Vịn Vương đang trở thành một Hòa Thân thời hiện đại.
Hòa Thân ngày xưa không phải loại ngu ăn may. Lão có tài thật, làm việc được, kiếm tiền được, lại hiểu Càn Long muốn gì nên được dùng hết đời Càn Long. Dùng mãi thành ra vừa quyền lực vừa giàu khủng khiếp.
Vịn Vương nhìn ở góc đó cũng khá thú vị. Ban đầu bất động sản, sau tới ô tô, taxi, trường học, bệnh viện, du lịch, trạm sạc, rồi năng lượng, đường sắt, sân vận động, ngân hàng ... nói chung cứ món nào đủ to, đủ tốn tiền, đủ có thể gắn mấy chữ “chiến lược”, “quốc gia”, “hạ tầng trọng điểm” vào là kiểu gì cũng thấy Vin lấp ló đâu đó.
Phe nhà nước chắc nhìn cũng sướng: “Thằng này được việc. Việc khó cứ quăng cho nó làm.”
Phe Vin chắc cũng máu: “Các anh cứ kiến tạo trăm năm, phần còn lại để em.”
Thế là một bên có thằng chịu bỏ tiền, chịu vay, chịu cày những món mà bộ máy tự làm thì có khi họp năm lần chưa xong cái biên bản. Một bên thì càng làm càng lớn, càng lớn càng có cảm giác mình không còn là doanh nghiệp nữa mà gần thành một loại cơ quan ngang bộ có niêm yết cổ phiếu.
Hòa Thân ngày xưa chắc cũng từng ngồi đếm bạc rồi nghĩ đống này là của nhà họ Hòa thật. Cho tới khi Càn Long chết, Gia Khánh lên nhìn một vòng rồi chắc cũng phải tự hỏi: “Sao của cải nhà tao đi lạc vào nhà thằng này nhiều vậy?”
Thế là Hòa Thân ngã xuống, Gia Khánh ăn no.
Nhưng đoạn hay nhất lại là chuyện tương truyền trước lúc chết Càn Long từng dặn Gia Khánh đừng giết Hòa Thân. Bắt thì bắt, tịch thu thì tịch thu, nhưng chừa cho nó cái mạng. Lý do nghe cũng rất thực dụng: một thằng đã bán mạng mấy chục năm cho triều đình, làm đủ thứ việc bẩn việc khó, tới lúc vua cũ vừa nằm xuống mà vua mới lôi ra thịt ngay thì đám phía sau nhìn vào cũng hiểu bài "Làm giỏi quá cũng chết. Trung thành quá cũng chết. Giàu quá càng chết."
Gia Khánh đéo nghe, xử luôn. Tài sản lấy được thì đúng là sướng thật, nhưng cũng vô tình gửi một cái thông báo khá rõ cho cả triều đình: làm chó săn cho vua thì nhớ xem vua sống được bao lâu.
Hai trăm năm sau chắc thiên hạ văn minh hơn rồi. Hòa Thân thời hiện đại sẽ chẳng cần bị tử hình, thậm chí chẳng cần cho vào tù để dân tình xem livestream làm gì cho phiền.
Chỉ cần biến mất khỏi tầm mắt là đủ.
Một hôm vẫn còn lên báo, hôm sau tự nhiên không thấy nữa. Không lễ khởi công, không phát biểu, không ngồi hàng ghế đầu, không hình ảnh, không tên tuổi. Báo chí vốn hôm qua còn gọi là “doanh nhân tiên phong”, “người mang khát vọng Việt Nam ra thế giới” thì hôm nay tự nhiên đồng loạt mắc bệnh Alzheimer, tuyệt nhiên quên mất có một người từng tồn tại.
Còn tập đoàn thì chẳng sao cả. Người ta sẽ gọi là tái cấu trúc, chuyển giao thế hệ, củng cố quản trị, bảo đảm ổn định hệ thống, tiếp tục sứ mệnh phát triển đất nước. Toàn những từ nghe sang trọng tới mức nếu không đọc kỹ thì tưởng đang trao huân chương.
