Tửu Muội
Đẹp trai mà lại có tài
Ko có chi ạ.ôi cảm ơn các bác. Chuyện trò rôm rả quá ạ :3
Bài của bạn hay đấy, tui mới đọc được hơn 10 phần thôi. Kkkkkk.
Được ngày tui rảnh rỗi, ko có gì làm nên mò vô đọc 1 lèo mới được từng đó phần á.
Ko có chi ạ.ôi cảm ơn các bác. Chuyện trò rôm rả quá ạ :3
Nếu bạn là nữ thì xin chia sẻ thật là câu chuyện về sau này sẽ có những phân đoạn 18+ đúng tính chất xam. Nên bạn có thể cân nhắc thêm trước khi đọc nha :3Thế theo bạn thì mình nên ở đâu????
Bạn vào mục Con Sò Say thi thoảng sẽ thấy tui có cmt trong đấy ^^Nếu bạn là nữ thì xin chia sẻ thật là câu chuyện về sau này sẽ có những phân đoạn 18+ đúng tính chất xam. Nên bạn có thể cân nhắc thêm trước khi đọc nha :3
Vậy thì cứ thi thoảng bớt chút thời gian lên chia sẻ trải nghiệm cùng An nha bạn ơiBạn vào mục Con Sò Say thi thoảng sẽ thấy tui có cmt trong đấy ^^
để có thêm động lực viết truyện cho mng đọc :3Tui 34 tuổi goy, kp mấy bé mới lớn.Nếu bạn là nữ thì xin chia sẻ thật là câu chuyện về sau này sẽ có những phân đoạn 18+ đúng tính chất xam. Nên bạn có thể cân nhắc thêm trước khi đọc nha :3
Okiela. Mỗi tối tui sẽ đọc 2 đến 5 phần, ahihi.Vậy thì cứ thi thoảng bớt chút thời gian lên chia sẻ trải nghiệm cùng An nha bạn ơiđể có thêm động lực viết truyện cho mng đọc :3
Ký ức vụn vặt k nhớ chính xác lắm bác ạ, nhưng nếu đúng như bác nói thì chắc là e bị nhầm lẫn với cái nineteen chả cá đó . Chỉ nhớ ấn tượng trong đầu cứ bar bọt là 1900 thôiNếu k nhầm thì chủ thớt sn95. Lên ĐH 2013, hồi đấy làm gì đã có 1900. Ngày đấy hot nhất chỉ có huyền thoại taboo hồ tây, luxury trên yên phụ (sau bị cháy) nineteen chả cá. Với mạn cầu giấy thì có new square… 1900 thì mãi phải tầm 2016 mới có
Bạng nói thật đi,Chương 24: Xưng hô
Tao mất cái thẻ thư viện.
Cái thẻ màu vàng nhạt, ép plastic, có dán cái ảnh thẻ mặt tao ngu như bò đội nón chụp hồi đầu năm lớp 12. Nó không quan trọng lắm vì tao cũng ít khi mò lên thư viện, toàn ngồi nhà cài Win dạo hoặc ra quán nét. Nhưng mất giấy tờ là một cái điềm báo. Điềm báo sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Tao lục tung cái balo. Lục cả túi quần bò, gầm giường, kẽ bàn phím máy tính của thằng Khánh. Không thấy.
Thằng Khánh đang ngồi code, chân gác lên bàn rung đùi, thấy tao lúi húi thì càu nhàu:
- Mày tìm vàng à? Đừng có làm rung bàn, tao đang combat.
- Tao mất cái thẻ thư viện. Mới hôm qua còn nhét túi quần sau.
- Mất thì làm lại. Năm chục nghìn. Kêu ca cái gì.
Tao tặc lưỡi. Tiếc năm chục thì ít, mà tiếc cái công đi chầu chực ở phòng hành chính thì nhiều.
Đang định bỏ cuộc nằm vật ra giường thì có tiếng gõ cửa. Nhẹ nhàng, lịch sự. Không phải kiểu đập rầm rầm đòi nợ hay kiểu gõ bố đời của thằng Dũng ngày xưa.
Tao ra mở cửa.
Ngân.
