Vấn đề lịch sử người Việt - Sử liệu

Mày có thể chia sẻ cụ thể hơn không?
Ví dụ như vụ Lý Công Uẩn vs Lê Long Đĩnh. Hay Dương Vân Nga và Lê Đại Hành. Người có suy nghĩ tý thì làm gì mà nhường quyền lực một cách vô điều kiện vậy chứ?
 
Dòng chữ Hán ở trên là trích trong An Nam Chí Lược của Lê Tắc miêu tả về trang phục trang trọng nhất của Hoàng đế Việt Nam thời Trần. Trong hình là người bây giờ vẽ lại: vua đội mũ Bình Thiên (là cái mũ có 12 dây tua trước và sau, mặt trên phẳng), ống mũ là dạng quyển vân (cuộn tròn), mặc áo cổn thêu 12 chương trên áo ngang hàng với hoàng đế Trung Hoa và Nhật Bản, đeo 1 cái miếng tròn gọi là Viên Tâm Khúc Lĩnh màu trắng bằng lụa, tay cầm ngọc khuê (ngọc khuê là cái miếng bằng ngọc phía trên nhọn phía dưới vuông, thời xưa hay dùng để vào triều. Cái này lúc đầu để người ta ghi chép những cái cần lưu ý, về sau thì người không ghi chép gì cũng cầm vào.)
 
Còn đây là bộ Cổn Miện của Nhật Bản, bọn Nhật thì nó chế thành 48 dây lưu bao phủ kín đầu luôn, còn lại mấy cái khác thì cũng chả khác gì Tàu với Việt Nam.

Bọn Hàn Quốc thì vì vua nước nó chỉ xưng Vương chứ không xưng Đế cho nên trên mũ chỉ có 9 dây lưu thôi, Đế mới là 12241412954_1306954559738989_4607038715146332596_n.jpg
 
T cũng thích sử nhưng tầm hiểu biết và thời gian ko có . Ủn đít mày vì t thấy mày có tâm. Hay chia sẻ
 
Về phần khảo cổ, nhiều cái hay mà những năm 60-70 về đây được phát kiến mà mày. Rất nhiều cái làm tao hứng thú
Câu chuyện sử học miền bắc miền nam tao hiểu. Tuy nhiên, k phải nhà sử học miền Bắc nào cũng nhắm mắt theo tư tưởng nhà cầm quyền. hơn nữa chúng ta đọc sử phải có thiên kiến riêng, tao đọc các tác phẩm cũ, vẫn có thể thấy rất nhiều điều hay từ các nhà sử học miền bắc. Quan trọng là tao k quan tâm nhiều đến sử học cận - hiện đại của người Việt viết. Phần ấy tao thích đọc sách người nước ngoài viết hơn
Ở hải ngoại, tao trước rất hay đọc tác phẩm của Tạ chí đại trường. Nhưng sau này tao thấy
ổng lập luận nhiều vấn đề k ổn, thiếu chặt chẽ - có 1 lối mòn là lấy cái ví dụ để nêu lên tổng thể. Nhưng gợi mở vấn đề của TCĐT rất hay, rất mới, k giống sử gia miền bắc. Đó là cái đáng được ca ngợi
Quay lại câu chuyện ban đầu. Các lập luận, giả thuyết hay diễn giải, dù hay hay ntn, đều phải dựa trên cứ liệu lịch sử (thư tịch, di tích). Và đó là cái thiếu rất đáng tiếc. Tao cũng đang học thêm tiếng trung, hi vọng sớm có thể dịch được các tài liệu sử TQ viết về VN
P/s cũng cần nhìn nhận lại, VN chỉ là nước nhỏ, thời xưa k bằng 1 tỉnh TQ. Nên nếu so sánh với TQ đôi khi cũng hơi khập khiễng. Nhiều liệt cường, đại quốc nhưng cũng chẳng có nhiều sử liệu để lại mà đối chiếu. So với TQ - về mặt sử thư - không nước nào so được
địt con mẹ tao phải nhảy vào vk cho mày, mày mà làm được việc đó, thế hệ Việt sau này sẽ lưu danh sử sách mày
 
