Có Video Xamer có con, có bao giờ trải qua cảm giác này chưa?

chưa gặp nhưng cũng hú hồn nhiều phen rồi, để tao kể cho nghe.
Lần 1 thằng cu con bị mí quặp đưa ra thu cúc nó bảo phải tiểu phẫu hết 15tr, bs bắt nhịn đến khi phẫu thuật xong mới cho ăn vì phải gây mê. 2 bố con lên căng tin cho nó uống hộp sữa mình thì đéo dám gọi món vì sợ nó đói xong đòi ăn cùng, nó thấy vậy hỏi bố ăn chưa xong đưa cái bánh cho tao bảo bố ăn đi ( đ.m thề luôn lúc đấy đéo hiểu sao 1 thằng nhóc 4 tuổi lại biết quan tâm đến người khác như vậy ) đến 4h chiều cứ ngồi trc cửa phòng phẫu thuật vừa sợ con mình k may bs làm hỏng mắt vừa nghĩ đến cảnh lúc nó đưa cái bánh cho tao mà khóc. May mà phẫu thuật thành công 2 bố con ở lại đến ngày hsau là về, mẹ nó thì phải ở nhà chăm đứa bé mới đc mấy tháng nên k có đi cùng.
Lần 2 mới cách đây 1 tuần con bé nhà tao mò vào bếp đòi ăn ông bà lấy cá cho ăn nhưng mắt kém k lọc đc xương nó bị hóc xong nôn ra máu sợ vãi lồn luôn vội vội vàng vàng 2 vợ chồng ôm con chạy xuống phòng khám để soi may mà cái nó nuốt trôi cái xương rồi chứ k chắc phải chạy thẳng ra viện lớn để lấy xương ra, từ hôm đó về ông bà k dám cho cháu ăn mấy thứ dễ hóc nữa
Sợ nhỉ. Giờ nuôi con chỉ mong khỏe mạnh an lành.
 
Cảm động!
photo-2-15618770109601772222340.jpg
 
Đứa con khoẻ mạnh, ít ốm thì đỡ. Nhưng vẫn phải cỡ 3 tuổi trở đi, khi nó nói tốt rồi, thông báo cho mình các vấn đề của nó được rồi, ở trường có bị bạn đánh, cô đánh hay không, là đỡ nhiều.
Còn dưới 3 tuổi thì ốm sốt, viêm phế quản, các bệnh theo mùa,… thì rất nhiều.
Bắt buộc phải có một người lớn bên cạnh để trông.

Bé 2 tháng tuổi ở bên trên thì nhỏ quá, phải chăm rất kĩ. Chuyện xảy ra lúc 1h sáng, cha mẹ ngủ quên thì con chết thật. Vì nó vốn đã yếu, lại bé quá, khóc cũng không ra tiếng nên không nghe được ấy.
 
Nuôi con giờ rất cực, t chỉ nghe kinh nghiệm người xưa là sinh thường thì con nít nó khoẻ hơn còn sinh mổ thì đa số con nít t thấy đều có vấn đề về hô hấp. Thêm cái giờ tụi nó nằm máy lạnh sớm nên hô hấp càng yếu, đổi mùa hay mưa gió là bị viêm phế quản, ho sổ mũi, mà nó nghẹt mũi thì ăn cơm chút là nghẹt là ói sạch.
Lại có đứa cháu khác thì bị dị ứng đạm bò, không biết hồi bầu mẹ nó ăn uống sao mà thằng nhỏ bị dị ứng uống sữa bò vô là nổi mẫn đỏ khắp người, làm bên nhà nó cũng chạy ngược chạy xuôi mấy tháng.
Mà t thấy cái thường gặp nhất là sốt, con nít giờ sốt cao rất dễ co giật động kinh nguy hiểm nếu không xử lý tốt dễ bị … nói chung nhiều cái éo dám kể, giờ thấy nuôi con cực, không như hồi xưa đẻ ra là kệ lăn lộn rồi tự lớn, trời nuôi.
 
Khổ thân. sợ vãi Lồn ra.

Nuôi con ở Vẹm đã khó khổ rồi mà đéo được hỗ trợ cái đìn địt gì, thuế phí đóng đủ, tiền bỉm sữa chạy từng bữa, bà mẹ thì gián đoạn phát triển sự nghiệp địt được hỗ trợ, em bé cũng địt được hỗ trợ gì ngoài mấy cái vaccine bọn tư bản nó giúp đỡ.

