[Truyện Xàm] Đời Thằng An

Chương 56: Vé giường nằm VIP​

Bến xe Nước Ngầm ngày 26 Tết như một cái nồi lẩu thập cẩm khổng lồ đang sôi sùng sục.

Tiếng loa phát thanh rè rè, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người gọi nhau í ới quyện với cái mùi đặc trưng của dầu diesel cháy dở và mùi mồ hôi chua nồng của hàng ngàn con người đang chen chúc. Người ta vác bao tải, xách thùng xốp, mặt mày hớt hải, mồ hôi nhễ nhại dù trời đang rét căm căm. Ai cũng vội, ai cũng sợ lỡ chuyến xe cuối cùng để về nhà.

Tao đứng giữa cái dòng chảy hỗn loạn ấy.

Nhưng lần này, tao không còn là thằng nhóc 18 tuổi co ro, ôm khư khư cái balo trước ngực, mắt đảo như rang lạc vì sợ bị móc túi như 5 tháng trước nữa.

Tao đứng thẳng lưng. Hai tay đút túi quần áo khoác phao dày sụ mới mua ở shop Made in Vietnam. Chân đi đôi giày sneaker trắng (đã được lau chùi sạch sẽ). Cái ví dày cộm nằm yên vị trong túi quần bò, ép sát vào đùi tao, mang lại một sự an tâm tuyệt đối.

- Về đâu em ơi? Thanh Hóa, Vinh, Hà Tĩnh không? Xe chạy ngay!

Một gã cò xe mặt rỗ chằng chịt, miệng ngậm tăm, lao tới nắm lấy cánh tay tao lôi xềnh xệch.

Tao gạt tay gã ra. Dứt khoát. Không rụt rè, không sợ sệt.

- Em có vé rồi anh ơi.

Tao nói gọn lỏn, mắt nhìn thẳng vào mặt gã. Cái nhìn của tao bây giờ có chút lỳ lợm của thằng đã lăn lộn ở chợ Trời, đã đối mặt với những thằng như Hùng salon hay Tuấn Gà.

Gã cò xe khựng lại, nhìn tao một giây, rồi tặc lưỡi bỏ đi tìm con mồi khác ngơ ngác hơn.

Tao nhếch mép cười. Hóa ra cái phong thái tự tin nó là tấm khiên tốt nhất ở cái chốn bát nháo này.

Tao không chui vào mấy cái xe dù nhồi nhét khách như lợn con. Tao bước thẳng vào quầy vé của hãng xe lớn. Cái quầy kính sáng choang, nhân viên mặc đồng phục.

- Cho em một vé về Hà Tĩnh. Giường nằm tầng 1, dãy giữa, đầu xe.

Tao dõng dạc nói, rút tờ 500 nghìn polymer mới cứng đặt lên quầy.

- 350 nghìn em nhé. Giá Tết có phụ thu.

- Ok chị.

Tao không mặc cả. Không nhăn mặt tiếc rẻ. Tao cầm cái vé in nhiệt còn nóng hổi trên tay. Giường A2. Vị trí VIP nhất xe, êm nhất, không bị xóc, không bị mùi nhà vệ sinh cuối xe ám vào mũi.

Tao bước lên xe.

Cái cảm giác bước lên xe với tư thế của một "thượng đế" nó sướng lạ lùng. Tao tháo giày, bỏ vào túi nilon, leo lên cái giường nệm bọc da êm ái.

Chăn gối thơm mùi nước xả vải công nghiệp, không hôi hám. Điều hòa mát lạnh nhưng dễ chịu. Bên cạnh tao không phải là ông chú xăm trổ ngáy như sấm hay bà buôn cá khô nồng nặc. Là một anh chàng đeo kính tri thức đang đọc sách.

Tao ngả lưng xuống. Thở hắt ra một hơi dài.

Tao đặt cái balo lên bụng, vuốt ve nó.

