[Truyện Xàm] Đời Thằng An

Chương 33: Lỗi hệ thống trong 30 phút​

Đúng 21 giờ 00 phút.

Điện thoại tao rung một nhịp nhẹ. Không cần chuông, cơ thể tao đã tự động phản ứng như con chó của Pavlov. Tao gập cuốn giáo trình Toán cao cấp lại, đánh dấu trang bằng cái vỏ kẹo cao su cán dẹt.

Mọi thứ diễn ra trơn tru, khớp lệnh như một đoạn code được viết sạch sẽ không có bug.

Từ ngày áp dụng cái thời gian biểu của thằng Long, tao thấy mình vận hành hiệu quả vãi chưởng. Tao không còn là thằng An dặt dẹo, thừa thời gian nhưng thiếu tiền bạc nữa. Tao là một cỗ máy năng suất. Sáng đi học, chiều sửa máy, tối tự học. Và đúng 30 phút cho "đời sống tình cảm".

Tao đứng dậy, vuốt lại tóc, xỏ đôi dép lê đi sang phòng 304.

Cửa phòng Ngân không khóa, chỉ khép hờ.

Tao gõ hai cái lấy lệ rồi đẩy cửa bước vào.

Hôm nay phòng nó tối hơn mọi khi. Chỉ có cái đèn ngủ vàng vọt ở góc giường được bật lên. Mùi sả chanh quen thuộc dường như bị át đi bởi một mùi gì đó ngột ngạt, giống mùi giấy cũ ẩm ướt.

Ngân ngồi bó gối ở góc phòng, lưng dựa vào tường. Nó không sấy tóc, cũng không đọc sách. Nó ngồi im như tượng, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Dưới chân nó là một tờ giấy nhàu nát bị vo tròn.

- Đến giờ rồi. - Tao nói, giọng vui vẻ, kéo cái ghế nhựa ra ngồi đối diện nó như mọi ngày. - Hôm nay thế nào? Tớ vừa giải xong bài ma trận nghịch đảo, phê lòi.

Ngân không ngẩng lên. Nó ậm ừ trong cổ họng, tiếng nhỏ đến mức tao tưởng là tiếng gió lùa.

- Sao thế? - Tao hỏi, nhưng mắt lén nhìn đồng hồ đeo tay. 21 giờ 02 phút.

- Tớ trượt rồi. - Ngân nói. Giọng nó ráo hoảnh, không cảm xúc.

- Trượt gì?

- Học bổng trao đổi sinh viên. Cái chương trình đi Nhật tớ nộp hồ sơ tháng trước ấy.

Tao à lên một tiếng. Chuyện này tao biết. Nó đã cày tiếng Nhật và viết bài luận suốt hai tuần liền.

Tao ngồi thẳng lưng, chuyển sang chế độ "giải quyết vấn đề". Đây là lúc cái đầu lạnh của tao phát huy tác dụng. Thằng Long bảo rồi, khi gặp sự cố, đừng than vãn, hãy phân tích nguyên nhân.

- Trượt ở vòng nào? Hồ sơ hay phỏng vấn? - Tao hỏi, giọng tỉnh bơ.

Ngân ngẩng lên nhìn tao. Mắt nó hơi đỏ, nhưng không khóc.

- Phỏng vấn. Họ bảo tớ thiếu sự tự tin và... thiếu màu sắc cá nhân.

- Thế thì rõ rồi. - Tao vỗ đùi cái đét. - Cậu sai ở cách tiếp cận. Bọn Nhật nó thích sự khuôn mẫu nhưng phải quyết liệt. Cậu hiền quá, trả lời chắc lại kiểu an toàn. Lần sau cậu phải chuẩn bị kịch bản kỹ hơn. Vạch ra ba điểm mạnh, hai điểm yếu, rồi biến điểm yếu thành điểm mạnh.

Tao thao thao bất tuyệt. Tao lôi những kiến thức quản trị học lỏm được từ đống ebook của Long ra để "mổ xẻ" thất bại của nó.