Đẻ đái cái Lồn địt mẹ bọn Việt Cộng.
the_he_nam_thang_vn.png
 
Con tao đi viện nhiều tới nỗi bọn bảo hiểm nó đéo bán cho nữa, hết MIC xong tới PVI. Cứ nửa năm là hết sạch tiền bảo lãnh và số lượt khám miễn phí. Trộm vía giờ nó ko còn ốm nhiều nữa.
Hôm nọ đang ngồi thấy nó mếu máo chạy ra mách hóa ra nó nghịch cho cái cúc áo vào mồm rồi nuốt mẹ vào. Tao phải móc họng cho nó nôn ra đcm con cái nghịch như wỷ :))
 
Nuôi con giờ rất cực, t chỉ nghe kinh nghiệm người xưa là sinh thường thì con nít nó khoẻ hơn còn sinh mổ thì đa số con nít t thấy đều có vấn đề về hô hấp. Thêm cái giờ tụi nó nằm máy lạnh sớm nên hô hấp càng yếu, đổi mùa hay mưa gió là bị viêm phế quản, ho sổ mũi, mà nó nghẹt mũi thì ăn cơm chút là nghẹt là ói sạch.
Lại có đứa cháu khác thì bị dị ứng đạm bò, không biết hồi bầu mẹ nó ăn uống sao mà thằng nhỏ bị dị ứng uống sữa bò vô là nổi mẫn đỏ khắp người, làm bên nhà nó cũng chạy ngược chạy xuôi mấy tháng.
Mà t thấy cái thường gặp nhất là sốt, con nít giờ sốt cao rất dễ co giật động kinh nguy hiểm nếu không xử lý tốt dễ bị … nói chung nhiều cái éo dám kể, giờ thấy nuôi con cực, không như hồi xưa đẻ ra là kệ lăn lộn rồi tự lớn, trời nuôi.
Không phải đâu. Ngày xưa trẻ con chết nhiều. Đẻ mười chết 5-7 đấy. Phụ nữ VN dễ thụ thai (do nhiệt độ ẩm nóng quanh năm) và dễ sinh con (do lao động nhiều, tử cung tương đối ngắn, trẻ con ngày xưa do dinh dưỡng của mẹ kém nên em bé không to).

Tiếp theo là về nuôi. Ngày xưa dinh dưỡng kém hơn, nhưng gia đình đa thế hệ nên người già trông trẻ con là bình thường. Không khí cũng sạch sẽ hơn. Nên ngày xưa nuôi qua 3 tuổi thì sống. Dưới đó thường chết đói, chết lạnh, chết do các bệnh không được tiêm phòng.

Còn bây giờ thì trẻ con gặp vấn đề đường hô hấp là lớn nhất. Rồi các vấn đề dị ứng, và các bệnh theo mùa (cúm, tay chân miệng…). Nếu dẫn đến chết thì là do đứa bé đã kiệt sức (bệnh tái đi tái lại, dùng thuốc quá nhiều mà không thắng được), hoặc nhiễm trùng cấp (ví dụ viêm họng nhưng biến chứng vào máu, dẫn đến nhiễm trùng máu. Tụi mày đừng nghĩ xa xôi, vào viện là xác định lây nhiễm chéo, chỉ cần trong phòng bệnh có bệnh nhân mang mầm bệnh khác, thì con mình cũng “tự nhiên “ được nhận mầm bệnh đó), hoặc sốt cao không cắt được, làm liệt thần kinh, mất phản xạ.

Đấy là các bệnh mà đứa bé nào cũng dễ dàng gặp nhất (hô hấp, bệnh theo mùa, sốt cao).

Ngày xưa là nuôi con đàn, đẻ con cả đàn như đàn gà, rồi tụi nó trông nhau. Giờ thì đẻ 1-2 đứa thôi, nhưng nuôi khó hơn thật. Ngày xưa thì đứa nào sống được mới nuôi tiếp (cho ăn học tử tế), còn bây giờ thì máy nghe tim thai, rồi thai giáo, các loại vitamin bổ sung nên quan tâm con nhiều. Cái khó ở chỗ đó: đứa con là tất cả của gia đình, nên yêu cầu cũng như kì vọng vào nó.
 
Không phải đâu. Ngày xưa trẻ con chết nhiều. Đẻ mười chết 5-7 đấy. Phụ nữ VN dễ thụ thai (do nhiệt độ ẩm nóng quanh năm) và dễ sinh con (do lao động nhiều, tử cung tương đối ngắn, trẻ con ngày xưa do dinh dưỡng của mẹ kém nên em bé không to).