Về phần khảo cổ, nhiều cái hay mà những năm 60-70 về đây được phát kiến mà mày. Rất nhiều cái làm tao hứng thú
Câu chuyện sử học miền bắc miền nam tao hiểu. Tuy nhiên, k phải nhà sử học miền Bắc nào cũng nhắm mắt theo tư tưởng nhà cầm quyền. hơn nữa chúng ta đọc sử phải có thiên kiến riêng, tao đọc các tác phẩm cũ, vẫn có thể thấy rất nhiều điều hay từ các nhà sử học miền bắc. Quan trọng là tao k quan tâm nhiều đến sử học cận - hiện đại của người Việt viết. Phần ấy tao thích đọc sách người nước ngoài viết hơn
Ở hải ngoại, tao trước rất hay đọc tác phẩm của Tạ chí đại trường. Nhưng sau này tao thấy
ổng lập luận nhiều vấn đề k ổn, thiếu chặt chẽ - có 1 lối mòn là lấy cái ví dụ để nêu lên tổng thể. Nhưng gợi mở vấn đề của TCĐT rất hay, rất mới, k giống sử gia miền bắc. Đó là cái đáng được ca ngợi
Quay lại câu chuyện ban đầu. Các lập luận, giả thuyết hay diễn giải, dù hay hay ntn, đều phải dựa trên cứ liệu lịch sử (thư tịch, di tích). Và đó là cái thiếu rất đáng tiếc. Tao cũng đang học thêm tiếng trung, hi vọng sớm có thể dịch được các tài liệu sử TQ viết về VN
P/s cũng cần nhìn nhận lại, VN chỉ là nước nhỏ, thời xưa k bằng 1 tỉnh TQ. Nên nếu so sánh với TQ đôi khi cũng hơi khập khiễng. Nhiều liệt cường, đại quốc nhưng cũng chẳng có nhiều sử liệu để lại mà đối chiếu. So với TQ - về mặt sử thư - không nước nào so được
địt con mẹ tao phải nhảy vào vk cho mày, mày mà làm được việc đó, thế hệ Việt sau này sẽ lưu danh sử sách mày
Về phần khảo cổ, nhiều cái hay mà những năm 60-70 về đây được phát kiến mà mày. Rất nhiều cái làm tao hứng thú
Câu chuyện sử học miền bắc miền nam tao hiểu. Tuy nhiên, k phải nhà sử học miền Bắc nào cũng nhắm mắt theo tư tưởng nhà cầm quyền. hơn nữa chúng ta đọc sử phải có thiên kiến riêng, tao đọc các tác phẩm cũ, vẫn có thể thấy rất nhiều điều hay từ các nhà sử học miền bắc. Quan trọng là tao k quan tâm nhiều đến sử học cận - hiện đại của người Việt viết. Phần ấy tao thích đọc sách người nước ngoài viết hơn
Ở hải ngoại, tao trước rất hay đọc tác phẩm của Tạ chí đại trường. Nhưng sau này tao thấy
ổng lập luận nhiều vấn đề k ổn, thiếu chặt chẽ - có 1 lối mòn là lấy cái ví dụ để nêu lên tổng thể. Nhưng gợi mở vấn đề của TCĐT rất hay, rất mới, k giống sử gia miền bắc. Đó là cái đáng được ca ngợi
Quay lại câu chuyện ban đầu. Các lập luận, giả thuyết hay diễn giải, dù hay hay ntn, đều phải dựa trên cứ liệu lịch sử (thư tịch, di tích). Và đó là cái thiếu rất đáng tiếc. Tao cũng đang học thêm tiếng trung, hi vọng sớm có thể dịch được các tài liệu sử TQ viết về VN
P/s cũng cần nhìn nhận lại, VN chỉ là nước nhỏ, thời xưa k bằng 1 tỉnh TQ. Nên nếu so sánh với TQ đôi khi cũng hơi khập khiễng. Nhiều liệt cường, đại quốc nhưng cũng chẳng có nhiều sử liệu để lại mà đối chiếu. So với TQ - về mặt sử thư - không nước nào so được
Dù mày tiếp cận đc các tài liệu dù nó có trái ngược với nhận định của chính mày bao lâu nay có. Thì tao mong một điều mày luôn nhớ mày là dân tộc Việt !
 
