Live VỀ CÁI CHẾT CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG TÊN ĐỒ TỂ MẬU THÂN HUẾ 1968

sami88

Kích Dục Đại Sư
VỀ CÁI CHẾT CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Sau một phần tư thế kỷ nằm một chỗ và ngồi xe lăn(1998-2023),vào ngày 24/7 vừa qua, Hoàng Phủ Ngọc Tường(HPNT), một trong những tên đồ tể khát máu trong vụ thảm sát đồng bào Huế dịp tết Mậu Thân 1968, đã trút hơi thở cuối cùng.

Cái chết của HPNT là quy luật tự nhiên của con người. Nhưng tội ác thì không chết. .

Người xưa có câu “Cái quan định luận”. Nghĩa là chỉ khi đóng nắp quan tại lại thì người đời mới có thể khen chê về cuộc đời của người ấy là tốt hay xấu, độc ác hay nhân từ.

Riêng HPNT thì không chờ đến khi chết, mà mấy chục năm nay, nhất là từ khi Intecnet vào VN, thì mọi hành động tội ác của HPNT và rất nhiều kẻ có tội với nhân dân đã được phơi bày ra ánh sáng.

Cái hèn của HPNT:Năm 1981, khi trả lời phỏng vấn cho bộ phim có tên “Việt Nam Thiên sử Truyền hình” của đạo diễn Stanley Karnow, trong đó HPNT tự tin mỉm cười và nói về những người đã chết trong vụ thảm sát ấy là “những con rắn độc”, và quân cách mạng trả thù như vậy là còn nhẹ. HPNT coi việc ông ta và đồng bọn tàn sát hơn 6 ngàn đồng bào Huế là một chiến công hiển hách của người chiến thắng.

Đến năm 2018, trọng lá thư được được đăng trong Fb của nhà văn Nguyễn Quang Lập, HPNT thú nhận: “Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim Việt Nam Thiên sử Truyền hình, để trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc”. Nghĩa là HPNT dám làm mà không dám chịu.

Sự lươn lẹo và lưu manh của HPNT còn thể hiện ở chỗ:Tuy đã thừa nhận vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế năm 1968 là có thật, nhưng lại đổ lỗi cho “quân nổi dậy”?

Điều mỉa mai là HPNT còn đưa Trời, Phật ra chứng giám mình vô tội trong vụ thảm sát. Đó không phải là khẩu khí của người cs vô thần. Lẽ ra HPNT nên nói thẳng như TH trong bài thơ Trước Krem-lin rằng: “Trời không có thiên thần/Đất không có thánh nhân/Mà chỉ nhân dân là thần thánh/Chỉ có đảng làm nên sức mạnh/Cho ta đôi cánh bay tới chân trời”… để chứng tỏ mình là người cs chân chính. Chứ không nên lúc gần chết thì “quay đầu về núi”, chứng tỏ những năm tháng theo CM của HPNT chỉ là chạy theo bã hư vinh mà thôi.

HPNT còn gian dối khi đổ cho bom Mỹ giết hại 200 người tại bệnh viện nhỏ ở Đông Ba, trong khi sự thực không có cái bệnh viện nào ở đó.

Báo chí và sách vở đã viết quá nhiều về biến cố Tết Mậu Thân năm 1968, đặc biệt là các thành phần thuộc Giáo Hội Ấn Quang đã bỏ vào chiến khu năm 1966, nay trở lại để sát hại đồng bào, trong đó có 4 tên được chú ý nhất là Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân và Nguyễn Thị Đoan Trinh.
Trong cuốn “The Vietcong Massacre at Hue” (Cuộc thảm sát ở Huế) của bà Bác Sĩ Elje Vannema xuất bản năm 1976.

