sami88
Kích Dục Đại Sư
VỀ CÁI CHẾT CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
Sau một phần tư thế kỷ nằm một chỗ và ngồi xe lăn(1998-2023),vào ngày 24/7 vừa qua, Hoàng Phủ Ngọc Tường(HPNT), một trong những tên đồ tể khát máu trong vụ thảm sát đồng bào Huế dịp tết Mậu Thân 1968, đã trút hơi thở cuối cùng.
Cái chết của HPNT là quy luật tự nhiên của con người. Nhưng tội ác thì không chết. .
Người xưa có câu “Cái quan định luận”. Nghĩa là chỉ khi đóng nắp quan tại lại thì người đời mới có thể khen chê về cuộc đời của người ấy là tốt hay xấu, độc ác hay nhân từ.
Riêng HPNT thì không chờ đến khi chết, mà mấy chục năm nay, nhất là từ khi Intecnet vào VN, thì mọi hành động tội ác của HPNT và rất nhiều kẻ có tội với nhân dân đã được phơi bày ra ánh sáng.
Cái hèn của HPNT:Năm 1981, khi trả lời phỏng vấn cho bộ phim có tên “Việt Nam Thiên sử Truyền hình” của đạo diễn Stanley Karnow, trong đó HPNT tự tin mỉm cười và nói về những người đã chết trong vụ thảm sát ấy là “những con rắn độc”, và quân cách mạng trả thù như vậy là còn nhẹ. HPNT coi việc ông ta và đồng bọn tàn sát hơn 6 ngàn đồng bào Huế là một chiến công hiển hách của người chiến thắng.
Đến năm 2018, trọng lá thư được được đăng trong Fb của nhà văn Nguyễn Quang Lập, HPNT thú nhận: “Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim Việt Nam Thiên sử Truyền hình, để trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc”. Nghĩa là HPNT dám làm mà không dám chịu.
Sự lươn lẹo và lưu manh của HPNT còn thể hiện ở chỗ:Tuy đã thừa nhận vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế năm 1968 là có thật, nhưng lại đổ lỗi cho “quân nổi dậy”?
Điều mỉa mai là HPNT còn đưa Trời, Phật ra chứng giám mình vô tội trong vụ thảm sát. Đó không phải là khẩu khí của người cs vô thần. Lẽ ra HPNT nên nói thẳng như TH trong bài thơ Trước Krem-lin rằng: “Trời không có thiên thần/Đất không có thánh nhân/Mà chỉ nhân dân là thần thánh/Chỉ có đảng làm nên sức mạnh/Cho ta đôi cánh bay tới chân trời”… để chứng tỏ mình là người cs chân chính. Chứ không nên lúc gần chết thì “quay đầu về núi”, chứng tỏ những năm tháng theo CM của HPNT chỉ là chạy theo bã hư vinh mà thôi.
HPNT còn gian dối khi đổ cho bom Mỹ giết hại 200 người tại bệnh viện nhỏ ở Đông Ba, trong khi sự thực không có cái bệnh viện nào ở đó.
Báo chí và sách vở đã viết quá nhiều về biến cố Tết Mậu Thân năm 1968, đặc biệt là các thành phần thuộc Giáo Hội Ấn Quang đã bỏ vào chiến khu năm 1966, nay trở lại để sát hại đồng bào, trong đó có 4 tên được chú ý nhất là Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân và Nguyễn Thị Đoan Trinh.
Trong cuốn “The Vietcong Massacre at Hue” (Cuộc thảm sát ở Huế) của bà Bác Sĩ Elje Vannema xuất bản năm 1976.
Bà Elje Vannema là người có mặt ở Huế khi biến cố xẩy ra. Bà Elje Vannema sinh năm 1932 người Hà Lan, tốt nghiệp y khoa tại trường McGill University Medical School ở Canada năm 1962. Bà đã đến hoạt động y tế ở Huế từ 1965 đến 1968, có mặt tại Huế trong biến cố Tết Mậu Thân, nên đã tường thuật khá đầy đủ. Bà vừa là nhân chứng trực tiếp, vừa là sử gia, ghi chép lại một cách tường tận và tỉ mỉ các chi tiết vụ thảm sát Mậu Thân tại Huế.
