Xã hội thời tàn (Người VIệt tự nhục)

Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)
ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾNG
24 Tháng Bảy, 2017 | Kiến thức kinh doanh
Đây là một bài viết tôi sưu tầm được, nhưng tôi phải nói trước với bạn là ngôn từ của nó không hề ngọt tai, nếu bạn chưa sẵn sàng nhìn nhận thực tại bản thân hay thế hệ, có lẽ bạn sẽ thấy một chút khó chịu khi đọc.
dat-nuoc-cua-ke-luoi-bieng-1

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!
Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.
Vậy ra, người ta đang cố gắng thay đổi mọi thứ ở phần ngọn. Nghĩa là kêu gọi những con người đã góp sức gây nên hiện trạng này, hãy thôi đừng phá hủy đất nước nữa, hãy thôi xả rác, hãy thôi chém giết. Đó là một ý tưởng điên rồ. Kêu gọi người từng sát hại đất nước này hãy suy nghĩ lại, rũ chút lòng thương, đừng phá hoại nữa.
Bạn biết vì sao mà đất nước này cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là dân chúng ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!
LƯỜI VẬN ĐỘNG, TẬP THỂ DỤC
So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.
Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Đó là khi chúng ta nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.
LƯỜI HỌC
Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.
Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.
LƯỜI LÀM
Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.
Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì họ từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.
LƯỜI SUY NGHĨ
Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.
Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.
LƯỜI TRANH ĐẤU
Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.
Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Tài nguyên chúng ta bán, cây rừng chúng ta cưa, voi rừng chúng ta giết, thú rừng chúng ta ăn, chả còn gì mà chúng ta “tha” cả. Khai thác triệt để cho thế hệ này tận hưởng, có thể đoán là trong vòng 10 năm tới sẽ cạn sạch. Nhưng mọi người thì cứ thờ ơ để mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.
Đấy là những thế hệ đã được đào tạo. Việt Nam thuộc loại khủng của thế giới trong việc chi ngân sách cho giáo dục. Họ đã làm gì, và chúng ta đã tôi luyện bản thân như thế nào? Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?
Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nhà con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…
Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống. Chúng ta chắp vá đất nước này, rách chỗ nào vá chỗ đó, nhưng đúng như Lưu Quang Vũ nói:
“Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá, gượng ép chỉ càng sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc làm đúng khác.”
Nhưng chúng ta chẳng quan tâm lời dạy này. Chúng ta chắp vá nhiều hơn là đằng khác. Ai đó đút lót, chúng ta đút lót nhiều hơn. Ai đó đối phó để được điểm cao, chúng ta quyết tâm biết được đề thầy sắp ra giờ kiểm tra. Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.
Một dân tộc ghê tởm nhau, đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!
Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.
Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm lại nuôi dạy con họ một cách đầy nuông chiều. Quá nhiều người đi ra từ chiến tranh, quá nghèo khổ để nói đến đức hạnh, tất cả những gì họ lo lắng là tiền, là mưu sinh. Đó là lý do chúng ta ở đây. Cả một lũ không được giáo dục tốt. Cả một lũ đang làm đất nước này đi xuống. Đó không phải là lỗi của họ, hãy thông cảm vì điều đó. Họ đã cố phải xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.
Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!
Xem thêm: TƯ DUY KINH DOANH: Yếu Tố Cần Cho Người Khởi Nghiệp
Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.
Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.
Đừng uống cạn tài nguyên này, đừng ăn mặn để con cháu khát nước. Đừng để thế hệ nối tiếp thế hệ sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và dạy con bằng cái lối nói rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.
Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa đến lúc có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…
NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG
Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của họ thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…
(Nếu bạn nào đặt một dấu chấm hỏi vì sao bài trước tôi viết là chẳng có ai lười thì bài này tôi lại đỗ lỗi cho việc người ta lười, thì xin hãy hiểu rõ là trong 2 bài tôi đang đề cập đến 2 chuyện khác nhau. Bài trước là cảm thông với những người chưa tìm ra họ là ai trong cuộc đời. Bài này nói về những con người xung quanh tôi mà đầu óc bị mụ mẫm hóa hết rồi, không còn biết gì ngoài những lạc thú tầm thường nữa.)
Nguồn : phamngocanh.com
 
Người Việt đang tạo ra một thế hệ lười biếng
Bảo Nam | 11/10/2016 10:18
Chúng ta rất "chăm chỉ" tạo nên một thế giới giải trí tiệm cận đẳng cấp thế giới, nhưng lại quá lười biếng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng trong việc tạo ra một môi trường sánh ngang thế giới.
Việt Nam là quốc gia tiêu thụ bia lớn nhất thế giới, tìm kiếm về iPhone nhiều bậc nhất thế giới, tiết kiệm để mua iPhone cũng lâu hàng đầu châu Á.
Riêng về những giá trị vật chất phục vụ cho việc căng một tấm "phông bạt" chứng tỏ giá trị của mình, người Việt "chăm chỉ" hàng đầu thế giới.
Đáng tiếc, khi đánh giá một quốc gia văn minh, người ta sẽ không nhìn vào việc người dân dùng chiếc điện thoại nào, lái chiếc xe nào, mà nhìn vào mức độ chăm chỉ của quá trình tiếp thu những giá trị văn minh của thế giới.
Riêng khoản này, chúng ta đang nằm trong nhóm những quốc gia lười biếng nhất. Lười biếng theo cả nghĩa trực tiếp lẫn gián tiếp.
Trước cổng tất cả các ngôi trường mẫu giáo hoặc cấp 1, UBND quận sở tại đều yêu cầu nhà trường thông báo tới từng phụ huynh về việc không được dùng xe bừa bãi trước cổng trường, gây ách tắc giao thông.
Tuy nhiên, có nhiều phụ huynh vì quá lười khi phải cuốc bộ từ vài chục đến vài trăm mét, sẵn sàng bất chấp đỗ xe giữa đường chờ con em mình. Chỉ cần vài người lười biếng, một con đường dù rộng đến mấy cũng có thể ách tắc.
Dạo gần đây trên Facebook thay nhau share bức ảnh hàng trăm chiếc ô tô đang đỗ trong một bãi xe khổng lồ. Bức ảnh được cho là chụp tại Thụy Điển.
Nội dung đi kèm bức ảnh kể về việc người Thụy Điển đến công sở làm việc càng sớm, họ sẽ đỗ xe càng xa các tòa nhà để "được" đi bộ quãng đường dài nhất có thể.
Người Việt đang tạo ra một thế hệ lười biếng - Ảnh 1.
Bãi đỗ xe ở Thụy Điển "gây bão" mạng xã hội Việt.
Đối với họ, đi bộ vừa là hình thức thể dục, vừa tránh khỏi cảm giác phải chen chúc trong những con phố nhỏ hẹp dẫn vào các tòa nhà cao tầng.
Ở một số quốc gia có hệ thống giao thông công cộng phát triển, người dân sẵn sàng cuốc bộ từ 1 đến vài km. Trong khi đó nhiều người Việt dù khoảng cách chỉ vài trăm mét cũng xách xe máy đi cho… tiện.
Thêm vài người lười, đường xá thêm vài chiếc xe và lại có thêm cơ hội tắc nghẽn, và xuất hiện thêm nhiều người lười suy nghĩ, ngay lập tức bật chế độ than vãn khi đường xá quá đông đúc.
Một chiếc vòng tròn luẩn quẩn tạo nên bởi những kẻ lười biếng.
Nhưng đó vẫn chưa phải là sự lười biếng đáng sợ nhất. Chúng ta đang lười tiếp thu, lười học và lười thay đổi những thói quen.
Công nghệ phát triển đưa chúng ta đến gần hơn bao giờ hết với văn hóa giao thông của thế giới. Những bức ảnh về nhiều hàng dài xe xếp hàng đều tăm tắm hàng ngày vẫn được chia sẻ rất nhiều trên mạng.
Nhưng người ta chỉ share chỉ chứng minh họ biết về nó, họ sành điệu, chứ họ không hề có ý định tiếp thu, học hỏi văn minh của thế giới.
Người Việt đang tạo ra một thế hệ lười biếng - Ảnh 2.
Hình ảnh người dân xếp hàng lộn xộn khi mua hàng ở siêu thị. (Ảnh: Zing.vn)
Lâu dần, bức tranh giao thông Việt Nam và rất nhiều phong cách ứng xử nơi công cộng của người Việt trở thành những thói quen lệch lạc được nghiễm nhiên chấp nhận vì chúng ta quá lười thay đổi.
Chúng ta có thể nhìn thấy sự lười biếng ở bất kỳ đâu xung quanh mình. Một người điều khiển xe máy có thể ngồi hàng giờ trong… toilet xem điện thoại, nhưng lại quá lười dừng đèn đỏ thêm 3 giây.
Một người lớn tuổi sống ở một khu chung cư văn minh, nhưng lười thay đổi, lười thích nghi và họ lấy cớ tuổi già để có thể thoải mái chen lấn ở siêu thị, hoặc những nơi công cộng khác yêu cầu xếp hàng nghiêm túc.
Một em nhỏ lười vận động, thay vì ra công viên chạy chơi lại chọn ngồi nhà dán mắt vào màn hình tivi.
Một bạn trẻ lười học tiếng Anh và rốt cuộc khi gặp người nước ngoài, bạn trẻ cười nói cợt nhả, đùa giỡn thiếu ý thức để che lấp đi sự dốt nát của mình.
Rất nhiều facebooker sẵn sàng ngồi cả ngày trên mạng share liên tục những câu nói hay của các vĩ nhân, những hình ảnh văn minh ở Mỹ, Nhật, Hàn, nhưng họ lại quá lười biếng để làm điều tương tự.
Chúng ta đang tạo ra một thế hệ lười biếng…
 