Bà Elje Vannema là người có mặt ở Huế khi biến cố xẩy ra. Bà Elje Vannema sinh năm 1932 người Hà Lan, tốt nghiệp y khoa tại trường McGill University Medical School ở Canada năm 1962. Bà đã đến hoạt động y tế ở Huế từ 1965 đến 1968, có mặt tại Huế trong biến cố Tết Mậu Thân, nên đã tường thuật khá đầy đủ. Bà vừa là nhân chứng trực tiếp, vừa là sử gia, ghi chép lại một cách tường tận và tỉ mỉ các chi tiết vụ thảm sát Mậu Thân tại Huế.

Tài liệu của Bà vì vậy có tầm quan trọng, ngoài giá trị lịch sử, nó còn có giá trị của “bằng chứng”. Tài liệu này được Vintage Press, New York công bố năm 1976, sau đó được báo chí Việt ngữ tại Mỹ trích dịch đăng lại dưới tựa đề : Thảm sát Huế Tết Mậu Thân.

Theo tài liệu: Trụ sở chính của Ban An Ninh CM được đặt tại Chùa Từ Đàm. Chỉ huy các toán an ninh là Tống Hoàng Nguyên và Nguyễn Đình Bảy tự là Bảy Khiêm) thuộc Khu Ủy Trị Thiên. Tồng Hoàng Nguyên đã giao cho Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Đắc Xuân phụ trách khu Gia Hội.

Nguyễn Đắc Xuân thành lập “Đoàn Quân Nhân Sư Đoàn 1 ly khai” và “Đoàn Nghĩa Binh Cảnh Sát” để dụ các quân nhân và cảnh sát VNCH ra trình diện, rồi sau đó đưa đi thủ tiêu.

Trường Trung Học Gia Hội của Dòng Mai Khôi (Phú Xuân) được dùng làm nơi giam giữ và xét xử các thành phần bị coi là Việt gian hay phản động. Tại các phiên tòa ở đây đều do HPNT chủ tọa.Tài liệu ghi lại, hố chôn tập thể (được phát hiện cho tới thời điểm viết bút ký) gồm có 19 vùng. Căn cước một số nạn nhân, (những người còn nhận diện được), như tên tuổi, xuất xứ… được tác giả ghi chép tỉ mỉ. Đặc biệt tài liệu ghi tên 4 nhân vật có can dự vào cuộc thảm sát, gồm Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh và Nguyễn Dọc. Riêng hai ông Tường và Xuân, tác giả Alje Vannema khẳng định là mình “biết rõ”.
Theo bác sĩ Alje Vannema, HPNT phụ trách “tòa án” khu vực Tiểu chủng viện. Nguyễn Đắc Xuân phụ trách các “tòa án” khu Gia Hội:
“Tòa án ở Tiểu chủng viện do HPNT chủ trì. Anh này tốt nghiệp đại học Huế và là cựu lãnh tụ sinh viên trong Ủy Ban Phật Giáo chống chính quyền trước đây.”

Như vậy HPNT có trách nhiệm ở hố chôn tập thể thứ tư, như đã viết trong tài liệu:
“Vùng chôn thật sự thứ tư nằm sau Tiểu chủng viện, nơi dựng tòa án nhân dân. Hai hầm chứa xác ba người Việt làm việc cho tòa đại sứ Hoa Kỳ, hai xác người Mỹ: ông Miller và ông Gompertz, nhân viên USOM; và xác một giáo sư trung học người Pháp bị giết vì lầm là người Mỹ. Tất cả đều bị trói tay. Xác tìm thấy và liệm ngày 9 tháng 2. Xác hai người Mỹ và người Pháp được đưa về Đà Nẵng”.
(https://honviet.co.uk/AljeVannema_MauThan1968...)

Như vậy trong lá thư “Lời sám hối muộn màng” năm 2018 HPNT nói ông ta không có mặt tại Huế trong biến cố Mậu Thân 1968 là hoàn toàn xảo trá và gian manh và bịp bợm của một tên đồ tể khát máu.