- Mai đưa tớ xem cái bài luận. Tớ sẽ nhờ thằng Long check hộ. Nó dân chuyên săn học bổng, nó nhìn phát ra lỗi ngay. Cậu phải sửa lại tư duy đi, đừng có ủy mị. Thất bại là mẹ thành công, nhưng phải biết tại sao thất bại thì mới đẻ ra thành công được.

Tao nói một tràng, cảm thấy mình thật ngầu, thật lý trí. Tao đang giúp Ngân. Tao đang cung cấp giải pháp tối ưu nhất.

Ngân vẫn ngồi im. Nó không gật đầu, cũng không phản bác. Nó chỉ nhìn tao. Cái nhìn lạ lắm. Giống như nó đang nhìn một vật thể lạ rơi từ trên trời xuống chứ không phải thằng An hàng xóm.

Tao lại liếc đồng hồ. 21 giờ 15 phút.

Còn 15 phút nữa. Vẫn kịp để tao phân tích thêm về ngôn ngữ cơ thể khi phỏng vấn.

- Cậu nghe tớ nói không đấy? - Tao hỏi khi thấy nó cứ im thin thít. - Tớ đang vạch đường cho cậu đấy. Đừng có ngồi đấy mà buồn, buồn không giải quyết được vấn đề đâu. Thời gian ngồi buồn thà cậu lôi sách ra học thêm mấy từ vựng còn ra tiền hơn.

Ngân thở hắt ra một hơi. Nó duỗi chân, đứng dậy.

Nó đi về phía cửa, tay nắm lấy tay nắm cửa.

- Cậu về đi.

Tao chưng hửng.

- Hả? Chưa hết giờ mà. Mới có 15 phút.

- Hết rồi. Với tớ thì hết rồi. - Ngân nói, giọng lạnh tanh, không chút hơi ấm nào.

Tao nhíu mày, khó hiểu. Tao đang giúp nó cơ mà? Sao lại đuổi tao?

- Cậu dỗi à? Tớ nói thật thì mất lòng, nhưng sự thật nó thế. Cậu phải cứng rắn lên...

- An ạ. - Ngân cắt ngang lời tao. Nó quay lại, nhìn thẳng vào mắt tao. - Cậu nhìn cậu xem. Cậu giống cái gì bây giờ không?

- Giống gì?

- Giống cái máy tính của thằng Khánh. Chỉ có nhập dữ liệu và xuất kết quả. Hết.

Nó cười nhạt, lắc đầu:

- Tớ trượt học bổng, tớ buồn bỏ mẹ ra. Tớ chỉ cần một người ngồi im nghe tớ than thở, hoặc rủ tớ đi ăn bát cháo quẩy cho quên sầu. Tớ không cần một thằng giảng viên ngồi phân tích vào lúc 9 giờ tối.

- Nhưng mà... giải quyết vấn đề mới quan trọng chứ? Than vãn được cái gì? - Tao cố cãi, cái logic của tao đang bị tấn công.

- Ừ. Cậu đúng. Cậu luôn đúng. Cậu tối ưu hóa mọi thứ, kể cả cảm xúc của tớ.

Ngân mở rộng cánh cửa.

- Về đi. Về mà giải toán tiếp. Đừng lãng phí 15 phút quý báu của cậu ở đây. Tớ là "lỗi hệ thống", tớ không khớp với cái thời gian biểu hoàn hảo của cậu đâu.

Tao đứng dậy. Cái tự ái của thằng đàn ông đang nghĩ mình nắm giữ chân lý bị động chạm.

- Được. Tùy cậu. Lúc nào bình tĩnh lại thì sang tìm tớ. Tớ chỉ muốn tốt cho cậu thôi.

Tao bước ra khỏi phòng.

Cánh cửa sau lưng đóng lại. Không mạnh, không rầm rập. Nó đóng *cạch* một tiếng nhẹ nhàng, dứt khoát.

Tao đứng ở hành lang tối om.

Tao nhìn đồng hồ. 21 giờ 20 phút.

Tao đã tiết kiệm được 10 phút.