Thói Sĩ Diện Hão Của Người Việt
Last updated Jun 9, 2018
Đất nước chúng ta trải qua 4000 năm văn hiến, dân tộc Việt được xem là một trong những dân tộc có bề dày truyền thống và văn hóa lâu đời. Con người cần cù, chăm chỉ, hồn hậu và chân chất: “Trai thời trung hiếu làm đầu-Gái thời tiết hạnh làm câu giao tình.” Thế nhưng một cách khách quan mà nói, suy nghĩ nông thôn làng xã đã ăn sâu và gây ra không ít thói xấu của người Việt.
Một trong những cái không đẹp mà trước nhất phải kể đến là “sĩ diện hão”. Có lẽ cụm từ này không còn lạ lẫm gì vì ngày nay nó khá phổ biến-nhất là khi nói đến người Việt. Sống ở trên đời ai cũng cần phải có sĩ diện. Sĩ diện-nói nôm na nghĩa là biết cách để giữ thể diện, điều chỉnh hành động, lời nói, suy nghĩ phù hợp với tiêu chuẩn cuộc sống để người khác coi trọng mình. Như vậy, nói cách khác, sĩ diện chính là tự trọng. Thử hỏi trên đời nếu con người không biết tự trọng bản thân thì làm sao người khác có thể đánh giá cao mình? Tâm lý hướng đến cái đẹp, cái tốt thì không có gì là sai. Thế nhưng, Nguyễn Du từng có câu rằng: “Một vừa hai phải ai ơi”. Việc gì cũng nên có chừng mực nhất định, thiếu thì không được, nhiều quá lại không tốt. Ví dụ như việc ta ăn, ta ngủ. Ăn ít thì dẫn đến còi xương, thiếu chất nhưng ăn nhiều quá thì sẽ bội thực mà chết. Tâm lý sĩ diện cũng như vậy. Chữ sĩ diện một khi đã mang theo sau chữ “hão” là cả một vấn đề lớn. Vậy sĩ diện hão là gì? Trường hợp nào ta đã bước qua ranh giới giữa sĩ diện và sĩ diện hão?
Thùng rỗng kêu to!
Khi người ta làm mọi cách để chứng tỏ bản thân mình đạt những chuẩn mực vô hình trung được đặt ra, để “nâng giá” bản thân, người ta đã dính vào một thứ virut không hình hài mang tên : “sĩ diện hão”. Con người mắc bệnh này chuộng hình thức và coi thường, bỏ rơi cái bản chất sâu xa của mình. Sở dĩ như vậy là vì cảm giác không muốn thua kém bất kì ai. Cho dù không có năng lực cũng phải đầy đắp lên người mình một loạt bằng cấp, một loạt giải thưởng.
Những triệu chứng của căn bệnh này không khó để nhận ra. Thậm chí ngày nay, chỉ cần đi ra đường, ta có thể bắt gặp ngay những con virut di động. Họ ăn uống khiêm tốn nhưng lại gọi rất nhiều món và bao giờ cũng để lại một ít trong dĩa của mình, dù no dù không. Họ trét lên người đủ thứ hàng hiệu mà không biết loại hàng ấy có phù hợp với mình không, chúng đẹp ở đâu và xấu ở đâu. Họ dán tri thức đầy mình. Họ muốn mình phải là người đi đầu, dẫn đầu trào lưu. Chỉ cần người khác ngước nhìn với ánh mắt đầy ngưỡng mộ thì mục đích cuối cùng đã đạt được.
Virut sĩ diện hão này cũng làm nảy sinh ra đủ thứ “chứng” khác như “thói chơi sang”, “bệnh thành tích”, bệnh lãng phí…
Thu nhập trung bình, tiêu dùng xa xỉ
Người Việt chúng ta nổi tiếng chơi sang. Nhiều đại gia trên thế giới cũng phải ngạc nhiên trước những con siêu xe mà người Việt tậu về. Tôi có đọc một tờ báo, trong đó một chuyên gia tâm lý học người Đức khi nghiên cứu tiêu dùng đã làm một ví dụ nho nhỏ. Một người Đức và một người Việt, có trong tay 30.000USD và họ đều đang có ý định mua xe. Người Đức sẽ chọn chiếc xe trị giá 20.000USD, tiền còn lại anh ta dành dụm, làm ăn hay tích lũy. Nhưng một người Việt sẽ sẵng sang vay mượn thêm hàng chục ngàn USD khác để mua chiếc xe thuộc hàng xịn. Đương nhiên chúng ta xét trên phương diện số đông, không kể đến những người thật sự “say xe”, họ tìm hiểu kĩ càng và yêu thích chiếc xe đó. Điều này lí giải tại sao kinh tế ngày một khó khăn, các công ty loay hoay mãi trong vòng khuyến mãi nhưng vẫn không thể kích cầu vậy mà thị trường siêu xe vẫn rất sôi động trong năm. Rolls-Royce đã có đại lý chính thức tại Việt Nam vào tháng 6. Ngoài ra Lexus cũng là một trong những dòng xe được chào đón nồng nhiệt.
Một nghiên cứu khác lại cho kết quả rằng người Việt bỏ ra 1 tỷ USD/ năm để mua điện thoại smartphone phân khúc cao cấp. Hơn một nửa số điện thoại người ta sở hữu là thuộc hàng xa xỉ. Con số trên nếu so với các nước phát triển trên thế giới như Mỹ, Nhật, Anh, Đức thì đây chẳng là gì cả. Nhưng chúng ta nên nhớ rằng vừa qua, thu nhập bình quân của người Việt Nam đứng hàng 42 thế giới với 1.960 USD/người. Trong khi đó giá của một chiếc Iphone hay Sam Sung, Lumina cao cấp không dưới 1.000USD! Đó là chưa kể đây là thu nhập bình quân, mà đã bình quân thì sao phản ánh được đúng thực trạng. Những người giàu có, thu nhập cao, nhu cầu tiêu dùng cao thì không sao nhưng đến người nghèo, cho dù lương tháng không bao nhiêu cũng cố vay mượn để mua cho bằng được một chiếc Iphone5. Thử hỏi những người cầm trên tay mình Ipad, Ipod, Iphone, đã có bao giờ họ biết và sử dụng hết tính năng của nó?
Sĩ diện hão-không kể giàu, nghèo
Vừa qua cơ quan chính phủ phát động loại trừ bệnh thành tích trong giáo dục. Nhưng nếu nhìn một cách khái quát thì đâu chỉ trong giáo dục, y tế mà mọi lĩnh vực đời sống của xã hội. Tính hình thức và căn bệnh thành tích phủ kín những khiếm khuyết của nền kinh tế. Khi có một vụ việc bê bối xảy ra, hiện tượng thường thấy là cơ quan chức năng này đổ lỗi cho cơ quan khác và chẳng ai đứng ra nhận trách nhiệm về phần mình. Thậm chí là trong sinh hoạt hằng ngày, người ta vẫn có tâm lý chạy theo thành tích. Khi một số người ngồi nói chuyện, ta vẫn thấy họ rỉ tai nhau rằng : “Con ông A đậu đại học X, rồi tốt nghiệp bằng xuất sắc, đi du học nước Y…” hay “Thằng bạn em làm ở công ty đa quốc gia, anh cũng phải ráng mua SH, iphone như nó.” Có lẽ không ít lần những bậc phụ huynh nói với con cái họ rằng: “con cũng phải ráng cho bằng người ta”. Những con điểm, những bằng đỏ giết chết đi nhiều lĩ năng, nhiều ước mơ. Nếu gia đình, cá nhân này làm được mà mình lại không làm được thì sợ sẽ bị làng xám chê cười, xem thường vì thế phải cố bằng mọi cách để thực hiện cho giống với mọi người mặc dù khả năng mình không có. Bởi vì mỗi một con người là một vốn quý riêng, không ai giống ai. Không phải ai cũng có thể vào con đường Đại học, không phải ai cũng muốn vào trường Y danh giá nọ. Nhưng khi những tiêu chuẩn đánh giá vô hình được đặt ra, người ta lại sợ thua kém, sợ không “bằng bạn bằng bè”. Tâm lý này khiến bậc phụ huynh không chấp nhận con cái mình không theo con đường học vấn làm kĩ sư, bác sĩ mà muốn theo đuổi ước mơ khác người của mình như: khảo cổ, phượt, viết lách… Đa phần họ cho rằng người khác nhìn vào sẽ thấy không hay, vì con đường con cái mình lựa chọn chưa được xã hội coi trọng. Kết quả là gì? Học sinh chúi đầu vào điểm số, ra khỏi trường không áp dụng được gì. Sinh viên đại học tràn lan, tốt nghiệp không tìm được việc làm. Những cây cầu chưa xây đã sụp, những bác sĩ gây tai nạn tử vong cho bệnh nhân, những ông tham quan rút ruột công trình, tham ô lãng phí…hay hàng loạt vụ án chém giết mà nguyên nhận không khỏi khiến người ta giật mình. Đó là vì nạn nhân dám liếc nhìn khổ chủ, hay không chào hỏi khi gặp “đàn anh”.
Trưởng giả học làm sang, hàn gia cũng học làm sang
Tôi nhớ đến vở kịch nổi tiếng của Molière mang tên “Trưởng giả học làm sang”. Vở kịch kể về một người đàn ông bỗng nhiên giàu có nhờ may mắn, học đòi làm quý tộc. Ông ta tìm đủ thầy dạy để gia nhập giới thượng lưu, nhưng khổ nổi “tiền mất tật mang”. Không phải cứ chất những bộ lễ phục lộng lẫy trên người, đi đứng theo nhạc, cầm những tấm bằng giáo sư là đã “sang”. Muốn “sang”, nhưng chưa bao giờ hiểu được thế nào là sang trọng, là cao quý. Thiên hạ bảo rằng mang bít tất chật, may hoa ngược là “sang” thì mừng thầm vì mình mặc đúng mốt. Nhìn những trò lố lăng, người ta cười ra nước mắt khi nghĩ lại mình.
Đã có bao giờ, chúng ta trở thành nhân vật chính của vợ kịch ấy chưa?
Thật đáng buồn khi trên trang web campainasia.com, khi nghiên cứu tâm lý người Việt, họ viết rằng: “Do nhận thức của người Việt tiêu dùng xa xỉ là yếu tố “thể hiện sự thành công”, chính vì vậy, Việt Nam được coi là điểm nóng cho thị trường tiêu thụ xa xỉ phẩm”. Người ta cho rằng người Việt coi đẳng cấp của hàng hóa trên người chính là thể hiện phong độ bản thân.
Tất cả những điều đó, suy cho cùng cũng chỉ vì “sĩ diện hão” mà ra.
Nguyên nhân do đâu?
Vậy thì, câu hỏi đặt ra là, tại sao người Việt dễ bị mắc thói xấu này?
Khi con người vươn thẳng hai tay và đi trên đôi chân, họ tách lên một tầm cao mới. Họ đã thấy mình bậc “cao sang” hơn tất thảy muôn loài. Rồi họ ăn ở bầy đàn. Tâm lý cộng đồng, làng xã vốn ăn sâu vào tâm trí chúng ta. Từ cổ chí kim, người Việt ăn ở gần nhau, văn hóa cộng đồng, tập thể cũng từ đó mà hình thành. Mối quan hệ chằng chịt từ họ hàng, bà con đến hàng xóm khiến những chuẩn mực vô hình được xây dựng. Điều này khiến người ta không dám thể hiện suy nghĩ cá nhân, một đột phá bị coi là táo bạo, là đi ngược lại với truyền thống lâu đời. Người ta dễ dàng đánh giá sự thành bại hay đạo đức của một người trên cơ sở số đông. Khổ nỗi không phải điều gì số đông cũng đúng. Con người chọn cách sống theo kiểu số đông vẫn chọn.
Sống trong một tập thể thì có hình mẫu lý tưởng được đặt ra và người ta lấy đó làm mục tiêu của mình. Trong gia đình, họ hàng thì cũng có nhiều lý do để hình thành thói sĩ diện. Các anh em trong họ không muốn thua kém nhau, phải ráng cho bằng anh bằng em. “Con anh học trường điểm thì con tôi cũng phải ráng học trường chuyên, con chị xài Iphone thì con tôi cũng phải có…” Tuy là cùng một tập thể nhưng họ vẫn có tính cá nhân rất cao, không muốn thua kém ai. Nhưng điều kiện về khả năng kinh tế, nhận thức là khác nhau. Vì vậy mà có những tình huống dở cười dở khóc như vay mượn, trả góp, nợ nần chồng chất nếu không sẽ xấu hổ với bạn bè, hàng xóm. Có nhiều gia đình kinh tế khó khăn vẫn cố gắng làm đám cưới thật linh đình, để rồi cưới xong thì cô dâu-chú rể nhìn nhau ngậm ngùi với một món nợ khủng làm quà cưới.
Một người làm sai, nhiều người xúm vào chửi bới. Nhưng ít ai nhận thấy mình ở trong đó, ít ai dám thừa nhận sai lầm của mình. Đó là chưa kể để không bị “mất mặt”, không bị chê cười, người này bao biện, lươn lẹo cho thói xấu của người kia. Người ta chỉ muốn hơn người mà khó để nói rằng mình thua người khác.
Kết:
Sĩ diện hão vì những thứ danh dự không có thực gây ra nhiều hậu quả, từ nhỏ nhặt đến rất nghiêm trọng như đã nói ở trên. Chúng ta đang bước vào thời đại công nghiệp, vì vậy những tâm lý, tác phong nông nghiệp cần phải được rũ bỏ. Thiết nghĩ, bệnh sĩ diện hão cũng là một trong số đó. Ngày nay, đây là chuyện không phải của riêng ai.
Mỗi một người sinh ra là một viên ngọc chân quý của đất trời. Hãy sống vì bản thân mình muốn, mình thích, chứ đừng vì thái độ của người xung quanh.
Việt Trinh
 