Nay tuy rằng HPNT đã chết, nhưng HPNT không thể “bằng tâm về cõi Phật” như mong muốn. Mà người đời sẽ mãi mãi còn khắc cốt ghi xương tội ác của HPNT và đồng bọn đã gây ra, đã khắc sâu trong lòng người Việt nói chung và đồng bào Huế nói riêng, tấm bia căm thù: “Thù muôn đời muôn kiếp không tan”, đúng như truyền thống của người Việt thể hiện trong câu:“Trăm năm bia đá thì mòn/Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”.

XGC4g8g.jpeg
 
VỀ CÁI CHẾT CỦA HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Sau một phần tư thế kỷ nằm một chỗ và ngồi xe lăn(1998-2023),vào ngày 24/7 vừa qua, Hoàng Phủ Ngọc Tường(HPNT), một trong những tên đồ tể khát máu trong vụ thảm sát đồng bào Huế dịp tết Mậu Thân 1968, đã trút hơi thở cuối cùng.

Cái chết của HPNT là quy luật tự nhiên của con người. Nhưng tội ác thì không chết. .

Người xưa có câu “Cái quan định luận”. Nghĩa là chỉ khi đóng nắp quan tại lại thì người đời mới có thể khen chê về cuộc đời của người ấy là tốt hay xấu, độc ác hay nhân từ.

Riêng HPNT thì không chờ đến khi chết, mà mấy chục năm nay, nhất là từ khi Intecnet vào VN, thì mọi hành động tội ác của HPNT và rất nhiều kẻ có tội với nhân dân đã được phơi bày ra ánh sáng.

Cái hèn của HPNT:Năm 1981, khi trả lời phỏng vấn cho bộ phim có tên “Việt Nam Thiên sử Truyền hình” của đạo diễn Stanley Karnow, trong đó HPNT tự tin mỉm cười và nói về những người đã chết trong vụ thảm sát ấy là “những con rắn độc”, và quân cách mạng trả thù như vậy là còn nhẹ. HPNT coi việc ông ta và đồng bọn tàn sát hơn 6 ngàn đồng bào Huế là một chiến công hiển hách của người chiến thắng.

Đến năm 2018, trọng lá thư được được đăng trong Fb của nhà văn Nguyễn Quang Lập, HPNT thú nhận: “Sai lầm của tôi là nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim Việt Nam Thiên sử Truyền hình, để trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu Thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc”. Nghĩa là HPNT dám làm mà không dám chịu.

Sự lươn lẹo và lưu manh của HPNT còn thể hiện ở chỗ:Tuy đã thừa nhận vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế năm 1968 là có thật, nhưng lại đổ lỗi cho “quân nổi dậy”?

Điều mỉa mai là HPNT còn đưa Trời, Phật ra chứng giám mình vô tội trong vụ thảm sát. Đó không phải là khẩu khí của người cs vô thần. Lẽ ra HPNT nên nói thẳng như TH trong bài thơ Trước Krem-lin rằng: “Trời không có thiên thần/Đất không có thánh nhân/Mà chỉ nhân dân là thần thánh/Chỉ có đảng làm nên sức mạnh/Cho ta đôi cánh bay tới chân trời”… để chứng tỏ mình là người cs chân chính. Chứ không nên lúc gần chết thì “quay đầu về núi”, chứng tỏ những năm tháng theo CM của HPNT chỉ là chạy theo bã hư vinh mà thôi.

HPNT còn gian dối khi đổ cho bom Mỹ giết hại 200 người tại bệnh viện nhỏ ở Đông Ba, trong khi sự thực không có cái bệnh viện nào ở đó.

Báo chí và sách vở đã viết quá nhiều về biến cố Tết Mậu Thân năm 1968, đặc biệt là các thành phần thuộc Giáo Hội Ấn Quang đã bỏ vào chiến khu năm 1966, nay trở lại để sát hại đồng bào, trong đó có 4 tên được chú ý nhất là Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân và Nguyễn Thị Đoan Trinh.
Trong cuốn “The Vietcong Massacre at Hue” (Cuộc thảm sát ở Huế) của bà Bác Sĩ Elje Vannema xuất bản năm 1976.