Ngân hàng vào, cổ đông mới vào, một số dự án chuyển tay, một số tài sản đổi chủ. Nhà vẫn còn đó, đất vẫn nằm đó, nhà máy vẫn chạy, tuyến đường sắt nếu xây xong thì tàu vẫn chạy. Chỉ có thằng từng đứng giữa sân khấu không còn đứng đó nữa.
Phe nhà nước lúc ấy chắc sẽ rất đàng hoàng: “Không có chuyện lấy tài sản của ai cả, đây chỉ là biện pháp nhằm bảo đảm an toàn và ổn định nền kinh tế.”
Phe Vin cũng sẽ rất chuyên nghiệp: “Đây là bước chuyển mình chiến lược nhằm bảo đảm sự phát triển bền vững trong giai đoạn mới.”
Hai bên nói chuyện nghe lịch sự vãi Lồn, mặc dù dịch ra tiếng người có khi chỉ là: “Thôi chú lui xuống, để anh em làm tiếp.”
Hay nhất vẫn là đám fan hai phe.
Phe nhà nước sẽ vào gáy: “Thấy chưa, tư bản cuối cùng cũng chỉ là công cụ phục vụ quốc gia.”
Phe Vin thì khóc: “Không có bác Vượng thì đéo ai dám làm những việc này cho Việt Nam.”
Hai bên chửi nhau mấy nghìn comment, bò đỏ với Vin nô lao vào cắn nhau như hai đàn chó tranh cái dép, trong khi bên trên mấy anh đã họp xong từ đời nào, tài sản đổi tay êm ru.
Rồi dân ngồi ngoài mới ngơ ngác hỏi: “Ủa thế cuối cùng cái đống đất, nhà máy, đường sá, cổ phần này là của ai?”
Hòa Thân thời hiện đại nếu có, có khi tới cuối game cũng mới ngớ người ra: cả đời tưởng mình đang xây đế chế cho con cháu, hóa ra chỉ là thằng được cấp quyền đứng tên hộ lâu hơn người khác một tí.
Hòa Thân ngày xưa không phải loại ngu ăn may. Lão có tài thật, làm việc được, kiếm tiền được, lại hiểu Càn Long muốn gì nên được dùng hết đời Càn Long. Dùng mãi thành ra vừa quyền lực vừa giàu khủng khiếp.
Vịn Vương nhìn ở góc đó cũng khá thú vị. Ban đầu bất động sản, sau tới ô tô, taxi, trường học, bệnh viện, du lịch, trạm sạc, rồi năng lượng, đường sắt, sân vận động, ngân hàng ... nói chung cứ món nào đủ to, đủ tốn tiền, đủ có thể gắn mấy chữ “chiến lược”, “quốc gia”, “hạ tầng trọng điểm” vào là kiểu gì cũng thấy Vin lấp ló đâu đó.
Phe nhà nước chắc nhìn cũng sướng: “Thằng này được việc. Việc khó cứ quăng cho nó làm.”
Phe Vin chắc cũng máu: “Các anh cứ kiến tạo trăm năm, phần còn lại để em.”
Thế là một bên có thằng chịu bỏ tiền, chịu vay, chịu cày những món mà bộ máy tự làm thì có khi họp năm lần chưa xong cái biên bản. Một bên thì càng làm càng lớn, càng lớn càng có cảm giác mình không còn là doanh nghiệp nữa mà gần thành một loại cơ quan ngang bộ có niêm yết cổ phiếu.
Hòa Thân ngày xưa chắc cũng từng ngồi đếm bạc rồi nghĩ đống này là của nhà họ Hòa thật. Cho tới khi Càn Long chết, Gia Khánh lên nhìn một vòng rồi chắc cũng phải tự hỏi: “Sao của cải nhà tao đi lạc vào nhà thằng này nhiều vậy?”
Thế là Hòa Thân ngã xuống, Gia Khánh ăn no.