Tiếp theo là về nuôi. Ngày xưa dinh dưỡng kém hơn, nhưng gia đình đa thế hệ nên người già trông trẻ con là bình thường. Không khí cũng sạch sẽ hơn. Nên ngày xưa nuôi qua 3 tuổi thì sống. Dưới đó thường chết đói, chết lạnh, chết do các bệnh không được tiêm phòng.

Còn bây giờ thì trẻ con gặp vấn đề đường hô hấp là lớn nhất. Rồi các vấn đề dị ứng, và các bệnh theo mùa (cúm, tay chân miệng…). Nếu dẫn đến chết thì là do đứa bé đã kiệt sức (bệnh tái đi tái lại, dùng thuốc quá nhiều mà không thắng được), hoặc nhiễm trùng cấp (ví dụ viêm họng nhưng biến chứng vào máu, dẫn đến nhiễm trùng máu. Tụi mày đừng nghĩ xa xôi, vào viện là xác định lây nhiễm chéo, chỉ cần trong phòng bệnh có bệnh nhân mang mầm bệnh khác, thì con mình cũng “tự nhiên “ được nhận mầm bệnh đó), hoặc sốt cao không cắt được, làm liệt thần kinh, mất phản xạ.

Đấy là các bệnh mà đứa bé nào cũng dễ dàng gặp nhất (hô hấp, bệnh theo mùa, sốt cao).

Ngày xưa là nuôi con đàn, đẻ con cả đàn như đàn gà, rồi tụi nó trông nhau. Giờ thì đẻ 1-2 đứa thôi, nhưng nuôi khó hơn thật. Ngày xưa thì đứa nào sống được mới nuôi tiếp (cho ăn học tử tế), còn bây giờ thì máy nghe tim thai, rồi thai giáo, các loại vitamin bổ sung nên quan tâm con nhiều. Cái khó ở chỗ đó: đứa con là tất cả của gia đình, nên yêu cầu cũng như kì vọng vào nó.
Hay mậy, mày bác sĩ hả.
 
Không phải đâu. Ngày xưa trẻ con chết nhiều. Đẻ mười chết 5-7 đấy. Phụ nữ VN dễ thụ thai (do nhiệt độ ẩm nóng quanh năm) và dễ sinh con (do lao động nhiều, tử cung tương đối ngắn, trẻ con ngày xưa do dinh dưỡng của mẹ kém nên em bé không to).

Tiếp theo là về nuôi. Ngày xưa dinh dưỡng kém hơn, nhưng gia đình đa thế hệ nên người già trông trẻ con là bình thường. Không khí cũng sạch sẽ hơn. Nên ngày xưa nuôi qua 3 tuổi thì sống. Dưới đó thường chết đói, chết lạnh, chết do các bệnh không được tiêm phòng.

Còn bây giờ thì trẻ con gặp vấn đề đường hô hấp là lớn nhất. Rồi các vấn đề dị ứng, và các bệnh theo mùa (cúm, tay chân miệng…). Nếu dẫn đến chết thì là do đứa bé đã kiệt sức (bệnh tái đi tái lại, dùng thuốc quá nhiều mà không thắng được), hoặc nhiễm trùng cấp (ví dụ viêm họng nhưng biến chứng vào máu, dẫn đến nhiễm trùng máu. Tụi mày đừng nghĩ xa xôi, vào viện là xác định lây nhiễm chéo, chỉ cần trong phòng bệnh có bệnh nhân mang mầm bệnh khác, thì con mình cũng “tự nhiên “ được nhận mầm bệnh đó), hoặc sốt cao không cắt được, làm liệt thần kinh, mất phản xạ.

Đấy là các bệnh mà đứa bé nào cũng dễ dàng gặp nhất (hô hấp, bệnh theo mùa, sốt cao).

Ngày xưa là nuôi con đàn, đẻ con cả đàn như đàn gà, rồi tụi nó trông nhau. Giờ thì đẻ 1-2 đứa thôi, nhưng nuôi khó hơn thật. Ngày xưa thì đứa nào sống được mới nuôi tiếp (cho ăn học tử tế), còn bây giờ thì máy nghe tim thai, rồi thai giáo, các loại vitamin bổ sung nên quan tâm con nhiều. Cái khó ở chỗ đó: đứa con là tất cả của gia đình, nên yêu cầu cũng như kì vọng vào nó.
M bác sĩ nhi à, tìm hiểu kĩ vậy
 
Nuôi con không đi viện thôi, chứ cũng phải cảm sốt này nọ chứ.
Cũng phải đi clinic, phòng khám này nọ, chứ sao thoát được?.
Cố gắng giữ gìn để không phải đi bệnh viện lớn, nằm viện ấy.
T thì quan niệm là phải có bệnh vặt để cho nó va chạm với môi trường có sức đề kháng dần lên, chứ cưng chum chủm đụng gì cũng sợ chăm mệt thấy mẹ. Mà vụ dị ứng sữa có đạm bò là thế nào vậy, xưa giờ ít nghe.
 
