Có Video Vui quá: năm nay ai cũng tranh nhau đến nhà bác X chúc tết

anh 3 sống quá đẹp đúng chất dân miền Tây nên đàn em chục năm sau vẫn nể phục, tiếc là anh ấy trước giờ dễ tính quá, ko lo làm tuyên truyền, tuyên giáo. Ngày xưa ảnh để mặc cho dân xài fb chửi cảng tẹt ga, thằng huy lên bài chửi anh 3 đến bác rừng nóng mắt nói để em xử cho anh 3 cũng bảo kệ nó anh ko chấp.
Phải mà anh 3 thâm độc như đám lú, niễng xử dụng tuyên giáo để tô vẽ hình ảnh thì bây giờ có khi anh 3 đã ngang hàng 8 keo, in tờ tiền 1 củ tung ra thị trường in hình anh 3 chứ ko phải 8 keo
uhm đúng
bác 3 của mày chỉ cấm cmn fb , thời bác của mày muốn vào fb phải dùng filehost , ultrasuft .
à mà chắc hồi đấy mày cũng đéo biết gõ phím đâu
 

TỰ TRUYỆN CỦA ANH BA – NGƯỜI LUÔN BIẾT “PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG”

Anh Ba sinh ra trong thời kỳ hỗn mang của xứ Đại Vẹm, nơi mà lý tưởng được treo cao trên tường, còn cơ hội thì nằm dưới gầm bàn. Đó là một vùng đất kỳ lạ: người ngay thì sống bằng lương, người khôn thì sống bằng quan hệ, còn người thật sự thông minh thì sống bằng cả hai – nhưng luôn nhớ giấu kỹ phần sau.

Từ thuở thiếu thời, anh Ba đã sớm hiểu một chân lý giản dị mà sách vở không bao giờ dạy: đất nước có thể nghèo, nhưng cơ hội thì không bao giờ cạn – miễn là mình đứng đúng chỗ. Khi bạn bè còn mơ mộng đổi đời cho thiên hạ, anh Ba đã âm thầm luyện một môn võ cao cấp hơn: võ thích nghi. Gió thổi chiều nào, anh nghiêng theo chiều đó; nhưng chân thì luôn đứng trên một nền đất rất riêng, rất chắc.

Thành tựu không nằm ở công trình, mà ở cơ chế

Khi lên làm tể tướng xứ Đại Vẹm, anh Ba không phí thời gian xây những tượng đài dễ đổ. Anh hiểu rằng bê tông thì nứt, thép thì gỉ, còn cơ chế thì sống lâu hơn mọi khẩu hiệu. Dưới bàn tay tài hoa của anh, kinh tế Đại Vẹm bước vào giai đoạn mà người ta sau này gọi bằng nhiều cái tên mỹ miều: mở cửa, hội nhập, đổi mới tư duy.

Thực chất, đó là giai đoạn mà tiền công được “giải phóng” khỏi sự quản lý cứng nhắc để tìm về những bàn tay linh hoạt hơn. Đất đai – thứ vốn cứng đầu và khó di chuyển – bỗng trở nên mềm mại, biết nghe lời, biết đổi chủ, biết “chuyển hóa” từ của chung thành của quen. Doanh nghiệp nhà nước, dưới sự chỉ đạo sáng suốt, được trao cơ hội “tự chủ”, mà tự chủ ở đây nghĩa là: lời thì giữ, lỗ thì chia.

Thiên hạ bảo anh Ba làm quốc khố hao mòn. Nhưng anh chỉ mỉm cười. Quốc khố mà nặng quá thì sinh trì trệ, còn nhẹ tênh thì mới dễ xoay trở. Một đất nước muốn “phát triển bền vững” thì trước hết phải học cách quen với việc… không có gì trong tay, ngoài niềm tin và sự chịu đựng.

Tham nhũng – từ tệ nạn thành kỹ năng

Dưới triều anh Ba, tham nhũng không bị triệt tiêu, mà được nâng cấp. Nó không còn là hành vi cá nhân vụng về, mà trở thành một dạng kỹ năng mềm trong bộ máy. Người làm tốt thì được việc, người làm khéo thì được phần, còn người làm cả hai thì được… thăng tiến.


