu của người khác. Là cửa hàng của tao.

Cái cảm giác sở hữu nó bơm adrenaline vào máu, làm tao hăng sức hơn cả lúc đi bốc vác thuê.

***

Ba giờ rưỡi chiều.

Một làn gió thơm phức ập vào, đánh bay cái mùi vôi vữa hăng hắc.

Mai Anh xuất hiện ở cửa ki-ốt.

Nó đi con Vespa trắng, chống chân điệu đà. Hôm nay nó không mặc váy dạ hội hay đồ ngủ lụa là. Nó mặc một cái chân váy tennis ngắn cũn cỡn màu trắng, bên trên là cái áo croptop màu đen bó sát, hở ra một khoảng eo trắng bóc và cái rốn sâu hút.

Trên tay nó xách lỉnh kỉnh túi nọ túi kia.

- Hello các ông chủ! - Giọng nó lảnh lót, vang vọng trong cái không gian trống trải.

Tao và Khánh đồng loạt quay da. Thằng Khánh suýt trượt chân ngã khỏi thang.

- Đến đúng lúc thế? Vào cạo tường hộ cái. - Tao hất hàm, tay vẫn không ngừng làm việc.

Mai Anh bĩu môi, bước vào trong. Tiếng giày sneaker của nó nện xuống nền gạch *bộp bộp*.

- Điên à? Người ta đến để làm hình ảnh, ai lại đi làm cửu vạn. Chị mang trà sữa đến tiếp tế đây. Với cả mấy chậu sen đá để decor quầy thu ngân cho nó phong thủy.

Nó đặt đống đồ lên cái bàn gỗ duy nhất trong phòng (cũng là cái bàn tao vừa mua lại của bà đồng nát).

Nó nhìn quanh cái công trường ngổn ngang, nhăn mũi:
- Khiếp, bụi mù mịt. Thế này bao giờ mới xong? Để chị phụ một tay.

Nó xắn tay áo lên, định vớ lấy cái chổi lông gà quét bụi.

Khi nó cúi xuống, cái váy ngắn giật lên một chút, cái áo croptop trễ xuống một chút. Một khoảng da thịt trắng lóa đập vào mắt tao.

Tao vội vàng nhảy xuống, giật cái chổi khỏi tay nó.

- Thôi bà chị ngồi yên đấy cho em nhờ. Nghịch bẩn hết váy áo bây giờ. Cái đồ này dính sơn vào là vứt đi đấy.

- Gớm, làm như tiểu thư không bằng. - Mai Anh cười khúc khích, nhưng cũng ngoan ngoãn lùi lại. Nó ngồi vắt vẻo lên mép bàn, đung đưa đôi chân dài, hút rột rột ly trà sữa trân châu.

Nó ngồi đấy, như một bông hoa nhựa rực rỡ cắm giữa bãi phế liệu. Lạc quẻ nhưng hút mắt.

***

Thằng Khánh cạo xong mảng tường trên cao thì hết thuốc lá. Nó nhảy xuống thang, phủi tay:
- Tao chạy ra đầu ngõ mua bao Thăng Long với ít băng dính điện. Mày sơn nốt chỗ chân tường đi nhé.

Nó vớ cái áo, chạy biến đi, để lại tao và Mai Anh trong cái hộp bê tông 15 mét vuông.

Không khí bỗng nhiên trở nên đặc quánh. Tiếng quạt công nghiệp quay vù vù ở góc phòng không làm dịu đi cái nóng hầm hập.

Tao cúi xuống, nhúng con lăn vào thùng sơn trắng.

- An ơi. - Mai Anh gọi.

- Gì?

- Cái dây đèn led này treo ở đâu? Treo viền cửa kính nhé?

Tao ngẩng lên. Nó đang cầm cuộn dây đèn nhấp nháy, ướm thử lên khung cửa kính mặt tiền.

- Ừ, treo đấy cho hút khách. Nhưng cao đấy, để tí thằng Khánh về nó treo.

- Ôi dào, chờ nó đến bao giờ. Để chị.

Mai Anh kéo cái ghế đẩu gỗ - cái ghế dùng để kê thùng sơn - ra sát cửa kính. Nó trèo lên.

Cái ghế cập kênh vì một chân bị mọt.

Nó kiễng chân, vươn tay lên cao để dán cái móc nhựa vào khung cửa. Cái áo croptop co lên, lộ ra toàn bộ vòng eo thon gọn và một phần sườn.

- Cẩn thận ngã... - Tao chưa dứt câu.

"Két!"

Chân ghế trượt trên nền gạch dính sơn ướt.

Mai Anh hét lên một tiếng, người loạng choạng ngả ra sau.

Tao vứt con lăn sơn, lao tới theo phản xạ.

Tao không kịp đỡ lưng nó. Tao chỉ kịp vòng tay ôm ngang hông nó để giữ lại.

Cả người nó đổ ập vào người tao.

Hai đứa lảo đảo rồi đứng vững lại được.

Tay phải tao ôm chặt lấy eo nó. Tay trái tao đỡ lấy đùi nó.

Da thịt nó mát lạnh, mịn màng như lụa. Cái phần eo hở ra tiếp xúc trực tiếp với bàn tay chai sạn dính bụi vôi của tao.

Mùi nước hoa nồng nàn của nó ập vào mặt tao, xộc thẳng vào phổi. Mùi ngọt, gây nghiện.

Mặt nó cúi xuống, sát sạt mặt tao. Tao nhìn rõ cả lớp phấn nền mịn màng và hàng lông mi giả cong vút. Tao còn nhìn thấy nốt ruồi son nhỏ xíu ngay trên xương quai xanh của nó.