Theo lý thuyết của thằng Long, đây là một thắng lợi. Tao có thêm 10 phút để ngủ, hoặc để đọc thêm 5 trang sách. Tao đã cắt bỏ được một cuộc hội thoại "vô bổ" và đầy cảm xúc tiêu cực.

Nhưng sao tao thấy lồng ngực mình rỗng tuếch thế này.

Tao về phòng mình. Thằng Khánh đi vắng, chắc lại đi lượn lờ hoặc cài Win dạo ca đêm.

Căn phòng im lặng. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của dàn máy tính vẫn quay đều đều, vô cảm.

Tao ngồi vào bàn học. Bên trái vạch băng dính đen.

Cuốn giáo trình Toán cao cấp vẫn mở ở trang cũ. Những con số, những ma trận vẫn nằm yên đấy chờ tao giải quyết.

Tao cầm bút lên.

Nhưng đầu tao không nhảy số.

Trong đầu tao chỉ hiện lên hình ảnh Ngân ngồi bó gối trong góc phòng tối, và tờ giấy bị vo tròn dưới chân nó.

Tao đã không hỏi nó tờ giấy đó viết gì. Tao đã không hỏi nó có muốn uống nước không. Tao thậm chí còn không thèm ngồi xuống cạnh nó.

Tao chỉ đứng trên cao, nhìn xuống và ném cho nó những cái gạch đầu dòng lạnh lùng.

Tao nhìn màn hình máy tính của thằng Khánh. Con trỏ chuột đang nhấp nháy trên nền màn hình đen sì của cửa sổ CMD.

_ (gạch dưới)

Nó nhấp nháy. Đều đặn. Vô hồn.

Nó chờ lệnh. Nếu tao không gõ lệnh, nó cứ nhấp nháy mãi như thế cho đến tận thế. Nó không biết buồn, không biết mệt, không biết trượt học bổng là cái chó gì.

Tao thấy mình giống hệt cái con trỏ chuột đấy.

Tao đã tối ưu hóa cuộc đời mình đến mức lọc bỏ hết cả những rung động con người nhất. Tao trở thành một cỗ máy xử lý dữ liệu chạy bằng cơm sườn và mì tôm.

10 phút tao tiết kiệm được, giờ tao dùng để làm gì?

Để ngồi nhìn cái con trỏ chuột này nhấp nháy à?

Tao ném cái bút xuống bàn. Tiếng nhựa va vào gỗ nghe khô khốc.

Tao với tay lấy chai nước lọc, tu một hơi dài. Nước lạnh trôi tuột xuống bụng, nhưng không làm dịu được cái cảm giác cồn cào khó chịu đang dâng lên.

Không phải đói.

Là hụt hẫng.

Tao nhận ra, con người không vận hành bằng thuật toán. Và Ngân không phải là một cái máy tính bị lỗi Win để tao cài lại là xong.

Tao tắt màn hình máy tính.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Tao ngồi im, nghe tiếng chuột chạy rột roạt trên trần nhà thạch cao.

Ngày mai, tao vẫn phải dậy lúc 5 giờ sáng. Vẫn phải tuân thủ cái lịch trình chết tiệt kia để không bị tụt hậu.

Nhưng đêm nay, tao biết mình vừa dính một cái "lỗi hệ thống" mà không quyển giáo trình nào dạy cách fix.

Và cái lỗi ấy, tao đéo thể dùng lệnh "Undo" được nữa rồi.
 
Chương 34: Bát tào phớ giảng hòa

Cái vạch băng dính đen trên mặt bàn trông như một vết sẹo lồi xấu xí.

Tao ngồi nhìn nó. Bên trái là chồng sách ngay ngắn. Bên phải là ổ cứng, tua vít và mỏ hàn. Một sự phân chia lãnh thổ hoàn hảo, khoa học, tối ưu.

Nhưng nhìn nó ngứa mắt vãi chưởng.

Tao nhìn đồng hồ. 5 giờ chiều. Theo cái thời gian biểu dán trên tường, giờ này tao phải đang ngồi cài bộ Office cho con máy Dell của một ông khách ở Hồ Tùng Mậu. 150 nghìn tiền công đang chờ.

