Ratdepzai
Mai là mùng một
bỏ tầm này thì ra tòa auto là con theo mẹ trừ khi vợ m nó đéo muốn nuôi concon tao thì sao mày
bỏ tầm này thì ra tòa auto là con theo mẹ trừ khi vợ m nó đéo muốn nuôi concon tao thì sao mày
khó đấy, khi để con vợ với nhà ngoại nuôi con, chúng nó sẽ suốt ngày tiêm nhiễm vào đầu đứa trẻ về 1 thằng bố tồi tệVí dụ PL để nó nuôi cứ ok chấp nhận, xong sau đó tới cướp về thì có ai làm gì mình không?
Cái này thì sure kèo rồi, nhưng ý t là con nhỏ thì auto để mẹ nuôi rồi, có cách nào mình ok cho xong chuyện nhưng sau mình cướp lại ấy.khó đấy, khi để con vợ với nhà ngoại nuôi con, chúng nó sẽ suốt ngày tiêm nhiễm vào đầu đứa trẻ về 1 thằng bố tồi tệ
Thế tốt rồi mày sẽ là một tu sĩ hiến dâng đời mình cho Chúa. Tốt nhất đừng dính vào đàn bà nên cũng đéo cần lo đàn bà cần bị dẫn dắt hay j cả.Không
Vợ nó dẩm lol, tiểu thư mà mày đòi nó xuống nước, biết điêù trước đòi hỏi vô lĩ quá v. Mày có vợ chưa, hay từng gắn bó với một người phụ nữ nào chưa?Vì con vợ nó dẩm lol, tiểu thư chứ sao. Ăn ở đéo biết điều, con đéo biết chăm thì phải dạy lại chứ còn gì nữa. Chẳng lẽ để nó ngồi lên đầu lên cổ à. Chiều vợ phải đúng lúc đúng chỗ.
Còn nếu con vợ nó trưởng thành, biết vun vén gđ, từng bước chăm con mà thằng chồng có gái gú chơi bời bị túm, thì thằng chồng phải xuống nước mà năn nỉ ỉ ôi để giữ gđ chứ sao.
Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về.
Hiện tại tao thấy đàn ông việt mất chất vãi nồi, nào là sợ vợ, cun cút đội vợ lên đầu, hèn hạ vãi đái. Mà cái giống đàn bà sống theo cảm xúc, dễ dẩm lol nhảm nhí theo cái mxh, đéo dạy thì có mà nát, sau này còn hỏng cả đời con cháu
Yêu máy bay Milf vẫn là chân lý không thể thay đổim lấy nó chứ nó ép m lấy k thèn chó đẻ,lúc địt nó đòi cưới nó cu cậu lại chả năn nỉ quì lạy hứa hẹn với nó "anh lo hết,em về chỉ cần ăn ngủ đụ ỉa thôi đúng hem?".Súc sinh cặn bã,đã ngu còn khoe,NGU THÌ CHẾT,than vãn cái lồn,đổ lỗi cái lồn thèn ranh con bú sữa mẹ.100tr của m đéo đủ tiền t đi đóng gái 3 tháng nữa![]()
Li dị con nhỏ hơn 3 tuổi auto mẹ nuôi nha m.Tao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Lấy thứ dẫm Lồn đĩ điếm về làm vk thì nó thế, hê hêTao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Tao sợ mấy con dẩm Lồn gen z bây giờ lắm MXH ngày càng phát triển, ở chăm con rảnh lồn lại lên coi mấy cái tổng tài nữ quyền độc hại rồi lại so sánh với chồng mình. Thứ súc sinh ngu dốtTao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
đúng con đàn bà ngu. dcm lấy phải thằng ko có tiền như tao xem . ngày bố vả cho 3 vả hết lằng nhằngTao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!
Hạ cái đầu bòi, vài hôm nó lại vác thân về thôi. sau đó tẩn nó 1 trận nhớ đời là xongT có lời khuyên thế này. M hạ nhiệt cái đầu. Sau đó qua nhà vợ m nói chuyện nhẹ nhàng giải quyết mâu thuẫn.
T đảm bảo hành động hạ nhiệt này 30 năm nữa con m sẽ mang ơn m.
Ở đây 2 cái đầu nóng và cái tôi cao đang đấu nhau nhưng đứa chịu thiệt là đứa nhỏ 10 tháng tuổi.
Bản lĩnh thằng đàn ông không phải con vợ nó mà là con của nó phải có cuộc sống tốt.
Con t 5 tuổi nên t chia sẻ ở góc độ 1 người cha. Nhiều khi bản thân "chịu nhục" nhưng lại là kẻ đúng. M cứ bình tĩnh ngẫm lời t sẽ hiểu sâu thôi.