Tim tao đập mạnh một cái. Không phải kiểu rung động e ấp như với Ngân. Mà là một cú đấm thùm thụp của bản năng đàn ông.

Khoảng cách này nguy hiểm vãi chưởng.

Mai Anh không đẩy tao ra ngay. Nó bám hai tay vào vai tao để giữ thăng bằng, hơi thở nóng hổi phả vào trán tao.

Nó nhìn xuống, mắt lúng liếng, cười khúc khích:
- Gớm, tay khỏe thế. Tranh thủ sàm sỡ chị đấy à?

Câu nói nửa đùa nửa thật, đầy tính khiêu khích.

Tao giật mình, vội vàng buông tay ra, lùi lại hai bước. Mặt tao nóng ran.

- Sàm sỡ cái khỉ gì. Không đỡ thì bà ngã vỡ đầu rồi. Lần sau đừng có nghịch dại.

Mai Anh nhảy xuống đất, chỉnh lại cái váy ngắn. Nó vuốt lại tóc, rồi liếc tao một cái đầy ẩn ý. Nó không hề ngại ngùng. Ngược lại, nó có vẻ thích thú khi thấy tao lúng túng.

- Cảm ơn nhé, ân nhân. - Nó nháy mắt, rồi cố tình bước sát qua người tao để lấy lại cuộn dây đèn.

Cánh tay trần của nó cọ vào bắp tay trần của tao.

Tao đứng im, nuốt nước bọt. Cái cảm giác mềm mại nơi bàn tay vẫn còn nguyên.

Con bé này đúng là yêu tinh. Nó biết rõ lợi thế cơ thể của nó và nó dùng một cách thành thạo.

***

- Hàng về! Hàng về!

Tiếng thằng Khánh oang oang từ ngoài cửa cứu tao thoát khỏi cái không khí ngột ngạt đầy mùi "thính".

Một chiếc xe ba gác đỗ xịch trước cửa. Thằng Long nhảy xuống từ ghế phụ, sơ mi trắng vẫn phẳng phiu, chỉ có đôi giày da là hơi bụi.

Hai thằng khệ nệ khiêng tấm biển hiệu mica to đùng vào.

Tấm biển nền đen, chữ vàng cam nổi bật: **ALO PHỤ KIỆN**. Bên dưới là dòng chữ nhỏ: *Dán màn hình - Cài phần mềm - Đồ chơi công nghệ*.

Khánh xách túi dây điện đi vào, liếc nhìn tao. Nó thấy mặt tao đỏ gay, lại thấy Mai Anh đang đứng soi gương chỉnh áo. Mũi nó hít hít, rồi nó cười khẩy:

- Sơn xong chưa mà mặt thằng An đỏ như gấc thế? Say sơn à? Hay say cái gì khác?

- Say cái đầu mày. Treo biển đi. - Tao ném cho nó cái máy khoan.

Bốn đứa xúm lại treo biển.

Tao và Khánh leo thang khoan tường. Long đứng dưới giữ thang và chỉnh độ cân bằng. Mai Anh đứng chỉ đạo nghệ thuật: "Sang trái tí! Lên cao tí nữa! Ok đẹp rồi!"

"Rè... rè... è..."

Tiếng mũi khoan nghiến vào tường gạch. Bụi bay lả tả.

Tao siết chặt con ốc cuối cùng.

Tấm biển hiệu được treo lên, ngay ngắn, kiêu hãnh.

Long bật công tắc điện.

"Tách."

Dòng chữ **ALO PHỤ KIỆN** sáng rực lên. Ánh sáng vàng cam hắt xuống vỉa hè, nổi bật giữa cái ngõ nhỏ tranh tối tranh sáng.

Tao đứng dưới đất, ngửa cổ nhìn lên.

Cái tên mà tao nghĩ ra bên bát mắm tôm, giờ nó hiện hữu bằng nhựa mica và đèn led. Nó là thật. Nó là mồ hôi, là tiền bạc, là hy vọng của ba thằng sinh viên.

- Đẹp vãi. - Khánh chép miệng, tay xoa xoa cằm.

- Chụp ảnh! Chụp ảnh check-in khai trương online nào! - Mai Anh rút con iPhone ra, vẫy vẫy.

Nó bắt ba thằng đứng dàn hàng ngang dưới tấm biển.

Nó đứng vào giữa.

Một tay nó giơ cao máy. Tay kia nó khoác tay tao.

Nó ép sát người vào tao. Tao lại ngửi thấy mùi nước hoa ngọt lịm ấy.

- Cười lên nào mấy ông tướng! 1... 2... 3!

"Tách."

Bức ảnh lưu lại khoảnh khắc bốn đứa đứng dưới tấm biển hiệu sáng đèn. Ba thằng con trai lấm lem (trừ Long) và một đứa con gái rực rỡ.

Tao nhìn vào màn hình điện thoại của nó. Trông tao trong ảnh cười toe toét, nhưng ánh mắt thì hơi liếc sang bên cạnh, nơi Mai Anh đang cười rạng rỡ.

***

Bảy giờ tối.

Cửa hàng đã dọn dẹp sơ bộ. Mùi sơn mới nồng nặc át đi mùi ẩm mốc cũ kỹ.

Bốn đứa ngồi bệt xuống sàn nhà, ăn bánh mì kẹp thịt mà Mai Anh mua.

Tao cắn miếng bánh mì, mắt nhìn tấm biển hiệu sáng đèn ngoài kia. Rồi tao nhìn sang Mai Anh. Nó đang thao thao bất tuyệt với Long về chiến lược chạy quảng cáo Facebook, về việc thuê hot teen chụp ảnh cùng sản phẩm.