Lý do người Việt bị kì thị, sỉ nhục ở nước ngoài
(Đời sống) - Tại sao người Việt Nam đi đến đâu cũng bị làm khó, bị kì thị, sỉ nhục,...Hãy nhìn lại mình trước khi trách người khác!
Thật sự ý thức của nhiều người Việt còn chưa cao, đi kèm với những thói quen không mấy hay ho trong nước vẫn được nhiều người giữ nguyên khi qua nước khác,...điều này góp phần không nhỏ vào cái nhìn thiếu thiện cảm của người bản địa với du khách Việt Nam.
Chuyện tại biên giới
Vấn đề biên giới Poipet yêu cầu du khách một số nước trong đó có du khách Việt Nam phải mang 700 USD tiền mặt hoặc 20.000 Bath Thái để chụp hình trước hải quan mới được thông quan thật chất đã có từ rất lâu. Tuy nhiên, số tiền đó đang tăng dần theo năm tháng, lúc trước chỉ yêu cầu 500 USD, còn bây giờ đã tăng 700 USD trong thời khoảng hơn một năm nay.
Du khách xếp hàng sau một tấm bảng ở cửa khẩu Arayaprathet. Tấm bảng ghi du khách Việt Nam nằm trong số ít những đối tượng khách có thể bị tra hỏi bởi nhân viên hải quan
Du khách xếp hàng sau một tấm bảng ở cửa khẩu Arayaprathet. Tấm bảng ghi du khách Việt Nam nằm trong số ít những đối tượng khách có thể bị tra hỏi bởi nhân viên hải quan
haiquancam_71138792.jpg
Tuy nhiên, nhiều người không hiểu rõ khu vực Poipet sẽ coi đó là một sự sỉ nhục đối với người Việt, nhưng thực chất cộng đồng Việt Nam sinh sống tại đây phát sinh rất nhiều bất cập. Khi chúng tôi đặt chân đến biên giới Poipet cách đây vài tháng, cũng gặp yêu cầu tương tự đối với đoàn 5 người. Nhưng khi trình bày lý do rõ ràng bằng tiếng Anh và trình vé máy bay bay về Việt Nam thì chúng tôi được chấp thuận chỉ chụp kèm 500 USD (tiền mặt cả đoàn góp lại).
poipet_71139789.jpg
Và hải quan ở đây vui vẻ chấp nhận cho mỗi người chụp 500 USD làm “mẫu” để thông quan. Khi được hỏi quy định kì lạ này chúng tôi nhận được câu trả lời: "Trong các trường hợp nhập cư ồ ạt qua biên giới Thái, gây nên tình trạng mất trật tự, trộm cắp, đánh nhau,... Khi làm thống kê chúng tôi thấy tỷ lệ người Việt vi phạm chiếm tỷ lệ cao, đã vậy một số người không có tiền nộp phạt. Qui định này đưa ra thì tình trạng có giảm nên chúng tôi buộc phải duy trì”.
Ra ngoài lân la tại các hàng quán xung quanh Poipet, chúng tôi thấy có rất nhiều người Việt và khi hỏi thông tin, thậm chí còn biết có cả một làng người Việt sống ở khu vực này. Đi kèm với thông tin cung cấp của hải quan Thái rất khó để nói là không có cơ sở.
Văn hóa nơi công cộng
Vấn đề ăn uống, nhất là theo dạng buffet thì chỉ riêng trong nước cũng thấy được nhiều người rất thiếu ý thức. Các món hải sản như tôm, cua,... khi mang ra đều bị giành giật rất nhanh. Chưa kể nhiều người khi đi ăn dạng buffet thường mang quan điểm lấy bao nhiêu cũng được, ăn không hết thì bỏ.

Nhiều nhà hàng ở Việt Nam đã cảm thấy bình thường với thói quen này nên không ra quy định phạt với thức ăn thừa nhưng điều này là cấm kỵ ở các nước khác. Nếu lấy mà không ăn hết thức ăn được cho là người có ý thức kém. Việc nhiều nhà hàng ở nước ngoài trưng biển cảnh báo phạt tiền nếu không ăn hết thức ăn đã lấy rõ ràng là đã có nhiều trường hợp người Việt vi phạm.
thucan-a1_71134559.jpg
1_71142940.jpg
Nhiều khách du lịch khi ra nước ngoài do hạn chế về tiếng Anh và ngại ngùng khi hỏi nhà vệ sinh thường kiếm góc khuất để giải quyết như khi còn ở Việt Nam. Đó là chưa kể đến vấn đề khạc nhổ, hình ảnh có thể dễ dàng bắt gặp hàng ngày trên đường phố. Nhiều đoàn du lịch Việt Nam khi mua đồ ăn, bánh kẹo vẫn hồn nhiên xả rác trên đường, dù được hướng dẫn viên nhắc nhở cũng không phải hiếm.
Thói quen xả rác bừa bãi của người Việt
Thói quen xả rác bừa bãi của người Việt
Những nơi công cộng đa phần đều cần tránh tình trạng ồn ào nhất là trên các chuyến tàu, việc xếp hàng để đi tàu điện ngầm, xe lửa trên không,... Nhưng nhiều bạn trẻ khi đi du lịch vẫn tìm cách chen lấn sao cho kịp chuyến, rồi còn vô tư khoe chiến tích với bạn bè trong nhóm, trên facebook vô hình chung đã góp phần làm xấu đi hình ảnh du khách Việt.
Tôn Văn
 
Cộng đồng mạng chỉ trích video phản cảm của YouTuber ăn thịt mèo
Lê Trọng
Thứ ba, 4/12/2018 21:16 (GMT+7)
Cộng đồng mạng trong nước chỉ trích mạnh mẽ video ăn thịt mèo của kênh YouTube Hậu Cáo TV, được cho man rợ đối với động vật.
Trang Fanpage Hanoi Pet Adotion vừa chia sẻ thông tin về video có nội dung một YouTuber nướng và ăn thịt mèo. Bài viết đã thu hút hơn 4.500 lượt bình luận và 14.800 lượt chia sẻ.
Trang Hanoi Pet Adoption cho biết thêm, kênh YouTube có tên Hậu Cáo TV có nội dung man rợ, các video xoay quanh việc hành hạ động vật như cho đại bàng mổ chết gà trống, cho cú mèo mổ nhau với chó, vặt lông chim cút đang sống… Sau đó lấy tên là thử thách sinh tồn.
YouTuber an thit meo anh 1
Cộng đồng mạng trong nước chỉ trích mạnh mẽ video ăn thịt mèo.
"Hậu đã bị xóa tài khoản Facebook và video cũng đã bị xoá. Mọi người cùng nhau report kênh của Hậu để không còn những thành phần kiếm tiền bất chấp, ảnh hưởng xấu tới những lứa trẻ, làm xấu bộ mặt YouTuber VN", tài khoản Facebook có tên Duyên Xương bình luận.
Sau khi chịu sự chỉ trích từ cộng đồng mạng, video ăn thịt mèo đã bị xóa khỏi kênh YouTube này. Đồng thời, YouTuber Hậu Cáo đã đăng tải video xin lỗi người xem vì đã có những hành động sai với động vật.
YouTuber an thit meo anh 2
Những hình ảnh ăn thịt mèo trên kênh YouTube Hậu Cáo TV bị nhiều người xem phản đối.
“Thật sự mình rất xin lỗi toàn thể các bạn trong suốt thời gian vừa qua. Bây giờ mình không biết làm gì tiếp theo vì quá áp lực trong cuộc sống riêng tư của mình, trong cuộc sống ai cũng có sai lầm, mong các bạn hãy chia sẻ và tha thứ cho mình” chủ kênh YouTube Hậu Cáo TV chia sẻ.
Tuy nhiên, nhiều người xem video nhận xét, lời xin lỗi của YouTuber này không có thành ý và đùa cợt. “Lời xin lỗi không hề có tí thành khẩn nào. Không nói rõ mình sai ở đâu, chỉ kể khổ chỉ vất vả. Thấy mất thu nhập nên vội xin lỗi à? Làm thế nào để biết là bạn không bạo lực động vật nữa? Có thể bạn vẫn bạo lực chẳng qua là không quay phim nữa ” tài khoản Xxu bình luận.
Hiện tại kênh YouTube Hậu Cáo TV có hơn 100.000 người đăng ký. Nhiều ý kiến khi xem một số video từ kênh này nhận định nội dung thực sự không hữu ích, mang tính câu view và ngược đãi động vật.
Zing.vn đã liên hệ đại diện YouTube ở Việt Nam để trao đổi về vụ việc, tuy nhiên chưa nhận được sự phản hồi.
Hiện tượng những nội dung kém lành mạnh xuất hiện trên YouTube không phải mới tại Việt Nam. Đầu năm 2017, kênh YouTube Spiderman Frozen Marvel Superhero Real Life bị phạt 30 triệu đồng vì đăng các đoạn video có nội dung trái với thuần phong mỹ tục cho trẻ em. Cùng với đó, đơn vị cung cấp network cũng bị phạt 20 triệu đồng.
Ngoài ra, với những video có nội dung như thử thách làm chó 24h, ăn giấy vệ sinh… cũng bị nhiều người xem chỉ trích.
 