Nó mặc cái áo phông trắng đơn giản, quần vải thô màu be. Tóc buộc cao để lộ cái trán dô bướng bỉnh nhưng sáng sủa. Tay nó cầm một quyển sách dày cộp.
- Anh An rảnh không ạ? Em hỏi chút này với.
Tao vuốt tóc, chỉnh lại cái áo. Cái phong thái "đàn anh" lại tự động bật lên như một thói quen.
- Ừ, anh rảnh. Vào đi em. Hỏi bài à?
Ngân bước vào. Căn phòng hôm nay bớt mùi thuốc lá hơn vì thằng Khánh vừa mở cửa sổ. Nó đặt quyển sách lên bàn uống nước – thực ra là cái thùng các-tông lật ngược.
- Em đang đọc môn Quản trị học đại cương. Có cái thuyết nhu cầu Maslow này em đọc mãi không thấm. Anh học qua rồi, giảng lại cho em cái đoạn "nhu cầu tự thể hiện" được không?
Tao liếc nhìn quyển sách. Maslow. Cái tháp hình tam giác chia làm 5 tầng. Tao nhớ mang máng ông thầy dạy Triết có nhắc qua, hoặc là thằng Long đã từng chém gió về cái này lúc hai thằng ngồi trà đá.
Tao hắng giọng, chắp tay sau đít, đi đi lại lại hai bước cho ra dáng người đi trước.
- À, cái này... Maslow ấy mà. Cơ bản thôi. Đại loại là con người ta cần ăn no mặc ấm trước, rồi mới cần an toàn, cần được yêu thương, được tôn trọng. Cuối cùng, đỉnh cao nhất là được thể hiện bản thân, kiểu như... khẳng định cái tôi ấy.
Tao chém gió phần phật. Thằng Khánh ngồi góc phòng liếc tao một cái, nhếch mép cười khẩy nhưng không bóc mẽ.
Ngân gật gù, mắt chớp chớp vẻ ngưỡng mộ:
- Anh giải thích dễ hiểu thế. Chắc hồi năm Nhất anh được điểm A môn này nhỉ?
Tao phổng mũi. Cái tôi (Ego) được vuốt ve sướng rơn.
- Cũng... thường thôi em. Mấy môn đại cương này anh nắm trong lòng bàn tay. Qua môn là chuyện nhỏ.
Ngân cúi xuống, lật trang sách. Một nụ cười mỉm rất lạ xuất hiện trên môi nó. Không phải nụ cười biết ơn như hôm sửa máy tính. Một nụ cười tinh quái.
Nó rút từ kẹp sách ra một tấm thẻ màu vàng nhạt.
Đặt lên mặt thùng các-tông.
- Thế anh cho em hỏi, làm sao mà một sinh viên sinh năm 1995, cùng khóa với em, lại có thể "học qua rồi" và chém gió như giáo sư thế này ạ?
Tao chết đứng.
Cái thẻ thư viện của tao. Cái mặt ngố tàu của tao đang nhìn ngược lên trần nhà trêu ngươi. Dòng chữ "Ngày sinh: 15/08/1995" in đen sì, rõ mồn một.
Máu nóng dồn lên mặt tao nhanh như nước sôi dội vào mì tôm. Tai tao ù đi. Cái vỏ bọc "anh An" vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.
Thằng Khánh ở góc phòng phá lên cười hô hố:
- Chết cụ mày chưa con! Diễn sâu cho lắm vào! Bị bắt bài rồi nhé!
Tao lắp bắp, lưỡi líu lại:
- Cái... cái này... em nhặt được ở đâu?
- Ở hành lang, ngay chỗ bể nước ấy. - Ngân khoanh tay trước ngực, nhìn tao, mắt nheo lại. - Em nhặt được từ sáng. Định trả anh luôn nhưng thấy anh đang bận "lấy le" với đời nên em giữ lại xem kịch.
Tao ngồi phịch xuống giường. Thế là hết. Hình tượng sụp đổ.
- Tại thằng Dũng! - Tao buột miệng đổ vấy. Phản xạ sinh tồn trỗi dậy.
- Anh Dũng thì liên quan gì? - Ngân nhướng mày.