Long gật gù, vẻ mặt hứng thú. Thằng Khánh thì chêm vào vài câu trêu chọc.

Tao nhớ lại cái chạm tay lúc chiều. Nhớ lại cái cảm giác da thịt mát lạnh ở eo nó.

Đó không phải là tình yêu. Tao biết chắc chắn. Tình yêu là bát canh cua rau đay, là cái nắm tay trong túi áo khoác với Ngân.

Nhưng cái này... là cám dỗ.

Là sự mới lạ, sự kích thích của tuổi trẻ và những thứ hào nhoáng bề nổi.

Tao nhận ra, làm ăn chung với Mai Anh sẽ là một thử thách lớn cho sự "tỉnh táo" của tao. Cửa hàng này chắc chắn sẽ kiếm ra tiền với cái tài lanh lợi của nó. Nhưng cái giá phải trả cho sự tập trung có vẻ sẽ đắt hơn tao tưởng.

Tao uống ngụm nước lọc, nuốt trôi miếng bánh mì khô khốc.

Tao nhìn tấm biển hiệu lần nữa.

"Alo Phụ Kiện".

Cuộc chơi bắt đầu rồi. Và trong cuộc chơi này, không chỉ có tiền, mà còn có cả những cái bẫy ngọt ngào được giăng ra ngay trước mặt.

Tao tự nhủ: "Tỉnh táo lên An. Mày là thợ, không phải là khách chơi."

Nhưng mùi nước hoa của Mai Anh vẫn lởn vởn quanh mũi tao, dai dẳng hơn cả mùi sơn mới.
 

Chương 48: Khai trương và cái bẫy mùi hương​


Cái ki-ốt 15 mét vuông của bọn tao thất thủ ngay từ 9 giờ sáng.

Tao đã đánh giá thấp sức mạnh của "nữ hoàng thị phi" Mai Anh. Nó không chỉ kéo đến đám bạn bè hot girl trường Văn hóa, mà còn lôi kéo được cả một đội quân vệ tinh hùng hậu đến ủng hộ. Cộng thêm cái vị trí ngõ 175 Xuân Thủy đông sinh viên như kiến cỏ, cửa hàng Alo Phụ Kiện vỡ trận theo đúng nghĩa đen.

Không khí trong phòng đặc quánh. Máy lạnh chạy 18 độ cũng không lại được với thân nhiệt của hơn hai chục con người chen chúc trong cái hộp diêm này.

Tao đứng ở bàn kỹ thuật, tay dán màn hình thoăn thoắt. Mồ hôi rịn ra trán, chảy xuống sống mũi.

- Anh ơi, dán cho em cái cường lực iPhone 5.
- Bạn ơi, cái ốp silicon hình con lợn này còn màu hồng không?
- Ê shop, cài hộ tớ cái Camera360 với.

Khách gọi í ới. Thằng Khánh ngồi bên cạnh cài phần mềm, tay gõ phím như múa, mồm chém gió liên thanh để giữ khách. Thằng Long thì đứng thu tiền, mặt vẫn lạnh tanh nhưng tay đếm tiền thì nhanh không kém máy đếm.

Nhưng tâm điểm của cái vũ trụ hỗn loạn này là Mai Anh.

Nó đứng ở quầy trưng bày giữa nhà. Hôm nay nó mặc cái váy body màu đỏ rực, bó sát sạt, ngắn trên đầu gối. Tóc xoăn bồng bềnh, môi đỏ chót. Nó cười nói, tư vấn, mời chào. Mỗi cử chỉ của nó, từ cái vuốt tóc đến cái nghiêng người lấy hàng, đều tỏa ra một thứ năng lượng thu hút chết người.

Mùi nước hoa của nó. Cái mùi ngọt lịm, nồng nàn ấy len lỏi vào từng ngóc ngách, bám vào từng cái ốp lưng nhựa, át cả mùi mồ hôi chua loét của đám sinh viên nam đang giả vờ xem hàng để ngắm bà chủ.

Tao dán xong cái màn hình, rồi nhìn cái tập tiền thằng Long cầm cộm lên sau mỗi tiếng đồng hồ. Sướng. Cái sướng của thằng làm chủ, thấy tiền tươi thóc thật chảy vào túi mình.

Nhưng có một vấn đề.

Cái cửa hàng bé quá. Lối đi giữa quầy trưng bày và bàn kỹ thuật chỉ vừa đủ một người lách qua.

Mỗi lần tao cần đi ra ngoài lấy thêm phôi kính cường lực hay đổi tiền lẻ, tao lại phải đi qua chỗ Mai Anh đứng.

- Cho em qua tí chị ơi. - Tao vỗ nhẹ vào vai nó.

Mai Anh đang mải tư vấn cho một thằng béo, nghe tao gọi, nó không tránh hẳn ra. Nó chỉ hơi nghiêng người, ép sát vào mép tủ kính.

Tao lách qua.

Ngực tao cọ vào lưng nó. Hông tao quệt vào hông nó.

Một cú chạm chớp nhoáng nhưng đầy điện tích.

- Cẩn thận không ngã em nhé. - Mai Anh quay lại, thì thầm vào tai tao, hơi thở nóng hổi phả vào cổ. Nó nháy mắt một cái rồi lại quay ra cười tươi với khách.

Tao rùng mình. Da gà nổi lên dọc cánh tay.