Lần đầu tiên kể từ ngày lên Hà Nội, cái balo của tao nhẹ bẫng.

Bên trong không còn con laptop Dell cục gạch nặng 3 cân rưỡi. Không có bộ tuốc nơ vít đa năng, không có hộp ổ cứng di động, càng không có mỏ hàn hay dây điện lằng nhằng.

Sáng nay lúc dọn đồ, thằng Khánh mắt nhắm mắt mở gạ gẫm:
- Mang máy về đi mày. Tết ở quê buồn bỏ mẹ, cày thêm mấy job online kiếm tiền lì xì.

Tao đã ném cái sạc laptop vào ngăn kéo, khóa lại cái rụp.

- Dẹp. Tết là để tiêu tiền và nghỉ ngơi. Job job cái mả mẹ mày, tao off. Cả năm cày bục mặt rồi, về quê tao chỉ muốn ngủ và đi chơi thôi.

Trong balo tao bây giờ, thay cho đống đồ nghề kiếm cơm, là những hộp quà vuông vức.

Hai hộp mứt sen trần và ô mai sấu bao tử mua ở Hàng Đường. Tao đã phải lượn lờ phố cổ cả buổi chiều để chọn loại ngon nhất, hộp đẹp nhất. Cái mác "đặc sản Hà Nội" in trên vỏ hộp nhìn sang chảnh vãi chưởng.

Và một chai rượu Chivas 12. Tao mua trong siêu thị BigC. Không quá đắt đỏ với dân sành điệu, nhưng đủ để bố tao đem ra đặt lên bàn thờ, hoặc rót mời mấy bác trong họ dịp Tết.

Tao tưởng tượng ra cảnh bố tao cầm chai rượu lên, nheo mắt đọc dòng chữ tiếng Anh, rồi gật gù với ông hàng xóm: "Thằng An nó mua ở thủ đô về đấy, rượu Tây uống nó êm hơn rượu nút lá chuối".

Cái ánh mắt tự hào của bố mẹ, cái nụ cười nở mày nở mặt của ông bà... Tao mua những thứ đó bằng tiền mồ hôi nước mắt của tao.

"Rè... rè..."

Điện thoại trong túi quần rung lên.

Xe bắt đầu nổ máy, rùng rùng chuyển bánh.

Tao móc điện thoại ra. Chắc là thằng Khánh gọi dặn dò gì đó, hoặc Mai Anh nhắn tin đòi quà Tết.

Nhưng không phải.

Màn hình hiện lên cái tên: "Hàng Xóm".

Là Ngân.

Tao mở tin nhắn.

- "Xe chạy chưa? Về quê an toàn nhé. Ăn Tết vui vẻ. Hẹn gặp lại."

Tin nhắn ngắn gọn, không icon, không sến súa. Đúng kiểu của Ngân. Bình thản và chừng mực.

Nhưng đọc xong, tao thấy lòng mình dịu lại.

Giữa cái ồn ào của bến xe, giữa những toan tính lỗ lãi của cửa hàng, giữa những cám dỗ màu mè của Mai Anh... thì dòng tin nhắn này như một cốc nước lọc mát lành.

Nó nhắc tao nhớ rằng ở cái thành phố xô bồ này, tao vẫn có một người chờ tao quay lại. Một người không cần tao phải giàu sụ hay đi SH, chỉ cần tao về an toàn.

Tao nhắn lại:
- "Xe chạy rồi. Yên tâm. Ra Tết tớ mang bánh cu đơ ra cho."

Tao cất điện thoại, mỉm cười một mình. Nụ cười nhẹ nhõm nhất trong ngày.

Xe khách từ từ lăn bánh ra khỏi bến.

Tao nhìn qua cửa kính. Hà Nội những ngày giáp Tết mưa phùn lất phất, bầu trời xám xịt màu chì. Những tòa nhà bê tông cao ngất ngưởng, những con đường tắc nghẽn, những ánh đèn neon nhấp nháy... tất cả lùi dần về phía sau.