Nhưng tao mặc kệ.

Tao gập cái laptop lại. Tiếng quạt tản nhiệt rú lên một hồi rồi tắt ngấm, trả lại sự im lặng cho căn phòng. Cái sự im lặng này hôm nay nghe không "tập trung" như mọi khi, mà nó rỗng tuếch. Nó làm tao nhớ đến ánh mắt lạnh tanh của Ngân tối qua khi đóng sập cửa vào mặt tao.

"Tối ưu hóa". Cái từ ngữ chết tiệt ấy cứ ong ong trong đầu. Tao đã tối ưu hóa mọi thứ đến mức biến mình thành một thằng người máy chạy bằng cơm, biết giải toán ma trận nhưng đéo biết cách an ủi một đứa con gái đang buồn.

Tao đứng dậy, vớ lấy cái chìa khóa xe Wave của thằng Khánh treo trên móc.

- Mượn xe tí. - Tao nói vọng vào nhà tắm, nơi thằng Khánh đang gào thét bài "Vầng trăng khóc".

- Đổ xăng vào! Tao vừa đi cạn bình đấy! - Tiếng nó vọng ra.

Tao không trả lời, xỏ đôi giày bata, bước ra khỏi phòng.

***

Đường Cầu Giấy giờ tan tầm đông như kiến cỏ. Khói bụi mù mịt, còi xe inh ỏi. Bình thường, tao sẽ phát điên lên vì tắc đường, sẽ ngồi tính xem mình đang lãng phí bao nhiêu phút cuộc đời ở cái đám hỗn độn này.

Nhưng hôm nay tao cứ túc tắc đi.

Tao lách qua dòng người, rẽ vào đường Tô Hiệu, hướng về khu Nghĩa Tân.

Nếu là tao của ngày hôm qua, tao sẽ tạt vào cái quán đầu ngõ mua tạm cốc chè 10 nghìn cho nhanh. Vừa rẻ, vừa tiện, vừa tiết kiệm thời gian.

Nhưng hôm nay tao muốn mua tào phớ Nghĩa Tân.

Cái quán nằm sâu trong khu tập thể, nổi tiếng đông khách và chảnh chó. Tào phớ ở đấy mềm mượt như lụa, nước đường hoa nhài thơm nức, và quan trọng nhất là trân châu làm bằng cùi dừa tươi sần sật. Ngân từng nhắc đến quán này một lần, mắt nó sáng rực lên khi kể về vị nước đường gừng nóng hổi mùa đông.

Tao đến nơi. Quán đông nghịt. Người ta xếp hàng rồng rắn chờ mua mang về.

Tao dựng xe, đứng vào cuối hàng.

Trước mặt tao là một bà chị công sở đang cắm mặt vào điện thoại check mail. Sau lưng là hai đứa học sinh cấp 2 đang bàn chuyện thi cử. Tao đứng kẹp giữa, kiên nhẫn nhích từng bước chân.

15 phút trôi qua.

Tao không lấy điện thoại ra học từ mới. Tao cũng không nhẩm tính ma trận trong đầu. Tao chỉ đứng đó, ngửi mùi nước đường gừng thơm lừng bốc ra từ nồi gang to đùng của bà chủ quán.

- Cho cháu hai bát đầy đủ, nhiều trân châu, nhiều nước đường gừng nóng. Mang về ạ.

Tao dõng dạc gọi.

Bà chủ quán múc tào phớ thoăn thoắt. Những lát tào phớ trắng phau được hớt mỏng tang, xếp chồng lên nhau trong cái hộp nhựa. Nước đường màu cánh gián được rưới lên, bốc khói nghi ngút.

Tao trả tiền. Ba mươi nghìn hai bát. Không mặc cả, không tiếc rẻ.

Tao treo túi tào phớ vào móc xe, phóng về.

Gió lạnh lùa vào mặt, nhưng cái túi tào phớ nóng hổi cọ vào đầu gối làm tao thấy ấm. Một cái ấm rất thật, không phải cái ấm ảo tưởng của việc kiếm được tiền hay giải được bài toán khó.