Tao thấy Việt Nam ít điển tích, điển cố quá nhìn qua bọn tàu mà mê. Ngày xưa viết văn toàn phải chèn của bọn nó vào
 
Dài quá, ngại đọc. Nói chung, lịch sử được viết bởi phe thắng cuộc. Ai thắng chẳng tôn bản thân là chân lý đúng đắn, kẻ tốt. Có người thắng nào nhận bản thân sai, kẻ thù đúng đâu. Nên bao nhiêu năm qua tôi đéo đọc 1 cuốn sử nào, trừ của bên thua cuộc hay trung lập nhưng mục đích chỉ để giải trí. :embarrassed:
“Lịch sử viết bởi kẻ thắng” là do mấy thằng ngu đánh thua cay cú bịa ra để dìm hàng chứ thua lo trốn ko kịp có cl đòi viết lại sử
 
T cũng thích sử nhưng tầm hiểu biết và thời gian ko có . Ủn đít mày vì t thấy mày có tâm. Hay chia sẻ
Tks mày
địt con mẹ tao phải nhảy vào vk cho mày, mày mà làm được việc đó, thế hệ Việt sau này sẽ lưu danh sử sách mày

Dù mày tiếp cận đc các tài liệu dù nó có trái ngược với nhận định của chính mày bao lâu nay có. Thì tao mong một điều mày luôn nhớ mày là dân tộc Việt !
Đương nhiên. Đọc để mở mang đầu óc chứ ai cũng phải có chủ kiến mà mày
Tao thấy Việt Nam ít điển tích, điển cố quá nhìn qua bọn tàu mà mê. Ngày xưa viết văn toàn phải chèn của bọn nó vào
Gần như k có luôn ấy. Nho sinh toàn trích dẫn truyện thời Xuân Thu Chiến Quốc ra chứ có nhắc gì tới chuyện nước mình đâu. Cái này k trách đc, vì Tứ Kinh, Ngũ Thư toàn chuyện đời đồ đá thôi mà mày
“Lịch sử viết bởi kẻ thắng” là do mấy thằng ngu đánh thua cay cú bịa ra để dìm hàng chứ thua lo trốn ko kịp có cl đòi viết lại sử
Chuẩn mày. Lịch sử viết bởi kẻ thắng là 1 câu biện hộ cũ rích rồi. Mà tao hay gặp vl ra
 
Ví dụ như vụ Lý Công Uẩn vs Lê Long Đĩnh. Hay Dương Vân Nga và Lê Đại Hành. Người có suy nghĩ tý thì làm gì mà nhường quyền lực một cách vô điều kiện vậy chứ?
Cái đỏ dạy trẻ con, tao thấy nước nào cũng thế thôi. Nhưng mà vì nó truyền đạt một cách ngờ nghệch và cứ nhai đi nhai lại mới thành phản cảm
 