Đó là thời kỳ vàng son của sự ổn định: ai cũng có phần, nên ai cũng im lặng. Im lặng tập thể – đó mới là nền móng vững chắc nhất của trật tự xã hội.

Dùng người là dùng nỗi sợ


Anh Ba đặc biệt mát tay trong việc đào tạo thế hệ kế cận. Trong số những học trò ưu tú, nổi bật nhất là cậu Tô Mộc – một thanh niên xuất thân từ ngành giữ gìn trật tự, quen với sổ sách, kỷ luật và cây roi luôn đặt đúng chỗ.

Anh Ba không dạy Tô Mộc cách diễn thuyết hay thuyết phục. Anh chỉ nói một câu rất ngắn:



Từ đó, Tô Mộc ngộ ra đạo. Quyền lực không nằm ở tiếng vỗ tay, mà nằm ở sự im bặt đúng lúc. Không cần làm dân giàu, chỉ cần làm dân ngoan. Không cần giải thích, chỉ cần đủ mơ hồ để ai cũng tự kiểm duyệt mình.

Lui về để chờ thời

Rồi thời thế đổi thay. Một bậc quân vương mới xuất hiện – Trọng Tiên – người mang theo cờ đạo đức, gươm chính nghĩa và một niềm tin sắt đá rằng chỉ cần hô hào đủ lớn thì cái xấu sẽ tự biến mất. Triều đình bước vào thời kỳ thanh lọc, đốt lò, và nói rất nhiều về sự trong sạch.

Thiên hạ tưởng anh Ba đã hết thời. Họ thấy anh lui về, nuôi cá, trồng cây, nói chuyện triết lý. Nhưng anh Ba chỉ đang làm điều mà anh giỏi nhất: chờ. Anh hiểu rằng chính nghĩa rất hao mòn, còn đạo đức thì cần người gánh. Khi người gánh mệt, gánh sẽ rơi – và lúc đó, kẻ quen đi trong bóng tối sẽ bước ra dọn dẹp.

Kỷ luật trị – di sản được tiếp quản

Quả nhiên, khi triều đại Kỷ Luật Trị lên ngôi, với roi vọt và sổ sách làm biểu tượng, thiên hạ chỉ thấy sự nghiêm minh. Nhưng những người từng trải thì nhận ra ngay cấu trúc quen thuộc: kỷ luật không sinh ra để bảo vệ dân, mà để bảo vệ trật tự đã được sắp xếp từ trước.

Tô Mộc giờ đã trưởng thành. Anh Ba không cần chỉ đạo, không cần xuất hiện. Học trò giỏi là học trò biết làm đúng ý thầy… ngay cả khi thầy im lặng.

Thế lực không cần danh phận

Giờ đây, người ta không còn hỏi anh Ba ở đâu. Câu hỏi đúng hơn là: anh Ba đang ở trong ai. Trong cơ chế, trong tư duy, trong cách người ta hiểu thế nào là “ổn định”, “phát triển”, “đúng quy trình”.

Đó là thành tựu cao nhất của anh Ba – trị vì mà không cần ngai, chỉ cần để thiên hạ tiếp tục vận hành theo quán tính mà mình đã tạo ra.

Một bậc gian hùng thực thụ, phải không?
Không cần được yêu, không cần được nhớ.
Chỉ cần không thể bị gỡ bỏ.

@dungdamchemnhau @Pác Tơn @8keo @Johnny Lê Nữu Vượng @TrienChjeu @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật @Olineasdf @Lý Nguyên Hạo @tienquocday01 @8Lake @sami88 @Thợ săn 🏹 @Thợ Săn🏹 @Thích Vét Máng @Trâu Lái Xe @Hoàng Tử DiNa
A Be Ếch khác giề Tư Mã Ý nhể
 