Tao biết nó cố tình. Cái không gian này chật, nhưng không chật đến mức phải cọ sát da thịt kiểu đấy. Nó đang chơi trò mèo vờn chuột. Và tao, thằng thợ kỹ thuật với cái tuốc nơ vít trong tay, đang là con chuột béo bở nhất.

***

Hai giờ chiều. Khách vãn bớt.

Tao đang định ngồi thở một tí thì thấy cái móc treo tai nghe ở góc trong cùng bị lỏng vít, nghiêng ngả sắp rơi xuống đầu khách.

- Khánh, đưa tao cái máy bắn vít. - Tao gọi.

Tao cầm máy, luồn lách vào góc chết của cửa hàng.

Chỗ này là góc kẹt giữa bức tường và cái tủ kính trưng bày cao ngất ngưởng. Không gian hẹp vanh vách, chỉ đủ một người đứng thẳng. Ánh sáng đèn trần bị cái tủ che khuất, tối om.

Tao kiễng chân, vươn tay lên để vặn lại con vít.

Bỗng nhiên, ánh sáng từ đèn flash điện thoại rọi thẳng vào chỗ tao làm.

- Để chị soi cho, tối thế này vặn vào mắt à?

Giọng Mai Anh ngay sát sạt sau lưng.

Tao giật mình, suýt làm rơi cái máy khoan.

Nó lách vào theo tao.

Bây giờ, trong cái góc chết rộng chưa đầy 40 phân vuông này, có hai con người.

Tao quay lại.

Mặt tao đối diện với mặt nó. Khoảng cách gần đến mức tao nhìn thấy lớp phấn nền của nó hơi mốc nhẹ ở cánh mũi vì mồ hôi.

Nó đứng chặn ngay lối ra duy nhất.

- Xong... xong rồi. Chị lùi ra cho em đi. - Tao nói, giọng hơi lạc đi. Tao cố ép người sát vào bức tường lạnh ngắt phía sau để tạo khoảng cách.

Nhưng Mai Anh không lùi.

Nó cầm cái điện thoại, giả vờ soi soi lên cái móc treo, người nó hơi rướn lên.

Cả phần thân trước mềm mại của nó ép vào người tao.

Tao cảm nhận rõ từng đường cong sau lớp váy bó sát. Mùi nước hoa nồng nàn trong không gian chật hẹp này trở nên ngột ngạt, gây choáng váng như thuốc mê.

Nó hạ điện thoại xuống. Ánh đèn flash tắt ngấm. Góc tường trở lại tranh tối tranh sáng.

Nó ngước mắt nhìn tao. Đôi mắt kẻ eyeliner sắc lẹm, long lanh và đầy khiêu khích.

- Sao mặt đỏ thế nhóc? - Nó hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng đầy ẩn ý. - Nóng à? Hay... ngại?

Tao nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc.

Cái bản lĩnh đàn ông mà tao tự hào dạo gần đây đang bị thử thách cực độ. Tao có tiền, tao cóc sợ mấy thằng như Hùng salon tóc. Nhưng đứng trước một đứa con gái đang chủ động áp sát thế này, tao thấy mình vẫn non nớt vãi chưởng.

- Nóng. Điều hòa hỏng hay sao ấy. - Tao đáp bừa, mắt đảo đi chỗ khác.

Mai Anh cười khúc khích. Tiếng cười rung lên trong lồng ngực nó, truyền sang ngực tao.

Ngón tay nó, với bộ móng sơn đỏ chót đính đá cầu kỳ, lướt nhẹ từ bắp tay tao xuống cổ tay. Chậm rãi.

- Tay cứng thế? Thả lỏng ra xem nào. Chị có ăn thịt mày đâu mà sợ.

Nó miết nhẹ ngón tay vào cổ tay tao, ngay chỗ mạch đập.

Tao hít một hơi thật sâu, nín thở. Máu dồn xuống dưới.

Tao dùng tay còn lại, đẩy nhẹ vào vai nó. Không mạnh, nhưng đủ dứt khoát.

- Chị tránh ra. Khách nhìn thấy bây giờ.

Mai Anh nhìn tao một giây nữa. Có vẻ nó hơi bất ngờ vì tao dám đẩy nó. Rồi nó nhún vai, lùi lại một bước, giải phóng cái không gian chật chội.

- Nhát cáy. Chán phèo.

Nó bỏ đi ra ngoài, để lại tao đứng dựa lưng vào tường, tim đập thình thịch như trống bỏi.

Tao nhìn xuống cái máy khoan trong tay. Tay tao hơi run.

Cái cửa hàng này bé quá. Bé đến mức sự cám dỗ nó cứ đập vào mặt, không trốn đi đâu được.

***

Mười giờ đêm.

Thằng Khánh và Long đã về trước. Hai thằng mệt phờ râu trê sau một ngày chiến đấu.

Tao ở lại chốt sổ và dọn dẹp.

Và tất nhiên, Mai Anh cũng ở lại. Lý do: "Chờ mày đóng cửa rồi chở chị về, chị không đi xe máy, nay đi taxi đến."

Tao kéo cửa cuốn xuống một nửa. Bên ngoài đường Xuân Thủy xe cộ vẫn chạy ầm ầm, nhưng trong này đã yên tĩnh hơn.

Tao lau nhà. Mai Anh ngồi vắt vẻo trên cái bàn thu ngân, chân đung đưa. Nó đã tháo đôi giày cao gót ra, đi chân trần.
x
- Đói không? Làm bát mì tôm nhé? - Nó hỏi.

- Được. Trong thùng còn hai gói Hảo Hảo đấy.

Mai Anh nhảy xuống, đi nấu mì bằng cái ấm siêu tốc tao để ở góc phòng.