Nói ra thì thật buồn khi 1 đất nước có lịch sử lâu đời và vô cùng phức tạp như VN lại ko có 1 pho tàng Sử liệu dồi dào và đầy đủ! Lý do thì quá nhiều, tuy nhiên, khi mà Chính sử ko đáp ứng đc nhu cầu về sử liệu, thì có thể tham khảo thêm Tư sử trong nước, và Sử liệu của các quốc gia khác! May mắn là bên cạnh Vn còn có 1 quốc gia có nguồn Sử liệu vô cùng khổng lồ, và quốc gia này lại có mối quan hệ mật thiết qua các thời kỳ, đó là TQ!
Bên Trung Quốc, vua Càn Long soạn Tứ khố toàn thư, đặt ra Nhị thập tứ sử, coi là Chính sử các đời Trung Hoa, bao gồm 1. Sử ký, 2. Hán thư, 3. Hậu hán thư, 4. Tam quốc chí, 5. Tấn thư, 6. Tống thư, 7. Nam Tề thư, 8. Lương thư, 9. Trần thư, 10. Ngụy thư, 11. Bắc Tề thư, 12. Chu thư, 13. Tùy thư, 14. Nam sử, 15. Bắc sử, 16. Cựu Đường thư, 17. Tân Đường thư, 18. Cựu Ngũ đại sử, 19. Tân Ngũ đại sử, 20. Tống sử, 21. Liêu sử, 22. Kim sử, 23. Nguyên sử, 24. Minh sử.
Trước đó, triều Minh chỉ đặt ra khái niệm Nhị thập nhất sử, tức 24 bộ kể trên khuyết đi ba bộ Cựu Đường thư, Cựu Ngũ đại sử và dĩ nhiên Minh sử nữa vì chưa ra đời.
Đến thời Dân quốc thì thêm bộ Tân Nguyên sử để thành Nhị thập ngũ sử và cả Thanh sử cảo, tạo thành Nhị thập lục sử.
Ở Việt Nam, có bốn bộ sử được gọi là Chính sử, bao gồm Đại việt sử ký toàn thư, Đại Việt sử ký tiền biên, Khâm định Việt sử thông giám cương mục và Đại Nam thực lục.
Ở đây, ta thấy bên Trung Quốc thì hai bộ sử rất nổi tiếng là Minh thực lục và Thanh thực lục không tính là Chính sử. Không phải vì nó không được chép bởi sử quan, mà là bởi Trung Quốc không coi “thực lục” là Chính sử. Ngoài thực lục hai triều Minh, Thanh thì Trung Quốc có rất nhiều bộ thực lục khác, sớm nhất có thể kể tới là ở đời Đường, có Thuận tông thực lục, rồi các triều đại sau như Chu, Liêu, Tống, Kim, Nguyên đều có cả.
Việt Nam ta sử sách thưa ít, nên Đại Nam thực lục cũng được liệt vào hàng Chính sử, mặc dù nó không truyền tải được hết các sự kiện xảy ra với một triều đại.
Cá biệt, có một số bộ sử vốn là Tư sử, nhưng được triều đình (chính phủ) sau đó công nhận như một dạng Chính sử. Ở Trung Quốc có thể kể tới các bộ Xuân thu, Trúc thư kỷ niên, Đông Quan Hán ký, Hán kỷ, Đường giám, Tư trị thông giám, Tục tư trị thông giám trường biên, Thanh thông giám. Nếu xét một cách chi li thì các bộ Hậu Hán thư (Phạm Diệp), Tam quốc chí (Trần Thọ), Tân Ngũ đại sử(Âu Dương Tu) đều là dạng Tư sử này, có khác chăng là ba bộ sử ấy sớm được chính tay vua Càn Long điểm danh là Chính sử.
Ở nước ta, có khá nhiều bộ Tư sử, có thể kể đến Việt sử cương mục (Hồ Tông Thốc - đã thất truyền), Dư địa chí (Nguyễn Trãi), Việt sử cương mục tiết yếu (Đặng Xuân Bảng), Việt sử yếu lược (Hoàng Cao Khải) và còn rất nhiều bộ khác nữa.
Dạng Tư sử được xếp vào hàng Chính sử có thể xét tới Đại Việt sử lược (khuyết danh), Lam Sơn thực lục (Nguyễn Trãi), Đại Việt thông sử (Lê Quý Đôn), Lịch triều hiến chương loại chí (Phan Huy Chú) chẳng hạn!
 