***

Về đến hành lang tầng 3.

Tao đứng trước cửa phòng 304.

Tim tao đập hơi nhanh. Không phải kiểu hồi hộp lóng ngóng của nụ hôn đầu, mà là cái cảm giác tội lỗi của một thằng biết mình vừa làm chuyện ngu ngốc.

Tao hít một hơi sâu, gõ cửa. "Cốc cốc".

Im lặng.

Tao gõ thêm lần nữa.

- Ai đấy? - Giọng Ngân vọng ra, nghe mệt mỏi và khàn khàn.

- An đây. Mở cửa tí đi.

Lại im lặng mất vài giây. Tiếng dép loẹt quẹt tiến ra cửa.

Cánh cửa mở hé. Ngân thò đầu ra.

Mắt nó sưng húp. Chắc chắn là vừa khóc xong, hoặc khóc cả đêm qua. Tóc tai bù xù, khuôn mặt chán chường.

Nó nhìn tao, rồi nhìn xuống cái túi ni lông đang bốc hơi nước trên tay tao.

- Gì đấy? Lại sang giảng bài à? - Nó hỏi, giọng vẫn còn hằn học.

Tao lắc đầu. Tao giơ cái túi tào phớ lên cao.

- Tào phớ Nghĩa Tân. Nhiều trân châu. Nước đường gừng nóng.

Ngân khựng lại. Nó nhìn bát tào phớ, rồi lại nhìn tao. Cái vẻ cau có trên mặt nó giãn ra một chút, thay vào đó là sự ngạc nhiên.

- Cậu... đi tận Nghĩa Tân mua á? Giờ này tắc đường lắm mà?

- Ừ. Tắc lòi mắt. Mất 45 phút cả đi cả về. Cộng thêm 15 phút xếp hàng. Tổng cộng tớ lãng phí mất một tiếng đồng hồ.

Tao nói tỉnh bơ.

- Thế cậu sang đây để kể công à? - Ngân nhíu mày.

- Không. Sang để xin lỗi.

Tao hạ giọng xuống, nhìn thẳng vào mắt nó:

- Hôm qua tớ sai. Tớ cứ tưởng áp dụng công thức vào cái gì cũng đúng. Tớ quên mất cậu là con người chứ không phải cái máy tính.

Ngân im lặng. Nó cắn môi, tay vân vê cái tay nắm cửa.

- Ăn đi cho nóng. Nguội là trân châu nó cứng lại đấy.

Tao dúi cái túi vào tay nó.

Ngân cầm lấy. Hơi nóng từ bát tào phớ truyền qua lớp túi ni lông sang tay nó.

- Vào đi. - Nó mở rộng cửa. - Đứng ngoài này gió lạnh.

***

Bọn tao không ngồi trong phòng. Không khí bí bách quá.

Hai đứa mang tào phớ ra hành lang, ngồi bệt xuống cái bậc thềm gạch men cũ kỹ trước cửa. Tao bóc nắp hộp, đưa thìa cho nó.

Ngân xúc một miếng tào phớ đưa lên miệng. Nó ăn chậm rãi.

- Ngon không? - Tao hỏi.

- Ngon. Vẫn vị đấy. - Nó gật đầu, mắt long lanh hơn một chút.

Hai đứa ngồi ăn trong im lặng một lúc. Chỉ có tiếng thìa nhựa cạo vào đáy hộp xột xoạt.

- Bố tớ gọi điện. - Ngân đột ngột lên tiếng.

Tao dừng thìa, quay sang nhìn nó.

- Ông bảo nếu không xin được học bổng thì liệu mà học cho nhanh rồi về quê lấy chồng. Ông bảo con gái học cao làm gì, tốn tiền tốn của, đằng nào cũng là con người ta.

Giọng nó nghẹn lại. Nó xúc một miếng trân châu, nhai ngấu nghiến như muốn nghiền nát nỗi uất ức.

