Chương 37: Chuyến xe "bão táp" và cây kem Hồ Tây
Con Wave Alpha màu đỏ của thằng Khánh là một huyền thoại. Hoặc một đống sắt vụn biết đi, tùy vào cách nhìn của mỗi người.
Yếm xe vỡ toác một mảng bên trái, lộ ra cả lốc máy đen sì bám đầy dầu mỡ lâu năm. Cái yên xe rách lòi mút vàng khè được nó dán chằng chịt bằng băng dính đen. Mỗi lần đề máy, cả con xe rung lên bần bật như một con ngựa già lên cơn động kinh, tiếng pô nổ *bạch bạch* giòn tan, nhả ra một làn khói trắng thơm mùi xăng pha nhớt.
- Nhẹ tay thôi bố trẻ. - Khánh đứng chống nạnh, mồm ngậm tăm, nhìn tao dắt xe ra cửa. - Cái nhông xích tao mới tăng đấy, nhưng đi vào ổ gà thì nương nương cái tay ga. Mày mà vít mạnh quá là tuột xích giữa đường thì đừng có gọi tao ra cứu.
- Biết rồi. Tao đi Hồ Tây chứ có đi phượt Hà Giang đâu mà mày lo.
Tao gạt chân chống, vỗ vỗ vào cái yên xe.
Trong túi quần tao, tờ 500 nghìn polymer mệnh giá lớn nhất nằm im lìm trong ví. Đây là tiền lãi từ vụ cài Win dạo tuần trước. Tao quyết định "phá két".
Đã hai tháng nay, thế giới của tao và Ngân chỉ gói gọn trong cái ngõ 165 Cầu Giấy, quanh quẩn mấy quán bún riêu, bánh mì nướng và cái hành lang tầng 3 chật hẹp. Hôm nay cuối tuần, tao muốn đưa nó đi xa hơn một chút. Ra chỗ nào có gió, có nước, có tí không khí của người có tiền.
- Đi cẩn thận. Gái gú ngồi sau thì đi đầm đầm thôi, đừng có thể hiện úp vỉa như mấy thằng trẻ trâu. - Khánh nháy mắt, cười đểu. - Mà nhớ đổ xăng. Tao đi cạn bình rồi đấy.
Tao chửi thề một câu, leo lên xe.
Ngân đã đứng đợi ở đầu ngõ. Hôm nay nó mặc cái váy bò yếm, áo phông trắng bên trong, tóc buộc đuôi ngựa cao vút. Trông nó trẻ con và nghịch ngợm, khác hẳn vẻ nghiêm túc lúc học bài.
- Xe... chiến thế? - Ngân nhìn con Wave tàn tạ, mắt tròn xoe.
- Xe của "giám đốc kỹ thuật" Khánh đấy. Trông thế thôi nhưng máy bốc lắm. Lên đi.
Ngân cười khúc khích, trèo lên ngồi sau. Nó không ngồi dạng chân sang hai bên như mấy đứa con gái sành điệu mặc váy ngắn. Nó ngồi một bên, hai tay bám chặt vào cái tay xách kim loại lạnh ngắt sau yên.
Tao vào số 1. Xe giật một cái chồm lên.
- Ôm chắc vào! - Tao hét lên át tiếng pô xe.
Ngân rụt rè vòng một tay qua eo tao, tay kia vẫn bám yên xe.
- Đi thôi tài xế!
***
Đường Thanh Niên lúc 5 giờ chiều đẹp như một bức tranh sơn dầu, nhưng ồn ào như cái chợ vỡ.
Gió từ Hồ Tây thổi sang Hồ Trúc Bạch lồng lộng. Hai bên đường, từng cặp đôi dập dìu.
Dân chơi Hà Thành đi lượn hồ toàn đi xe xịn. SH nhập, Vespa LX, Liberty... bóng loáng, tiếng máy êm ru. Mấy em gái ngồi sau chân dài miên man, váy ngắn cũn cỡn, ôm chặt lấy bạn trai, tóc bay phấp phới.
Tao đi con Wave ghẻ lọt thỏm giữa cái rừng xe sang chảnh ấy.
Tiếng pô xe *bạch bạch* của tao nghe phèn vãi chưởng. Mỗi lần tao dừng đèn đỏ, cái xe rung lên bần bật làm mông tao tê rần. Khói xe mù mịt phả vào mặt người đi sau.
Nếu là tao của hai tháng trước, chắc tao đã cúi gằm mặt xuống, nhục nhã ê chề. Tao sẽ so sánh mình với thằng đi SH bên cạnh, rồi tự ti, rồi hậm hực.
Nhưng hôm nay thì khác.
Tao ngồi thẳng lưng. Tao vít ga vượt qua một con Liberty đang đi lờ đờ ngắm cảnh.