Năm phút sau. Hai bát mì tôm nóng hổi được đặt xuống sàn nhà.

Không có bàn ghế (bàn thu ngân cao quá không ngồi ăn được). Hai đứa ngồi bệt xuống nền gạch men vừa lau sạch.

Tao cầm đũa, gắp một miếng mì to tướng cho vào mồm. Đói vãi lìn. Cả ngày nay tao chỉ ăn cái bánh mì kẹp thịt lúc trưa.

Mai Anh ăn chậm rãi. Nó vén tóc ra sau tai, nhìn tao.

- Em định làm ở đây mãi à? - Nó hỏi.

- Ai biết trước được bà ơi. Mai ăn gì còn chưa biết. - Tao vừa nhai vừa đáp.

- Chị thấy em có khiếu kinh doanh đấy. Nhưng cứ lầm lì, cù lần thế này phí lắm. Phải biết giao tiếp, biết... tận dụng cơ hội chứ.

Nó nói, mắt nhìn chằm chằm vào tao.

Tao cúi xuống húp nước mì sùm sụp để tránh ánh mắt đó.

Bỗng nhiên, tao thấy cái gì đó chạm vào đùi mình.

Bàn chân trần của nó, với những ngón chân sơn đỏ, trượt dọc theo chân tao. Từ mắt cá chân lên đến đầu gối.

Rồi nó gác hẳn lên đùi tao.

Tao sững người. Miếng mì nghẹn ở cổ họng.

Da chân nó mịn, mát lạnh. Nó cọ cọ gan bàn chân vào đùi tao, một hành động không thể nào nhầm lẫn là vô tình được.

- Chân chị mỏi quá. - Mai Anh than thở, giọng nhõng nhẽo. - Đứng cả ngày tiếp khách cho cửa hàng em đấy. Đau nhừ cả bắp chân.

Nó nhìn tao, mắt lúng liếng:
- Có đấm bóp trả công không ông chủ?

Tao nhìn bàn chân nhỏ nhắn đang ngự trên đùi mình.

Trong đầu tao hiện lên hai hình ảnh.

Một là Ngân, với cái nắm tay kín đáo trong túi áo gió.
Hai là con bé trước mặt, với sự mời gọi trần trụi và táo bạo này.

Một bên là bình yên. Một bên là lửa.

Tao hoàn toàn có thể tặc lưỡi lao vào cuộc chơi này. Mai Anh đẹp, sành điệu, và nó đang dâng hiến cơ hội cho tao.

Nhưng...

"Rè... rè... rè..."

Điện thoại tao để trên sàn nhà rung lên bần bật, xoay vòng vòng.

Màn hình sáng trưng hiện lên chữ: **"Hàng Xóm"**.

Là Ngân gọi.

Tiếng rung của điện thoại như tiếng chuông báo cháy, kéo tao giật ngược trở lại thực tại.

Tao gạt mạnh chân Mai Anh ra khỏi đùi mình. Một cái gạt dứt khoát, không nể nang.

Tao chộp lấy điện thoại.

- Chị về đi. Muộn rồi. Em nghe điện thoại của bạn em.

Tao nói, giọng lạnh tanh, mắt không nhìn nó mà nhìn vào màn hình điện thoại.

Mai Anh chưng hửng. Nó nhìn cái chân bị hất ra, rồi nhìn tao đang ôm cái điện thoại như báu vật.

Mặt nó biến sắc. Từ lả lơi chuyển sang tự ái.

Nó đứng phắt dậy, phủi váy.

- Gớm, làm như báu vật ấy mà giữ. Thôi chị về. Đàn ông con trai gì mà nhát như cáy.

Nó xách túi, xỏ giày cao gót vào. Tiếng gót giày nện xuống sàn *cộp cộp* đầy bực dọc.

Trước khi chui qua cửa cuốn, nó quay lại, ghé sát tai tao thì thầm, giọng mỉa mai:
- Để xem được bao lâu. Hứ!

Nó đi khuất.

Tao bấm nút nghe.

- Alo An à? Về chưa?

Giọng Ngân vang lên, trong trẻo, bình thản. Nó như một gáo nước lạnh tạt vào cái lò than đang cháy âm ỉ trong người tao.

- Tớ về đây. Đợi tớ 15 phút.

Tao tắt máy.

Tao ngồi trơ trọi giữa cái cửa hàng 15 mét vuông. Mùi mì tôm Hảo Hảo đã bay đi gần hết, nhưng mùi nước hoa của Mai Anh vẫn còn ám lại, đặc quánh và dai dẳng.

Tao nhìn vào cái góc chết lúc nãy. Tim tao vẫn đập hơi nhanh.

Tao nhận ra một điều. Cửa hàng càng nhỏ, sự cám dỗ càng lớn. Tiền bạc càng nhiều, những cái bẫy ngọt ngào càng dày đặc.

Tao đứng dậy, thu dọn bát đũa.

Tao khóa cửa cuốn lại. Tiếng sắt thép va vào nhau *uỳnh* một cái, nhốt chặt những dục vọng và toan tính ở lại bên trong.

Đêm nay tao đã thắng một trận đánh nhỏ với bản năng. Nhưng tao biết, cuộc chiến này sẽ còn dài. Vì Mai Anh vẫn ở phòng 305, và cái chân của nó vẫn rất đẹp.

Tao lên xe, phóng vụt về phía Cầu Giấy. Gió đêm thốc vào mặt, lạnh buốt, làm tao tỉnh táo hẳn ra.

Về nhà thôi. Có người đang đợi.
 