X trình độ chỉ ngang 93 đò, hoặc thấp hơn tí xíu. Nắm được quyền của bọn CA do chế độ này kém hoàn thiện.
X giống như Triệu Cao, sau khi tiên đế băng hà đưa được thằng Hồ Hợi Tôn Lồ lên.
Chủ yếu dựa vào cái sự tham lam của bọn CA. Mà bọn cốp to này giỏi diễn, sau thằng khác nắm quyền cũng diễn như thế thôi :feel_good:
 
uhm đúng
bác 3 của mày chỉ cấm cmn fb , thời bác của mày muốn vào fb phải dùng filehost , ultrasuft .
à mà chắc hồi đấy mày cũng đéo biết gõ phím đâu
Thời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
 
Ơ thế @Trọng Lú chết cái là quay 180 độ hết cả à?
Đến cả bọn dlv như thằng acidascorbik trước lồng lộn bảo vệ Lú lấy truyện kiều răn dạy quan chức cũng từ bỏ xàm, từ bỏ nghĩa vụ vinh dự bảo vệ lú.
Chỉ tiếc 20 năm đi lùi do Lú dẫn đường.
@Anhhaitietkiem Mr. Lusca đéo đầu thai nỗi
 
tranh nhau con đĩ mẹ .thằng x là nguyên thủ tướng các lãnh đạo chia nhau đến thăm nhà các nguyên lãnh đạo chúc tết hết..đĩ mẹ mày đọc bao phải đọc cho hết .đọc lõm bõm xong lên thắc mắc ăn lol hả cái dis con đĩ mẹ mày ...
 

TỰ TRUYỆN CỦA ANH BA – NGƯỜI LUÔN BIẾT “PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG”

Anh Ba sinh ra trong thời kỳ hỗn mang của xứ Đại Vẹm, nơi mà lý tưởng được treo cao trên tường, còn cơ hội thì nằm dưới gầm bàn. Đó là một vùng đất kỳ lạ: người ngay thì sống bằng lương, người khôn thì sống bằng quan hệ, còn người thật sự thông minh thì sống bằng cả hai – nhưng luôn nhớ giấu kỹ phần sau.

Từ thuở thiếu thời, anh Ba đã sớm hiểu một chân lý giản dị mà sách vở không bao giờ dạy: đất nước có thể nghèo, nhưng cơ hội thì không bao giờ cạn – miễn là mình đứng đúng chỗ. Khi bạn bè còn mơ mộng đổi đời cho thiên hạ, anh Ba đã âm thầm luyện một môn võ cao cấp hơn: võ thích nghi. Gió thổi chiều nào, anh nghiêng theo chiều đó; nhưng chân thì luôn đứng trên một nền đất rất riêng, rất chắc.

Thành tựu không nằm ở công trình, mà ở cơ chế

Khi lên làm tể tướng xứ Đại Vẹm, anh Ba không phí thời gian xây những tượng đài dễ đổ. Anh hiểu rằng bê tông thì nứt, thép thì gỉ, còn cơ chế thì sống lâu hơn mọi khẩu hiệu. Dưới bàn tay tài hoa của anh, kinh tế Đại Vẹm bước vào giai đoạn mà người ta sau này gọi bằng nhiều cái tên mỹ miều: mở cửa, hội nhập, đổi mới tư duy.

Thực chất, đó là giai đoạn mà tiền công được “giải phóng” khỏi sự quản lý cứng nhắc để tìm về những bàn tay linh hoạt hơn. Đất đai – thứ vốn cứng đầu và khó di chuyển – bỗng trở nên mềm mại, biết nghe lời, biết đổi chủ, biết “chuyển hóa” từ của chung thành của quen. Doanh nghiệp nhà nước, dưới sự chỉ đạo sáng suốt, được trao cơ hội “tự chủ”, mà tự chủ ở đây nghĩa là: lời thì giữ, lỗ thì chia.

Thiên hạ bảo anh Ba làm quốc khố hao mòn. Nhưng anh chỉ mỉm cười. Quốc khố mà nặng quá thì sinh trì trệ, còn nhẹ tênh thì mới dễ xoay trở. Một đất nước muốn “phát triển bền vững” thì trước hết phải học cách quen với việc… không có gì trong tay, ngoài niềm tin và sự chịu đựng.