Năm tháng trước, tao nhìn cái khung cảnh này với nỗi sợ hãi tột cùng. Tao sợ bị nuốt chửng, sợ bị đào thải, sợ đói. Tao nhớ lại hai quả trứng luộc nứt vỏ và cảm giác nghẹn ứ ở cổ họng cái đêm đầu tiên.

Còn bây giờ, tao đang ngồi trên xe giường nằm VIP, máy lạnh phả vào mặt. Trong túi có tiền, trong balo có quà, và trong đầu có cả một kho kinh nghiệm lọc lõi.

Tao không bị nuốt chửng. Tao đã cắn lại nó một miếng rõ đau. Tao đã bóc lột lại cái thành phố này một ít tiền bạc và sự trưởng thành.

Tao kéo cái chăn mỏng lên đắp ngang ngực, nhắm mắt lại. Tiếng động cơ xe rì rầm đều đặn như tiếng ru.

Hiệp 1, thằng An nhà quê thắng.

Nghỉ giữa hiệp thôi. Ăn cái Tết cho đã đời, rồi ra Giêng lại chiến tiếp.

Xe lao đi trong màn mưa bụi, chở theo một thằng trai tỉnh lẻ đang ngủ ngon lành với giấc mơ về bát phở bò tái gầu nóng hổi ngày đầu năm.
 
Thể theo nguyện vọng của 1 vài anh em thì giờ t sẽ viết thêm 1 vài chap + nhé. Chap + này thì sẽ không ảnh hưởng đến tuyến nội dung chính của truyện cho lắm. Nên là anh em thích thì đọc không thích có thể bỏ qua nhé. Nay đang rảnh từ giờ đến tối tao viết vs đăng 3 chap (chap +) cho a e đọc thử xong bình luận cho t xem có ưng kiểu này không. Nếu số đông không ưng thì thôi bỏ qua nhé =)))))

Chương 42 ++(1): Hiệu thuốc Tây và Sự chuẩn bị chu đáo​

Đèn tín hiệu giao thông ở ngã tư Xuân Thủy chớp vàng liên tục. Không xanh, không đỏ. Nó cứ chớp tắt, chớp tắt đều đặn giữa đêm khuya vắng người.

Cái nhịp điệu nhấp nháy ấy giống hệt nhịp thở của tao cách đây đúng một tuần. Cái tuần lễ dài nhất trong cuộc đời mười tám năm của tao, bắt đầu bằng một dòng tin nhắn cụt lủn của Ngân: "Tớ chậm ba ngày rồi."

Ba ngày.

Cái phòng trọ lúc ấy như bị rút cạn oxy. Hai đứa ngồi bó gối trên chiếu trúc, không ai nhìn ai. Đầu tao ong ong. Trong đầu tao chạy qua hàng loạt viễn cảnh tồi tệ: Bà Hồng đuổi cổ khỏi khu trọ, ông bố gia trưởng của Ngân từ quê lên đập vỡ mồm tao, và một đứa trẻ sinh ra trong lúc bố mẹ nó còn đang ăn mì tôm đếm từng nghìn lẻ.

Cái giá của sự bốc đồng "vượt rào" trong đêm mưa gió hôm ấy đắt quá. Nó vượt ngoài khả năng chi trả của cái hộp bánh Danisa đựng tiền cài Win của tao.

Đến ngày thứ tư, Ngân nhắn lại: "Có rồi."

Tao gục mặt xuống bàn phím máy tính, thở hắt ra một hơi dài đến mức phổi xẹp lép. Ngay lúc đó, tao tự vả vào mặt mình một cái rõ kêu. Tao tự hứa, nếu còn để sự ngu dốt và ích kỷ của mình đẩy nó vào cái thế ngồi run rẩy một góc tường như thế nữa, tao đéo bằng con chó.

Tao có tiền rồi. Tao có thể tự quyết định sự an toàn.