Bởi vì tao cảm nhận được bàn tay của Ngân đang siết chặt lấy vạt áo tao. Nó không ngại. Nó không chê cái xe rung. Nó đang nghêu ngao hát một bài gì đó tao không nghe rõ lời, chỉ thấy tiếng cười của nó giòn tan bên tai mỗi khi xe nảy lên vì đi vào gờ giảm tốc.
Hạnh phúc đéo nằm ở cái logo trên xe. Nó nằm ở độ chặt của vòng tay người ngồi sau.
Đang bon bon hóng gió, bỗng nhiên...
"Khục... khục... khục..."
Con Wave giật cục ba cái rồi lịm dần. Tao vặn ga, máy rú lên một tiếng yếu ớt rồi tắt ngấm.
Xe trôi theo quán tính được vài mét rồi dừng hẳn ngay giữa đoạn đường đôi lộng gió nhất.
- Sao thế An? - Ngân hỏi, nhảy xuống xe.
Tao đạp cần khởi động. Một cái, hai cái, năm cái. Im lìm.
Xung quanh, dòng người vẫn lướt qua vù vù. Mấy đứa đi xe đạp điện quay lại nhìn bọn tao cười cợt. Một thằng đi Dream chiến lướt qua hét vọng lại: "Hết xăng hả bạn ơi!"
Tao dựng chân chống giữa, gạt mồ hôi trán.
- Chắc muội bu-gi. Xe này thằng Khánh nó chạy như phá, dầu nhớt chắc cả năm không thay.
Tao không hoảng. Tao cũng không thấy nhục.
Tao là thợ mà. Dù là thợ sửa máy tính, nhưng cái tư duy logic của dân kỹ thuật nó ngấm vào máu rồi. Máy móc nào chả giống nhau, cứ có xăng có lửa là nổ.
- Cậu soi đèn cho tớ. - Tao bảo Ngân.
Ngân rút điện thoại, bật đèn flash, rọi thẳng vào lốc máy đen sì.
Tao mở cốp xe, lôi cái tuốc nơ vít và cái tròng mở bu-gi mà thằng Khánh lúc nào cũng vứt lăn lóc ở đấy (may vãi). Tao cúi xuống, tháo cái tẩu bu-gi ra.
Nóng hổi. Cái bu-gi đen kịt, bám đầy muội than.
- Bẩn hết tay rồi kìa. - Ngân kêu lên.
Tao cười, quệt mồ hôi bằng cánh tay áo (để không làm bẩn mặt):
- Nhằm nhò gì. Tay tớ quen dầu mỡ rồi.
Tao gõ gõ cái đầu bu-gi xuống mặt đường nhựa cho bong hết muội than, rồi lấy tờ giấy ăn Ngân đưa lau sạch đầu cực. Lắp lại. Vặn chặt.
- Nào, thử vận may nhé.
Tao đứng dậy, dồn sức đạp cần khởi động một phát dứt khoát.
"Bạch... bạch... bạch... rìn rìn..."
Tiếng nổ giòn tan vang lên như bản giao hưởng chiến thắng. Khói trắng phụt ra từ ống xả.
- Sống rồi! - Tao hét lên, đập tay với Ngân một cái "bốp".
Tay tao đầy dầu luyn đen sì dính sang tay nó. Ngân không lau đi, nó nhìn vết bẩn trên tay mình rồi nhìn mặt tao lấm lem, cười ngặt nghẽo.
- Trông cậu như ông thợ sửa xe đầu ngõ ấy.
- Thì tớ là thợ mà. Lên xe đi cô nương, kem đang chờ.
Tao lại cầm lái. Hai bàn tay đen nhẻm nắm chặt tay lái. Cảm giác làm chủ tình huống, tự mình giải quyết rắc rối giữa đường phố đông người nó phê hơn cả việc ngồi điều hòa mát lạnh.
Bản lĩnh thằng đàn ông đôi khi chỉ đơn giản là làm cho cái xe nổ máy khi nó chết đường.
***
Bọn tao tạt vào quán kem Thủy Tạ.
Tao định gọi hai ly kem ốc quế loại xịn trong nhà hàng, ngồi ghế đệm nhìn ra hồ. Nhưng Ngân kéo tay tao lại, chỉ ra cái quầy bán kem cân vỉa hè.
- Ăn cái kia đi. Kem ốc quế chanh leo. 5 nghìn một cái. Ăn thế mới đúng vị Hồ Tây.
Tao chiều nó. Mua hai cái ốc quế.
Hai đứa không ngồi ghế, mà trèo lên cái lan can bờ kè bằng đá, ngồi vắt vẻo, chân đung đưa hướng ra mặt nước mênh mông.
Gió hồ thổi mạnh, mang theo hơi nước mát lạnh. Tóc Ngân bay tung tóe, dính cả vào kem.
- Ngon không? - Tao hỏi, liếm một đường kem đang chảy ròng ròng xuống tay.
- Ngon. Lạnh buốt óc. - Ngân cười tít mắt.