Tham nhũng – từ tệ nạn thành kỹ năng

Dưới triều anh Ba, tham nhũng không bị triệt tiêu, mà được nâng cấp. Nó không còn là hành vi cá nhân vụng về, mà trở thành một dạng kỹ năng mềm trong bộ máy. Người làm tốt thì được việc, người làm khéo thì được phần, còn người làm cả hai thì được… thăng tiến.


Đó là thời kỳ vàng son của sự ổn định: ai cũng có phần, nên ai cũng im lặng. Im lặng tập thể – đó mới là nền móng vững chắc nhất của trật tự xã hội.

Dùng người là dùng nỗi sợ


Anh Ba đặc biệt mát tay trong việc đào tạo thế hệ kế cận. Trong số những học trò ưu tú, nổi bật nhất là cậu Tô Mộc – một thanh niên xuất thân từ ngành giữ gìn trật tự, quen với sổ sách, kỷ luật và cây roi luôn đặt đúng chỗ.

Anh Ba không dạy Tô Mộc cách diễn thuyết hay thuyết phục. Anh chỉ nói một câu rất ngắn:



Từ đó, Tô Mộc ngộ ra đạo. Quyền lực không nằm ở tiếng vỗ tay, mà nằm ở sự im bặt đúng lúc. Không cần làm dân giàu, chỉ cần làm dân ngoan. Không cần giải thích, chỉ cần đủ mơ hồ để ai cũng tự kiểm duyệt mình.

Lui về để chờ thời

Rồi thời thế đổi thay. Một bậc quân vương mới xuất hiện – Trọng Tiên – người mang theo cờ đạo đức, gươm chính nghĩa và một niềm tin sắt đá rằng chỉ cần hô hào đủ lớn thì cái xấu sẽ tự biến mất. Triều đình bước vào thời kỳ thanh lọc, đốt lò, và nói rất nhiều về sự trong sạch.

Thiên hạ tưởng anh Ba đã hết thời. Họ thấy anh lui về, nuôi cá, trồng cây, nói chuyện triết lý. Nhưng anh Ba chỉ đang làm điều mà anh giỏi nhất: chờ. Anh hiểu rằng chính nghĩa rất hao mòn, còn đạo đức thì cần người gánh. Khi người gánh mệt, gánh sẽ rơi – và lúc đó, kẻ quen đi trong bóng tối sẽ bước ra dọn dẹp.

Kỷ luật trị – di sản được tiếp quản

Quả nhiên, khi triều đại Kỷ Luật Trị lên ngôi, với roi vọt và sổ sách làm biểu tượng, thiên hạ chỉ thấy sự nghiêm minh. Nhưng những người từng trải thì nhận ra ngay cấu trúc quen thuộc: kỷ luật không sinh ra để bảo vệ dân, mà để bảo vệ trật tự đã được sắp xếp từ trước.

Tô Mộc giờ đã trưởng thành. Anh Ba không cần chỉ đạo, không cần xuất hiện. Học trò giỏi là học trò biết làm đúng ý thầy… ngay cả khi thầy im lặng.

Thế lực không cần danh phận

Giờ đây, người ta không còn hỏi anh Ba ở đâu. Câu hỏi đúng hơn là: anh Ba đang ở trong ai. Trong cơ chế, trong tư duy, trong cách người ta hiểu thế nào là “ổn định”, “phát triển”, “đúng quy trình”.

Đó là thành tựu cao nhất của anh Ba – trị vì mà không cần ngai, chỉ cần để thiên hạ tiếp tục vận hành theo quán tính mà mình đã tạo ra.

Một bậc gian hùng thực thụ, phải không?
Không cần được yêu, không cần được nhớ.
Chỉ cần không thể bị gỡ bỏ.
Người sanh ra anh Ba là mẹ anh Ba, người hiểu anh Ba là @vuacuaxam
Xứng đáng được ban ngự tửu và xấp lụa trắng.
 
Phong thái ổng vẫn ok nhất. Nhưng nay nhìn ổng già.
 