Nhưng đoạn hay nhất lại là chuyện tương truyền trước lúc chết Càn Long từng dặn Gia Khánh đừng giết Hòa Thân. Bắt thì bắt, tịch thu thì tịch thu, nhưng chừa cho nó cái mạng. Lý do nghe cũng rất thực dụng: một thằng đã bán mạng mấy chục năm cho triều đình, làm đủ thứ việc bẩn việc khó, tới lúc vua cũ vừa nằm xuống mà vua mới lôi ra thịt ngay thì đám phía sau nhìn vào cũng hiểu bài "Làm giỏi quá cũng chết. Trung thành quá cũng chết. Giàu quá càng chết."
Gia Khánh đéo nghe, xử luôn. Tài sản lấy được thì đúng là sướng thật, nhưng cũng vô tình gửi một cái thông báo khá rõ cho cả triều đình: làm chó săn cho vua thì nhớ xem vua sống được bao lâu.
Hai trăm năm sau chắc thiên hạ văn minh hơn rồi. Hòa Thân thời hiện đại sẽ chẳng cần bị tử hình, thậm chí chẳng cần cho vào tù để dân tình xem livestream làm gì cho phiền.
Chỉ cần biến mất khỏi tầm mắt là đủ.
Một hôm vẫn còn lên báo, hôm sau tự nhiên không thấy nữa. Không lễ khởi công, không phát biểu, không ngồi hàng ghế đầu, không hình ảnh, không tên tuổi. Báo chí vốn hôm qua còn gọi là “doanh nhân tiên phong”, “người mang khát vọng Việt Nam ra thế giới” thì hôm nay tự nhiên đồng loạt mắc bệnh Alzheimer, tuyệt nhiên quên mất có một người từng tồn tại.
Còn tập đoàn thì chẳng sao cả. Người ta sẽ gọi là tái cấu trúc, chuyển giao thế hệ, củng cố quản trị, bảo đảm ổn định hệ thống, tiếp tục sứ mệnh phát triển đất nước. Toàn những từ nghe sang trọng tới mức nếu không đọc kỹ thì tưởng đang trao huân chương.
Ngân hàng vào, cổ đông mới vào, một số dự án chuyển tay, một số tài sản đổi chủ. Nhà vẫn còn đó, đất vẫn nằm đó, nhà máy vẫn chạy, tuyến đường sắt nếu xây xong thì tàu vẫn chạy. Chỉ có thằng từng đứng giữa sân khấu không còn đứng đó nữa.
Phe nhà nước lúc ấy chắc sẽ rất đàng hoàng: “Không có chuyện lấy tài sản của ai cả, đây chỉ là biện pháp nhằm bảo đảm an toàn và ổn định nền kinh tế.”
Phe Vin cũng sẽ rất chuyên nghiệp: “Đây là bước chuyển mình chiến lược nhằm bảo đảm sự phát triển bền vững trong giai đoạn mới.”
Hai bên nói chuyện nghe lịch sự vãi Lồn, mặc dù dịch ra tiếng người có khi chỉ là: “Thôi chú lui xuống, để anh em làm tiếp.”
Hay nhất vẫn là đám fan hai phe.
Phe nhà nước sẽ vào gáy: “Thấy chưa, tư bản cuối cùng cũng chỉ là công cụ phục vụ quốc gia.”
Phe Vin thì khóc: “Không có bác Vượng thì đéo ai dám làm những việc này cho Việt Nam.”
Hai bên chửi nhau mấy nghìn comment, bò đỏ với Vin nô lao vào cắn nhau như hai đàn chó tranh cái dép, trong khi bên trên mấy anh đã họp xong từ đời nào, tài sản đổi tay êm ru.
Rồi dân ngồi ngoài mới ngơ ngác hỏi: “Ủa thế cuối cùng cái đống đất, nhà máy, đường sá, cổ phần này là của ai?”
Hòa Thân thời hiện đại nếu có, có khi tới cuối game cũng mới ngớ người ra: cả đời tưởng mình đang xây đế chế cho con cháu, hóa ra chỉ là thằng được cấp quyền đứng tên hộ lâu hơn người khác một tí.