Nó ăn rất tự nhiên, không sợ béo, không sợ bẩn. Kem dính một tí lên mép.
Tao nhìn nó. Cái ánh đèn cao áp vàng vọt hắt lên mặt hồ lấp loáng, làm nền cho khuôn mặt rạng rỡ của nó.
Tao lấy ngón tay cái (chỗ sạch nhất chưa dính dầu luyn) quệt nhẹ vệt kem trên mép nó.
Ngân khựng lại. Nó nhìn tao.
Tao không rụt tay về. Tao giữ tay ở má nó.
Gió thổi mạnh quá. Tóc nó bay loạn xạ.
- Tóc rối hết rồi này. - Tao nói khẽ.
Tao cúi xuống.
Môi tao chạm vào môi nó. Lạnh ngắt vì kem, nhưng ngọt lịm. Vị chanh leo chua chua, vị vani béo ngậy, và vị mặn mòi của gió hồ.
Nụ hôn không vội vã, không cuồng nhiệt như cái đêm mưa gió trong phòng trọ. Nó nhẹ nhàng, chậm rãi. Như để thưởng thức cái dư vị bình yên hiếm hoi giữa cái thành phố ồn ào này.
Ngân nhắm mắt lại. Tay nó vẫn cầm cây kem đang tan chảy, tay kia bám nhẹ vào vai tao.
Tao cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ nó.
Dứt ra, tao nhìn sâu vào mắt nó.
- Lúc nãy... tớ định đưa cậu vào nhà hàng kia cơ. Tớ mang đủ tiền mà. - Tao thú nhận.
Ngân lắc đầu, liếm môi:
- Vào đấy làm gì. Ngồi trong lồng kính nhìn ra hồ chán lắm. Ngồi đây hít gió trời, ăn kem chảy ròng ròng thế này mới là sống chứ. Với cả...
Nó ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Đi xe Wave của cậu vui hơn đi taxi nhiều. Lúc nó chết máy, tớ thấy cậu... ngầu vãi.
Tao phì cười. Hóa ra trong mắt con gái, một thằng thợ sửa xe lấm lem dầu mỡ cũng có thể ngầu.
- Cảm ơn cậu đã không chê tớ nghèo.
- Cậu có nghèo đâu. - Ngân chỉ vào cái đầu tao. - Cậu giàu sụ ở đây này. Và ở đây nữa. - Nó chỉ vào ngực trái tao.
Tao nắm lấy tay nó. Bàn tay dính kem dính dấp, nhưng chặt chẽ.
Tao nhận ra, tao không cần phải gồng mình lên để trở thành ông nọ bà kia mới có thể mang lại hạnh phúc cho nó. Tao chỉ cần là tao, chân thật, nỗ lực, và biết cách sửa xe khi cần.
***
Đường về. Trời tối hẳn và lạnh hơn.
Con Wave vẫn rung bần bật, nhưng tao thấy êm ái lạ thường.
Ngân không bám vào tay xách sau yên nữa.
Nó vòng cả hai tay lên phía trước.
Nó luồn hai bàn tay lạnh cóng vào hai túi áo khoác gió của tao.
Cái túi áo rộng thùng thình, ấm sực.
Nó áp cả người vào lưng tao. Cằm nó tựa lên vai tao, ngay sát tai.
- An ơi. - Nó thì thầm. Tiếng gió rít át đi một nửa, nhưng tao vẫn nghe rõ.
- Ơi?
- Xe cậu rung ghê. Như máy massage ấy.
- Đổi xe mới nhé? - Tao đùa.
- Thôi. - Nó dụi đầu vào lưng tao. - Đi xe này ấm hơn. Cứ như thế này mãi thì tốt nhỉ.
Tao mỉm cười. Gió tạt vào mặt lạnh buốt, nhưng lưng tao nóng ran.
Tao nhìn vào cái gương chiếu hậu bị vỡ một góc. Trong mảnh gương nhỏ xíu ấy, tao thấy đôi mắt Ngân đang nhắm nghiền, bình yên tựa vào vai tao.
Những chiếc xe SH, ô tô lướt qua vù vù. Những ánh đèn hào nhoáng của phố phường Hà Nội trôi tuột về phía sau.
Tao vít ga. Con Wave chồm lên, lao về phía trước.
Trong cái khoảnh khắc ấy, tao thấy mình đang lái một chiếc siêu xe. Không phải vì giá trị của nó, mà vì người ngồi sau nó.
Cái hạnh phúc này, cái sự bình yên này, tao đã mua được bằng một cây kem 5 nghìn và một trái tim chân thành.
Và tao biết, dù con đường phía trước có gập ghềnh, có chết máy, tao vẫn sẽ có cách để nổ máy trở lại. Vì tao không còn đi một mình nữa.
Cái túi áo khoác của tao đã đầy. Đầy ắp hơi ấm.