- Hồi mới đến, thằng Dũng nó bảo tao... à nhầm, anh... nó bảo anh là phải khai tăng tuổi lên để dễ sống. Nó bảo ở xóm trọ này ma cũ bắt nạt ma mới, xưng anh cho nó oai, đỡ bị bắt nạt. Anh là bạn nó nên phải hùa theo. Chứ anh có muốn lừa em đâu!
Tao thanh minh, giọng nghe thảm hại vãi chưởng. Nhưng một nửa là sự thật. Thằng Dũng đúng là cái thằng đầu têu vụ xưng hô bát nháo này.
Ngân nhìn bộ dạng khổ sở của tao, phì cười.
- Thôi được rồi. Em biết thừa. Nhìn mặt "anh" non choẹt, lúc nói chuyện thì cứ gồng lên, em nghi lâu rồi. Hôm nay bắt tận tay day tận trán thôi.
Nó cầm cái thẻ, xoay xoay trên tay.
- Thế giờ tính sao? Vẫn "anh - em" tiếp à? Hay "chú - cháu"?
Tao gãi đầu, mặt vẫn còn nóng ran. Cái sĩ diện đàn ông bị thương tổn nghiêm trọng.
- Thì... tùy em. Gọi thế nào chả được.
- Không được. - Ngân lắc đầu dứt khoát. - Em không thích gọi người bằng tuổi là anh. Nghe nó giả tạo lắm. Mà anh cũng bớt cái kiểu gồng mình ấy đi. Mệt không?
Mệt. Mệt vãi đái.
Tao thở dài, vai chùng xuống.
- Ừ. Mệt. Thế giờ gọi là gì?
- Cậu - Tớ. Hoặc Cậu - Mình. Như bạn bè bình thường.
- Cậu - Tớ á? Nghe sến thế. Dân Hà Tĩnh bọn tao... à bọn tớ không quen kiểu đấy.
- Thế ông thích gọi là gì? Mày - Tao à?
- Không. Mày - Tao nghe chợ búa quá. - Tao nhăn mặt. Với thằng Khánh, thằng Long thì được, chứ với Ngân thì không ổn.
Hai đứa ngồi cò kè bớt một thêm hai về cái đại từ nhân xưng. Cuối cùng chốt hạ: Cậu - Tôi. Hoặc gọi tên.
- Thống nhất nhé. Từ giờ tôi gọi ông là An, ông gọi tôi là Ngân. Hoặc Cậu - Tôi. Cấm tiệt Anh - Em. - Ngân ra phán quyết.
- Ok. Sòng phẳng.
- À quên. Phải có luật. - Ngân giơ một ngón tay lên. - Ai lỡ mồm gọi sai, phạt 5 nghìn một lần. Hoặc... làm osin vặt.
- Osin vặt là làm gì?
- Là đi xách nước ở bể chung. Hoặc đi đổ rác. Phòng tôi tầng 3, xách nước mệt lắm.
Tao nhìn nó. Con bé này nhìn hiền hiền mà cũng ghê gớm phết. Nó biết tận dụng cơ hội vãi.
- Chơi luôn. Tôi sợ gì. - Tao gật đầu cái rụp.
Ngân cười. Lần này là nụ cười thoải mái, không còn chút khoảng cách nào. Nó đưa trả tao cái thẻ thư viện.
- Cầm lấy. Cất cho kỹ vào. Đừng để rơi lung tung rồi lại phải đi đóng vai "anh giai" với người khác.
Tao cầm cái thẻ, nhét sâu vào túi quần.
Cái rào cản vô hình chính thức bị dỡ bỏ. Không còn là "anh hàng xóm tốt bụng" và "cô em gái ngoan hiền". Giờ là hai đứa sinh viên năm nhất, cùng tuổi, cùng cảnh ngộ, ngang hàng phải lứa.
Tự nhiên tao thấy nhẹ nhõm. Tao không phải hóp bụng, thẳng lưng, làm màu mỗi khi sang phòng nó nữa. Tao có thể là thằng An nhà quê, lôi thôi một tí, ngốc nghếch một tí cũng chẳng sao.
- Ê An. - Ngân gọi.