Tài liệu của Bà vì vậy có tầm quan trọng, ngoài giá trị lịch sử, nó còn có giá trị của “bằng chứng”. Tài liệu này được Vintage Press, New York công bố năm 1976, sau đó được báo chí Việt ngữ tại Mỹ trích dịch đăng lại dưới tựa đề : Thảm sát Huế Tết Mậu Thân.
Theo tài liệu: Trụ sở chính của Ban An Ninh CM được đặt tại Chùa Từ Đàm. Chỉ huy các toán an ninh là Tống Hoàng Nguyên và Nguyễn Đình Bảy tự là Bảy Khiêm) thuộc Khu Ủy Trị Thiên. Tồng Hoàng Nguyên đã giao cho Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Đắc Xuân phụ trách khu Gia Hội.
Nguyễn Đắc Xuân thành lập “Đoàn Quân Nhân Sư Đoàn 1 ly khai” và “Đoàn Nghĩa Binh Cảnh Sát” để dụ các quân nhân và cảnh sát VNCH ra trình diện, rồi sau đó đưa đi thủ tiêu.
Trường Trung Học Gia Hội của Dòng Mai Khôi (Phú Xuân) được dùng làm nơi giam giữ và xét xử các thành phần bị coi là Việt gian hay phản động. Tại các phiên tòa ở đây đều do HPNT chủ tọa.Tài liệu ghi lại, hố chôn tập thể (được phát hiện cho tới thời điểm viết bút ký) gồm có 19 vùng. Căn cước một số nạn nhân, (những người còn nhận diện được), như tên tuổi, xuất xứ… được tác giả ghi chép tỉ mỉ. Đặc biệt tài liệu ghi tên 4 nhân vật có can dự vào cuộc thảm sát, gồm Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh và Nguyễn Dọc. Riêng hai ông Tường và Xuân, tác giả Alje Vannema khẳng định là mình “biết rõ”.
Theo bác sĩ Alje Vannema, HPNT phụ trách “tòa án” khu vực Tiểu chủng viện. Nguyễn Đắc Xuân phụ trách các “tòa án” khu Gia Hội:
“Tòa án ở Tiểu chủng viện do HPNT chủ trì. Anh này tốt nghiệp đại học Huế và là cựu lãnh tụ sinh viên trong Ủy Ban Phật Giáo chống chính quyền trước đây.”
Như vậy HPNT có trách nhiệm ở hố chôn tập thể thứ tư, như đã viết trong tài liệu:
“Vùng chôn thật sự thứ tư nằm sau Tiểu chủng viện, nơi dựng tòa án nhân dân. Hai hầm chứa xác ba người Việt làm việc cho tòa đại sứ Hoa Kỳ, hai xác người Mỹ: ông Miller và ông Gompertz, nhân viên USOM; và xác một giáo sư trung học người Pháp bị giết vì lầm là người Mỹ. Tất cả đều bị trói tay. Xác tìm thấy và liệm ngày 9 tháng 2. Xác hai người Mỹ và người Pháp được đưa về Đà Nẵng”.
(https://honviet.co.uk/AljeVannema_MauThan1968...)
Như vậy trong lá thư “Lời sám hối muộn màng” năm 2018 HPNT nói ông ta không có mặt tại Huế trong biến cố Mậu Thân 1968 là hoàn toàn xảo trá và gian manh và bịp bợm của một tên đồ tể khát máu.
Nay tuy rằng HPNT đã chết, nhưng HPNT không thể “bằng tâm về cõi Phật” như mong muốn. Mà người đời sẽ mãi mãi còn khắc cốt ghi xương tội ác của HPNT và đồng bọn đã gây ra, đã khắc sâu trong lòng người Việt nói chung và đồng bào Huế nói riêng, tấm bia căm thù: “Thù muôn đời muôn kiếp không tan”, đúng như truyền thống của người Việt thể hiện trong câu:“Trăm năm bia đá thì mòn/Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”.