Nói ra thì thật buồn khi 1 đất nước có lịch sử lâu đời và vô cùng phức tạp như VN lại ko có 1 pho tàng Sử liệu dồi dào và đầy đủ! Lý do thì quá nhiều, tuy nhiên, khi mà Chính sử ko đáp ứng đc nhu cầu về sử liệu, thì có thể tham khảo thêm Tư sử trong nước, và Sử liệu của các quốc gia khác! May mắn là bên cạnh Vn còn có 1 quốc gia có nguồn Sử liệu vô cùng khổng lồ, và quốc gia này lại có mối quan hệ mật thiết qua các thời kỳ, đó là TQ!
Bên Trung Quốc, vua Càn Long soạn Tứ khố toàn thư, đặt ra Nhị thập tứ sử, coi là Chính sử các đời Trung Hoa, bao gồm 1. Sử ký, 2. Hán thư, 3. Hậu hán thư, 4. Tam quốc chí, 5. Tấn thư, 6. Tống thư, 7. Nam Tề thư, 8. Lương thư, 9. Trần thư, 10. Ngụy thư, 11. Bắc Tề thư, 12. Chu thư, 13. Tùy thư, 14. Nam sử, 15. Bắc sử, 16. Cựu Đường thư, 17. Tân Đường thư, 18. Cựu Ngũ đại sử, 19. Tân Ngũ đại sử, 20. Tống sử, 21. Liêu sử, 22. Kim sử, 23. Nguyên sử, 24. Minh sử.
Trước đó, triều Minh chỉ đặt ra khái niệm Nhị thập nhất sử, tức 24 bộ kể trên khuyết đi ba bộ Cựu Đường thư, Cựu Ngũ đại sử và dĩ nhiên Minh sử nữa vì chưa ra đời.
Đến thời Dân quốc thì thêm bộ Tân Nguyên sử để thành Nhị thập ngũ sử và cả Thanh sử cảo, tạo thành Nhị thập lục sử.
Ở Việt Nam, có bốn bộ sử được gọi là Chính sử, bao gồm Đại việt sử ký toàn thư, Đại Việt sử ký tiền biên, Khâm định Việt sử thông giám cương mục và Đại Nam thực lục.
Ở đây, ta thấy bên Trung Quốc thì hai bộ sử rất nổi tiếng là Minh thực lục và Thanh thực lục không tính là Chính sử. Không phải vì nó không được chép bởi sử quan, mà là bởi Trung Quốc không coi “thực lục” là Chính sử. Ngoài thực lục hai triều Minh, Thanh thì Trung Quốc có rất nhiều bộ thực lục khác, sớm nhất có thể kể tới là ở đời Đường, có Thuận tông thực lục, rồi các triều đại sau như Chu, Liêu, Tống, Kim, Nguyên đều có cả.
Việt Nam ta sử sách thưa ít, nên Đại Nam thực lục cũng được liệt vào hàng Chính sử, mặc dù nó không truyền tải được hết các sự kiện xảy ra với một triều đại.
Cá biệt, có một số bộ sử vốn là Tư sử, nhưng được triều đình (chính phủ) sau đó công nhận như một dạng Chính sử. Ở Trung Quốc có thể kể tới các bộ Xuân thu, Trúc thư kỷ niên, Đông Quan Hán ký, Hán kỷ, Đường giám, Tư trị thông giám, Tục tư trị thông giám trường biên, Thanh thông giám. Nếu xét một cách chi li thì các bộ Hậu Hán thư (Phạm Diệp), Tam quốc chí (Trần Thọ), Tân Ngũ đại sử(Âu Dương Tu) đều là dạng Tư sử này, có khác chăng là ba bộ sử ấy sớm được chính tay vua Càn Long điểm danh là Chính sử.
Ở nước ta, có khá nhiều bộ Tư sử, có thể kể đến Việt sử cương mục (Hồ Tông Thốc - đã thất truyền), Dư địa chí (Nguyễn Trãi), Việt sử cương mục tiết yếu (Đặng Xuân Bảng), Việt sử yếu lược (Hoàng Cao Khải) và còn rất nhiều bộ khác nữa.
Dạng Tư sử được xếp vào hàng Chính sử có thể xét tới Đại Việt sử lược (khuyết danh), Lam Sơn thực lục (Nguyễn Trãi), Đại Việt thông sử (Lê Quý Đôn), Lịch triều hiến chương loại chí (Phan Huy Chú) chẳng hạn!
Tao đã đọc qua 1 số sử liệu hoặc tài liệu văn hoá của người viết k chính thống kiểu Phủ biên tạp lục, lam sơn thực lục, đại việt thông sử, lịch triều hiến chương loại chí..
Đặc điểm chung của các nguồn sử liệu tư nhân ở VN đều chép khá muộn, giải quyết vấn đề nghiên cứu thời Lê sơ về sau. Không có nhiều giá trị khi nghiên cứu thời Lý Trần về trước. Phần tao thực sự quan tâm nhất lại là phần Lý Trần Hồ về trước. Những chương oanh liệt lại k đc chép đầy đủ.
Mày đọc qua thủy kinh chú chưa. Một tác phẩm chép về địa lý TQ nhưng có nhiều đoạn chép về VN RẤT HAY, rất đang đọc. Sử địa hay đi cùng nhau
 
