nhảm nhí, cấm fb đ.éo đâuThời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
những việc như hạn chế fb hay cấm haivl là ý kiến của đám tnú chứ anh 3 thể hiện rõ muốn tự do ngôn luận, anh 3 lobby luật biểu tình, thả cửa cho các blog thoải mái bàn 9 trị, thời anh 3 chửi cảng, chửi cs tẹt ga có ai ngán ngại, vozf33 khi đó là huyền thoại tổ lái tẹt gaThời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
xàm 85% là hán nô, 10% là sửu nhiXàm giờ toàn mấy thằng DLV CA thôi, số cmt của bọn này phải chiếm tầm 1 nửa rồi![]()
Đéo có di sản mẹ gì ngoài mấy câu đạo lý ... 😌muốn nhớ giai đoạn nào thì phải để lại cái di sản gì đó cho dân, đây lại chả có di sản gì đáng giá ngoài cái formosa, 331, đào nam lấp bắc
Mày biết con cặc gì mà ti toeuhm đúng
bác 3 của mày chỉ cấm cmn fb , thời bác của mày muốn vào fb phải dùng filehost , ultrasuft .
à mà chắc hồi đấy mày cũng đéo biết gõ phím đâu
TỰ TRUYỆN CỦA ANH BA – NGƯỜI LUÔN BIẾT “PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG”
Anh Ba sinh ra trong thời kỳ hỗn mang của xứ Đại Vẹm, nơi mà lý tưởng được treo cao trên tường, còn cơ hội thì nằm dưới gầm bàn. Đó là một vùng đất kỳ lạ: người ngay thì sống bằng lương, người khôn thì sống bằng quan hệ, còn người thật sự thông minh thì sống bằng cả hai – nhưng luôn nhớ giấu kỹ phần sau.
Từ thuở thiếu thời, anh Ba đã sớm hiểu một chân lý giản dị mà sách vở không bao giờ dạy: đất nước có thể nghèo, nhưng cơ hội thì không bao giờ cạn – miễn là mình đứng đúng chỗ. Khi bạn bè còn mơ mộng đổi đời cho thiên hạ, anh Ba đã âm thầm luyện một môn võ cao cấp hơn: võ thích nghi. Gió thổi chiều nào, anh nghiêng theo chiều đó; nhưng chân thì luôn đứng trên một nền đất rất riêng, rất chắc.
Thành tựu không nằm ở công trình, mà ở cơ chế
Khi lên làm tể tướng xứ Đại Vẹm, anh Ba không phí thời gian xây những tượng đài dễ đổ. Anh hiểu rằng bê tông thì nứt, thép thì gỉ, còn cơ chế thì sống lâu hơn mọi khẩu hiệu. Dưới bàn tay tài hoa của anh, kinh tế Đại Vẹm bước vào giai đoạn mà người ta sau này gọi bằng nhiều cái tên mỹ miều: mở cửa, hội nhập, đổi mới tư duy.
Thực chất, đó là giai đoạn mà tiền công được “giải phóng” khỏi sự quản lý cứng nhắc để tìm về những bàn tay linh hoạt hơn. Đất đai – thứ vốn cứng đầu và khó di chuyển – bỗng trở nên mềm mại, biết nghe lời, biết đổi chủ, biết “chuyển hóa” từ của chung thành của quen. Doanh nghiệp nhà nước, dưới sự chỉ đạo sáng suốt, được trao cơ hội “tự chủ”, mà tự chủ ở đây nghĩa là: lời thì giữ, lỗ thì chia.
Thiên hạ bảo anh Ba làm quốc khố hao mòn. Nhưng anh chỉ mỉm cười. Quốc khố mà nặng quá thì sinh trì trệ, còn nhẹ tênh thì mới dễ xoay trở. Một đất nước muốn “phát triển bền vững” thì trước hết phải học cách quen với việc… không có gì trong tay, ngoài niềm tin và sự chịu đựng.