Sau một phần tư thế kỷ nằm một chỗ và ngồi xe lăn(1998-2023),vào ngày 24/7 vừa qua, Hoàng Phủ Ngọc Tường(HPNT), một trong những tên đồ tể khát máu trong vụ thảm sát đồng bào Huế dịp tết Mậu Thân 1968, đã trút hơi thở cuối cùng.
Cái chết của HPNT là quy luật tự nhiên của con người. Nhưng tội ác thì không chết. .
Người xưa có câu “Cái quan định luận”. Nghĩa là chỉ khi đóng nắp quan tại lại thì người đời mới có thể khen chê về cuộc đời của người ấy là tốt hay xấu, độc ác hay nhân từ.
Riêng HPNT thì không chờ đến khi chết, mà mấy chục năm nay, nhất là từ khi Intecnet vào VN, thì mọi hành động tội ác của HPNT và rất nhiều kẻ có tội với nhân dân đã được phơi bày ra ánh sáng.
Cái hèn của HPNT:Năm 1981, khi trả lời phỏng vấn cho bộ phim có tên “Việt Nam Thiên sử Truyền hình” của đạo diễn Stanley Karnow, trong đó HPNT tự tin mỉm cười và nói về những người đã chết trong vụ thảm sát ấy là “những con rắn độc”, và quân cách mạng trả thù như vậy là còn nhẹ. HPNT coi việc ông ta và đồng bọn tàn sát hơn 6 ngàn đồng bào Huế là một chiến công hiển hách của người chiến thắng.
Đến năm 2018, trọng lá thư được được đăng trong Fb của nhà văn Nguyễn Quang Lập, HPNT thú nhận: “Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim Việt Nam Thiên sử Truyền hình, để trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc”. Nghĩa là HPNT dám làm mà không dám chịu.
Sự lươn lẹo và lưu manh của HPNT còn thể hiện ở chỗ:Tuy đã thừa nhận vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế năm 1968 là có thật, nhưng lại đổ lỗi cho “quân nổi dậy”?
Điều mỉa mai là HPNT còn đưa Trời, Phật ra chứng giám mình vô tội trong vụ thảm sát. Đó không phải là khẩu khí của người cs vô thần. Lẽ ra HPNT nên nói thẳng như TH trong bài thơ Trước Krem-lin rằng: “Trời không có thiên thần/Đất không có thánh nhân/Mà chỉ nhân dân là thần thánh/Chỉ có đảng làm nên sức mạnh/Cho ta đôi cánh bay tới chân trời”… để chứng tỏ mình là người cs chân chính. Chứ không nên lúc gần chết thì “quay đầu về núi”, chứng tỏ những năm tháng theo CM của HPNT chỉ là chạy theo bã hư vinh mà thôi.
HPNT còn gian dối khi đổ cho bom Mỹ giết hại 200 người tại bệnh viện nhỏ ở Đông Ba, trong khi sự thực không có cái bệnh viện nào ở đó.
Báo chí và sách vở đã viết quá nhiều về biến cố Tết Mậu Thân năm 1968, đặc biệt là các thành phần thuộc Giáo Hội Ấn Quang đã bỏ vào chiến khu năm 1966, nay trở lại để sát hại đồng bào, trong đó có 4 tên được chú ý nhất là Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân và Nguyễn Thị Đoan Trinh.
Trong cuốn “The Vietcong Massacre at Hue” (Cuộc thảm sát ở Huế) của bà Bác Sĩ Elje Vannema xuất bản năm 1976.
Bà Elje Vannema là người có mặt ở Huế khi biến cố xẩy ra. Bà Elje Vannema sinh năm 1932 người Hà Lan, tốt nghiệp y khoa tại trường McGill University Medical School ở Canada năm 1962. Bà đã đến hoạt động y tế ở Huế từ 1965 đến 1968, có mặt tại Huế trong biến cố Tết Mậu Thân, nên đã tường thuật khá đầy đủ. Bà vừa là nhân chứng trực tiếp, vừa là sử gia, ghi chép lại một cách tường tận và tỉ mỉ các chi tiết vụ thảm sát Mậu Thân tại Huế.