- Tớ muốn đi Nhật không phải vì thích anime hay sushi. Tớ muốn đi để chứng minh là tớ làm được. Để ông không coi thường tớ nữa. Thế mà tớ trượt. Tớ thấy tớ kém cỏi kinh khủng An ạ.

Nước mắt nó lại rơi xuống, thánh thót, rơi tọp vào bát tào phớ.

Tao ngồi bên cạnh. Cái bản năng "chuyên gia tư vấn" trong tao lại rục rịch trỗi dậy. Trong đầu tao nảy số: "Phải bảo nó là đừng quan tâm định kiến, phải lập kế hoạch B, phải..."

Nhưng tao cắn chặt lưỡi. Tao nuốt hết những lời khuyên sáo rỗng ấy xuống cùng với miếng tào phớ ngọt lừ.

Tao không nói gì cả.

Tao chỉ xích lại gần nó một chút. Vai tao chạm vào vai nó.

Tao im lặng lắng nghe. Nghe nó kể về bà mẹ nhu nhược ở nhà, về ông bố gia trưởng, về những áp lực vô hình đè nặng lên vai đứa con gái tỉnh lẻ.

Nó nói, nói nhiều lắm. Nó xả hết những thứ dồn nén trong lòng.

Tao chỉ ngồi đó, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc đưa cho nó tờ giấy ăn.

Tao nhận ra, sự im lặng của tao lúc này có giá trị gấp ngàn lần những lời phân tích logic hôm qua. Nó cần một cái thùng rác để xả nỗi buồn, chứ không cần một cái loa phát thanh để dạy đời.

Ăn hết bát tào phớ, Ngân quệt nước mắt, thở hắt ra một hơi dài.

- Nhẹ cả người. Cảm ơn cậu nhé. Vì bát tào phớ, và vì... đã ngồi im.

Nó quay sang nhìn tao, mỉm cười. Mắt nó vẫn đỏ, nhưng đã có thần hơn.

- Không có gì. - Tao cười lại, nhặt hai cái vỏ hộp xếp gọn vào nhau. - Lần sau buồn cứ gọi tớ. Tớ không hứa sẽ giải quyết được vấn đề, nhưng tớ hứa sẽ mua đồ ăn ngon và ngồi nghe cậu chửi đời.

- Được. Kèo thơm. - Ngân đấm nhẹ vào vai tao.

***

Tao về phòng.

Thằng Khánh vẫn chưa về. Căn phòng yên tĩnh.

Tao ngồi vào bàn làm việc.

Trước mặt tao là cái vạch băng dính đen chia đôi bàn.

Bên trái là tri thức. Bên phải là cơm áo gạo tiền.

Tao cầm con dao rọc giấy lên.

Tao cạy một góc băng dính, rồi kéo mạnh một cái.

"Roẹt."

Vệt băng dính đen sì bong ra, để lại một vết keo dính nhớp nháp trên mặt bàn gỗ.

Tao vo tròn nó lại, ném vào thùng rác.

Cuộc đời làm đếch gì có ranh giới rõ ràng thế. Cảm xúc và lý trí, học hành và kiếm tiền, tình yêu và sự nghiệp... chúng nó cứ trộn lẫn vào nhau như bát tào phớ thập cẩm thôi.

Tao lấy cái khăn lau sạch vết keo dính.

Cái bàn trở lại nguyên vẹn. Hỗn độn một chút, nhưng là một thể thống nhất.

Tao mở laptop ra, tìm thông tin về các chương trình học bổng khác. Tao sẽ in ra và đưa cho Ngân vào ngày mai. Không phải để dạy đời nó, mà để nó biết là vẫn còn đường.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ vẫn ồn ào vọng lên. Hà Nội không bao giờ ngủ, và tao cũng thế. Nhưng đêm nay, tao thấy mình "người" hơn một chút.

Tao với tay lấy cái kẹp tóc đính đá kẹp ở tấm bùa bình an, mân mê nó một lúc rồi cất lại vào ví.

Bát tào phớ đã cứu vớt một mối quan hệ vô giá. Một vụ đầu tư quá hời.
 
Top