- Gì? - Tao giật mình, chưa quen lắm với việc bị gọi trổng không.
- Chiều nay rảnh không?
- Rảnh. Thằng Khánh nó chiếm máy rồi, tôi cũng chả có việc gì làm.
- Đi lượn Đường Láng không? Tôi muốn tìm mấy quyển giáo trình cũ. Mua sách mới đắt quá, xót tiền.
Tao nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều vàng vọt hắt lên bức tường rêu phong đối diện.
Đi Đường Láng. Với một đứa con gái. Đi bộ. Săn sách cũ.
Nghe có vẻ... sinh viên vãi chưởng.
- Đi. Mấy giờ?
- 4 rưỡi. Mát trời rồi đi. Nhớ ăn mặc gọn gàng tí, đừng có xỏ dép tổ ong đi cùng tôi đấy.
Nó nháy mắt, rồi quay lưng đi về phòng.
Tao ngồi lại trên giường, nhìn theo cái bóng lưng của nó khuất sau cánh cửa gỗ.
Thằng Khánh tháo tai nghe xuống, quay ghế lại nhìn tao:
- Chúc mừng mày đã hạ cánh xuống mặt đất. Làm người thường sướng hơn làm thánh, phỏng?
- Ừ. Sướng.
Tao trả lời, miệng vô thức mỉm cười.
Tao đứng dậy, đi ra bể nước rửa mặt. Nhìn vào cái gương vỡ treo trên tường, tao thấy thằng An 1995. Không phải anh An, không phải thằng cu An. Chỉ là An.
Tao vã nước lạnh lên mặt. Tỉnh táo.
Chiều nay tao sẽ đi giày bata. Đôi Thượng Đình tao vừa giặt hôm qua, đã khô cong và trắng trẻo (tương đối).
Đi bộ ra Đường Láng chắc mất tầm 20 phút. 20 phút đi bên cạnh nó, với tư cách là một người bạn. Không phải ngước lên, không phải cúi xuống.
Ngang hàng.
Đó là cái cảm giác dễ chịu nhất mà tao có được sau gần hai tháng bon chen ở cái đất thủ đô này. Một mối quan hệ không cần phải gồng.
T nhớ vì t cũng lên đh năm đó, cũng bar sàn lang thang đủ cả. Hồi đó đi bar còn hay gọi combo hoa quả với chivas 12 800k, có thêm bình shisa thì 1tr2 🤣 cái 1900 mãi sau này mới có, cho bọn hssv gọi là có tí không khí thôi, vào cổng thu vé 100k đc 1 chai bia 😂Ký ức vụn vặt k nhớ chính xác lắm bác ạ, nhưng nếu đúng như bác nói thì chắc là e bị nhầm lẫn với cái nineteen chả cá đó . Chỉ nhớ ấn tượng trong đầu cứ bar bọt là 1900 thôi
ước có nhà tài trợ nào đó đầu tư cho để k phải lo cơm áo gạo tiềnBạng nói thật đi,
Thượng Đình trả cho bạng bao nhiêu. Kkkkk.
)người có kinh nghiệm đây rồiiiT nhớ vì t cũng lên đh năm đó, cũng bar sàn lang thang đủ cả. Hồi đó đi bar còn hay gọi combo hoa quả với chivas 12 800k, có thêm bình shisa thì 1tr2 🤣 cái 1900 mãi sau này mới có, cho bọn hssv gọi là có tí không khí thôi, vào cổng thu vé 100k đc 1 chai bia 😂

Bạn thử liên hệ với Thượng Đình chưa?ước có nhà tài trợ nào đó đầu tư cho để k phải lo cơm áo gạo tiền)
không có hy vọngBạn thử liên hệ với Thượng Đình chưa?
)buồn nhỉ cảm giác hy vọng rồi bị sụp đổ😌😌Chương 64: Tạm biệt
Chuyến xe khách chạy từ Hà Tĩnh ra Hà Nội ngày mùng 8 Tết vắng hơn mọi khi. Không còn cảnh chen chúc nhồi nhét, tao nằm duỗi dài chân trên cái giường tầng hai, rung đùi theo nhịp xe lắc lư.