Ơ thế @Trọng Lú chết cái là quay 180 độ hết cả à?
Đến cả bọn dlv như thằng acidascorbik trước lồng lộn bảo vệ Lú lấy truyện kiều răn dạy quan chức cũng từ bỏ xàm, từ bỏ nghĩa vụ vinh dự bảo vệ lú.
Chỉ tiếc 20 năm đi lùi do Lú dẫn đường.
Chúng ló quán triệt 100% tin thần của cả nú còn gì?! Ngoại dao là pải như cây tre… Giờ ai mới nà quàng thượng?!
 
anh 3 sống quá đẹp đúng chất dân miền Tây nên đàn em chục năm sau vẫn nể phục, tiếc là anh ấy trước giờ dễ tính quá, ko lo làm tuyên truyền, tuyên giáo. Ngày xưa ảnh để mặc cho dân xài fb chửi cảng tẹt ga, thằng huy lên bài chửi anh 3 đến bác rừng nóng mắt nói để em xử cho anh 3 cũng bảo kệ nó anh ko chấp.
Phải mà anh 3 thâm độc như đám lú, niễng xử dụng tuyên giáo để tô vẽ hình ảnh thì bây giờ có khi anh 3 đã ngang hàng 8 keo, in tờ tiền 1 củ tung ra thị trường in hình anh 3 chứ ko phải 8 keo
t nghe xamer nói đợt đó có in hình pác 3X lên tờ 500k rồi nhưng mà phải bỏ giữa chừng, hình như thằng @Victoria's Secret còn giữ 1 tờ á :vozvn (17):
 

Thằng nào tới thắp nhang cho mày ko lú ?
189133.jpg


Như 1 bộ phim xuyên không, đoạn tgian Trọng Lú cầm quyền đã được xóa khỏi dòng thời gian

Ơ thế @Trọng Lú chết cái là quay 180 độ hết cả à?
Đến cả bọn dlv như thằng acidascorbik trước lồng lộn bảo vệ Lú lấy truyện kiều răn dạy quan chức cũng từ bỏ xàm, từ bỏ nghĩa vụ vinh dự bảo vệ lú.
Chỉ tiếc 20 năm đi lùi do Lú dẫn đường.
 
Phải mà anh 3 thâm độc như đám lú, niễng xử dụng tuyên giáo để tô vẽ hình ảnh thì bây giờ có khi anh 3 đã ngang hàng 8 keo, in tờ tiền 1 củ tung ra thị trường in hình anh 3 chứ ko phải 8 keo
Nếu như vậy thì chú Ba đâu được như ngày hôm nay, quan trọng vẫn là cách đối nhân xử thế.
Chứ như già Lú , tới chết vẫn bị chửi
 
Thời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
Cấm fb nữa vời thôi, chứ thời 2011-2016 lề trái lề phải chửi nhau như rươi, quanlambao, danlambao tung tin hậu trường, Phùng tướng quân sang Pháp chữa ung thư thành ra bị bắn giữa Paris, 3x phá hoại, 4s nham hiểm, Trụ lóng...là những nick name ra đời giai đoạn đó.
Còn Haivl thì tiếc thật. Nhưng đóng sớm lại may, dưới thời cụ đầu bạc đến giờ nếu còn nhẹ thì 7.5tr, nặng thì ăn 331 vào mồm.
 
Thời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
Xàm giờ toàn mấy thằng DLV CA thôi, số cmt của bọn này phải chiếm tầm 1 nửa rồi :embarrassed:
 

TỰ TRUYỆN CỦA ANH BA – NGƯỜI LUÔN BIẾT “PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG”

Anh Ba sinh ra trong thời kỳ hỗn mang của xứ Đại Vẹm, nơi mà lý tưởng được treo cao trên tường, còn cơ hội thì nằm dưới gầm bàn. Đó là một vùng đất kỳ lạ: người ngay thì sống bằng lương, người khôn thì sống bằng quan hệ, còn người thật sự thông minh thì sống bằng cả hai – nhưng luôn nhớ giấu kỹ phần sau.