國王之冠曰平天冠卷雲冠芙蓉冠服袞衣全龍帶領掛白羅蹙錦嵌金珠方心曲領手執圭

Quốc chủ có mũ Bình thiên, mũ Quyển vân, mũ Phù Dung, mặc áo Cổn, đeo đai Kim Long, cổ khoác phương tâm khúc lĩnh bằng là trắng thêu bó gấm đính vàng, trân châu, tay cầm ngọc khuê.
View attachment 596825
mai này tao cũng muốn dư lày
 
Tao đã đọc qua 1 số sử liệu hoặc tài liệu văn hoá của người viết k chính thống kiểu Phủ biên tạp lục, lam sơn thực lục, đại việt thông sử, lịch triều hiến chương loại chí..
Đặc điểm chung của các nguồn sử liệu tư nhân ở VN đều chép khá muộn, giải quyết vấn đề nghiên cứu thời Lê sơ về sau. Không có nhiều giá trị khi nghiên cứu thời Lý Trần về trước. Phần tao thực sự quan tâm nhất lại là phần Lý Trần Hồ về trước. Những chương oanh liệt lại k đc chép đầy đủ.
Mày đọc qua thủy kinh chú chưa. Một tác phẩm chép về địa lý TQ nhưng có nhiều đoạn chép về VN RẤT HAY, rất đang đọc. Sử địa hay đi cùng nhau
T nhớ nhất đoạn Thuỷ kinh chú giải thích nguồn gốc Long Biên, nhưng Cương mục hình như trích dẫn sai.
 
T nhớ nhất đoạn Thuỷ kinh chú giải thích nguồn gốc Long Biên, nhưng Cương mục hình như trích dẫn sai.
Thủy kinh chú rất dài nhưng nhiều đoạn rất hay. Giọng văn rất lôi cuốn. Phê thật
 
Cương mục tao đọc rất nhiều đoạn viết lộn, mà tao k hiểu sử quan nhà Nguyễn lại viết thiếu căn cứ như vậy
 
Cương mục tao đọc rất nhiều đoạn viết lộn, mà tao k hiểu sử quan nhà Nguyễn lại viết thiếu căn cứ như vậy
Tml học cách đọc chữ Hán theo lối viết cổ thế nào/ở đâu thế? Nguyên đoạn dài đéo có chấm phẩy gì đọc mệt vcc, từng chữ thì tao có thể tra được chứ ghép lại thì dịch tối nghĩa vc. Kiểu "như hà nghịch lỗ lai xâm phạm" :-?.
 
