Chương 56: Vé giường nằm VIP
Bến xe Nước Ngầm ngày 26 Tết như một cái nồi lẩu thập cẩm khổng lồ đang sôi sùng sục.Tiếng loa phát thanh rè rè, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người gọi nhau í ới quyện với cái mùi đặc trưng của dầu diesel cháy dở và mùi mồ hôi chua nồng của hàng ngàn con người đang chen chúc. Người ta vác bao tải, xách thùng xốp, mặt mày hớt hải, mồ hôi nhễ nhại dù trời đang rét căm căm. Ai cũng vội, ai cũng sợ lỡ chuyến xe cuối cùng để về nhà.
Tao đứng giữa cái dòng chảy hỗn loạn ấy.
Nhưng lần này, tao không còn là thằng nhóc 18 tuổi co ro, ôm khư khư cái balo trước ngực, mắt đảo như rang lạc vì sợ bị móc túi như 5 tháng trước nữa.
Tao đứng thẳng lưng. Hai tay đút túi quần áo khoác phao dày sụ mới mua ở shop Made in Vietnam. Chân đi đôi giày sneaker trắng (đã được lau chùi sạch sẽ). Cái ví dày cộm nằm yên vị trong túi quần bò, ép sát vào đùi tao, mang lại một sự an tâm tuyệt đối.
- Về đâu em ơi? Thanh Hóa, Vinh, Hà Tĩnh không? Xe chạy ngay!
Một gã cò xe mặt rỗ chằng chịt, miệng ngậm tăm, lao tới nắm lấy cánh tay tao lôi xềnh xệch.
Tao gạt tay gã ra. Dứt khoát. Không rụt rè, không sợ sệt.
- Em có vé rồi anh ơi.
Tao nói gọn lỏn, mắt nhìn thẳng vào mặt gã. Cái nhìn của tao bây giờ có chút lỳ lợm của thằng đã lăn lộn ở chợ Trời, đã đối mặt với những thằng như Hùng salon hay Tuấn Gà.
Gã cò xe khựng lại, nhìn tao một giây, rồi tặc lưỡi bỏ đi tìm con mồi khác ngơ ngác hơn.
Tao nhếch mép cười. Hóa ra cái phong thái tự tin nó là tấm khiên tốt nhất ở cái chốn bát nháo này.
Tao không chui vào mấy cái xe dù nhồi nhét khách như lợn con. Tao bước thẳng vào quầy vé của hãng xe lớn. Cái quầy kính sáng choang, nhân viên mặc đồng phục.
- Cho em một vé về Hà Tĩnh. Giường nằm tầng 1, dãy giữa, đầu xe.
Tao dõng dạc nói, rút tờ 500 nghìn polymer mới cứng đặt lên quầy.
- 350 nghìn em nhé. Giá Tết có phụ thu.
- Ok chị.
Tao không mặc cả. Không nhăn mặt tiếc rẻ. Tao cầm cái vé in nhiệt còn nóng hổi trên tay. Giường A2. Vị trí VIP nhất xe, êm nhất, không bị xóc, không bị mùi nhà vệ sinh cuối xe ám vào mũi.
Tao bước lên xe.
Cái cảm giác bước lên xe với tư thế của một "thượng đế" nó sướng lạ lùng. Tao tháo giày, bỏ vào túi nilon, leo lên cái giường nệm bọc da êm ái.
Chăn gối thơm mùi nước xả vải công nghiệp, không hôi hám. Điều hòa mát lạnh nhưng dễ chịu. Bên cạnh tao không phải là ông chú xăm trổ ngáy như sấm hay bà buôn cá khô nồng nặc. Là một anh chàng đeo kính tri thức đang đọc sách.
Tao ngả lưng xuống. Thở hắt ra một hơi dài.
Tao đặt cái balo lên bụng, vuốt ve nó.
Lần đầu tiên kể từ ngày lên Hà Nội, cái balo của tao nhẹ bẫng.
Bên trong không còn con laptop Dell cục gạch nặng 3 cân rưỡi. Không có bộ tuốc nơ vít đa năng, không có hộp ổ cứng di động, càng không có mỏ hàn hay dây điện lằng nhằng.
Sáng nay lúc dọn đồ, thằng Khánh mắt nhắm mắt mở gạ gẫm:
- Mang máy về đi mày. Tết ở quê buồn bỏ mẹ, cày thêm mấy job online kiếm tiền lì xì.
Tao đã ném cái sạc laptop vào ngăn kéo, khóa lại cái rụp.
