Việt Nam và các nước châu Á vì sao lại có xu hướng đào tạo học sinh thành các cổ máy giải bài tập?

K có lý thuyết thì lấy cái bđ ra mà thực hành à? Còn có áp dụng đc nó vào thực tế k thì n là chuyện khác tùy tình hình cơ sở vật chất nữa
 
Zakaria viết về giáo dục
Trong khi nước Mỹ kinh ngạc trước kỹ năng thi cử của châu Á, thì các nước châu Á lại lặn lội đến Mỹ để tìm hiểu cách làm thế nào để khiến con cái mình tư duy cho tốt
 
Vấn đề ở mỹ là dạy cách tư duy và tăng sức tưởng tượng vì với họ đó mới là mấu chốt kích thích sự tò mò và khi có sự tò mò thì trăm ngàn kiến thức cũng như hạt muối bỏ bể tự khắc con người có động lực học nó

Còn ở VN dạy nhiều kiến thức căn bản nhằm làm nền cho sức tưởng tượng bay cao nhưng vô hình chung đã lấp đầy và nhốt dưới nền kiến thức vì vơi học sinh đó là áp lực các kỳ thi từ thầy cô và gia đình + bạn bè, nó khiến các bậc phụ huynh định nghĩa tương lai không học là ăn đầu buồi ăn cứt hết

Rồi khi ra trường lạiđối mặt với cơn sóng kinh nghiệm làmviệc và phần đông đều hiểu sai là kinh nghiệm chuyên môn
 
Không phải do họ ngu đâu, nền tảng văn hoá nó vậy, tất cả bắt nguồn từ nền tảng chính trị. Các nước phương Tây từ vài trăm năm trước đã có nền chính trị tự do, tự do quan điểm, suy nghĩ, tôn giáo, nên lối suy nghĩ tự do, phóng khoáng, thúc đẩy sự sáng tạo. Nền tảng chính trị châu á luôn kìm kẹp, nên mày không được phép nghĩ lung tung, nói lung tung, tôn thờ lung tung. Bị hạn chế trong cũi như vậy, thì chỉ có quanh quẩn lối mòn đi làm thợ để phát triển bản thân thôi chứ biết làm sao. Nó là duyên phận, là cái vòng luẩn quẩn. Đời trước như vậy, sẽ dậy đời sau phải như vậy. Sẽ dậy là nói sai, nghĩ lệch, sẽ mang hoạ vào thân, nói sai, nghĩ lệch sẽ bị trừng phạt. Tất nhiên bây giờ có cải thiện nhiều rồi, nhưng cái chóp bu mà không cởi mở, thì vẫn là tư duy giam hãm.
 
Vấn đề ở mỹ là dạy cách tư duy và tăng sức tưởng tượng vì với họ đó mới là mấu chốt kích thích sự tò mò và khi có sự tò mò thì trăm ngàn kiến thức cũng như hạt muối bỏ bể tự khắc con người có động lực học nó

Còn ở VN dạy nhiều kiến thức căn bản nhằm làm nền cho sức tưởng tượng bay cao nhưng vô hình chung đã lấp đầy và nhốt dưới nền kiến thức vì vơi học sinh đó là áp lực các kỳ thi từ thầy cô và gia đình + bạn bè, nó khiến các bậc phụ huynh định nghĩa tương lai không học là ăn đầu buồi ăn cứt hết

Rồi khi ra trường lạiđối mặt với cơn sóng kinh nghiệm làmviệc và phần đông đều hiểu sai là kinh nghiệm chuyên môn

HỌC ! HỌC NỮA !! HỌC MÃI !!! HỌC ĐẾN CHẾT !!!! (Lê văn Nin )
ĐI ĐẾN TẬN CÙNG CỦA SỰ HỌC !!!!! ???? (Trương Tấn Sang )

HỌC CÁI GIỀ ???
- Học chủ nghĩa MÁC – LÊ.
HỌC CÁI GIỀ ???
- Học đường lối cách mạng của đảng ta
HỌC CÁI GIẾ ???
- Học tư tưởng HCM
HỌC CÁI GIỀ ???
- Học chống tham nhũng

HỌC ĐỂ LÀM GIỀ ???
-Học để làm quan
 
Học trâu bò thế nên sức chiến đấu với cạnh tranh mới hơn đc Tây lông đấy mấy thằng ml ạ
 
Học trâu bò thế nên sức chiến đấu với cạnh tranh mới hơn đc Tây lông đấy mấy thằng ml ạ
cớ j m lại lôi t vô?

Bs tâm thần nói:
nếu sống trong một môi trường toàn người điên, nếu ta ko điên thì ta chính là người điên trong mắt những người đã điên!
 