Tham nhũng – từ tệ nạn thành kỹ năng
Dưới triều anh Ba, tham nhũng không bị triệt tiêu, mà được nâng cấp. Nó không còn là hành vi cá nhân vụng về, mà trở thành một dạng kỹ năng mềm trong bộ máy. Người làm tốt thì được việc, người làm khéo thì được phần, còn người làm cả hai thì được… thăng tiến.
Đó là thời kỳ vàng son của sự ổn định: ai cũng có phần, nên ai cũng im lặng. Im lặng tập thể – đó mới là nền móng vững chắc nhất của trật tự xã hội.
Dùng người là dùng nỗi sợ
Anh Ba đặc biệt mát tay trong việc đào tạo thế hệ kế cận. Trong số những học trò ưu tú, nổi bật nhất là cậu Tô Mộc – một thanh niên xuất thân từ ngành giữ gìn trật tự, quen với sổ sách, kỷ luật và cây roi luôn đặt đúng chỗ.
Anh Ba không dạy Tô Mộc cách diễn thuyết hay thuyết phục. Anh chỉ nói một câu rất ngắn:
Từ đó, Tô Mộc ngộ ra đạo. Quyền lực không nằm ở tiếng vỗ tay, mà nằm ở sự im bặt đúng lúc. Không cần làm dân giàu, chỉ cần làm dân ngoan. Không cần giải thích, chỉ cần đủ mơ hồ để ai cũng tự kiểm duyệt mình.
Lui về để chờ thời
Rồi thời thế đổi thay. Một bậc quân vương mới xuất hiện – Trọng Tiên – người mang theo cờ đạo đức, gươm chính nghĩa và một niềm tin sắt đá rằng chỉ cần hô hào đủ lớn thì cái xấu sẽ tự biến mất. Triều đình bước vào thời kỳ thanh lọc, đốt lò, và nói rất nhiều về sự trong sạch.
Thiên hạ tưởng anh Ba đã hết thời. Họ thấy anh lui về, nuôi cá, trồng cây, nói chuyện triết lý. Nhưng anh Ba chỉ đang làm điều mà anh giỏi nhất: chờ. Anh hiểu rằng chính nghĩa rất hao mòn, còn đạo đức thì cần người gánh. Khi người gánh mệt, gánh sẽ rơi – và lúc đó, kẻ quen đi trong bóng tối sẽ bước ra dọn dẹp.
Kỷ luật trị – di sản được tiếp quản
Quả nhiên, khi triều đại Kỷ Luật Trị lên ngôi, với roi vọt và sổ sách làm biểu tượng, thiên hạ chỉ thấy sự nghiêm minh. Nhưng những người từng trải thì nhận ra ngay cấu trúc quen thuộc: kỷ luật không sinh ra để bảo vệ dân, mà để bảo vệ trật tự đã được sắp xếp từ trước.
Tô Mộc giờ đã trưởng thành. Anh Ba không cần chỉ đạo, không cần xuất hiện. Học trò giỏi là học trò biết làm đúng ý thầy… ngay cả khi thầy im lặng.
Thế lực không cần danh phận
Giờ đây, người ta không còn hỏi anh Ba ở đâu. Câu hỏi đúng hơn là: anh Ba đang ở trong ai. Trong cơ chế, trong tư duy, trong cách người ta hiểu thế nào là “ổn định”, “phát triển”, “đúng quy trình”.
Đó là thành tựu cao nhất của anh Ba – trị vì mà không cần ngai, chỉ cần để thiên hạ tiếp tục vận hành theo quán tính mà mình đã tạo ra.
Một bậc gian hùng thực thụ, phải không?
Không cần được yêu, không cần được nhớ.
Chỉ cần không thể bị gỡ bỏ.