Chương 49: Khủng hoảng thời gian​

Thứ Hai đầu tuần.

Cái ngày đáng ghét nhất trong tuần với bất kỳ thằng sinh viên nào, nhưng lại là ngày được kỳ vọng nhất với một thằng chủ cửa hàng mới toe như tao. Sau một tuần khai trương bùng nổ nhờ hiệu ứng đám đông và sự "phông bạt" của Mai Anh, tao hí hửng nghĩ rằng tiền sẽ tự động chảy vào túi như nước sông Đà xả lũ.

Nhưng thực tế nó tát tao một cái tỉnh người.

Bảy giờ sáng.

Điện thoại tao báo thức ầm ĩ. Tao tắt bụp, quay sang đạp vào mông thằng Khánh.

- Dậy mày. Ra mở cửa hàng.

Khánh ú ớ, trùm chăn kín mít, giọng lè nhè từ trong chăn vọng ra:
- Mở cái mả mẹ mày. Tao mới ngủ được 3 tiếng. Đêm qua tao cày server cho khách đến 4 giờ sáng. Mày đi mà mở.

Tao tặc lưỡi. Thằng này sống múi giờ Mỹ, sáng ra gọi nó dậy còn khó hơn gọi hồn.

Tao với lấy điện thoại, gọi cho Long.

- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...

Tao nhớ ra. Hôm nay thứ Hai, thằng Long có buổi thuyết trình quan trọng môn Quản trị học. Nó đã dặn từ tối qua là tắt máy học bài, cấm làm phiền.

Còn tao?

Tao nhìn tờ thời khóa biểu dán trên tường. 8 giờ sáng. Môn Pháp luật đại cương.

Ông thầy dạy môn này nổi tiếng là "sát thủ". Điểm danh đầu giờ, giữa giờ, cuối giờ. Nghỉ quá 20% số buổi là cấm thi không xin xỏ. Tao đã nghỉ mất 2 buổi rồi. Hôm nay mà nghỉ nữa là tao đi vào lòng đất.

Ba thằng cổ đông. Ba hoàn cảnh. Và cái cửa hàng Alo Phụ Kiện nằm chỏng chơ không ai trông.

Tao nghiến răng, mặc quần áo, xách balo đi học.

- Kệ mẹ nó. Nghỉ một buổi sáng chắc không sao đâu. Khách khứa gì tầm này. - Tao tự trấn an, dắt xe ra khỏi ngõ.

***

Chín giờ ba mươi phút.

Tao đang ngồi trong giảng đường, gật gù nghe ông thầy giảng về Hiến pháp và các bộ luật khô khan như ngói nung.

Điện thoại trong túi quần rung liên hồi.

Tao thò tay vào, lén nhìn màn hình.

Mai Anh.

Tao dập máy. Đang trong giờ, nghe thế quái nào được.

Nó gọi lại ngay lập tức. Lần thứ hai. Lần thứ ba.

Cái điện thoại rung bần bật trên đùi làm tao nhột, và cả cái sự kiên trì của nó làm tao nóng ruột. Chắc có biến.

Tao cúi rạp người xuống gầm bàn, bấm nghe, thì thầm:
- Alo, đang học. Gọi gì lắm thế?

- Mày làm ăn kiểu gì thế An? - Tiếng Mai Anh the thé vọng ra từ loa, tao phải vội vàng bịt loa lại. - Tao dẫn bạn qua ủng hộ, quảng cáo hết nước hết cái là cửa hàng uy tín, phục vụ 24/7. Đến nơi thì cửa đóng then cài, im ỉm như nhà hoang. Mày định làm tao mất mặt à?

- Nay em bận đi học. Thằng Khánh nó ngủ quên...

- Học hành cái gì! Khách đang đứng đầy cửa đây này. Có cả mấy đứa hot face trường tao định đến livestream review. Mày có về mở cửa không thì bảo? Không thì dẹp tiệm đi, đừng nhờ tao PR nữa. Bực hết cả mình!

Nó tuôn một tràng xối xả rồi cúp máy cái rụp.

Tao ngồi đờ ra.

Khách đang đợi. Hot face đang đợi. Và cái sĩ diện của một thằng chủ cửa hàng đang bị đe dọa.

Tao nhìn lên bảng. Ông thầy đang quay lưng viết phấn.

Cái cán cân trong đầu tao lại bắt đầu lắc lư.

Một bên là môn Pháp luật đại cương chán ngắt và nguy cơ cấm thi.
Một bên là doanh thu, là uy tín, là cái danh dự trước mặt Mai Anh và đám bạn sành điệu của nó.

Tao là chủ doanh nghiệp mà. Chủ doanh nghiệp thì phải ưu tiên công việc kinh doanh chứ. Học lại thì học kỳ sau học, chứ khách đi rồi là mất luôn.

Tao nhét sách vở vào balo.

Nhân lúc ông thầy đang mải mê phân tích điều luật, tao cúi người, lén lút chuồn ra cửa sau như một con chuột.

Thoát khỏi giảng đường, tao chạy như bay ra bãi gửi xe.

***

Mười giờ.

Tao phóng bạt mạng về Xuân Thủy. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Vừa đến nơi, tao thấy Mai Anh và ba bốn đứa con gái ăn mặc sành điệu đang đứng trú nắng dưới mái hiên cửa hàng bên cạnh, mặt đứa nào cũng nhăn nhó như bị táo bón.

- Đến rồi! Ông chủ đến rồi! - Mai Anh reo lên, giọng đầy mỉa mai.

Tao vội vàng nhảy xuống xe, lóng ngóng tra chìa khóa mở cửa cuốn.