T thì quan niệm là phải có bệnh vặt để cho nó va chạm với môi trường có sức đề kháng dần lên, chứ cưng chum chủm đụng gì cũng sợ chăm mệt thấy mẹ. Mà vụ dị ứng sữa có đạm bò là thế nào vậy, xưa giờ ít nghe.
Bệnh vặt nhưng với cái tình trạng ôn nhiễm như ở vẹm thì bệnh nhẹ nó ngấm vào người rồi phát thành bệnh lớn đấy m, có phải như xưa đâu. Dị ứng sữa là do không dung nạp được lactose thôi, bọn tây bị thường xuyên hơn, mua sữa không lactose là được
 
Hay mậy, mày bác sĩ hả.
M bác sĩ nhi à, tìm hiểu kĩ vậy
Không, tao chuyên về số liệu. Mỗi con số thì đều có câu chuyện và bài toán sau nó. Những con số lẻ tẻ không cho biết gì, nhưng con số lớn sẽ cho biết quy luật.

Nghề của tao là tín dụng, cho vay, bán các gói tiền. Việc của tao là nhìn người (khỏe mạnh) và chọn người (chăm chỉ, đáng tin cậy) để cho vay.
Mỗi vấn đề mày phải nhìn từ trên cao, để thấy tổng quát, và nhìn gần, để thấy mức độ/độ lớn (của tổn thất hoặc lợi ích).

Nhưng để có được cái nhìn thì lại phải luyện tập, quan sát nhiều, tự vấn bản thân với câu hỏi tại sao. Sau này có chat GPT thì tao nói chuyện với nó cũng nhiều.
Vậy thôi, quan sát, nhìn ra điểm nổi bật (thông qua con số), tự đặt câu hỏi tại sao, trong bối cảnh này thì ra kết quả A, bối cảnh kia thì kết quả B (simulation), rồi tự trả lời cho câu hỏi đó. Bên Do Thái có cách học là pair, 2 đứa học chung với nhau, liên tục thảo luận, đứa đặt câu hỏi, đứa trả lời, kiểu vậy, thì mày sẽ có một cái nhìn riêng, không quá lệ thuộc vào ý kiến của người khác. Vì mày sẽ tự biết là tìm nguồn thông tin như thế nào.

Tóm lại tao không phải là bác sĩ, nhưng tao đã có con. Đứa bé nào cũng dễ gặp vấn đề hô hấp, vì trong bụng mẹ nó hô hấp qua máu, nhận oxy từ máu thông qua dây rốn. Nhưng ra ngoài nó thở bằng phổi, thì đương nhiên nó sẽ gặp chút ít trục trặc mới quen được. Có một điều tao nhận ra là trẻ sơ sinh mà ở nhà mới, thì xác suất bị bệnh về hô hấp thấp hơn hẳn. Vì vậy chúng mày nên thay giấy dán tường, vứt bớt đồ treo trên tường, tranh ảnh, bằng khen các thứ... chsinh là nơi giữ bụi bẩn, cùng các vết ố trên tường là nơi dễ có khuẩn bệnh trước (của người trước) mà ở dạng bào tử, khi gặp điều kiện thuận lợi sẽ nảy nở.

Giảm được bệnh hô hấp là giảm được 60-70% của ốm sốt rồi, với các bé bình thường.
 
Giờ còn sữa dởm, lớn lên tí thì trường lớp, học thêm. Việc làm, nhà cửa....
 
Giờ còn sữa dởm, lớn lên tí thì trường lớp, học thêm. Việc làm, nhà cửa....
Nằm thẳng thôi.
Có đứa con lắm vấn đề lắm.
Muốn cho nó lớn bình thường thì sợ thiếu kiến thức, bù không kịp.
Muốn cho nó ngang bằng với xung quanh thì phải chạy đua ná thở.

Nó ngoan, chăm thì đỡ. Nó lười cộng thêm trí nhớ kém nữa thì đúng nghĩa cuộc chiến.
 
Top