@dungdamchemnhau @Pác Tơn @8keo @Johnny Lê Nữu Vượng @TrienChjeu @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật @Olineasdf @Lý Nguyên Hạo @tienquocday01 @8Lake @sami88 @Thợ săn 🏹 @Thợ Săn🏹 @Thích Vét Máng @Trâu Lái Xe @Hoàng Tử DiNa
Bác Ba muôn năm, hu ra hu raTỰ TRUYỆN CỦA ANH BA – NGƯỜI LUÔN BIẾT “PHÁT TRIỂN BỀN VỮNG”
Anh Ba sinh ra trong thời kỳ hỗn mang của xứ Đại Vẹm, nơi mà lý tưởng được treo cao trên tường, còn cơ hội thì nằm dưới gầm bàn. Đó là một vùng đất kỳ lạ: người ngay thì sống bằng lương, người khôn thì sống bằng quan hệ, còn người thật sự thông minh thì sống bằng cả hai – nhưng luôn nhớ giấu kỹ phần sau.
Từ thuở thiếu thời, anh Ba đã sớm hiểu một chân lý giản dị mà sách vở không bao giờ dạy: đất nước có thể nghèo, nhưng cơ hội thì không bao giờ cạn – miễn là mình đứng đúng chỗ. Khi bạn bè còn mơ mộng đổi đời cho thiên hạ, anh Ba đã âm thầm luyện một môn võ cao cấp hơn: võ thích nghi. Gió thổi chiều nào, anh nghiêng theo chiều đó; nhưng chân thì luôn đứng trên một nền đất rất riêng, rất chắc.
Thành tựu không nằm ở công trình, mà ở cơ chế
Khi lên làm tể tướng xứ Đại Vẹm, anh Ba không phí thời gian xây những tượng đài dễ đổ. Anh hiểu rằng bê tông thì nứt, thép thì gỉ, còn cơ chế thì sống lâu hơn mọi khẩu hiệu. Dưới bàn tay tài hoa của anh, kinh tế Đại Vẹm bước vào giai đoạn mà người ta sau này gọi bằng nhiều cái tên mỹ miều: mở cửa, hội nhập, đổi mới tư duy.
Thực chất, đó là giai đoạn mà tiền công được “giải phóng” khỏi sự quản lý cứng nhắc để tìm về những bàn tay linh hoạt hơn. Đất đai – thứ vốn cứng đầu và khó di chuyển – bỗng trở nên mềm mại, biết nghe lời, biết đổi chủ, biết “chuyển hóa” từ của chung thành của quen. Doanh nghiệp nhà nước, dưới sự chỉ đạo sáng suốt, được trao cơ hội “tự chủ”, mà tự chủ ở đây nghĩa là: lời thì giữ, lỗ thì chia.
Thiên hạ bảo anh Ba làm quốc khố hao mòn. Nhưng anh chỉ mỉm cười. Quốc khố mà nặng quá thì sinh trì trệ, còn nhẹ tênh thì mới dễ xoay trở. Một đất nước muốn “phát triển bền vững” thì trước hết phải học cách quen với việc… không có gì trong tay, ngoài niềm tin và sự chịu đựng.
Tham nhũng – từ tệ nạn thành kỹ năng
Dưới triều anh Ba, tham nhũng không bị triệt tiêu, mà được nâng cấp. Nó không còn là hành vi cá nhân vụng về, mà trở thành một dạng kỹ năng mềm trong bộ máy. Người làm tốt thì được việc, người làm khéo thì được phần, còn người làm cả hai thì được… thăng tiến.
Đó là thời kỳ vàng son của sự ổn định: ai cũng có phần, nên ai cũng im lặng. Im lặng tập thể – đó mới là nền móng vững chắc nhất của trật tự xã hội.
Dùng người là dùng nỗi sợ
Anh Ba đặc biệt mát tay trong việc đào tạo thế hệ kế cận. Trong số những học trò ưu tú, nổi bật nhất là cậu Tô Mộc – một thanh niên xuất thân từ ngành giữ gìn trật tự, quen với sổ sách, kỷ luật và cây roi luôn đặt đúng chỗ.