- Xin lỗi các bạn, nay nhân viên bị ốm đột xuất, mình phải chạy từ trường về. - Tao bịa lý do, cố vớt vát chút hình ảnh chuyên nghiệp.

Cửa cuốn kéo lên. Hơi nóng hầm hập phả ra. Tao lao vào bật aptomat, bật điều hòa, bật đèn.

- Vào đi mọi người ơi, thông cảm nhé. Hôm nay giảm giá 20% cho các bạn tạ lỗi.

Đám bạn của Mai Anh ùa vào. Chúng nó lao đến quầy ốp lưng, ríu rít chọn lựa, cười nói ầm ĩ.

Tao đứng quầy thu ngân, vừa thở dốc vừa cố nặn ra nụ cười công nghiệp.

Khách vào mỗi lúc một đông. Giờ nghỉ trưa của sinh viên các trường quanh đấy. Thấy cửa hàng mở, điện sáng trưng, chúng nó kéo vào xem.

Một mình tao xoay như chong chóng.

Vừa dán màn hình cho em này, lại quay sang lấy ốp cho em kia. Vừa trả lời giá tiền, lại vừa phải trông chừng mấy thằng con trai đang nghịch ngợm ở quầy loa bluetooth.

- Anh ơi, cái này bao nhiêu?
- Bạn ơi, dán lệch rồi này!
- Shop ơi có sạc dự phòng không?

Đầu tao quay cuồng. Tao ước gì mình có ba đầu sáu tay, hoặc ít nhất là thằng Khánh hay thằng Long ở đây.

Đúng lúc tao đang lúi húi dán lại cái cường lực bị bụi cho một con bé khó tính, thì một nhóm ba thằng thanh niên bước vào. Chúng nó đội mũ lưỡi trai sụp xuống, đeo khẩu trang, ăn mặc bụi bặm.

- Xem tí đồ nhé sếp. - Một thằng nói, giọng khàn khàn.

- Cứ tự nhiên anh ơi. - Tao đáp, mắt vẫn dán vào cái màn hình điện thoại.

Đám bạn Mai Anh thanh toán tiền xong, ồn ào kéo nhau đi ăn trưa. Cửa hàng vắng đi một nửa, nhưng vẫn lộn xộn.

Ba thằng kia đi lượn một vòng quanh cửa hàng. Một thằng hỏi tao giá cái tai nghe. Một thằng đứng che chắn ở khu vực kệ loa. Thằng còn lại đứng canh cửa.

Tao trả lời giá xong, quay lại tiếp tục dán màn hình.

Năm phút sau, bọn nó đi ra.

- Đắt quá, để xem sau nhé. - Thằng hỏi giá nói vọng lại rồi nhảy lên xe máy phóng đi.

Tao thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng vãn khách.

Tao lau mồ hôi trán, uống ngụm nước lọc. Tự nhiên tao thấy cái kệ trưng bày loa bluetooth ở góc tường trông trơ trọi lạ thường.

Chỗ đó, tao nhớ rõ ràng là đặt con loa JBL màu xanh dương. Hàng fake loại 1, nhập vào 400 nghìn, định bán 800 nghìn.

Giờ nó biến mất.

Chỉ còn lại một khoảng trống hình chữ nhật bám bụi mờ mờ.

Tao dụi mắt. Chạy ra xem.

Mất thật.

Tao lục tung các ngăn tủ, ngó xuống gầm bàn. Không thấy đâu cả.

Tao lao ra cửa, nhìn dáo dác. Ba thằng kia đã mất hút vào dòng người đông đúc trên đường Xuân Thủy.

Máu trong người tao như đông cứng lại.

400 nghìn tiền vốn. 800 nghìn tiền doanh thu dự kiến. Bay màu trong vòng một nốt nhạc.

Tao đứng giữa cửa hàng, tay chân bủn rủn. Cái cảm giác bị lừa, bị qua mặt nó đau hơn cả việc mất tiền. Tao cứ nghĩ mình khôn, mình lõi đời, mình quản lý được hết. Hóa ra tao chỉ là thằng nghiệp dư.

"Ting."

Tin nhắn điện thoại.

Thằng bạn cùng lớp nhắn: *"Thầy điểm danh cuối giờ. Tao hô hộ mày nhưng thầy nhìn mặt biết ngay không phải. Thầy gạch tên mày rồi. Chia buồn nhé, hẹn gặp lại năm sau."*

Tao buông thõng tay, điện thoại suýt rơi xuống đất.

Mất loa. Cấm thi.

Cái giá của một buổi sáng làm ông chủ sao mà đắt thế này.

***

Mười giờ đêm. Cuộc họp cổ đông bất thường.

Cửa cuốn đã đóng. Ba thằng ngồi bệt xuống sàn nhà, mặt đứa nào cũng hầm hầm.

Trên bàn là cuốn sổ ghi chép doanh thu.

- Tổng thu hôm nay: 1 triệu 2. - Long đọc con số, giọng lạnh tanh. - Trừ giá vốn hàng bán: 600 nghìn. Trừ tiền con loa bị mất: 400 nghìn. Lãi ròng: 200 nghìn.

Nó ném cái bút xuống sổ.

- Ba thằng cày bục mặt. Thằng An thì bỏ học, suýt bị cấm thi. Kết quả chia nhau mỗi thằng được 60 nghìn. Không bằng đi bốc vác.

Khánh đang hút thuốc, nghe thế thì nhảy dựng lên:
- Tại thằng An chứ tại ai? Mày ở cửa hàng kiểu gì mà để nó vào khoắng mất cái loa to tổ bố thế? Mắt mày để dưới gót chân à?