- Dẹp. Tết là để tiêu tiền và nghỉ ngơi. Job job cái mả mẹ mày, tao off. Cả năm cày bục mặt rồi, về quê tao chỉ muốn ngủ và đi chơi thôi.
Trong balo tao bây giờ, thay cho đống đồ nghề kiếm cơm, là những hộp quà vuông vức.
Hai hộp mứt sen trần và ô mai sấu bao tử mua ở Hàng Đường. Tao đã phải lượn lờ phố cổ cả buổi chiều để chọn loại ngon nhất, hộp đẹp nhất. Cái mác "đặc sản Hà Nội" in trên vỏ hộp nhìn sang chảnh vãi chưởng.
Và một chai rượu Chivas 12. Tao mua trong siêu thị BigC. Không quá đắt đỏ với dân sành điệu, nhưng đủ để bố tao đem ra đặt lên bàn thờ, hoặc rót mời mấy bác trong họ dịp Tết.
Tao tưởng tượng ra cảnh bố tao cầm chai rượu lên, nheo mắt đọc dòng chữ tiếng Anh, rồi gật gù với ông hàng xóm: "Thằng An nó mua ở thủ đô về đấy, rượu Tây uống nó êm hơn rượu nút lá chuối".
Cái ánh mắt tự hào của bố mẹ, cái nụ cười nở mày nở mặt của ông bà... Tao mua những thứ đó bằng tiền mồ hôi nước mắt của tao.
"Rè... rè..."
Điện thoại trong túi quần rung lên.
Xe bắt đầu nổ máy, rùng rùng chuyển bánh.
Tao móc điện thoại ra. Chắc là thằng Khánh gọi dặn dò gì đó, hoặc Mai Anh nhắn tin đòi quà Tết.
Nhưng không phải.
Màn hình hiện lên cái tên: "Hàng Xóm".
Là Ngân.
Tao mở tin nhắn.
- "Xe chạy chưa? Về quê an toàn nhé. Ăn Tết vui vẻ. Hẹn gặp lại."
Tin nhắn ngắn gọn, không icon, không sến súa. Đúng kiểu của Ngân. Bình thản và chừng mực.
Nhưng đọc xong, tao thấy lòng mình dịu lại.
Giữa cái ồn ào của bến xe, giữa những toan tính lỗ lãi của cửa hàng, giữa những cám dỗ màu mè của Mai Anh... thì dòng tin nhắn này như một cốc nước lọc mát lành.
Nó nhắc tao nhớ rằng ở cái thành phố xô bồ này, tao vẫn có một người chờ tao quay lại. Một người không cần tao phải giàu sụ hay đi SH, chỉ cần tao về an toàn.
Tao nhắn lại:
- "Xe chạy rồi. Yên tâm. Ra Tết tớ mang bánh cu đơ ra cho."
Tao cất điện thoại, mỉm cười một mình. Nụ cười nhẹ nhõm nhất trong ngày.
Xe khách từ từ lăn bánh ra khỏi bến.
Tao nhìn qua cửa kính. Hà Nội những ngày giáp Tết mưa phùn lất phất, bầu trời xám xịt màu chì. Những tòa nhà bê tông cao ngất ngưởng, những con đường tắc nghẽn, những ánh đèn neon nhấp nháy... tất cả lùi dần về phía sau.
Năm tháng trước, tao nhìn cái khung cảnh này với nỗi sợ hãi tột cùng. Tao sợ bị nuốt chửng, sợ bị đào thải, sợ đói. Tao nhớ lại hai quả trứng luộc nứt vỏ và cảm giác nghẹn ứ ở cổ họng cái đêm đầu tiên.
Còn bây giờ, tao đang ngồi trên xe giường nằm VIP, máy lạnh phả vào mặt. Trong túi có tiền, trong balo có quà, và trong đầu có cả một kho kinh nghiệm lọc lõi.
Tao không bị nuốt chửng. Tao đã cắn lại nó một miếng rõ đau. Tao đã bóc lột lại cái thành phố này một ít tiền bạc và sự trưởng thành.
Tao kéo cái chăn mỏng lên đắp ngang ngực, nhắm mắt lại. Tiếng động cơ xe rì rầm đều đặn như tiếng ru.
Hiệp 1, thằng An nhà quê thắng.
Nghỉ giữa hiệp thôi. Ăn cái Tết cho đã đời, rồi ra Giêng lại chiến tiếp.
Xe lao đi trong màn mưa bụi, chở theo một thằng trai tỉnh lẻ đang ngủ ngon lành với giấc mơ về bát phở bò tái gầu nóng hổi ngày đầu năm.
)))