Anh Ba không dạy Tô Mộc cách diễn thuyết hay thuyết phục. Anh chỉ nói một câu rất ngắn:
Từ đó, Tô Mộc ngộ ra đạo. Quyền lực không nằm ở tiếng vỗ tay, mà nằm ở sự im bặt đúng lúc. Không cần làm dân giàu, chỉ cần làm dân ngoan. Không cần giải thích, chỉ cần đủ mơ hồ để ai cũng tự kiểm duyệt mình.
Lui về để chờ thời
Rồi thời thế đổi thay. Một bậc quân vương mới xuất hiện – Trọng Tiên – người mang theo cờ đạo đức, gươm chính nghĩa và một niềm tin sắt đá rằng chỉ cần hô hào đủ lớn thì cái xấu sẽ tự biến mất. Triều đình bước vào thời kỳ thanh lọc, đốt lò, và nói rất nhiều về sự trong sạch.
Thiên hạ tưởng anh Ba đã hết thời. Họ thấy anh lui về, nuôi cá, trồng cây, nói chuyện triết lý. Nhưng anh Ba chỉ đang làm điều mà anh giỏi nhất: chờ. Anh hiểu rằng chính nghĩa rất hao mòn, còn đạo đức thì cần người gánh. Khi người gánh mệt, gánh sẽ rơi – và lúc đó, kẻ quen đi trong bóng tối sẽ bước ra dọn dẹp.
Kỷ luật trị – di sản được tiếp quản
Quả nhiên, khi triều đại Kỷ Luật Trị lên ngôi, với roi vọt và sổ sách làm biểu tượng, thiên hạ chỉ thấy sự nghiêm minh. Nhưng những người từng trải thì nhận ra ngay cấu trúc quen thuộc: kỷ luật không sinh ra để bảo vệ dân, mà để bảo vệ trật tự đã được sắp xếp từ trước.
Tô Mộc giờ đã trưởng thành. Anh Ba không cần chỉ đạo, không cần xuất hiện. Học trò giỏi là học trò biết làm đúng ý thầy… ngay cả khi thầy im lặng.
Thế lực không cần danh phận
Giờ đây, người ta không còn hỏi anh Ba ở đâu. Câu hỏi đúng hơn là: anh Ba đang ở trong ai. Trong cơ chế, trong tư duy, trong cách người ta hiểu thế nào là “ổn định”, “phát triển”, “đúng quy trình”.
Đó là thành tựu cao nhất của anh Ba – trị vì mà không cần ngai, chỉ cần để thiên hạ tiếp tục vận hành theo quán tính mà mình đã tạo ra.
Một bậc gian hùng thực thụ, phải không?
Không cần được yêu, không cần được nhớ.
Chỉ cần không thể bị gỡ bỏ.
@dungdamchemnhau @Pác Tơn @8keo @Johnny Lê Nữu Vượng @TrienChjeu @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật @Olineasdf @Lý Nguyên Hạo @tienquocday01 @8Lake @sami88 @Thợ săn 🏹 @Thợ Săn🏹 @Thích Vét Máng @Trâu Lái Xe @Hoàng Tử DiNa
Cấm là bạc cấm chứ 3x cấm hồi nào. 331 là đỉnh cao của bịt miệngThời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
Di sản của bác Nú là bác TolerX giờ như Tư Mã Ý nhở, ngồi im chờ thời cái gì cũng có. Khổ anh Nú công trạng mờ nhạt đéo có giá trị, chục năm nữa không ai nhớ.