- Tao làm một mình! - Tao gào lên, sự ức chế cả ngày dồn nén bùng nổ. - Tay tao dán màn hình, mồm tao tư vấn, mắt tao đảo như rang lạc. Nhưng khách đông như quân Nguyên, tao xoay thế chó nào được? Lúc đấy chúng mày ở đâu?

- Tao đi học! Tao đã bảo hôm nay tao bận! - Long nói, giọng vẫn bình tĩnh nhưng đầy sức nặng.

- Tao ngủ bù! Đêm qua tao làm việc kiếm tiền nuôi cái xác tao! - Khánh cũng gào lên.

- Thế thì đừng có trách tao! - Tao đứng bật dậy. - Tao bỏ cả học, tao chạy hộc tốc về mở cửa vì sợ mất khách, sợ con Mai Anh nó chửi. Tao cố gắng gồng gánh cho cái cửa hàng này, xong giờ có biến thì chúng mày đổ hết lên đầu tao à?

- Mày ngu thì mày chịu! - Khánh chỉ mặt tao. - Ai bảo mày tham? Ai bảo mày mở cửa lúc không có người? Thà đóng cửa còn hơn là mở ra để mất đồ.

- Đóng cửa thì con Mai Anh nó tế mả tổ lên à? Uy tín cửa hàng để đâu?

- Uy tín cái con khỉ. Mày sĩ diện hão với gái thì có.

Ba thằng lao vào cãi nhau như mổ bò. Những từ ngữ khó nghe nhất văng ra. Cái tình anh em chí cốt, cái viễn cảnh tập đoàn triệu đô bỗng chốc trở nên nực cười trước một con loa bị mất cắp.

Long đập mạnh tay xuống bàn.

- THÔI!

Cả phòng im bặt.

Long day day thái dương, thở dài:

- Cãi nhau giải quyết được gì? Vấn đề là mô hình của mình đang sai.

Nó nhìn tao, rồi nhìn Khánh.

- Mình là sinh viên. Việc chính là học. Cái cửa hàng này đang nuốt chửng thời gian và sức lực của cả ba thằng. Nếu cứ tiếp tục kiểu "lấy công làm lãi" thế này, thì sớm muộn gì cũng toang. Thằng An cấm thi, tao trượt môn, mày thì kiệt sức.

- Thế giờ tính sao? Đóng cửa à? - Khánh hỏi, giọng dịu xuống.

- Không đóng. Nhưng phải thay đổi. - Long nói. - Phải thuê nhân viên.

- Tiền đâu mà thuê? - Tao hỏi. - Lãi một ngày được 200 nghìn, thuê nhân viên thì húp cháo à?

- Chấp nhận lỗ thời gian đầu. Hoặc cắt bớt lãi đi. - Long kiên quyết. - Tao sẽ bỏ thêm vốn để thuê một đứa part-time trông ca sáng và chiều. Thằng nào trống ca nào thì trám vào part-time. Còn đâu mặc định tối ba thằng mình thay nhau ra trực.

Tao ngồi phịch xuống sàn, dựa lưng vào tường lạnh.

Thuê người. Lại tốn thêm tiền. Lại thêm áp lực quản lý.

Tao nhìn tấm biển hiệu "ALO PHỤ KIỆN" sáng đèn ngoài kia qua khe cửa cuốn. Hồi chiều tao nhìn nó tự hào bao nhiêu, giờ tao thấy nó nặng nề bấy nhiêu.

Nó không phải là ngai vàng. Nó là cái cùm chân.

Nó xích tao lại ở cái góc 15 mét vuông này, bắt tao phải đánh đổi những giờ lên lớp, những giấc ngủ ngon, và cả sự bình yên trong tâm trí.

- Được rồi. Thuê người. - Tao gật đầu, mệt mỏi. - Nhưng tao nói trước, tao cần nghỉ ngơi. Mai tao phải lên trường xin xỏ ông thầy, không thì tao đúp thật đấy.

- Ừ. Mai đóng cửa một buổi sáng để tuyển nhân viên. - Long chốt hạ.

Ba thằng giải tán.

Đường phố Hà Nội về đêm vắng lặng.

Tao sờ tay vào túi quần. Cái ví vẫn dày, nhưng tao chẳng thấy vui.

Tao nhớ đến Ngân. Cả ngày hôm nay tao chưa nhắn cho nó một tin nào.

Tao tạt vào quán tạp hóa, mua một lon bia.

Tao không về phòng trọ ngay. Tao ra ghế đá bờ hồ Nghĩa Tân ngồi.

Bật nắp lon bia. *Tách*.

Tao tu một hơi dài. Bia lạnh buốt, đắng ngắt.

Làm chủ khó vãi lìn. Nó không chỉ là đếm tiền và chỉ tay năm ngón. Nó là chịu trách nhiệm cho những sai lầm, là gánh vác những rủi ro mà đéo ai lường trước được.

Và cái giá phải trả đôi khi không chỉ là tiền, mà là cả những cơ hội không thể lấy lại được. Như môn Pháp luật đại cương sáng nay.

Tao bóp nát vỏ lon bia rỗng trong tay.

Mai tao sẽ phải muối mặt lên gặp thầy. Lại phải dùng cái bài "nhà em nghèo, em phải đi làm thêm" để xin xỏ. Lại phải đóng vai thằng sinh viên nghèo khổ mà tao đang cố rũ bỏ.

Nhục. Nhưng biết làm sao được.

Đó là cái giá của sự trưởng thành nửa vời.
 
Top