Bệnh sĩ của nhiều người trẻ Việt: Mua iPhone, ăn mỳ tôm trừ bữa
Bạn bè đứa nào cũng iPhone, mình lạch cạch mấy con dế lởm thì nhục lắm, dù có phải ăn mỳ tôm trừ bữa cũng phải cố sắm một cái.
slide-apple.jpg

Đây là suy nghĩ của không ít bạn trẻ và với tâm lý đó, cho dù Việt Nam có mức thu nhập vào loại thấp của thế giới thì mật độ dùng điện thoại IPhone ở các thành phố lớn cũng không thua bất kỳ nước giàu nào, thậm chí có khi còn hơn.
Tây cũng phải lác mắt
Sarah, cô gái 29 tuổi người Australia đang làm việc cho một tổ chức phi chính phủ ở Hà Nội, mắt tròn mắt dẹt khi thấy các đồng nghiệp và bạn bè Việt Nam phần lớn dùng iPhone, đến quán cà phê cũng thấy nhan nhản thứ điện thoại mà cô vẫn cho là rất cao cấp này trong tay các nam thanh nữ tú. “Tôi cứ tưởng Việt Nam nghèo lắm, không ngờ các bạn trẻ mà đã kiếm được nhiều tiền như vậy”.
Với thu nhập 2.500 USD mỗi tháng, Sarah chỉ dùng một chiếc điện thoại giá trên dưới 4 triệu đồng. Cô cho biết ở nước cô, iPhone vẫn là loại hàng hóa cao cấp, xa xỉ, vì thế nếu không có thu nhập cao thật sự thì phải rất mê công nghệ mới mua nó. Sarah hẳn sẽ càng ngạc nhiên nếu biết rằng, ở Việt Nam, những người có thu nhập khoảng 300 – 400 USD mỗi tháng dùng iPhone là hết sức bình thường, đầy người thất nghiệp hay chưa làm ra tiền cũng phải mua iPhone cho bằng bạn bằng bè.
Duy Tuấn, 31 tuổi, sống ở phường Lê Lợi, thành phố Vinh, là công chức nhà nước, lương gần 3 triệu đồng. Vợ anh mở quán bán bánh kẹo, bim bim tại nhà, thu nhập vừa đủ nuôi hai đứa con và có một chút tích lũy phòng khi đau ốm. Thế nhưng Tuấn vẫn bắt vợ bớt tiền tiết kiệm để mua cho anh một “con” iPhone hồi mới có phiên bản 3G, rồi khi bản mới xuất hiện anh lại thêm tiền để đổi. Tuấn không ham chụp ảnh, cũng chẳng mê nghe nhạc, nhưng thích ngồi cà phê với bạn bè và vì thế cần phải có iPhone.
Ai gặp Lê Thiên cũng nghĩ chàng trai 24 tuổi này là một mẫu thành đạt sớm: ăn mặc rất sang, iPhone, iPad đủ bộ, ngồi ở những quán cà phê của giới sành điệu. Nhưng nếu theo chân Thiên sau những cuộc gặp đó, sẽ thấy anh lui về một xóm trọ, trong căn phòng lụp xụp mà anh thuê chung với ba người bạn. Ra trường gần hai năm mà Thiên chưa ổn định việc làm, vẫn thử việc hết chỗ nọ chỗ kia. Nhưng để có một vẻ ngoài sáng choang “cho chúng nó khỏi khinh”, dù toàn mua đồ dùng rồi, anh chẳng những phải nhịn ăn nhịn uống mà còn vay nợ loanh quanh, nói dối bố mẹ xin tiền…
“Mấy giờ rồi mà còn đi xe máy?”
Đó là câu mà Nhật Minh (23 tuổi, Hà Nội) nói với bố mẹ lúc ông bà đề xuất mua cho con trai chiếc xe máy mới, sau khi anh phàn nàn là cái xe Nouvo đang đi đã quá “tã”. Minh muốn bố mẹ mua cho anh một con xế hộp vì “bố mẹ xem, bạn con còn đứa nào ngày ngày đội mũ bảo hiểm hít bụi như con đâu”. Bao lâu nay, Minh vẫn đau đáu về chuyện phải mua được xe hơi, vì anh cảm thấy “hèn hèn, nhục nhục thế nào” khi mỗi lần tụ tập, đám bạn nhãn nhã trên chiếc bốn bánh còn anh tất ta tất tưởi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại chờ bảo vệ ghi số lên yên. Còn hễ cả đám rủ nhau đi chơi xa là anh phải muối mặt đi ké.
Thực ra bạn đồng lứa của Minh đa số vẫn cưỡi xe máy, thậm chí xe còn cà tàng hơn anh, nhưng anh không kể đến họ, vì “ở đời nhìn lên chứ cứ nhìn xuống thì bao giờ cho khá được”. Nhật Minh giận dỗi, làm mình làm mẩy với bố mẹ, cuối cùng các cụ cũng rút sổ tiết kiệm ra cho con mua xe.
Còn Trung Trực, 26 tuổi, Thanh Hóa thuyết phục bố mẹ mua ô tô để có cái chở hàng. Gia đình anh kinh doanh, ki-ốt thuê mặt phố rất bé nên kho hàng vẫn đặt ở nhà, khách mua nhiều vẫn phải chở từ nhà ra. Trực nói, thuê xe ôm vừa tốn vừa không chở được nhiều, phải mua ô tô, khi cần ra Hà Nội lấy hàng thì tự đánh xe mình luôn. Ông bố đồng ý, bảo mua cái xe tải loại nhỏ, thế là Trực giãy lên: “Xe tải con không có bằng lái, hàng nhà mình có cồng kềnh đâu mà cần xe tải, mua xe thường thôi, để thỉnh thoảng cả nhà mình còn chở nhau đi chơi chứ”.
Ông bố bảo mua gì thì mua, trong vòng 350 triệu thôi. Ngay hôm sau, Trực mang về cái Camry bóng loáng: “8 trăm triệu bố ạ, bạn con bán rẻ”. Ông bố nhảy dựng lên, nhưng ông con bảo: “Con đặt cọc rồi, nó phải đuổi mấy khách đi để bán cho con, không lấy nó chửi chết”. Thế là bố phải xì tiền. Từ hồi về nhà, cái xe ấy chưa chở hàng được bữa nào. Tối tối, Trực lái nó đi nhậu, đi uống nước, quán cách nhà có vài cây số. Anh bảo với đám bạn: “Ông già tao bảo sao không mua Matiz hay Vitara. Trời ơi, cái mặt tao mà lại đi mấy cái chuồng gà đó cho chúng nó cười thối mũi sao”.
Đua đòi bao giờ cũng đi kèm lãng phí
Không có tiền, cũng không thực sự cần nhưng vẫn phải mua bằng được vì nó là thời thượng, vì người khác có mình cũng phải có…, cái bệnh đua đòi này có vẻ càng ngày càng nặng. Bao nhiêu cô nữ sinh bố mẹ chẳng giàu là mấy nhưng ngốt hết cả người vì ngày nào trên Facebook cũng có đứa bạn tung ảnh váy, túi hoặc phấn son hàng hiệu vừa sắm được lên khoe, thế là nỉ non, khóc lóc “nã” tiền phụ huynh bằng được. Bà mẹ, trong khi rên rỉ vì giá xăng tăng 900 đồng/lít, hay thở than vì bó rau muống hôm qua mới 6.500, nay đã 7.000 đồng, thì vẫn phải móc tiền triệu cho con gái ném vào cuộc đua phù phiếm. Không chỉ các cô bé, nhiều phụ nữ trưởng thành cũng lao vào cơn lốc này. Không phải người mẫu, diễn viên, không có thu nhập khủng, nhưng họ vẫn cảm thấy mình “kém tắm” nếu túi không phải LV, Hermes, mỹ phẩm không phải Chanel…; bản thân và gia đình cố được thì kiếm đàn ông chu cấp.
Bởi bỏ cả đống tiền mua hàng xa xỉ chỉ bởi đua đòi chứ không do nhu cầu thật sự nên chuyện lãng phí là đương nhiên. Chiếc iPhone đắt đỏ bởi bao tính năng hữu dụng tuyệt vời, nhưng trong tay nhiều người, ngoài việc làm đẹp mặt chủ nhân và chơi game, nó chẳng có tích sự gì khác. Chiếc xe ô tô mà họ phải è cổ đóng số tiền thuế và phí khổng lồ, rốt cục chỉ để lấy le và gây tắc đường. Nếu họ là đại gia hay thiếu gia thì đã đành một nhẽ, đằng này nhiều người vẫn nhăn mặt kêu khổ khi vợ bảo đưa tiền thay bộ chăn ga đã quá cũ… Có anh trong các buổi nhậu cứ hô hào bạn bè uống Hennessy, Chivas… thoải mái, đồ ăn đắt tiền gọi đầy bàn cuối buổi còn nguyên cũng chẳng thèm mang về, nhưng khi vợ bảo đưa tiền mua sữa cho con thì lục túi trên túi dưới chẳng ra được đồng nào. Biết là phí, là vung tay quá trán nhưng họ cảm thấy không thế không được, thể diện đàn ông lớn lắm, không gì ê mặt bằng thua thằng khác…
Có lẽ, ở một khía cạnh nào đó, không chịu thua kém người khác là một tâm lý tích cực, nó thúc đẩy người ta cạnh tranh, phấn đấu vượt qua chính mình, giúp xã hội ngày càng phát triển. Nhưng đó là khi người ta sợ thua kém nhau về trình độ, năng lực, phẩm cách, về mức độ thành đạt thực sự. Nhưng buồn thay, bây giờ nhiều người chỉ sợ mình thua kẻ khác những vàng son đắp điếm bên ngoài mà thôi, và để có cái iPhone cùng lướt web với thiên hạ, dù có phải ăn cơm chan mắm họ cũng cam lòng.
Theo ĐẤT VIỆT ONLINE
dvo.jpg
 
Người Việt nghèo vẫn thích xài sang!
31-08-2015 - 15:27 PM | Kinh tế vĩ mô - Đầu tư
Người Việt nghèo vẫn thích xài sang!

Việt Nam thuộc nhóm nước có thu nhập trung bình thấp và đang đứng trước nguy cơ tụt hậu rất lớn,nhất là trong bối cảnh năng suất lao động chưa được cải thiện, người Việt vẫn có tâm lý xài sang, mua đồ hiệu.
Việt Nam tiếp tục thuộc nhóm nước có thu nhập trung bình thấp khi chỉ ngang bằng mức GDP bình quân đầu người của Malaysia năm 1988, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010 và Hàn Quốc năm 1982. Điều này cho thấy, chúng ta đang đứng trước nguy cơ tụt hậu rất lớn, nhất là trong bối cảnh năng suất lao động chưa được cải thiện, người Việt vẫn có tâm lý xài sang, mua đồ hiệu.
Ngày 28/8, lần đầu tiên, Tổng cục Thống kê Việt Nam công bố chính thức số liệu về GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2004 tại Hội thảo "Cải cách thể chế kinh tế Việt Nam để hội nhập và phát triển giai đoạn 2015-2035".
Theo đó, báo cáo đã chỉ ra, GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2014 đạt 2.052 USD. Con số này gấp 21 lần năm 1990, nhưng chỉ bằng thu nhập của Malaysia năm 1998, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010.
Thu nhập "khiêm tốn"
Điều này cho thấy sự tụt hậu của Việt Nam so với các nước trong khu vực, Việt Nam đang đi sau Hàn Quốc khoảng 30-35 năm, sau Malaysia khoảng 25 năm, Thái Lan 20 năm, sau Indonesia và Philippines khoảng 5-7 năm. GDP bình quân đầu người năm 2014 của Việt Nam chỉ bằng 3/5 của Indonesia, bằng 2/5 của Thái Lan, 1/5 của Malaysia, 1/4 của Hàn Quốc và bằng 1/27 mức GDP bình quân của Singapore.
Theo ông Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế Trung ương (CIEM), nền kinh tế Việt Nam đang có nguy cơ tụt hậu. Với tốc độ tăng trưởng 5%, đến năm 2020, GDP của Việt Nam chỉ bằng 7% Thái Lan và nếu tăng trưởng 7% thì "may ra" mới đuổi kịp được.
Nhất là khi năng suất lao động chưa được cải thiện, ông Cung khẳng định, "năng suất lao động Việt Nam chưa được cải thiện, vẫn tăng chủ yếu nhờ chuyển dịch lao động. Vốn đầu tư chỉ đổ vào các ngành năng suất thấp như tài chính – ngân hàng, bất động sản là điều bất hợp lý, khiến thị trường sai lệch". Thì sự tụt hậu sẽ khó được cải thiện.
Trước đó, nguy cơ tụt hậu của Việt Nam cũng đã được chỉ ra từ báo cáo "Chỉ số năng lực cạnh tranh toàn cầu" (Global Competitiveness Index – GCI), trong đó, Việt Nam thấp hơn nhiều so với Thái Lan, Malaysia và Indonesia.
Tại Hội nghị về "Một số vấn đề cải cách thể chế, hội nhập và nâng cao năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp miền Trung" do Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) tổ chức tại Tp. Đà Nẵng, vấn đề tụt hậu cũng đã được chỉ ra, khi bao nhiêu năm qua, Việt Nam vẫn nằm trong nhóm 4 nước kém phát triển nhất khu vực Asean (Campuchia – Lào – Myanmar – Việt Nam) và đây là thách thức mà nước ta phải sớm vượt qua.
Dù bức tranh thu nhập của người Việt không mấy sáng sủa, song xét về mức độ xài sang thì có lẽ người Việt lại không hề thua kém các nước trong khu vực. Bằng chứng là, người Việt tiêu dùng các mặt hàng xa xỉ, siêu xe, vàng, trang sức ngày càng tăng so với thế giới… Việt Nam đã và đang trở thành "điểm hẹn" mới, "kinh đô" mà các nhãn hàng xa xỉ đặt chân.
Nghèo nhưng vẫn… xài sang
Tại thị trường Việt Nam, ngày càng nhiều người sở hữu các mặt hàng tiêu dùng, trang sức xa xỉ từ vài triệu đến trăm triệu. Người giàu Việt Nam cũng được mệnh danh là chịu chơi so với thế giới về mua sắm siêu xe.