xin cung cấp bằng chứngMày biết con cặc gì mà ti toe
Cấm fb là mấy thằng lồn bắc kỳ đầu têu chứ ai
thì chủ yếu bịa chuyện ô dù hạt nhân với hạm đội 7 để anh em trên này khuya có bị bón thì đọc nó cũng dễ ỉa. người ta làm phước mà mày cứ khó khăn.Thời Dũng cấm fb, dẹp luôn mấy trang như haivl, vô bài này nhìn cmt mấy thằng hằng ngày đăng bài chửi+ này kia h tung hô "bác 3", rồi gì hạm đội 7 chờ lệnh 3X, nghe mà mắc địt
việc để thả cửa bàn chính trị nó cũng là cái bước đi thâm hiểm. thay vì càng bóp thì cứ để cho người ta bàn tẹt ga. trước tiên là dễ đấu đá phe phái, dùng dư luận để làm sức ép truyền thông. việc dùng nguồn lực của cả 1 bộ máy để dấu nhẹm tin tức nó vừa tốn công tốn sức. thôi thì cứ hồn ai nấy giữ, chuyện của tụi mày tụi mày tự lo. cần kiếm tao thì tao giúp, không thì thôi. vừa được mang tiếng là dân chủ, nhưng là kiểu giả cầy.những việc như hạn chế fb hay cấm haivl là ý kiến của đám tnú chứ anh 3 thể hiện rõ muốn tự do ngôn luận, anh 3 lobby luật biểu tình, thả cửa cho các blog thoải mái bàn 9 trị, thời anh 3 chửi cảng, chửi cs tẹt ga có ai ngán ngại, vozf33 khi đó là huyền thoại tổ lái tẹt ga
anh 3 xuống thì dẹp thảo luận luật biểu tình, ra luật 331, voz giờ cấm bàn 9 trị còn phải gửi cccd, các blog 9tri dẹp sạch, dân thì lớ ngớ bị phạt 7.5
Có ngu đến cỡ nào cũng nhìn rõ anh 3 với tnú đứa nào muốn tự do ngôn luận, ai muốn cho dân bàn bạc 9 sự thoải mái, mấy thằng như mày bưng bô đâu có nhớ thời anh 3 ko có 331 dân được tự do như nào. mà thứ parky chúng mày có khi bảo anh 3 là người tạo ra 331 ấy chứ
Vậy mà dc 1 thằng bake vị trí cao nhất trao huân chuân sao vàng chi đó. Hê hê, khóc to nữa lên thằng chó đẻ, rồi theo bác lú mày xuống địa ngục bú cu quỷ sai. Hê hêSúc vật mọi miền tây, ăn tàn phá hoại , đấm tím mặt thằng dân với các quả đấm thép: Vinashin, Vinalines, tập đoàn than khoáng sản, tập đoàn dầu khí, tập đoàn hoá chất...
chứ lão già nú làm trì trệ sự phát triển dân tộc suốt hơn chục năm, formosa, 331, đào nam lấp bắc còn có đứa rồ, lily nuôi gái sang tận mẽo, gái ở vịt thì còn cấp biệt phủ nghìn m2 trao danh hiệu nsut luôn, niễng covid mấy chục nghìn mạng còn có đứa rồ thì anh 3 sao lại ko rồ, lỗi của anh 3 có nặng bằng niễng và lú đâu?Vl giờ có rồ X nữa à? Chắc bọn mày quên cụm từ cú đấm thép + tìm X từ đâu mà ra![]()
Đéo rồ thằng lú nhà mày là được rồiVl giờ có rồ X nữa à? Chắc bọn mày quên cụm từ cú đấm thép + tìm X từ đâu mà ra![]()

Còn mỗi thằng @minisuka90 nó tiếc thương bác thôiƠ thế @Trọng Lú chết cái là quay 180 độ hết cả à?
Đến cả bọn dlv như thằng acidascorbik trước lồng lộn bảo vệ Lú lấy truyện kiều răn dạy quan chức cũng từ bỏ xàm, từ bỏ nghĩa vụ vinh dự bảo vệ lú.
Chỉ tiếc 20 năm đi lùi do Lú dẫn đường.