Bà Elje Vannema là người có mặt ở Huế khi biến cố xẩy ra. Bà Elje Vannema sinh năm 1932 người Hà Lan, tốt nghiệp y khoa tại trường McGill University Medical School ở Canada năm 1962. Bà đã đến hoạt động y tế ở Huế từ 1965 đến 1968, có mặt tại Huế trong biến cố Tết Mậu Thân, nên đã tường thuật khá đầy đủ. Bà vừa là nhân chứng trực tiếp, vừa là sử gia, ghi chép lại một cách tường tận và tỉ mỉ các chi tiết vụ thảm sát Mậu Thân tại Huế.

Tài liệu của Bà vì vậy có tầm quan trọng, ngoài giá trị lịch sử, nó còn có giá trị của “bằng chứng”. Tài liệu này được Vintage Press, New York công bố năm 1976, sau đó được báo chí Việt ngữ tại Mỹ trích dịch đăng lại dưới tựa đề : Thảm sát Huế Tết Mậu Thân.

Theo tài liệu: Trụ sở chính của Ban An Ninh CM được đặt tại Chùa Từ Đàm. Chỉ huy các toán an ninh là Tống Hoàng Nguyên và Nguyễn Đình Bảy tự là Bảy Khiêm) thuộc Khu Ủy Trị Thiên. Tồng Hoàng Nguyên đã giao cho Hoàng Phủ Ngọc Tường và Nguyễn Đắc Xuân phụ trách khu Gia Hội.

Nguyễn Đắc Xuân thành lập “Đoàn Quân Nhân Sư Đoàn 1 ly khai” và “Đoàn Nghĩa Binh Cảnh Sát” để dụ các quân nhân và cảnh sát VNCH ra trình diện, rồi sau đó đưa đi thủ tiêu.

Trường Trung Học Gia Hội của Dòng Mai Khôi (Phú Xuân) được dùng làm nơi giam giữ và xét xử các thành phần bị coi là Việt gian hay phản động. Tại các phiên tòa ở đây đều do HPNT chủ tọa.Tài liệu ghi lại, hố chôn tập thể (được phát hiện cho tới thời điểm viết bút ký) gồm có 19 vùng. Căn cước một số nạn nhân, (những người còn nhận diện được), như tên tuổi, xuất xứ… được tác giả ghi chép tỉ mỉ. Đặc biệt tài liệu ghi tên 4 nhân vật có can dự vào cuộc thảm sát, gồm Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh và Nguyễn Dọc. Riêng hai ông Tường và Xuân, tác giả Alje Vannema khẳng định là mình “biết rõ”.
Theo bác sĩ Alje Vannema, HPNT phụ trách “tòa án” khu vực Tiểu chủng viện. Nguyễn Đắc Xuân phụ trách các “tòa án” khu Gia Hội:
“Tòa án ở Tiểu chủng viện do HPNT chủ trì. Anh này tốt nghiệp đại học Huế và là cựu lãnh tụ sinh viên trong Ủy Ban Phật Giáo chống chính quyền trước đây.”

Như vậy HPNT có trách nhiệm ở hố chôn tập thể thứ tư, như đã viết trong tài liệu:
“Vùng chôn thật sự thứ tư nằm sau Tiểu chủng viện, nơi dựng tòa án nhân dân. Hai hầm chứa xác ba người Việt làm việc cho tòa đại sứ Hoa Kỳ, hai xác người Mỹ: ông Miller và ông Gompertz, nhân viên USOM; và xác một giáo sư trung học người Pháp bị giết vì lầm là người Mỹ. Tất cả đều bị trói tay. Xác tìm thấy và liệm ngày 9 tháng 2. Xác hai người Mỹ và người Pháp được đưa về Đà Nẵng”.
(https://honviet.co.uk/AljeVannema_MauThan1968...)