Richard Feymann và giáo dục ở Brasil


Giảng đường đã đầy người. Tôi bắt đầu bằng việc định nghĩa Vật lý là sự thấu hiểu những hành vi của thiên nhiên. Rồi tôi hỏi, “Vì sao lại cần dạy Vật lý? Tất nhiên, chẳng có nước nào có thể phát triển được nếu không… yak, yak, yak.” Mọi người đều gật gù vì tôi hiểu và nói đúng ý họ.

Rồi tôi nói, “Nhưng, thật vô lý, tại sao lại phải thấy mình có nghĩa vụ tranh đua với các quốc gia khác? Chúng ta cần dạy và học Vật lý vì một lý do khác, một lý do hợp lý hơn; không chỉ vì những nước khác.” Rồi tôi nói về ứng dụng của Vật lý, và đóng góp của nó vào tiến bộ của loài người. Tôi thật sự thử thách họ một chút.

Rồi tôi nói, “Mục đích chính của buổi nói chuyện hôm nay là để quý vị biết rằng không có một môn Vật lý nào hiện đang được dạy ở Brazil cả!
Tôi có thể thấy mọi người băn khoăn, suy nghĩ, “Sao cơ? Không môn nào ư? Thật không hiểu nổi! Chúng ta dạy tất cả những môn đó mà.”

Và tôi kể rằng một trong những ấn tượng đầu tiên khi tôi đến Brazil là lúc tôi thấy nhiều học sinh tiểu học đứng ở nhà sách tìm mua sách Vật lý. Có thật nhiều trẻ em được học vật lý ở Brazil, và học từ sớm hơn hẳn so với trẻ em ở Mỹ, vậy thì thật ngạc nhiên là bạn không thể tìm được mấy nhà vật lý ở Brazil — tại sao vậy? Vô số học sinh học hành chăm chỉ, và chẳng mang lại cái gì cả.

Rồi tôi đưa ra một ví dụ so sánh với một nhà Hy Lạp học yêu tiếng Hy Lạp, ông biết rằng ở nước mình chẳng có mấy học sinh học tiếng Hy Lạp. Rồi ông đến một nước khác và vui mừng nhận ra ai ai cũng học tiếng Hy Lạp — từ khi còn là học sinh tiểu học. Ông đến kỳ thi của một sinh viên chuẩn bị lấy bằng tiếng Hy Lạp, và hỏi, “Đâu là những quan điểm của Socrates về mối liên hệ giữa Chân lý và Cái đẹp?” — sinh viên kia không trả lời được. Rồi ông hỏi, “Socrates đã nói gì với Plato vào buổi thuyết giảng thứ ba?” Sinh viên kia bật dậy và trả lời — cậu ta nói vanh vách mọi thứ, từng từ một mà Socrates đã nói, bằng thứ tiếng Hy Lạp chỉnh chu.

Nhưng những gì Socrates nói vào buổi thuyết giảng thứ ba chính là nối liên hệ giữa Chân lý và Cái đẹp!

Vị học giả đã khám phá ra rằng những sinh viên ở nước này ban đầu học tiếng Hy Lạp để đánh vần từng chữ, rồi từng từ, rồi học câu và đoạn văn. Họ có thể trích dẫn từng từ Socrates đã nói, mà không hề nhận ra những từ Hy Lạp đó thực chất mang ý nghĩa gì. Đối với những sinh viên, tiếng Hy Lạp cũng chỉ như là thứ âm thanh nhân tạo nào đó. Chẳng có ai dịch những từ này ra để họ hiểu.

Tôi nói, “Đó là cảm nhận của tôi, khi tôi thấy các vị dạy ‘Vật lý’ ở Brazil.” (Một cú sốc, ha?)

Rồi tôi cầm lên một quyển sách giáo khoa họ đang dùng. “Chẳng có kết quả thí nghiệm nào được đề cập trong sách cả, trừ một chỗ có vẽ một trái banh đang lăn trên mặt phẳng nghiêng, sách ghi trái banh sẽ lăn được bao xa trong một giây, hai giây, ba giây, v.v. Những con số ẩn chứa “lỗi” trong chúng — tức là, nếu bạn nhìn vào chúng, bạn nghĩ rằng bạn đang nhìn vào kết quả thí nghiệm, vì thật ra những số này hơi lớn hơn hoặc nhỏ hơn kết quả lý thuyết. Sách còn viết cả về chỉnh sửa sai số — rất hay. Vấn đề là, khi bạn tính giá trị của gia tốc từ những con số này, bạn sẽ được kết quả đúng. Nhưng một trái banh lăn trên mặt phẳng nghiêng thực sự sẽ chứa quán tính làm cho nó quay, và nếu bạn làm thí nghiệm thì sẽ chỉ thu được năm phần bảy của kết quả đúng, bởi vì một phần năng lượng đã truyền qua chuyển động quay của trái banh. Vậy nên thí nghiệm nhỏ này cho ta một ‘kết quả thí nghiệm’ lấy từ một thí nghiệm giả. Chẳng có ai lăn thử trái banh nào cả, nếu không thì đã không có những con số đó!