Từ thuở thiếu thời, anh Ba đã sớm hiểu một chân lý giản dị mà sách vở không bao giờ dạy: đất nước có thể nghèo, nhưng cơ hội thì không bao giờ cạn – miễn là mình đứng đúng chỗ. Khi bạn bè còn mơ mộng đổi đời cho thiên hạ, anh Ba đã âm thầm luyện một môn võ cao cấp hơn: võ thích nghi. Gió thổi chiều nào, anh nghiêng theo chiều đó; nhưng chân thì luôn đứng trên một nền đất rất riêng, rất chắc.

Thành tựu không nằm ở công trình, mà ở cơ chế

Khi lên làm tể tướng xứ Đại Vẹm, anh Ba không phí thời gian xây những tượng đài dễ đổ. Anh hiểu rằng bê tông thì nứt, thép thì gỉ, còn cơ chế thì sống lâu hơn mọi khẩu hiệu. Dưới bàn tay tài hoa của anh, kinh tế Đại Vẹm bước vào giai đoạn mà người ta sau này gọi bằng nhiều cái tên mỹ miều: mở cửa, hội nhập, đổi mới tư duy.

Thực chất, đó là giai đoạn mà tiền công được “giải phóng” khỏi sự quản lý cứng nhắc để tìm về những bàn tay linh hoạt hơn. Đất đai – thứ vốn cứng đầu và khó di chuyển – bỗng trở nên mềm mại, biết nghe lời, biết đổi chủ, biết “chuyển hóa” từ của chung thành của quen. Doanh nghiệp nhà nước, dưới sự chỉ đạo sáng suốt, được trao cơ hội “tự chủ”, mà tự chủ ở đây nghĩa là: lời thì giữ, lỗ thì chia.

Thiên hạ bảo anh Ba làm quốc khố hao mòn. Nhưng anh chỉ mỉm cười. Quốc khố mà nặng quá thì sinh trì trệ, còn nhẹ tênh thì mới dễ xoay trở. Một đất nước muốn “phát triển bền vững” thì trước hết phải học cách quen với việc… không có gì trong tay, ngoài niềm tin và sự chịu đựng.

Tham nhũng – từ tệ nạn thành kỹ năng

Dưới triều anh Ba, tham nhũng không bị triệt tiêu, mà được nâng cấp. Nó không còn là hành vi cá nhân vụng về, mà trở thành một dạng kỹ năng mềm trong bộ máy. Người làm tốt thì được việc, người làm khéo thì được phần, còn người làm cả hai thì được… thăng tiến.


Đó là thời kỳ vàng son của sự ổn định: ai cũng có phần, nên ai cũng im lặng. Im lặng tập thể – đó mới là nền móng vững chắc nhất của trật tự xã hội.

Dùng người là dùng nỗi sợ


Anh Ba đặc biệt mát tay trong việc đào tạo thế hệ kế cận. Trong số những học trò ưu tú, nổi bật nhất là cậu Tô Mộc – một thanh niên xuất thân từ ngành giữ gìn trật tự, quen với sổ sách, kỷ luật và cây roi luôn đặt đúng chỗ.

Anh Ba không dạy Tô Mộc cách diễn thuyết hay thuyết phục. Anh chỉ nói một câu rất ngắn:



Từ đó, Tô Mộc ngộ ra đạo. Quyền lực không nằm ở tiếng vỗ tay, mà nằm ở sự im bặt đúng lúc. Không cần làm dân giàu, chỉ cần làm dân ngoan. Không cần giải thích, chỉ cần đủ mơ hồ để ai cũng tự kiểm duyệt mình.

Lui về để chờ thời

Rồi thời thế đổi thay. Một bậc quân vương mới xuất hiện – Trọng Tiên – người mang theo cờ đạo đức, gươm chính nghĩa và một niềm tin sắt đá rằng chỉ cần hô hào đủ lớn thì cái xấu sẽ tự biến mất. Triều đình bước vào thời kỳ thanh lọc, đốt lò, và nói rất nhiều về sự trong sạch.

Thiên hạ tưởng anh Ba đã hết thời. Họ thấy anh lui về, nuôi cá, trồng cây, nói chuyện triết lý. Nhưng anh Ba chỉ đang làm điều mà anh giỏi nhất: chờ. Anh hiểu rằng chính nghĩa rất hao mòn, còn đạo đức thì cần người gánh. Khi người gánh mệt, gánh sẽ rơi – và lúc đó, kẻ quen đi trong bóng tối sẽ bước ra dọn dẹp.