Trong balo dưới chân tao là ba tệp bánh cu đơ loại đặc biệt. Bánh giòn, nhiều lạc, mật mía dẻo quánh, được mẹ tao bọc kỹ trong ba lớp báo và một lớp túi ni lông để tránh kiến.
Tao nhìn ra cửa sổ, thấy những cánh đồng lúa xanh mướt lùi lại phía sau. Lòng tao nhẹ tênh.
Tao rút điện thoại ra, đọc lại tin nhắn của Ngân hôm mùng 6.
-"An ra Hà Nội chưa?"
Lúc nhận được tin nhắn này, tao đang ngồi đánh bài quỳ với đám bạn cấp 2. Cái máu thích thể hiện và muốn tạo bất ngờ kiểu phim ảnh nổi lên. Tao muốn tưởng tượng ra cảnh tao đột ngột xuất hiện trước cửa phòng 304, chìa túi bánh ra và nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của nó.
Thế là tao nhắn lại, kèm theo một cái icon mặt cười gian xảo:
-"Chưa. Chắc phải qua mùng 10 tớ mới ra. Vé xe đắt quá, ở nhà chơi thêm tí vớt vát cái Tết."
Ngân trả lời ngay lập tức. Nhưng tin nhắn ngắn ngủn, lạ lùng:
-"Vậy ạ. Ừ mạnh giỏi nha. Tạm biệt."
Lúc đấy tao chỉ cười. Tao nghĩ nó dỗi, hoặc nó đang tập làm người lớn nói chuyện khách sáo. Tao bỏ qua hai chữ "Tạm biệt" khô khốc ấy, mặc định trong đầu nó là "Hẹn gặp lại".
Tao tắt màn hình điện thoại.
Chiều nay tao sẽ có mặt ở phòng trọ. Tối nay sẽ có một buổi hẹn hò muộn, ăn bánh cu đơ và uống trà mạn. Đôi khi lại còn cả ... Tao đã lên kế hoạch cả rồi.
***
Xe ôm thả tao xuống đầu ngõ 165 Cầu Giấy lúc 2 giờ chiều.
Nắng hanh vàng. Cái ngõ nhỏ vẫn bẩn thỉu và ẩm ướt như mọi ngày, nhưng hôm nay tao thấy nó thân thương lạ.
Tao xốc lại cái balo nặng trịch, bước đi phăm phăm.
Leo lên cầu thang xoắn ốc. Tầng 1. Tầng 2.
Đến chiếu nghỉ tầng 3, mũi tao bắt được một mùi lạ.
Không phải mùi ẩm mốc. Không phải mùi sả chanh quen thuộc.
Mùi Clo. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc, hăng hắc, xộc thẳng vào xoang mũi làm tao hắt xì hơi một cái.
Tao bước lên hành lang.
Đập vào mắt tao là cánh cửa phòng 304 mở toang hoác.
Tao khựng lại.
Bên trong phòng trống trơn.
Cái giường gỗ ép đã bị tháo rời dựng vào góc. Cái giá sách bằng gỗ cốp-pha tao đóng cho nó đã biến mất. Sàn nhà ướt nhẹp nước, sủi bọt trắng xóa.
Một bà lao công lạ mặt đang cầm cái chổi rễ cọ sàn sột soạt. Bà Hồng đứng chống nạnh ở cửa, tay cầm cuốn sổ, mồm chỉ đạo:
- Cọ kỹ cái góc kia đi, chỗ đấy ẩm mốc kinh lắm. Xả nước mạnh vào cho hết mùi.
Tim tao hẫng một nhịp. Balo trên vai trượt xuống một chút.
- Cô Hồng... - Tao cất tiếng gọi, giọng hơi lạc đi.
Bà Hồng quay lại. Thấy tao, bà không ngạc nhiên lắm, chỉ nhướng mày qua gọng kính lão.
- À thằng An à? Lên rồi đấy à?
- Phòng... phòng này... Ngân đâu rồi cô?