Tài liệu của Bà vì vậy có tầm quan trọng, ngoài giá trị lịch sử, nó còn có giá trị của “bằng chứng”. Tài liệu này được Vintage Press, New York công bố năm 1976, sau đó được báo chí Việt ngữ tại Mỹ trích dịch đăng lại dưới tựa đề : Thảm sát Huế Tết Mậu Thân.
Theo tài liệu: Trụ sở chính của Ban An Ninh CM được đặt tại Chùa Từ Đàm. Chỉ huy các toán an ninh là Tống Hoàng Nguyên và Nguyễn Đình Bảy tự là Bảy Khiêm) thuộc Khu Ủy Trị Thiên. Tồng Hoàng Nguyên đã giao cho Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Đắc Xuân phụ trách khu Gia Hội.
Nguyễn Đắc Xuân thành lập “Đoàn Quân Nhân Sư Đoàn 1 ly khai” và “Đoàn Nghĩa Binh Cảnh Sát” để dụ các quân nhân và cảnh sát VNCH ra trình diện, rồi sau đó đưa đi thủ tiêu.
Trường Trung Học Gia Hội của Dòng Mai Khôi (Phú Xuân) được dùng làm nơi giam giữ và xét xử các thành phần bị coi là Việt gian hay phản động. Tại các phiên tòa ở đây đều do HPNT chủ tọa.Tài liệu ghi lại, hố chôn tập thể (được phát hiện cho tới thời điểm viết bút ký) gồm có 19 vùng. Căn cước một số nạn nhân, (những người còn nhận diện được), như tên tuổi, xuất xứ… được tác giả ghi chép tỉ mỉ. Đặc biệt tài liệu ghi tên 4 nhân vật có can dự vào cuộc thảm sát, gồm Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh và Nguyễn Dọc. Riêng hai ông Tường và Xuân, tác giả Alje Vannema khẳng định là mình “biết rõ”.
Theo bác sĩ Alje Vannema, HPNT phụ trách “tòa án” khu vực Tiểu chủng viện. Nguyễn Đắc Xuân phụ trách các “tòa án” khu Gia Hội:
“Tòa án ở Tiểu chủng viện do HPNT chủ trì. Anh này tốt nghiệp đại học Huế và là cựu lãnh tụ sinh viên trong Ủy Ban Phật Giáo chống chính quyền trước đây.”
Như vậy HPNT có trách nhiệm ở hố chôn tập thể thứ tư, như đã viết trong tài liệu:
“Vùng chôn thật sự thứ tư nằm sau Tiểu chủng viện, nơi dựng tòa án nhân dân. Hai hầm chứa xác ba người Việt làm việc cho tòa đại sứ Hoa Kỳ, hai xác người Mỹ: ông Miller và ông Gompertz, nhân viên USOM; và xác một giáo sư trung học người Pháp bị giết vì lầm là người Mỹ. Tất cả đều bị trói tay. Xác tìm thấy và liệm ngày 9 tháng 2. Xác hai người Mỹ và người Pháp được đưa về Đà Nẵng”.
(https://honviet.co.uk/AljeVannema_MauThan1968...)
Như vậy trong lá thư “Lời sám hối muộn màng” năm 2018 HPNT nói ông ta không có mặt tại Huế trong biến cố Mậu Thân 1968 là hoàn toàn xảo trá và gian manh và bịp bợm của một tên đồ tể khát máu.
Nay tuy rằng HPNT đã chết, nhưng HPNT không thể “bằng tâm về cõi Phật” như mong muốn. Mà người đời sẽ mãi mãi còn khắc cốt ghi xương tội ác của HPNT và đồng bọn đã gây ra, đã khắc sâu trong lòng người Việt nói chung và đồng bào Huế nói riêng, tấm bia căm thù: “Thù muôn đời muôn kiếp không tan”, đúng như truyền thống của người Việt thể hiện trong câu:“Trăm năm bia đá thì mòn/Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”.