Kỷ luật trị – di sản được tiếp quản

Quả nhiên, khi triều đại Kỷ Luật Trị lên ngôi, với roi vọt và sổ sách làm biểu tượng, thiên hạ chỉ thấy sự nghiêm minh. Nhưng những người từng trải thì nhận ra ngay cấu trúc quen thuộc: kỷ luật không sinh ra để bảo vệ dân, mà để bảo vệ trật tự đã được sắp xếp từ trước.

Tô Mộc giờ đã trưởng thành. Anh Ba không cần chỉ đạo, không cần xuất hiện. Học trò giỏi là học trò biết làm đúng ý thầy… ngay cả khi thầy im lặng.

Thế lực không cần danh phận

Giờ đây, người ta không còn hỏi anh Ba ở đâu. Câu hỏi đúng hơn là: anh Ba đang ở trong ai. Trong cơ chế, trong tư duy, trong cách người ta hiểu thế nào là “ổn định”, “phát triển”, “đúng quy trình”.

Đó là thành tựu cao nhất của anh Ba – trị vì mà không cần ngai, chỉ cần để thiên hạ tiếp tục vận hành theo quán tính mà mình đã tạo ra.

Một bậc gian hùng thực thụ, phải không?
Không cần được yêu, không cần được nhớ.
Chỉ cần không thể bị gỡ bỏ.

@dungdamchemnhau @Pác Tơn @8keo @Johnny Lê Nữu Vượng @TrienChjeu @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật @Olineasdf @Lý Nguyên Hạo @tienquocday01 @8Lake @sami88 @Thợ săn 🏹 @Thợ Săn🏹 @Thích Vét Máng @Trâu Lái Xe @Hoàng Tử DiNa
Sống trong công sản thằng Lồn nào củng phải đớp, không đớp là người khuyết tật mang đu chém.
 
chúng mày cứ nâng cao quan điểm, Thành có ông chú về hưu làm trưởng phòng thôi mà năm nào cũng được phòng cũ tới chúc Tết, mất đi rồi thì hàng năm tới thắp hương Tết tới cỡ hàng chục năm, tới năm nay khả năng mới thôi do cái phòng đấy sau tinh gọn cấp huyện thì không còn nữa, nhưng cá nhân tới riêng Thành nghĩ vẫn có, cỡ lãnh đạo cấp tỉnh thì mặc định hàng năm có lãnh đạo đương nhiệm tới chúc Tết tới khi chết rồi, sau khi chết thì tới thắp hương nhiều năm huống gì anh 3x là nguyên TTg và có 2 con 1 uvbct, 1 uvtw dự khuyết.
 
anh 3 sống quá đẹp đúng chất dân miền Tây nên đàn em chục năm sau vẫn nể phục, tiếc là anh ấy trước giờ dễ tính quá, ko lo làm tuyên truyền, tuyên giáo. Ngày xưa ảnh để mặc cho dân xài fb chửi cảng tẹt ga, thằng huy lên bài chửi anh 3 đến bác rừng nóng mắt nói để em xử cho anh 3 cũng bảo kệ nó anh ko chấp.
Phải mà anh 3 thâm độc như đám lú, niễng xử dụng tuyên giáo để tô vẽ hình ảnh thì bây giờ có khi anh 3 đã ngang hàng 8 keo, in tờ tiền 1 củ tung ra thị trường in hình anh 3 chứ ko phải 8 keo
a3 lúc đương chức muốn VN có một xã hội dân sự mạnh, có tiếng nói phản biện trong xã hội. Trước khi về hưu, a3 đã cố lobby hoàn thành 2 việc nhưng không thành công.
- cho dân đc phép biểu tình: thúc ép chính phủ và quốc hội ra luật nhưng ko được.
- cho phép người lao động được tự chọn ra đại diện công đoàn (cam kết với TPP). Cái này thì làm xong ở khía cạnh pháp lý VN nhưng bọn Mẽo rút khỏi TPP nên cuối cùng cái yêu cầu này bị rút đi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top