Bà Hồng nhìn vào căn phòng trống, tặc lưỡi:
- Nó trả phòng từ 28 Tết rồi. Sáng 28 nó dọn đồ sạch sẽ, trả chìa khóa, lấy lại cọc rồi đi luôn. Nghe bảo đi xuất khẩu lao động hay du học gì đấy bên Nhật. Đi gấp lắm.
Tao đứng chết trân.
Đi Nhật.
Cái từ khóa mà tao với nó đã nói chuyện bao nhiêu lần, tao cứ tưởng nó là chuyện của tương lai xa tít tắp. Hoặc ít nhất, tao tưởng nó đã từ bỏ ý định đó sau khi trượt học bổng.
- Nó... nó không nói gì với cô ạ? Không để lại gì ạ?
- Để lại cái gì? - Bà Hồng cau mặt. - Nó trả phòng sòng phẳng, dọn dẹp sạch sẽ, thế là xong. À, nó bảo cái giá sách gỗ cũ là của mày đóng, để lại cho mày, máy có lấy không không thì để tao nhờ đồng nát khuân đi hộ cho đỡ chật.
Bà Hồng phẩy tay, quay sang bà lao công:
- Nhanh tay lên bà ơi, tí nữa khách mới đến xem phòng đấy.
Tao đứng đó. Nhìn dòng nước đục ngầu lẫn bọt xà phòng trôi tuột xuống lỗ thoát sàn.
Cái giá sách. Kỷ vật duy nhất tao tặng nó, giờ chuẩn bị là của bà đồng nát nào đó.
Mùi thuốc tẩy bốc lên cay xè mắt. Nó tẩy sạch mọi dấu vết. Tẩy sạch mùi sả chanh. Tẩy sạch những buổi tối 30 phút. Tẩy sạch cả sự hiện diện của một con người.
***
Tao lùi lại, vấp phải cái balo của chính mình.
Tao ngồi phịch xuống bậc thềm hành lang lạnh toát.
Tay tao run run móc điện thoại ra.
Bấm số "Hàng Xóm". Gọi.
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..."
Giọng chị tổng đài Viettel đều đều, vô cảm.
Tao tắt đi, gọi lại.
Vẫn là câu nói đó. Lạnh lùng. Dứt khoát. Nó đã tháo sim. Hoặc vứt sim.
Tao bật 3G. Vào Facebook.
Gõ tên "Đặng Thu Ngân" vào ô tìm kiếm.
"Không tìm thấy kết quả phù hợp".
Tao vào phần tin nhắn Messenger. Cuộc hội thoại gần nhất là hôm mùng 6 Tết, với dòng tin nhắn có chữ Tạm Biệt.
Tao vào thử Facebook nó. Giờ tao mới nhận ra là không vào được. Hoặc nó chặn tao. Hoặc nó xóa tài khoản. Hoặc nó chặn vĩnh viễn cả thế giới này để bắt đầu một cuộc đời mới.
Tao nhìn vào cái màn hình điện thoại.
Hai chữ "Tạm biệt" trong tin nhắn hôm mùng 6 bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một trong đầu tao.
Không phải là "Hẹn gặp lại". Là "Tạm biệt".
Một lời chào kết thúc.
Nó đã hỏi tao một lần cuối cùng: "An ra Hà Nội chưa?". Đó là cơ hội cuối cùng nó dành cho tao. Nếu khi đó tao ra rồi, có lẽ tao đã gặp được nó trước khi nó lên máy bay.
Và tao đã đánh mất cơ hội nói lời chào tử tế.
Tao gục đầu xuống gối.
Cái balo đựng bánh cu đơ bên cạnh đổ nghiêng. Những chiếc bánh giòn tan, ngọt ngào mà tao nâng niu suốt quãng đường 300 cây số, giờ trở thành những cục gạch vô tri, nặng nề và thừa thãi.
***
- Về rồi à?
Tiếng nói vang lên từ phía cầu thang.
Tao ngẩng đầu lên.
Thằng Khánh đứng đó. Nó mặc cái áo khoác da báo, tay xách cốc cà phê đá Highlands, mồm ngậm điếu thuốc.
Nó nhìn tao ngồi bệt dưới đất, nhìn cánh cửa phòng 304 mở toang, rồi nhìn cái mặt cắt không còn giọt máu của tao.