Tao học mặt chữ, đọc nhiều thì quen thôi. Hồi học ĐH cũng học ngoại ngữ 2 là tiếng Trung nên còn nhớ đc chút ít
Tml học cách đọc chữ Hán theo lối viết cổ thế nào/ở đâu thế? Nguyên đoạn dài đéo có chấm phẩy gì đọc mệt vcc, từng chữ thì tao có thể tra được chứ ghép lại thì dịch tối nghĩa vc. Kiểu "như hà nghịch lỗ lai xâm phạm" :-?.
 
đàn em mãn châu nhật bản của tao đã bước tiếp bước chân của tao, thời của tao với thành cát tư hãn oanh liệt đến đời con cháu như chó đội lốt sài lang
Đại Hãn biết lên cả xàm chứng tỏ ăn chơi sa đọa vl nên về sau lại mất nước vào tay bọn Hán nô . Đại Hãn ban ngày chịch 4' PGA xong đêm nằm ngủ có gặp ác mộng tổ tiên Thành Cát Tư Hãn đày đọa ko? Đại Hãn có nghe cho tiếng lòng của bọn dân ngu cu đen chúng thần bị dịch Covid đói sml ko?
 
theo tao hiểu là thằng thớt tiếc thời Lý Trần không có nhiều tài liệu quý. Giai đoạn của dân tộc nào cũng có thời điểm không được sử sách ghi lại
Như tây phương trung cổ cũng rất ít tài liệu, toàn bọn giáo sĩ viết ra.
Như thời đại trước Cát Tư Hãn thì mông cổ cũng chả có ai viết lịch sử cả
Tao sẽ tìm một số tài liệu viết bằng tiếng anh vì tiếng trung tao không giỏi để thêm tài liệu giai đoạn của dân tộc Việt thời này
 
Cũng ko hẳn đâu M , sau đời vua Lê Thánh Tông ngoài các quan chép sử thì còn có các nhà nho chép sử hòng thoả ý thích cá nhân. Nhìn nhà Tây Sơn làm ví dụ. Mặc dù triều đình nhà Nguyễn gia sức phá huỷ các tư liệu ghi chép về TS và bôi nhọ nhà TS nhưng vẫn có những nguồn sử liệu đáng tin cậy về TS và những chiến thắng của vua Quang Trung trước giặc ngoại xâm vẫn được hậu thế nhớ đến và ghi nhận
Đúng và rất đúng
 
Cái thứ 3 - k đúng. Vì ngành in ấn k liên quan gì nhiều tới sáng tạo tác phẩm. Đương nhiên có xưởng in thì có tác phẩm sẽ được sao chép nhiều. Nhưng Mày k có tác phẩm thì in ấn tốt để làm gì
Cái thứ 2 - từ thời Lý Trần VN k thiếu nho sinh rồi. Vả lại việc người Việt thời gian đó nói tiếng gì còn là câu hỏi, vì vua chúa nhà Trần vẫn nói tiếng Hán như người Hán bình thường. Có nghĩa là tầng lớp quan lại quý tộc có thể có khả năng sử dụng song ngữ nên khả năng sử dụng chữ Hán, tiếng Hán không là vấn đề
Cái thứ nhất - mày hiểu sai về sử quan và sử quán rồi. Bản chất vua chúa phương đông theo mô hình Nho gia ngày xưa lập ra ngự sử đài để can gián vua và ghi chép việc tốt xấu của Vua chúa, sự kiện của quốc gia. Sử quán là sử nhà nước, k phải sử tư nhân. Nên k có chuyện vua chúa chèn ép, kiểm duyệt gì cả nhé. Nhưng thời Lý Trần về trước, Phật Giáo là quốc giáo nên người ta không quan tâm việc đó, có ghi chép thì chắc chắn là có ghi chép, vì ĐVSK có chép việc đời Lý chép rất nhiều điềm mộng, điềm lành. Nhưng nó cho thấy đây giống như là Tăng quan chép sử hơn là sử quan nho giáo. Nhà nước k quan tâm nên sử quán có lẽ là bày ra cho có mà thôi
Sao mày khẳng định thời lý trần vua chúa nói tiếng Hán vậy?
 

Có thể bạn quan tâm

Top