Tóm lại là con đấy nó bú buồi mày rôid về giận chồng nó chưa. Đó mới là điều tao quang tâm kkTheo như con mái bên cung ứng vật tư kể với tao, thì đàn bà nó muốn mày phải tự nhận ra, tự biết những cái điều mà vốn dĩ nó coi là hiển nhiên chứ đéo phải tới khi nó nói ra mới biết mà làm. Thứ 2, chúng nó luôn có tâm lý nạn nhân trong câu chuyện đó, nó thấy tủi thân, thấy khổ sở khi mày phản ứng lại chứ nó dí lồn quan tâm lí do mày phản ứng. Thứ 3, chúng nó luôn nghĩ đàn ông phải là người xuống nước, phải là người níu giữ mối quan hệ, phải là người sẵn sàng vứt bỏ cái tôi vì gia đình. Và nó kể cái lồn gì đấy nữa về thằng chồng của nó nhưng tao đéo nhớ lắm vì lúc đấy tao buồn ngủ quá rồiNói chung là con đàn bà như vậy thì dù sớm hay muộn nó cũng chỉ thấy nó là nạn nhân vì mày đéo đáp ứng được những thứ ảo tưởng hãm lồn viển vông mà nó được dạy từ tiktok hay lũ óc lồn khác thôi. Gud luc
Uh vì đó đéo phải vấn đề của m. M nói dễ lắm.Hạ cái đầu bòi, vài hôm nó lại vác thân về thôi. sau đó tẩn nó 1 trận nhớ đời là xong
Tất nhiên là vui vẻ xong tao có lời an ủi, động viên nó về làm lành với chồng chứ. Cũng phải để cho nó biết cảm giác của thằng đàn ông là như thế nào, cần gì, mong muốn gì từ người phụ nữ thì mới có hạnh phúc được. Chứ địt mẹ đéo bảo nó về với chồng nó đeo bám theo tao thì ăn LồnTms
Tóm lại là con đấy nó bú buồi mày rôid về giận chồng nó chưa. Đó mới là điều tao quang tâm kk

ai cũng là nạn nhân trong chính câu chuyện của mìnhTao giữa 95, vợ tao genZ, đã yêu nhau 3 năm, cưới về ở với nhau 2 năm, bọn tao đang ở chung với ông bà nội, con được 11 tháng. Hồi mới quen yêu nhau mặn nồng lắm, yêu được 6 tháng thì cưới vì yêu. Nói chung về hình ảnh bề ngoài thì ai cũng mong ước có được cuộc sống như tao vì tao có tiền, vợ tao đẹp. Chuyện bắt đầu căng thẳng kể từ sau khi sinh con, nó càng ngày càng bướng, càng có những suy nghĩ viển vông ko thực tế, đòi hỏi sự quan tâm quá mức đến từ tao.
Vợ tao thường cau có khi tao làm gì đó không vừa ý, mà chỉ cau có và im lặng thôi chứ ko chịu nói ra, chỉ đến lúc 2 vợ chồng cãi nhau, nó nhắc lại tất cả những chuyện hôm trước. Mà tính tao thì không chấp, nhanh quên, lúc nào có chửi có nạt thì một buổi là tao quên luôn chẳng nhớ gì. Nhiều lúc tao đang vui, lúc tao đi làm về là mặt nó cứ cau có một kiểu rất khó chịu. Thế nhưng tao vẫn cam chịu vì con nên cũng ko chấp. Nhà cửa xe cộ tao đầy đủ, việc gì cũng đến tay tao, sáng sớm đi làm còn mua đồ ăn và nước uống cho nó. Nói chung tao là một thằng rất chịu khó, cố gắng, việc nhà cái gì tao cũng làm nếu tao rảnh.
Tuần trước đỉnh điểm là nó lớn tiếng với bố mẹ tao, tao nhắc nó cẩn thận cái mồm thì nửa đêm nó ra phòng khách ngủ. Mà con tao thì lại không bú bình, con không thấy mẹ thì nó lại khóc ầm lên ảnh hưởng cả nhà phải thức. Tao thì buổi sáng đi làm sớm, thế là tao nổi khùng lên mắng nó. Ngày mai đi làm về thì đéo thấy vợ con đâu. Hỏi mới biết là bố mẹ vợ lên đón 2 mẹ con nó về ngoại rồi (bố nó đến "thông báo" với bố tao là cho vợ chồng ly thân để hiểu nhau hơn). Thế là tao chạy thẳng tới nhà ông bà ngoại bế con về, cấm cửa cả nhà nó đến nhà tao nếu ko xin lỗi bố mẹ tao đàng hoàng. Gần 10 ngày rồi con tao ko được bú sữa mẹ, 10 ngày rồi tao chưa ra khỏi nhà đi làm, còn con vợ tao thì vẫn nhởn nhơ kiểu nó không sai và đi kể với bạn bè rằng tao là một thằng chồng tồi, chuẩn bị li dị tao (mặc dù tao đưa nó đi du lịch khắp Việt Nam, mỗi năm tiêu hơn 100 triệu tiền du lịch, đồ hiệu túi xách thì cứ mấy chục triệu 1 cái,...). Đéo hiểu nó kể những gì mà bây giờ anh em bên nhà vợ nó ghét tao luôn rồi và tao vẫn im lặng ở nhà suốt 10 ngày qua. Bây giờ nó đang làm ly hôn đơn phương. Tao nói với nó: thích làm cái lồn gì tao cũng chiều, còn tao đéo đi đâu cả và đéo để ai bên ngoại vào nhà nếu đéo xin lỗi bố mẹ tao tử tế.
Tao thì không còn tình cảm với vợ sau vụ này nữa, kiểu tao nhận thấy nó đã sẵn sàng từ lâu cho tất cả mọi chuyện, những ngày qua chỉ là cam chịu nhau. Tao nghĩ vợ chồng nào cũng thế thôi, trách nhiệm ở với nhau là để xây dựng gia đình chứ đéo phải là yêu. Giờ suốt ngày cứ mộng mơ kiểu này kiểu kia riết rồi nuôi con cũng thành gà công nghiệp. Tao thì muốn nó về đây chăm con, nhưng chắc chắn là tình cảm sẽ đéo còn một chút nào nữa. Bỏ nhau thì tội con lắm. Nhưng nếu bỏ nhau, tao chắc chắn sẽ nuôi con và ko để nó nuôi. Tao biết rằng pháp luật cấm tao làm điều đó, nhưng nếu như vợ tao mà không để tao nuôi con thì tao cũng chẳng thiết cái cuộc sống này nữa, mạng người chỉ có một và tao đã sẵn sàng tâm lý chém chết cả nhà vợ rồi!