Số liệu Tổng cục Thống kê vừa công bố ngày 28/8 cho thấy, trong 8 tháng đầu năm 2015, ô tô vẫn là một trong những mặt hàng có kim ngạch nhập khẩu tăng mạnh nhất của Việt Nam. Theo đó, nhập khẩu mặt hàng này tính từ đầu năm đến nay đã đạt 3,8 tỷ USD, tăng 80,2% so với cùng kỳ năm trước. Đáng chú ý, tốc độ tăng trưởng nhập khẩu ô tô nguyên chiếc lên tới 132,1%; trong đó ô tô dưới 9 chỗ tăng 63,3%.
Đặc biệt, trong tháng 8, chiếc siêu xe "hàng hiếm" Lamborghini Aventador thứ hai tại Việt Nam xuất hiện trở lại sau nhiều ngày vắng bóng trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (Tp.HCM), khiến nhiều người đi đường không khỏi tò mò về độ chịu chơi của chủ nhân chiếc xe này.
Hay, hàng loạt siêu xe trên thế giới đã "lăn bánh" vào Việt Nam như Bugati, Rolls Royce, Bentley, Maybach…, trong đó nhiều hãng đã mở đại lý phân phối tại Việt Nam. Tháng 8/2014, hãng siêu xe Rolls Royce đã mở chi nhánh đầu tiên của mình tại Hà Nội. Sau đó 3 tháng, hãng siêu xe Bentley cũng mở một đại lý siêu xe tại Hà Nội… Các dòng xe sang như Lexus (Toyota), Audi, BMW cũng đã mở nhiều đại lý phân phối chính hãng tại Hà Nội, Tp.HCM.
Mới đây, Tạp chí nghiên cứu châu Á (Asia Briefing) đưa tin, trong số 50 chiếc Mercedes-Maybach S600 có giá 9,6 tỷ đồng, dự kiến sản xuất cho thị trường toàn cầu trong năm 2015, thì giới siêu giàu Việt Nam đã đặt mua 10 chiếc.
Bên cạnh siêu xe, báo cáo năm 2015 của hãng nghiên cứu Knight Frank (Wealth Report 2015) công bố, hàng xa xỉ tại Việt Nam cũng đã và đang tăng trưởng mạnh mẽ. Các loại mặt hàng túi xách cao cấp như Hermes, Cartier, Louis Vuiton đều có mặt tại các trung tâm thương mại lớn, nhỏ tại Tp.HCM và Hà Nội.
Thương hiệu túi sách Hermes đã có mặt tại Tp.HCM từ năm 2012, theo Knight Frank, tăng trưởng lợi nhuận của Hermes đã có trên hai con số khoảng từ 20 – 30%/năm. Đặc biệt, mới đây, cư dân mạng đã sốc trước thông tin túi xách cao cấp hiệu Hermes về Việt Nam với giá 1,6 tỷ đồng đã được bán hết ngay.
Ngoài hàng hiệu, siêu xe, hàng tiêu dùng, thực phẩm ngoại cũng đổ vào Việt Nam nhanh chóng. Chịu mức thuế tiêu thụ đặc biệt cao gấp đôi, gấp ba so với rượu trong nước nhưng rượu ngoại của Pháp, Ý, Chi lê, Nga đã có mặt tại Việt Nam từ nhiều năm trước và được tiêu thụ mạnh tại các nhà hàng, khách sạn sang trọng.
Dễ nhận thấy nhất là thịt ngoại đang ngày càng tràn vào Việt Nam. Nhìn vào những con số thống kê trong vài năm gần đây sẽ thấy những món ăn làm từ thịt ngoại nhập ngày càng xuất hiện nhiều hơn trong bữa cơm của nhiều gia đình. Theo Cục Chăn nuôi, Bộ NN&PTNT, trong 6 tháng đầu năm nay, lượng thịt gà nhập về là 50.000 tấn. Nguồn nhập từ 24 nước, trong đó, nguồn nhập lớn nhất là Mỹ với gần 59%, tiếp đến là Brazil với hơn 12% và Hàn Quốc là 11%. Sản phẩm nhập khẩu gồm có đùi gà, chân gà, cánh gà và gà thải loại nguyên con.
Iphone cũng khiến dân Việt "phát sốt", thậm chí có nhiều người, là sinh viên chưa có thu nhập; sinh viên mới ra trường lương tháng 3- 4 triệu đồng, nhưng vẫn sẵn sàng "tậu" iPhone giá hơn chục triệu đồng (gấp hai lần lương tháng), chỉ vì thời thượng, sành điệu.
Ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam
-------------------------------
Chính phủ đã giật mình nhận ra khi thấy Việt Nam đứng trong nhóm 4 nước "Cờ Lờ Mờ Vờ" (Campuchia, Lào, Myanmar và Việt Nam) kém phát triển nhất cộng đồng ASEAN. Bao nhiêu năm nay, Việt Nam vẫn cứ đứng trong nhóm "Cờ Lờ Mờ Vờ". Vì vậy, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo thời gian tới, Việt Nam phải phấn đấu tiến lên, không nằm trong nhóm này nữa, mà phải lọt vào nhóm 4 nước đứng đầu ASEAN, phải vào "bán kết".
PGs. Ts. Nguyễn Văn Nam, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Thương mại
-------------------------------
Đi ô tô sang, dùng hàng hiệu thì có thể tiếp cận, sử dụng với thế giới đồ cao cấp, chứng minh một điều thanh niên Việt Nam, người dân Việt cũng có thể hòa nhập, tiếp cận được thế giới hiện đại, dễ hòa nhập với thế giới. Song về mặt tiêu cực, đó chính là, hiện nay, Việt Nam vẫn là nước nghèo, thu nhập trung bình, tỷ lệ người nghèo đói còn cao, thế nhưng, vẫn có một số người giàu có ăn chơi hạng sang, thượng hạng, điều này đã thể hiện mặt trái của xã hội là phân tầng xã hội một cách sâu sắc. Hoặc thậm chí, tính cách của người Việt dù nghèo đói nhưng vẫn thích phô trương, thích khoe khoang, chính vì vậy, muốn ăn chơi hàng xịn, hàng hiệu, trong khi tiền không có.
Ông Phạm Phú Ngọc Trai, Chủ tịch Công ty Tư vấn kinh doanh Hội nhập toàn cầu (GIBC)
-------------------------------
Về thói quen thích… xài đồ hiệu của người Việt, nếu nước ta giàu thì không có gì đáng bàn, nhưng hiện nay, Việt Nam vẫn là một nước khó khăn, thu nhập trung bình của người dân thấp nhưng mà lại xài đồ sang nhất thế giới. Mỗi năm nhập mấy tỷ USD điện thoại Iphone. Đồng hồ phải là của Thụy Sĩ, xe ô tô thì phải của Đức mới… xứng đẳng cấp!. Tôi không phê phán nhưng thú thực là người Việt mình xài sang quá!
Theo Lê Thúy
Thời báo kinh doanh
 
Việt Nam xếp áp chót về đóng góp cho hành tinh và nhân loại
04/07/2014 16:01
Việt Nam chỉ đứng thứ 124/125 trong bảng xếp hạng các quốc gia đóng góp cho hành tinh và nhân loại được tính toán từ chỉ số Good Country Index.
Nhìn từ không gian, hành tinh xanh của chúng ta là một khối hình cầu không biên giới nằm giữa các ngôi sao. Nhưng con người trên trái đất đều biết rõ ràng rằng: những vùng đất trên thế giới đã được chia nhỏ thành nhiều quốc gia khác nhau.
Những đường biên giới chia cắt chúng ta và các quốc gia thường được khuyến khích tìm kiếm lợi ích cho riêng mình hơn là hướng tới một giá trị chung, mang tính đoàn kết toàn cầu.
Tuy nhiên, nhằm mục đích khắc phục hạn chế này, chỉ số Good Country Index (tạm dịch: Chỉ số quốc gia tốt) đã được phát hành vào ngày hôm qua 24/6 bởi Simon Anholt - một cố vấn chính sách độc lập.

Kết quả mới công bố cho thấy, Ailen và Phần Lan là hai quốc gia dẫn đầu trong đóng góp cho toàn thế giới, trong khi đó Libya được xếp hạng kém nhất trong tổng số 125 quốc gia được tính toán lần này.
Cường quốc số một thế giới - Mỹ chỉ đứng thứ 21 trong xếp hạng này, do điểm số thấp về Hòa bình và An ninh Quốc tế.
Kenya là quốc gia châu Phi có đóng góp lớn nhất cho hành tinh, với vị trí 26 và là quốc gia châu Phi duy nhất lọt vào Top 30.
Theo các nhà nghiên cứu, hai trường hợp của Mỹ và Kenya là "ví dụ đầy cảm hứng" để chứng minh rằng, không chỉ các quốc gia giàu có mới có thể có những đóng góp lớn cho toàn xã hội.
Bên cạnh đó, Việt Nam cũng có xếp hạng gần kém nhất trong khảo sát lần này. Cụ thể, Việt Nam đứng thứ 124/125, thuộc nhóm 3 quốc gia có đóng góp kém nhất cho hành tinh và nhân loại, cùng với Iraq và Libya.
Hai lĩnh vực Việt Nam bị xếp hạng thấp nhất là những đóng góp cho Trật tự thế giới và Hành tinh & khí hậu (đều xếp thứ 123/125). Ngoài ra, Việt Nam cũng chỉ đứng thứ 111 về Sức khỏe & Hạnh phúc, thứ 103 về Hòa bình & An ninh Quốc tế và thứ 89 trong lĩnh vực Khoa học & Công nghệ.
Chỉ số Good Country Index xếp hạng các quốc gia trên cơ sở những gì mà từng quốc gia đóng góp cho những quốc gia còn lại trên toàn cầu. Chỉ số được tính toán dựa trên 35 bộ dữ liệu (từ Liên Hợp Quốc và Ngân hàng Thế giới), được chia thành 7 nhóm lĩnh vực bao gồm: Khoa học & Công nghệ, Văn hóa, Hòa bình & An ninh Quốc tế, Trật tự thế giới, Khí hậu, Thịnh vượng & Bình đẳng, Sức khỏe & Hạnh phúc).
theo Báo Đất Việt
 