Như vậy trong lá thư “Lời sám hối muộn màng” năm 2018 HPNT nói ông ta không có mặt tại Huế trong biến cố Mậu Thân 1968 là hoàn toàn xảo trá và gian manh và bịp bợm của một tên đồ tể khát máu.

Nay tuy rằng HPNT đã chết, nhưng HPNT không thể “bằng tâm về cõi Phật” như mong muốn. Mà người đời sẽ mãi mãi còn khắc cốt ghi xương tội ác của HPNT và đồng bọn đã gây ra, đã khắc sâu trong lòng người Việt nói chung và đồng bào Huế nói riêng, tấm bia căm thù: “Thù muôn đời muôn kiếp không tan”, đúng như truyền thống của người Việt thể hiện trong câu:“Trăm năm bia đá thì mòn/Nghìn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”.

XGC4g8g.jpeg
Ông này đặt tên cho dòng sông đây à
 
Mặt th này đúng chất ******** gộc. K tàn ác k thể làm ******** được. Dm
Th này phải đúc tượng như vợ chồng Tần Cối để người đời phỉ bán, phán xét ngàn đời
 
Khổ nổi từ đó là từ chúng nó gọi lính VNCH, những người làm công quyền trong chế độ VNCH, còn những thằng đồ tể như thằng này thì chúng nó lại gọi là anh hùng nhân dân, thế mới hài
cả 2 phe đéo ai gọi thằng ngọc tường là anh hùng cả fen nhé
 
Xưa gọi là gì nhỉ ? À bọn ác ôn, nợ máu nhơn dơn
Khổ nổi từ đó là từ chúng nó gọi lính VNCH, những người làm công quyền trong chế độ VNCH, còn những thằng đồ tể như thằng này thì chúng nó lại gọi là anh hùng nhân dân, thế mới hài
Thua thì chịu thôi, nhưng sau này sụp đổ thì lịch sử sẽ được viết lại.
 