“Tôi còn tìm ra điều này,” tôi nói tiếp. “Khi giở ngẫu nhiên vài trang và đặt tay vào đọc thử vài câu, tôi có thể chỉ ra vấn đề — làm sao mà khoa học lại không còn là khoa học, mà lại là học thuộc lòng. Vậy nên bây giờ tôi sẽ tự tin giở những trang đó ra, trước quý vị, để đọc và chỉ cho các vị thấy.”

Tôi giở ra, Brrrrrrrup — tôi đặt tay vào và đọc: “Phát sáng do ma sát. Phát sáng do ma sát là ánh sáng phát ra khi chà xát các tinh thể…”
Tôi nói, “Vậy đó, các vị đã dạy Vật lý chưa? Chưa! Quý vị đơn thuần chỉ ra một từ có nghĩa gì thông qua những từ khác mà chẳng bận tâm gì đến tự nhiên — loại tinh thể nào có thể phát sáng khi chà xát, tại sao chúng lại phát sáng. Có học sinh nào có thể về nhà làm thử không? Chúng không thể.”

“Nhưng nếu như sách viết thế này, ‘Khi lấy một cục đường và chà xát mạnh vào cái kềm, quan sát trong tối ta sẽ thấy những tia sáng xanh. Một vài loại tinh thể khác cũng phát sáng như vậy. Không ai hiểu tại sao. Hiện tượng này gọi là sự phát quang do ma sát.’ Lúc đó sẽ có học sinh về nhà làm thử. Vậy là có trải nghiệm với tự nhiên.” Tôi lấy ví dụ đó để chỉ cho họ thấy rằng cho dù tôi có rà tay vào đâu trong sách thì nó cũng viết kiểu như vậy thôi.

Cuối cùng, tôi nói rằng tôi không thể hiểu được là có ai đó lại có thể được giáo dục trong hệ thống giáo dục tự lan truyền như thế này, trong đó người ta thi cử, và dạy học trò mình thi cử, nhưng chẳng ai biết gì cả. “Tuy nhiên” tôi nói, “Tôi hẳn là đã sai. Có hai sinh viên trong lớp của tôi học rất tốt, và một trong những nhà vật lý tôi biết được đào tạo hoàn toàn tại Brazil. Vậy nên, chắc chắn là một số người vẫn tìm được cách học tốt trong hệ thống giáo dục này.”

Sau khi tôi nói xong, bộ trưởng bộ giáo dục đứng lên và nói, “GS. Feynman đã nói với chúng ta những điều rất khó nghe, nhưng điều đó cho thấy ông ấy rất yêu khoa học, và đã rất thẳng thắng phê bình. Vậy nên tôi nghĩ rằng chúng ta nên nghe ông ấy. Khi đến đây tôi biết rằng có những căn bệnh trong ngành giáo dục nước ta; và bây giờ tôi biết rằng đó thực sự là một khối u!” Rồi ông ấy ngồi xuống để cho những người khác có thể tự do phát biểu, không khí rất nhộn nhịp. Từng người đứng dậy và cho đề xuất. Học sinh cần được ủy ban này phát bài giảng trước, ủy ban kia làm cái này cái kia.

Rồi xảy ra chuyện tôi không ngờ. Một sinh viên đứng lên và nói, “Em là một trong hai sinh viên được Giáo sư nhắc đến lúc nãy. Em không học ở Brazil; em học ở Đức và mới về nước năm nay.”
Sinh viên giỏi còn lại cũng đứng lên nói điều tương tự. Và rồi vị giáo sư mà tôi đã nhắc đến cũng đứng dậy và nói, “Tôi học ở Brazil trong suốt thời gian chiên tranh, khi mà, thật may mắn, là tất cả các thầy giáo đã rời trường đại học, vậy nên tôi tự học hoàn toàn. Bởi vậy tôi cũng không thực sự được đào tạo bởi hệ thống giáo dục Brazil.”


Tôi thật không ngờ. Tôi biết rằng hệ thống này tệ, nhưng 100 phần trăm — thật khủng khiếp!
 

Có thể bạn quan tâm

Top