Người Việt với nỗi lo “lùn” nhất thế giới
GiadinhNet - 10 năm chỉ cao thêm được 1cm, người Việt đang lọt vào top 10 nước có người dân thấp nhất thế giới và là nước có chiều cao trung bình của người dân thấp nhất khu vực châu Á.
Thông tin từ Viện Dinh dưỡng Quốc gia cho biết, trong vòng 30 năm qua, chiều cao của người Việt tăng lên rất chậm, 10 năm chỉ cao thêm được 1cm. Cũng theo nghiên cứu của Viện, tình trạng trẻ em thấp còi ở Việt Nam vẫn ở ngưỡng cao khi cứ 6 trẻ dưới 5 tuổi thì có 1 trẻ bị suy dinh dưỡng.
Số liệu công bố gần đây nhất đã phản ánh thực trạng chiều cao của người Việt như sau: Nam giới Việt Nam đứng thứ 19 trong số những nước có chiều cao thấp nhất thế giới, với chiều cao trung bình là 164,4cm, nữ giới Việt Nam đứng thứ 13 trong số những nước có chiều cao thấp nhất thế giới, với chiều cao trung bình là 153,6cm.
Câu hỏi đặt ra là chúng ta đã làm gì trong suốt mấy chục năm qua, vì sao chiều cao trung bình của người Việt chưa được cải thiện? Vì sao tình trạng thấp còi cho người Việt, đặc biệt là trẻ em vẫn đang là mối lo lắng.
Còn nhớ năm 2015, Đề án hơn 6.000 tỷ nâng cao tầm vóc người Việt được phát động bởi Ban điều phối Đề án tổng thể phát triển thể lực, tầm vóc người Việt Nam giai đoạn 2011 - 2030 đã khiến nhiều người vui mừng. Bởi Đề án này khởi động tới 4 năm mới chính thức triển khai và một trong những mục tiêu rất được quan tâm là chiều cao trung bình của người Việt sẽ tăng thêm 2,5 - 3,5cm và người Việt sẽ thoát khỏi top lùn nhất châu Á. Tuy nhiên, đến nay, tình trạng chiều cao của người Việt vẫn chưa khởi sắc.
Các chuyên gia về dinh dưỡng, thể thao cho rằng: Người Việt “lùn” nhất châu Á bởi chế độ dinh dưỡng và cách tập thể dục thể thao chưa hợp lý. Có thể nói, người Việt đang “đói” dinh dưỡng, bởi cách ăn uống chưa khoa học, “đói” vận động bởi chế độ luyện tập thể dục thể thao chưa đúng cách. Theo đó, các nước Đông Nam Á khác, người Malaysia, Singapore, Thái Lan có tầm vóc khá cao. Họ đầu tư dinh dưỡng, thể thao, nhất là thể thao học đường rất tốt, như ở Thái Lan, trẻ em mẫu giáo được ăn miễn phí...

TS.BS Trương Hồng Sơn, Viện trưởng Viện Y học ứng dụng Việt Nam cho biết, các nhà nghiên cứu đã chỉ ra: Đó là “1.000 ngày vàng”, tức 33 tháng đầu đời. Nó liên quan đến phát triển chiều cao vì ở giai đoạn này trẻ phát triển chiều cao nhanh nhất và 1000 ngày đầu đời tốt thì tiềm lực giúp tăng trưởng chiều cao đến 50%. Để nâng tầm vóc của người Việt, có lẽ đây chính là “chìa khóa vàng” để tác động nâng chiều cao cho trẻ. Đây là nỗi lo không chỉ còn là của riêng ai. Hãy cùng nhau xây dựng một giải pháp dinh dưỡng và tập luyện khoa học ngay trong chính mỗi gia đình, trường học. Trên hết, Chính phủ cần ban hành ngay hành động thiết thực, nếu không người Việt sẽ “lùn” nhất thế giới trong một ngày không xa.
Hà Anh
 
Doanh nghiệp Việt chưa đủ chuẩn cung cấp ốc vít cho Samsung
Thứ sáu, 12/9/2014 08:43 (GMT+7)
Samsung có tám điều kiện cơ bản cho nhà cung cấp, nổi bật là công nghệ phải có đăng ký sáng chế, có hạ tầng cho nghiên cứu phát triển, chất lượng phải có chứng nhận ISO...
Ngày 11/9, tại buổi tiếp xúc với các doanh nghiệp VN và công bố các điều kiện để trở thành nhà cung cấp linh kiện cho Samsung, do Tập đoàn Samsung tổ chức ở Hà Nội, nhiều doanh nghiệp thừa nhận chưa thể đáp ứng điều kiện để cung cấp linh kiện cho Samsung, dù chỉ là ốc vít...
Theo ông Đỗ Nhất Hoàng (cục trưởng Cục Đầu tư nước ngoài, Bộ Kế hoạch - đầu tư), Samsung đã điều 30 chuyên gia từ các nước trên thế giới đến VN để tiếp xúc cũng như trả lời các thắc mắc của doanh nghiệp VN tại cuộc gặp gỡ này.
Quy định khắt khe nhưng công bằng
Sau khi cho biết trong năm 2013 Samsung VN phải bỏ ra tới 19,8 tỷ USD để mua các thiết bị, linh kiện... ông Jang Hoyoung - giám đốc mua hàng Samsung VN - khuyến khích doanh nghiệp VN tham gia chuỗi cung ứng này, đồng thời khẳng định triết lý mua hàng của Samsung là: mở, tương sinh và công bằng.
Tiếp xúc với các chuyên gia Samsung, nhưng các doanh nghiệp VN đều thừa nhận chưa đủ điều kiện để cung cấp linh kiện cho Samsung
Tiếp xúc với các chuyên gia Samsung, nhưng các doanh nghiệp VN đều thừa nhận chưa đủ điều kiện để cung cấp linh kiện cho Samsung.
“Chính sách mở là không quan trọng quốc tịch, địa phương, ngôn ngữ nhà cung cấp. Bất cứ doanh nghiệp nào muốn cung cấp đều có thể truy cập qua cổng mua hàng điện tử của Samsung để liên lạc”, ông Jang nói.
Theo ông Jang, các linh kiện Samsung cần mua gồm đủ loại, từ khuôn màn hình tinh thể lỏng, sạc pin, bộ ống nghe, loa, đến ăngten, bàn phím... và cả các sản phẩm đơn giản như ốc vít, vỏ pin, tem nhãn...
Đại diện Samsung cũng giới thiệu có tám điều kiện cơ bản cho nhà cung cấp, nổi bật là công nghệ phải có đăng ký sáng chế, có hạ tầng cho nghiên cứu phát triển. Chất lượng phải có chứng nhận ISO. Giao hàng phải đáp ứng thời hạn, ngay cả khi có yêu cầu sản xuất nhanh hơn.
Về giá cả phải cạnh tranh, có thể điều chỉnh theo hướng tích cực. Tài chính phải đáp ứng về tỷ lệ nợ, tỷ lệ vốn lưu động. Phải đáp ứng tiêu chuẩn về lao động, quyền con người... Ngoài ra, Samsung cũng đưa ra 13 mục tiêu phải tuân thủ như: bơm dập cháy tự động, vật liệu xây dựng chống cháy, phải có thiết bị chống ô nhiễm không khí, có công trình xử lý nước thải...
Trả lời câu hỏi của ông Đỗ Nhất Hoàng, rằng liệu Samsung có chính sách hỗ trợ nào về công nghệ nếu các doanh nghiệp VN muốn tham gia chuỗi cung ứng, ông Jang khẳng định phần lớn linh kiện chính đang được Samsung VN tự sản xuất, đây là bí quyết của Samsung. Hơn nữa, việc chuyển giao công nghệ là khó, vì để sản xuất được cần cả quá trình nghiên cứu và đầu tư.
Với câu hỏi Samsung có thể ký thỏa thuận khung để làm cơ sở thực hiện dự án nếu doanh nghiệp đầu tư nhà máy phục vụ Samsung, ông Jang cho rằng, bất cứ doanh nghiệp nào muốn Samsung ký hợp đồng đều phải đáp ứng tám yêu cầu bắt buộc.
“Nếu doanh nghiệp chỉ thiếu vốn, có thể đồng ý cho chậm lại yêu cầu này. Còn lại, không thể ký hợp đồng khung khi chưa biết công nghệ đáp ứng đến đâu”, ông Jang nói.
Khi được đề nghị giới thiệu các đối tác của Samsung để doanh nghiệp VN liên doanh, ông Jang khẳng định Samsung không có quyền can thiệp vào kinh doanh của các đối tác. Nếu đối tác nào có nhu cầu sẽ vui lòng giới thiệu.
Doanh nghiệp VN phải tự đứng trên chân mình
Hàng trăm doanh nghiệp đã tham gia phiên tiếp xúc trực tiếp với các chuyên gia Samsung, nhưng phần lớn đều chưa doanh nghiệp nào ký được hợp đồng hoặc được khẳng định có thể cung ứng ngay cho Samsung. Hầu hết doanh nghiệp thừa nhận chưa thể đáp ứng yêu cầu, dù chỉ là sản xuất ốc vít...
Theo ông Nguyễn Dương Hiệu - chủ tịch HĐQT công ty CP công nghiệp và thương mại Lidovit, làm ốc vít cho Samsung cũng không đơn giản, vì yêu cầu phải cạnh tranh được với doanh nghiệp đã cung cấp cho Samsung. “Chính sách giá khó cho người bắt đầu”, ông Hiệu nói.
Ông Võ Hồng Nam, chủ tịch HĐQT công ty CP đầu tư phát triển công nghệ Hồng Nam, cho biết công ty ông đã cung ứng được những thiết bị cho Thụy Sĩ, nhưng cũng chưa thể đáp ứng hết tám yêu cầu Samsung đưa ra.
Để doanh nghiệp công nghiệp hỗ trợ VN phát triển, theo ông Nam, cần chính sách hỗ trợ của Nhà nước, bản thân các doanh nghiệp cũng cần phải nỗ lực rất nhiều... Ngay cả doanh nghiệp liên doanh với Nhật cũng khẳng định không thể đáp ứng các yêu cầu của Samsung, nhất là giá...
Ông Trần Anh Vương, công ty công nghệ Bắc Việt, một trong bảy nhà cung cấp hiếm hoi của VN đã được Samsung chấp nhận, bày tỏ băn khoăn rằng chính sách mua hàng của Samsung chia ra nhiều cấp, đồng thời đặt câu hỏi muốn thành nhà cung ứng cấp 1 cần làm gì?
Ông Jang Hoyoung cho biết những doanh nghiệp được gọi là cấp 1 thực tế là những đối tác đang được Samsung ký trực tiếp. Các nhà cung ứng cấp 1 phải đáp ứng đủ tám tiêu chí. Nếu doanh nghiệp cấp 2, cấp 4 thấy đáp ứng cả tám yêu cầu, bất kể lúc nào cũng có thể thông qua hệ thống đăng ký điện tử, phù hợp sẽ được lựa chọn.
Phát biểu tại buổi tiếp xúc, ông Trương Thanh Hoài - vụ phó Vụ Công nghiệp nặng, Bộ Công thương - công nhận chỉ tính riêng chi phí về vốn, doanh nghiệp VN đã khó, vì các nước lãi suất cho vay chỉ khoảng 3%, trong khi lãi suất ở VN khoảng 10%. Tuy nhiên, theo ông Hoài, dự thảo nghị định về phát triển công nghiệp hỗ trợ của Bộ Công thương sẽ có một số hỗ trợ cho doanh nghiệp VN, chẳng hạn như thành lập quỹ hỗ trợ với vốn ban đầu 2.000 tỷ đồng...
Bộ Công thương VN và Bộ Công thương - năng lượng Hàn Quốc cũng đã có chương trình hợp tác chuyển giao công nghệ. Tuy nhiên, theo ông Hoài, nỗ lực của doanh nghiệp mới là yếu tố quyết định.
Cầm Văn Kình/ Tuổi trẻ
 