Hoàng Phủ Ngọc Tường...
Sau Thế chiến Thứ hai, nhân loại đã sử dụng chung nhiều thuật ngữ để nói về tội ác của con người: Diệt chủng (Genocide), Thanh trừng chính trị (Politicide), Giết người thảm sát (Democide), Tội ác chống lại nhân loại (Crime against humanity), Thanh trừng giai cấp (Classicide), Khủng bố (Terror), Giết người hàng loạt (Mass killings)...Sự kiện Thảm sát Tết Mậu Thân 1968 tại Huế đã được liệt vào danh mục kép: Democide - Mass killings. Bài viết này trích từ góc nhìn của một người trong cuộc, về vết chém hoại thư trên thân thế của Hoàng Phủ Ngọc Tường:
Anh Hồ Thanh sinh năm 1943 tại Huế. Sở đắc song kiếm Hán Nôm và Hội họa tại Đại học Văn khoa và Mỹ thuật Huế thập niên 60. Văn bằng, chứng chỉ tốt nghiệp của Anh, ghi tên theo Thẻ Sinh viên là Hồ Tịnh Tình.
Hồ Thanh là Sinh viên - Phật tử tích cực tham gia phong trào chống chính phủ VNCH, liên tục qua các năm cao trào 1963 - 1965 - 1966. Khi bị chính quyền truy bắt, Hồ Thanh một trong số ít Phật tử được Thầy Thích Trí Quang cho ẩn trú tại "căn cứ địa" Ấn Quang. Với focus cận ảnh, Anh đã ghi được chân dung Thầy Thích Trí Quang, khi hóa thân thực hiện Tư tưởng nhập thế của Trần Nhân Tông trên bàn cờ chính trị.
Hồ Thanh là Đội trưởng của một trong ba đội Thanh niên Tuyên truyền do Thành ủy Huế thành lập và hoạt động trong Tp Huế, suốt 26 ngày Việt Cộng chiếm giữ trong Tết Mậu Thân 68. Anh là chứng nhân bi tráng của trận chiến khốc liệt và tang tóc này. Sau đó, được điều động ra Hà Nội, bi nhẫn hòa nhập hệ Tuyên giáo Đảng, cheo leo giữa phần hồn của một Trí thức trẻ thuộc hệ Giáo dục Nhân bản - Dân tộc - Khai phóng của miền Nam và thân phận của công dân trong thể chế độc Đảng. Rồi 1975, theo quán tính của lịch sử, Hồ Thanh về Sài gòn. Nhận nhiều chức vụ trong hệ Tuyên giáo, song song là Giảng viên Khoa Báo chí, nương nghề Họa sĩ vẽ tranh để chờ hưu sống ẩn.
Khi về già, đau đớn nhìn lại lý tưởng thời Sinh viên - Phật tử của mình, Hồ Thanh đã hình dung:
“Tôi cố leo lên những bực cấp để đến thành La mã, mong được nhìn thấy César và biết đâu được nhìn vú mông nàng Cléopâtre. Sau nhiều năm miệt mài tôi đến đích. Nhưng không phải thành La mã, không phải núi Olympe, chỉ bức tường cao giăng đầy biểu ngữ và bức tượng khỏa thân hai chân chổng ngược, bên dưới có biển đề “Ở đây cấm đái”, “Cấm tụ tập đông người khiếu kiện”.
Hồ Thanh đã cúi đầu thống hối trước Alexis de Tocqueville, vị Triết gia đã cảnh báo từ thế kỷ 19, về một tầng dân chúng có lý tưởng về Tự do của Con Người, nhưng bị các chủ thuyết khác lừa mị, ngây thơ phá hoại nền tảng của thể chế Dân chủ. "Tôi và một số thành viên trong các phong trào chống chế độ VNCH là nạn nhân của cái bẫy sập lịch sử".
Khi được hỏi về vai trò của Hoàng Phủ Ngọc Tường (HPNT) trong cuộc Thảm sát Huế - Mậu Thân 68, Anh nghiêm cẩn, bùi ngùi dẫn giải:
"Tôi xác định HPNT không về Huế trong suốt 26 ngày tôi ở đó. HPNT cũng không thể tham gia cuộc thảm sát bi thảm này bằng sự chỉ đạo từ xa. Bởi lúc ấy HPNT chưa là Đảng viên. Chỉ được khoác chức danh Tổng Thư ký của một tổ chức phi quyền lực cấp Tỉnh, Thành, nhằm lộng giả tính Nhân dân...Với tầm vóc của chiến dịch Tết Mậu Thân 68, HPNT không thể được luận bàn kế sách khởi động - tấn công - kết thúc.
Vết chém bắt đầu hoại thư sau khi WGBH-TV Boston công bố đoạn phim “Interview with Hoang Phu Ngoc Tuong" ngày 29 tháng 2, 1982.
Người trí thức sẽ trở thành tên biến thái khi hình thành 2 tính cách: Ngã mạn và Cuồng tín. HPNT biết rõ điều này. Nhưng do là một người Nghiện Danh, khi rơi vào cái bẫy ma túy quyền lực, trong đoạn phim phỏng vấn, HPNT đã tự hóa vai diễn như một tên đồng Thủ phạm, từ nội dung trả lời ranh mãnh, phản nhân văn, đến ngôn ngữ cơ thể đanh ác, hiểm độc...
HPNT không thể giết người. Trong một buổi caphe thời sinh viên "Xuống đường", chúng tôi đã cùng tâm đắc phân cảnh của tác phẩm Điện ảnh: Giờ thứ 25, khoảnh khắc Nhà văn Tây phương Constantin Virgil Gheorghiu, đã thác lời cho Mục sư Koruga dẫn danh ngôn của Lão Tử, Đông phương: "Thắng nhi bất mỹ. Nhi mỹ chi giả. Thị lạc sát nhân. Phù lạc sát nhân giả. Tắc bất khả dĩ đắc chí ư thiên hạ hĩ". Chiến thắng trong chiến tranh có gì là đáng ca ngợi, khi con đường dẫn đến đài vinh quang đầy Tội ác...Tôi đoan chắc: Hoàng Phủ Ngọc Tường không thể là Kẻ sát nhân. HPNT không thể là Tên giết người...".
FB Thịnh Nguyễn Lương.