Tối nay, gió mùa đông bắc lại lùa về.

Tao chở Ngân trên con xe ghẻ mượn của thằng Khánh đi lượn lờ quanh khu Nghĩa Tân. Hai đứa vừa ăn xong đĩa nộm bò khô tỏi ớt. Tóc Ngân bay bay, cọ vào cằm tao buồn buồn. Hai tay nó thọc sâu vào túi áo khoác gió của tao, ôm sát lấy eo tao.

Xe chạy ngang qua cái ngõ 165 Cầu Giấy quen thuộc.

Tao không bóp phanh. Tao vặn ga, lướt qua như một cơn gió.

Ngân không vỗ vai tao thắc mắc. Nó không hỏi "Đi đâu đấy?". Nó chỉ thu người lại, nép sát vào lưng tao hơn một chút. Một sự đồng thuận ngầm không cần phát ra thành tiếng.

Tao tạt xe vào lề đường, ngay trước một hiệu thuốc Tây sáng trưng ánh đèn neon trắng toát.

- Đợi tớ tí. Tớ vào mua vỉ kẹo ngậm ho. Dạo này cổ họng khô quá. - Tao nói, gạt chân chống xe.

Ngân gật đầu, kéo cổ áo khoác lên che kín cằm, mắt nhìn lơ đãng ra dòng xe cộ.

Tao bước về phía hiệu thuốc. Ánh đèn tuýp hắt qua lớp cửa kính trong suốt làm tao lóa mắt.

Bên trong, một ông chú bụng phệ đang đứng mua thuốc huyết áp. Tao khựng lại ngay trước vạch cửa kính. Mũi giày bata cọ cọ vào nền gạch men vỉa hè. Tao đứng đó, hai tay đút túi quần, đi đi lại lại như một thằng chuẩn bị vào phòng thi vấn đáp.

Ông chú lề mề trả tiền, nhận tiền thối, rồi lững thững bước ra. Cửa kính đẩy ra, ông chú liếc nhìn tao một cái rồi đi thẳng.

Tao hít một hơi, đẩy cửa bước vào. Mùi kháng sinh và cồn y tế xộc thẳng vào mũi.

Chị bán thuốc trạc ba mươi tuổi, đang cúi mặt lướt điện thoại.

- Chị ơi... - Giọng tao hơi hụt hơi.

- Em mua gì? - Chị ta ngẩng lên.

Tao nhìn quanh. Tủ thuốc dạ dày, thuốc cảm cúm, vitamin. Tao nuốt nước bọt, mắt đảo nhanh về phía cái rổ nhựa để tuốt trong góc quầy kính, nơi có mấy cái hộp vuông vức đủ màu sắc.

- Chị lấy cho em... cái hộp... ở góc kia. - Tao chỉ tay, cố giữ cho giọng mình không bị run.

Chị bán thuốc nhìn theo hướng tay tao, rồi nhìn lại bản mặt tao. Khóe miệng chị ta hơi nhếch lên, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ từng trải.

- Durex à? Lấy loại tàng hình siêu mỏng hay loại kéo dài thời gian? Hay lấy hương dâu cho thơm?

Máu dồn thẳng lên não tao, nóng rực cả hai vành tai. Cái giọng oang oang của chị ta giữa cái không gian yên tĩnh này nghe như loa phường. Tao lấm lét nhìn ra ngoài cửa kính, sợ Ngân nghe thấy.

- Loại... loại nào bình thường nhất ấy chị. Hộp ba cái thôi ạ. - Tao lí nhí.

- Bốn nhăm nghìn. Dùng cẩn thận nhé thanh niên.

Chị ta vứt cái hộp giấy màu xanh dương nhỏ xíu lên mặt kính. Tao rút vội tờ năm chục nghìn ném xuống, vồ lấy cái hộp, nhét tịt nó vào sâu tận đáy túi quần bò. Nó cứng ngắc, cộm lên ở bắp đùi. Tao cầm tờ năm nghìn tiền thừa, quay ngoắt đi thẳng ra cửa, không dám thở mạnh.