Tân Sơn Nhất tệ nhất thế giới
N.Trần Tâm
05:06 - 20/10/2015 73 THANH NIÊN
Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất lại một lần nữa lọt vào nhóm 10 sân bay tệ nhất châu Á và lần đầu tiên xuất hiện trong danh sách 10 sân bay tệ nhất thế giới với vị trí thứ 8.
Hạ tầng dịch vụ kém là lý do chính khiến Tân Sơn Nhất bị xếp hạng tệ nhất - Ảnh: D.Đ.Minh
Hạ tầng dịch vụ kém là lý do chính khiến Tân Sơn Nhất bị xếp hạng tệ nhất - Ảnh: D.Đ.Minh
Khảo sát sân bay thế giới tệ nhất 2015 của trang mạng chuyên xếp hạng sân bay khắp thế giới SleepinginAirports vừa công bố cho biết, trong danh sách 10 sân bay tệ nhất thế giới có một đại diện của VN là sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất, xếp vị trí thứ 8.
Cáo buộc nhũng nhiễu
Bình luận về Tân Sơn Nhất, trang mạng này viết: “Tân Sơn Nhất xấu đi rất nhiều trong mắt hành khách trong những năm qua bởi những cáo buộc về nhũng nhiễu. Nhiều người tham gia khảo sát cho biết cán bộ xin hối lộ để được giải quyết nhanh hơn; những ai từ chối hối lộ ngay lập tức bị xử lý chậm chạp hoặc làm trì hoãn một số thủ tục giấy tờ của hành khách. Một số than phiền khác về tín hiệu wifi nghèo nàn, nhà vệ sinh dơ bẩn và không nhiều lựa chọn nhà hàng. Nếu đến sân bay này, bạn chắc chắn phải giấu đi những vật có giá trị”.
Tân Sơn Nhất tệ nhất thế giới - ảnh 1
Quan điểm của Bộ GTVT là cho dù phản ánh của một hành khách thì cũng phải tìm cách khắc phục. Trong khi, đây có thể là phàn nàn của rất nhiều hành khách
Tân Sơn Nhất tệ nhất thế giới - ảnh 2

Ông Lại Xuân Thanh,
Cục trưởng Cục Hàng không
dân dụng VN

Hằng năm, SleepinginAirports tiến hành một cuộc khảo sát dựa trên bình chọn của du khách về những trải nghiệm ở sân bay mà họ từng đi qua về dịch vụ và cơ sở vật chất, sự sạch sẽ, thoải mái và kinh nghiệm tổng thể. Những sân bay tệ nhất thế giới là những sân bay nhận được nhiều phiếu bầu tiêu cực nhất trong năm qua. Đây là những sân bay dơ bẩn, nhân viên phục vụ không thân thiện và dịch vụ thiếu những điều cơ bản nhất, không tiện nghi.
Trong danh sách bình chọn 10 sân bay tệ nhất châu Á, Tân Sơn Nhất xếp ở vị trí thứ 4. Như vậy, so với những sân bay tệ nhất bình chọn hồi năm ngoái, sân bay Nội Bài đã thoát ra khỏi danh sách.
Tổ chức họp khẩn
Ông Trần Văn Long, Giám đốc Công ty du lịch Việt, cho rằng TP.HCM luôn là điểm đến chính của du khách quốc tế, khi có hơn 60% lượng khách nước ngoài vào VN qua sân bay Tân Sơn Nhất. Sân bay là nơi mà du khách lần đầu đến một quốc gia và cũng là điểm đến cuối cùng trong hành trình, nên luôn để lại nhiều ấn tượng. “Trong nhiều lần từ nước ngoài về VN qua sân bay Tân Sơn Nhất, chúng tôi phải di chuyển vào nhà ga bằng xe buýt thay vì đường ống tiện nghi. Nhiều khi vợ chồng vừa mang hành lý xách tay, vừa ôm con nhỏ rất bất tiện và mệt mỏi vì phải bay một chặng đường dài. Chưa kể, khi ra khỏi sân bay phải trầy trật trong việc đón taxi”, ông Long phàn nàn.
Người phụ trách chuyến bay của một hãng hàng không quốc tế ở sân bay Tân Sơn Nhất (đề nghị không nêu tên) đồng tình với phản ánh của ông Long là hiện tại ở sân bay Tân Sơn Nhất thiếu đường ống đưa khách vào và ra nhà ga. Đặc biệt, sau khi khách lấy hành lý ở băng chuyền để ra ngoài phải qua máy soi chiếu hải quan. Nhiều người mang nhiều hành lý phải khệ nệ khuân xuống máy soi chiếu rồi khuân lên lại xe đẩy rất cực khổ.
Giám đốc bộ phận sân bay của một hãng hàng không nước ngoài tại TP.HCM thừa nhận, những phản ánh của SleepinginAirports là đúng. “Nhiều năm qua Hiệp hội Các hãng hàng không nước ngoài ở TP.HCM liên tục phản ánh tình trạng wifi chập chờn nhưng không được cải thiện. Nhà vệ sinh trong sân bay được dọn dẹp thường xuyên nhưng khử mùi kém nên hôi; xe cộ ở cả ga đi và đến lộn xộn; cách bố trí các đơn vị chức năng trong sân bay không phù hợp, như soi chiếu hải quan trước lúc vào bên trong nhà ga chỉ có hai máy, nên liên tục xảy ra tình trạng ùn ứ, khiến khách khó chịu vì chờ lâu...”, vị này bức xúc.
Trao đổi với Thanh Niên vào chiều qua, ông Lại Xuân Thanh, Cục trưởng Cục Hàng không dân dụng VN cho biết ngay trong chiều 20.10, theo chỉ đạo của Bộ GTVT, Cảng vụ miền Nam - đơn vị quản lý nhà nước trực tiếp sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất - sẽ có cuộc họp khẩn cấp với các đơn vị phục vụ trong sân bay để xem xét tất cả những vấn đề tiêu cực được nêu trong bảng xếp hạng của SleepinginAirports. “Quan điểm của Bộ GTVT là cho dù phản ánh của một hành khách thì cũng phải tìm cách khắc phục. Trong khi, đây có thể là phàn nàn của rất nhiều hành khách. Chúng tôi chắc chắn sẽ rà soát và có biện pháp xử lý, khắc phục trong thời gian tới”, ông Thanh phát biểu.
Trở nên kém hơn
Trong danh sách 10 sân bay tệ nhất châu Á hồi năm ngoái, Tân Sơn Nhất xếp ở vị trí thứ 8, còn Nội Bài xếp ở vị trí thứ 5. Năm nay, Nội Bài không còn trong danh sách này nữa, nhưng Tân Sơn Nhất lại thăng hạng lên vị trí thứ 4.
Danh sách 10 sân bay quốc tế tốt nhất thế giới 2015 có Changi, Singapore; Incheon, Hàn Quốc; Tokyo Haneda, Nhật Bản; Taipei Taoyuan, Đài Loan; Hồng Kông; Munich, Đức; Helsinki, Phần Lan; Vancouver, Canada; Kuala Lumpur, Malaysia; Zurich Kloten, Thụy Sĩ. Trong danh sách top 30 sân bay tốt nhất châu Á có 2 đại diện của VN là Nội Bài (vị trí 28) và Đà Nẵng (23).​
Danh sách 10 sân bay quốc tế tệ nhất châu Á lần lượt gồm Kathmandu Tribhuvan, Nepal; Tashkent, Uzbekistan; Kabul Hamid Karzai, Afghanistan; Tân Sơn Nhất; Islamabad Benazir Bhutto, Pakistan; Guangzhou Baiyun, Trung Quốc; Chennai (Madras), Ấn Độ; Manila Ninoy Aquino, Philippines; Dhaka Shahjalal, Bangladesh; Colombo Bandaranaike, Sri Lanka. Còn danh sách 10 sân bay quốc tế tệ nhất thế giới có Port Harcourt, Nigeria; Jeddah King Abdulaz, Saudi Arabia; Kathmandu Tribhuvan, Nepal; Tashkent, Uzbekistan; Caracas Simón Bolívar, Venezuela; Port au Prince Toussaint Louverture, Haiti; Kabul Hamid Karzai, Afghanistan; Tân Sơn Nhất; Islamabad Benazir Bhutto, Pakistan; Paris Beauvais-Tille, Paris, Pháp. Như vậy, có thể thấy, ở khu vực Đông Nam Á chỉ duy nhất có một đại diện VN trong danh sách.​
 
Việt Nam xếp áp chót 40 nước về chống xâm hại tình dục trẻ em
Phương Thảo
Thứ tư, 16/1/2019 19:12 (GMT+7)
Việt Nam đứng thứ 37 trong xếp hạng 40 nước về chống xâm hại tình dục trẻ em, với điểm yếu nằm ở thu thập dữ liệu, chế tài dành cho người phạm tội và sự can thiệp của truyền thông.

Trong báo cáo vừa được công bố, Việt Nam đạt 42,9 điểm trên thang điểm 100. Ba nước xếp cuối là Mozambique, Ai Cập và Pakistan, trong khi ba nước đứng đầu lần lượt là Anh, Thụy Điển và Canada.

Việt Nam đứng sau tất cả các nước cùng khu vực được khảo sát như Philippines (vị trí 16), Campuchia (23), Indonesia (32), Trung Quốc (36)...

Báo cáo mang tên Out of the shadows: Shining light on the response to child sexual abuse (tạm dịch: Ra khỏi vùng tối: Tìm hiểu về phản ứng đối với xâm hại tình dục trẻ em) do Economist Intelligence Unite (EIU) thực hiện và được công bố hôm 16/1. EIU là hãng nghiên cứu thuộc Economist Group, công ty truyền thông sở hữu tạp chí The Economist.

Báo cáo được thực hiện tại 40 quốc gia, trong đó có Philippines, Malaysia, Campuchia, Indonesia, Việt Nam, Hàn Quốc, Australia, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản...

40 nước trong nghiên cứu được xếp hạng theo thang điểm 100 và dựa trên 4 tiêu chí: môi trường mà việc xâm hại xảy ra cũng như được biết đến; mức độ bảo vệ mà khung pháp lý của một nước có để đối phó với vấn đề; cam kết và khả năng của chính phủ trong việc trang bị cho các thể chế, nhân sự chống lại nạn xâm hại; và sự tham gia của các ngành nghề, xã hội dân sự và truyền thông.

xam hai tinh duc tre em anh 1
Một cuộc biểu tình chống xâm hại tình dục trẻ em ở Peru năm 2018. Ảnh: Reuters.
Việt Nam: Có luật lệ nhưng không có dữ liệu được thu thập
Điểm thành phần của Việt Nam về môi trường là 59, hành lang pháp lý là 56, cam kết và khả năng của chính phủ đạt 38 điểm trong khi sự tham gia của các ngành nghề, xã hội dân sự và truyền thông đạt 17 điểm.