Bọn này ác thì miễn bàn, còn tay phạm suân ẩn nữa, tiếp xúc mọi giới thạo tin mà nó vẫn làm tôi tớ cho lũ giết người man rợ, giờ chắc đọa a tì tầng 20
Sau 75 bị xích như xích chó. :vozvn (17)::vozvn (17):
 
Hồi cấp 3 môn Ngữ Văn nhồi bài văn "Ai đã đặt tên cho dòng sông" của lão này, vừa học vừa mắc ỉa vl
Thăng này gốc Bich khê xã Triệu long Triêụ phong Quảng trị
Thằng em là Hoàng phủ ngọc Phan
Biến 68 mậu thân
Hai anh em nó hoạt động cho cọng sản miền Bắc
Đã giết bảo nhiêu là người công giáo QT và Huế

Cọp chết để gia
Còn nó để tiếng muôn đời
 
Dạo này tự dưng trên reels lại hiện mấy phân đoạn của phim ván bài lật ngửa. Hóa ra cấp trung tá quân đội của vnch quyền to vl. Làm tận tỉnh trưởng luôn.
 
Mặt này đéo ác hơi phí. :doubt:
hoang-phu-ngoc-tuong-2-7100-1690344416.jpg
thời chiến ai cũng thích tuyển mấy thằng như vậy, giống như cái loại phàn khoái nếu ko có CT thì chỉ là loại ngu si phá làng phá xóm, có chiến tranh thì thành ngay dũng tướng


Hpn Tường - Hpn Phan là bạn thân của Trịnh Công Sơn
TCS cũng đã bán linh hồn cho quỷ đỏ.. Sau Năm 1975 TCS đã từng có mặt trong nhiều buổi đấu tố giết hại đồng bào. Ông Huỳnh Tấn Mẫm và nhiều nhiều đứa khác đã từng như thế. Sau Năm 1975 Chúng đã bị vắt chanh, bỏ vỏ.. Ngồi một chỗ uống trà.. suy ngẫm về tội loi và không sáng tác đc một tác phẩm nào hay nữa (TCS).. Khi biết đc sự thật Tôi đã kinh tởm và tẩy chay nhạc của Ông TCS.. Thế mà GĐ Ông vẫn lap CLB.
 
Dạo này tự dưng trên reels lại hiện mấy phân đoạn của phim ván bài lật ngửa. Hóa ra cấp trung tá quân đội của vnch quyền to vl. Làm tận tỉnh trưởng luôn.
Cấp Tá còn cho quân đi đảo chánh được nữa là.
Còn Tá với Tướng của Việt Cộng đéo có quyền đâu? :vozvn (17):
:vozvn (17):
 
Sơn "liệt dương" là dạng cơ hội chính trị, gió chiều nào xoay chiều ấy.
Hpn Tường - Hpn Phan là bạn thân của Trịnh Công Sơn
TCS cũng đã bán linh hồn cho quỷ đỏ.. Sau Năm 1975 TCS đã từng có mặt trong nhiều buổi đấu tố giết hại đồng bào. Ông Huỳnh Tấn Mẫm và nhiều nhiều đứa khác đã từng như thế. Sau Năm 1975 Chúng đã bị vắt chanh, bỏ vỏ.. Ngồi một chỗ uống trà.. suy ngẫm về tội loi và không sáng tác đc một tác phẩm nào hay nữa (TCS).. Khi biết đc sự thật Tôi đã kinh tởm và tẩy chay nhạc của Ông TCS.. Thế mà GĐ Ông vẫn lap CLB.
 

Có thể bạn quan tâm

Top