Nó không tỏ ra ngạc nhiên.
Nó bước tới, mở cửa phòng trọ của bọn tao.
- Vào nhà đi. Ngồi đấy hít mùi thuốc tẩy bổ béo gì.
Tao đứng dậy, lảo đảo bước theo nó vào phòng.
Căn phòng vẫn bừa bộn như trước Tết. Bụi phủ mờ lên màn hình máy tính.
Khánh ném cái chìa khóa xe lên bàn *xoảng* một cái. Nó kéo ghế ngồi xuống, rít một hơi thuốc.
- Mày biết... nó đi rồi à? - Tao hỏi, giọng khàn đặc.
- Biết. - Khánh gật đầu, nhả khói thuốc lên trần nhà. - Hôm 28 tao chưa về quê, thấy nó dọn đồ. Tao hỏi thì nó bảo đi Nhật. Nó nhờ tao chuyển lời chào tới mày.
- Sao mày không gọi tao? Sao mày không nhắn tin cho tao?
Thằng Khánh nhìn tao bằng ánh mắt thương hại pha lẫn sự tàn nhẫn của thực tế.
- Gọi để làm gì? Mày đang ở quê ăn Tết với bố mẹ. Tao gọi bảo mày là "Con Ngân đi Nhật rồi, mày phi ra ngay đi" à? Rồi mày bỏ cả Tết nhất chạy ra đây để nhìn cái máy bay cất cánh à?
Nó gỡ tay tao ra, đẩy tao ngồi xuống giường.
- Với cả... nó dặn tao đừng nói. Nó bảo nó muốn đi nhẹ nhàng. Nó bảo mày đang đà phát triển, đừng để chuyện của nó làm mày vướng chân.
Tao cười. Nụ cười méo xệch.
Vướng chân.
Nó coi tình cảm của tao, sự hiện diện của tao là một sự vướng víu. Hoặc nó coi chính nó là vật cản đường tao.
- Nó đi bao lâu? - Tao hỏi.
- 3 năm. Hoặc 5 năm. Thực tập sinh ngành chế biến thực phẩm. Đi tỉnh Chiba hay cái đéo gì đấy tao không nhớ rõ.
Khánh uống một ngụm cà phê, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:
- An ạ. Mày tỉnh lại đi. Cái hôm mày chở con Mai Anh đi lượn lờ, rồi về mày khoe khoang tiền nong, tao đã thấy con Ngân nó khác rồi. Đáng nhẽ nó có thể nổi điên lên chửi rủa mày nhưng nó cứ chỉ lẳng lặng hờn dỗi nhỏ nhẹ như vậy. Nó chọn cách đi con đường của nó.
Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Đôi bàn tay đã kiếm ra tiền, đã mua được xe máy, đã đấm được thằng Dũng. Nhưng đôi bàn tay ấy không giữ được một người con gái muốn rời đi.
Sự tự tin, cái vẻ ngạo nghễ "ông chủ nhỏ" mà tao dày công xây dựng suốt mấy tháng qua, bỗng chốc vỡ vụn như cái màn hình điện thoại bị rơi xuống đất.
Tao nhận ra mình vẫn chỉ là thằng trẻ con. Một thằng trẻ con hiếu thắng, nghĩ rằng có tiền là giải quyết được tất cả, là giữ được tất cả.
Tao mở balo. Lôi mấy gói bánh cu đơ ra.
Tao bóc một gói. Cắn một miếng.
Bánh cứng ngắc. Lạc rang ỉu xìu. Mật mía ngọt khé cổ, đắng ngắt.
Tao nhai trệu trạo, nước mắt chảy ra, rơi xuống miếng bánh dở dang.
Căn phòng 304 bên cạnh giờ đã sạch bong. Ngày mai sẽ có người khác đến ở. Sẽ có những tiếng cười nói mới, những mùi hương mới.
Sẽ không còn ai gõ cửa lúc 9 giờ tối. Không còn ai nấu canh cua rau đay. Không còn ai nắm tay tao trong túi áo khoác.
Mùa đông Hà Nội năm nay kết thúc rồi. Nhưng cái lạnh trong lòng tao thì mới chỉ bắt đầu.