Cụ thể hơn, EIU đánh giá Việt Nam 0 điểm ở các yếu tố như thu thập thông tin về nạn xâm hại trẻ em, không có cơ quan riêng để thi hành luật lệ về chống xâm hại, chương trình hỗ trợ dành cho đối tượng xâm hại, sự tham gia của giới truyền thông, nhân viên hỗ trợ...

"Việt Nam không có một hệ thống mạnh mẽ để thu thập thông tin trên diện rộng về xâm hại tình dục trẻ em. Các số liệu được công bố thường không ở dạng chi tiết", báo cáo của EIU viết.

Báo cáo cũng nhận xét những người làm trong lĩnh vực giáo dục, y tế và công tác xã hội không được huấn luyện hay hướng dẫn để ứng xử trước các trường hợp liên quan đến nạn nhân trẻ em của việc xâm hại tình dục hoặc bạo lực tình dục. Việt Nam cũng không có các dịch vụ giáo dục, tâm lý và trị liệu để ngăn ngừa những người tiềm ẩn nguy cơ xâm hại trẻ em tiến hành việc này hay tái phạm.

Các hiệp hội nghề nghiệp cũng bị chỉ trích đã không có các chỉ dẫn liên quan đến việc báo cáo các vụ xâm hại.

Dù vậy, EIU cũng ghi nhận việc Bộ luật Hình sự Việt Nam có các điều khoản quy định cụ thể tội xâm hại và lạm dụng tình dục trẻ em, việc chính phủ duy trì ghi chép số liệu các vụ xâm hại và có hướng dẫn việc xét xử các tội này.

Việt Nam cũng có kế hoạch hành động quốc gia và các cơ chế chống buôn người trong lĩnh vực du lịch.

xam hai tinh duc tre em anh 2
Số điểm của Việt Nam trong tương quan với trung bình các nước với trung bình của các nước có thu nhập trung bình - thấp. Đồ họa: EIU.
Xâm hại trở thành vấn đề "xuyên biên giới"
Báo cáo của EIU nói rằng vấn đề xâm hại và lạm dụng tình dục trẻ em xảy ra bất chấp sự thành công về kinh tế của một nước. Tuy nhiên, các nước giàu có nhiều nỗ lực hơn trong việc chống lại việc này: 10 nước đứng đầu trong bảng xếp hạng là 10 nước thuộc nhóm giàu nhất thế giới.

Trong số 40 nước được khảo sát, chỉ 25 nước có luật yêu cầu những người làm việc với trẻ em báo cáo lại các trường hợp trẻ bị xâm hại. Những luật lệ đó có thể giúp định hình thái độ và sự chấp nhận đối với hành vi bạo lực tình dục liên quan đến trẻ em.

Chỉ 19 quốc gia cấm các hành động tình dục trước mặt trẻ em, trong khi số nước cấm các hành vi sờ mó tình dục đối với trẻ em cao hơn một chút, 21 nước.

EIU lưu ý rằng trẻ em gái là nạn nhân chủ yếu, tuy nhiên sự xâm hại đối với trẻ em nam lại đang bị bỏ qua. Chỉ 5 trong số 40 quốc gia có dữ liệu liên quan đến việc trẻ em nam bị lạm dụng tình dục.

Không chỉ Việt Nam, vấn đề về thu thập thông tin trên diện rộng đối với các vụ xâm hại cũng là vấn đề ở nhiều quốc gia khác. Chỉ 20 trong số 40 quốc gia có thu thập thông tin trên phạm vi toàn quốc về nạn xâm hại tình dục trẻ em. Chỉ 5 quốc gia có dữ liệu về các vụ xâm hại qua mạng.

Tương tự, các cơ chế để phòng ngừa những đối tượng có khả năng trở thành người xâm hại phạm tội cũng là vấn đề của hầu hết quốc gia. 36/40 nước không có các dịch vụ công cộng để hỗ trợ những đối tượng này và 26/40 nước không có các chương trình ngăn chặn người từng phạm tội tái phạm.

xam hai tinh duc tre em anh 3
Một cô bé bị giữ lại khi cảnh sát Brazil truy quét nạn mại dâm trẻ em tại các thành phố lớn trước World Cup 2014. Ảnh: Reuters.
Bên cạnh các định chế và bộ khung pháp lý, EIU nhận định các định kiến và thái độ của xã hội về tình dục, tính dục và giới cũng ảnh hưởng đến việc sự xâm hại xảy ra cũng như được ngăn ngừa.

EIU cũng cảnh báo về việc trẻ em bị xâm hại ở quy mô xuyên biên giới và tình trạng này đòi hỏi được tiếp cận ở góc độ rộng hơn là các khuôn khổ tư pháp trong nước.
 
Microsoft: Việt Nam trong top 5 thế giới kém văn minh trên Internet
Trọng Hưng
Thứ bảy, 22/2/2020 12:04 (GMT+7)
Theo khảo sát của Microsoft, Việt Nam đang đứng top 5/25 những quốc gia có hành xử không văn minh trên môi trường Internet.
Theo khảo sát mới được công bố của Microsoft, Việt Nam nằm trong top 5 quốc gia có chỉ số mức độ văn minh thấp nhất trên không gian mạng (DCI). Kết quả này được Microsoft công bố nhân ngày quốc tế An toàn Internet. Hiện Việt Nam đứng thứ 5 sau Nga, Columbia, Peru và Nam Phi.
Khảo sát được thực hiện nhằm tìm hiểu những trải nghiệm của người dùng đối với 21 rủi ro do các hành vi cư xử không đúng mực gây ra. Nhóm tham gia khảo sát là thanh thiếu niên, người trưởng thành tới từ 25 quốc gia. Tại Việt Nam, có 500 người tham gia khảo sát với tuổi từ 13-74.
Viet Nam van minh kem tren Internet anh 1
Việt Nam đứng thứ 5 sau Nga, Columbia, Peru và Nam Phi. Ảnh: Microsoft.
Năm 2019, Việt Nam tăng 7 điểm ứng xử kém văn minh so với năm 2018. Các rủi ro phổ biến trên không gian mạng tại Việt Nam gồm: Liên lạc không mong muốn (49%), tin lừa đảo (39%), tin nhắn gợi dục không mong muốn (41%), quấy rối tình dục (30%), gạ gẫm gợi dục (29%).
Các chủ đề mà người Việt hành xử thiếu văn minh trên không gian mạng gồm: các mối quan hệ tình cảm (48%), giới tính (48%), ngoại hình (35%), chủng tộc (23%) và quan điểm chính trị (23%).
Đáng chú ý, người tham gia khảo sát đều cho biết họ gặp những hành vi thiếu văn minh trên không gian mạng ngày càng nhiều trong thời gian gần đây.
Cụ thể, 70% người được khảo sát cho biết họ đã gặp phải một trong 21 hành xử không đúng mực trong một tháng gần đây. 97% thừa nhận họ đã bị tổn thương từ những hành xử đó trên không gian mạng và 83% lo lắng rằng họ sẽ gặp phải những hành vi tương tự một lần nữa.
Viet Nam van minh kem tren Internet anh 2
Chỉ số kỳ thị phụ nữ trên Internet tại Việt Nam tăng 22 điểm so với năm 2018. Ảnh: Microsoft.
Hướng đến không gian mạng tốt hơn vào những năm tới, người tham gia khảo sát kỳ vọng các công ty công nghệ và mạng xã hội sẽ có những công cụ và chính sách để khuyến khích các hành động văn minh trên mạng. Đồng thời, chủ những nền tảng này các hình phạt thích đáng cho các hành vi sai phạm.
Bên cạnh đó, bảng khảo sát cũng chỉ ra người dùng kỳ vọng nhận thức và khả năng tự bảo mật dữ liệu của mỗi cá nhân sẽ trở nên tốt hơn.
Ngoài ra, có 34% cho rằng số lượng phụ nữ bị xúc phạm trực tuyến sẽ giảm đi, các trẻ vị thành niên sẽ ít bị ngược đãi hơn với 33% người đồng tình và các thảo luận về chính trị trên Internet cũng sẽ mang tính xây dựng hơn với 33% người kỳ vọng.
Viet Nam van minh kem tren Internet anh 3
Việt Nam góp mặt trong top 5 của 3 hạng mục rủi ro Internet. Ảnh: Microsoft.
Đi kèm với bảng kết quả khảo sát, Microsoft còn đưa ra các quy tắc áp dụng trong ứng xử trên không gian mạng để xây dựng cộng đồng văn mình hơn gồm:
Quy luật vàng: luôn cảm thông, thấu hiểu và tôn trọng mọi cá nhân tham gia tương tác trực tuyến.
Tôn trọng sự khác biệt và các cách nhìn nhận đa dạng. Khi có sự bất đồng quan điểm, hãy thận trọng suy nghĩ, tránh các công kích cá nhân.
Suy nghĩ trước khi trả lời những bất đồng, tránh đăng tải gửi những gì có ảnh hưởng tiêu cực đến người khác.
Sẵn sàng đấu tranh trước những hành vi ứng xử thiếu văn minh và chưa chuẩn mực.
 
Hà Nội ô nhiễm nhất thế giới, TP.HCM xếp thứ ba
Phóng Viên 26/09/2019
Ngày 26/9, bảng xếp hạng các thành phố ô nhiễm nhất thế giới của ứng dụng quan trắc không khí Airvisual đã gọi tên Hà Nội ở vị trí số 1 và TP.HCM ở vị trí số 3.
Hà Nội ô nhiễm nhất thế giới, TP.HCM xếp thứ ba - IMG20190926130033

Theo ghi nhận vào khoảng 9 giờ sáng 26/9, Hà Nội và TP.HCM lần lượt xếp vị trí thứ nhất và thứ ba trong bảng xếp hạng các thành phố ô nhiễm nhất thế giới của ứng dụng Airvisual. Chỉ số chất lượng không khí (AQI) của Hà Nội thời điểm này lên đến 204. Đây là chỉ số cho biết chất lượng không khí thuộc ngưỡng xấu, rất có hại cho sức khỏe; những người nhạy cảm, người già, trẻ nhỏ cần hạn chế ra ngoài.
Đến thời điểm 13 giờ cùng ngày, độ ô nhiễm không khí của Hà Nội và TP.HCM đã giảm đi nhiều nhưng vẫn còn ở mức khá cao. Cụ thể, chỉ số AQI của Hà Nội là 154 và TP.HCM là 129. Với các chỉ số này, cả hai thành phố lớn nhất của Việt Nam vẫn nằm trong top các thành phố ô nhiễm nhất thế giới (Hà Nội xếp thứ 6 và TP.HCM xếp thứ 14).
Theo bảng xếp hạng chỉ số AQI của Mỹ, chỉ số dưới 50 là không khí trong lành, tốt. Từ 51-100 là không khí bình thường. Từ 101-150 là hơi ô nhiễm, không tốt cho sức khoẻ đối với những người mẫn cảm. Từ 151-200 là ô nhiễm ở mức trung bình, không tốt cho sức khỏe. Từ 201-300 là ô nhiễm nặng, rất không tốt cho sức khỏe. Từ 300 trở lên là cực kỳ ô nhiễm, người dùng được khuyến cáo hạn chế ra vào khu vực.
Trong bảng xếp hạng của AirVisual, Hà Nội và TP.HCM là hai thành phố ô nhiễm nhất Việt Nam. Đặc biệt, Hà Nội thường xuyên nằm trong danh sách tốp 10 thành phố có chất lượng không khí tệ nhất thế giới.
 
Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)

Có thể bạn quan tâm

Top