Lên xe, tao đề máy, lao đi. Cái hộp giấy trong túi quần cứ cọ vào đùi tao theo mỗi nhịp ga, nhắc nhở về cái nhiệm vụ phía trước.

Tao rẽ vào một con ngõ rộng rãi trên đường Trần Quốc Hoàn.

Tao không chạy xe lơ ngơ tìm bừa. Hai hôm trước, lúc đi cài Win cho một ông khách ở khu này, tao đã lượn lờ khảo sát. Tao loại ngay mấy cái "Nhà nghỉ" cắm biển đèn LED đỏ chót, lập lòe trong mấy con hẻm tối tăm, nồng nặc mùi thuốc lá và xô bồ.

Tao dừng xe trước một cái mini-hotel. Tường sơn trắng sạch sẽ. Sân để xe rộng rãi, có giàn hoa giấy che khuất tầm nhìn từ ngoài đường vào. Không có mấy gã bảo kê xăm trổ ngồi hút thuốc trước cửa.

Tao tắt máy.

Ngân bước xuống xe. Động tác của nó hơi cứng. Nó đứng nhìn chằm chằm vào mũi giày, hai tay đan vào nhau bấu chặt lấy vạt áo khoác của tao. Nó đang giấu mình sau lưng tao.

Tao không để nó phải chờ lâu hay thấy ngại ngùng thêm. Tao bước thẳng đến quầy lễ tân.

Cô chủ nhà nghỉ trạc tuổi mẹ tao, đang ngồi xem phim truyền hình.

Tao đứng thẳng lưng. Không lắp bắp, không cúi mặt. Tao đem cái thần thái của một thằng thợ kỹ thuật vừa chốt xong cái giá cài server hai triệu bạc ra để nói chuyện.

- Cô cho cháu thuê phòng hai giờ. - Cô lấy cho cháu phòng nào trên tầng cao, có cửa sổ thoáng mà sạch sẽ gọn gàng cô nhé.

Cô chủ ngước lên, nhìn tao, rồi liếc qua cái bóng nhỏ nhắn đang đứng nép sau lưng tao. Cô gật đầu, kéo ngăn kéo lấy ra một cái chìa khóa gắn mác nhựa to đùng ghi số 402.

- Tầng bốn, phòng trong cùng bên trái. Đi cầu thang bộ góc kia. Nước trong tủ lạnh tính tiền riêng nhé.

- Dạ vâng, cháu cảm ơn.

Tao cầm lấy chìa khóa. Xoay người lại.

Tao chìa bàn tay ra.

Ngân nhìn bàn tay tao một giây. Bàn tay nó buông vạt áo khoác của tao ra, trượt xuống, nằm trọn vào lòng bàn tay tao. Những ngón tay nó lạnh toát, nhưng lực nắm thì rất chặt. Sự hoang mang trên mặt nó giãn ra một chút. Nó biết tao không đưa nó vào một cái ổ chuột tạp nham.

Hai đứa dắt tay nhau bước lên cầu thang. Bậc thang trải thảm đỏ mỏng, dập tắt tiếng bước chân. Không gian im lìm, chỉ có mùi nước xịt phòng hương nhài nhè nhẹ lơ lửng trong không khí.

Đến trước cửa phòng 402.

Tao tra chìa khóa vào ổ. Xoay một vòng. Tiếng chốt cửa bật mở khô khốc.

Tao đẩy cánh cửa gỗ. Căn phòng tối om, phả ra một luồng hơi lạnh ngắt.

Tao bước vào trong, kéo Ngân vào theo. Cánh cửa sau lưng khép lại.

Tao đưa tay lên tường, sờ soạng tìm công tắc đèn. Cái hộp giấy màu xanh trong túi quần lại cọ vào đùi tao, cứng nhắc và rõ ràng.
 
Top