CÓ, thường xuyên là đằng khác

T ko phải tỏ ra thượng đẳng, nhưng những vấn đề tao lưu tâm và sẵn sàng ngồi chia sẻ với người khác, thì xung quanh t ai ko có ai cả.
_ Đéo đáng tin cậy
_ Ngu quá, nói với nó, nó cũng đéo hiểu (ví dụ nhậu với Take, hoặc cổ cồn xanh tầng lớp dưới)
_ Cũng có thằng nhậu chịu ngồi nghe, xong ờ ờ, rồi tới lượt nó chia sẻ lại chuyện của nó, mà mẫu chuyện đó nó tầm thường, vớ vẩn quá, t lại dek muốn nghe. Thế thì nhậu trong 45p đã là quá nhiều, thà xách dé về nhà, lên lướt Xam cho nhanh rồi ngủ, mai đi cày tiếp.
Có lần vợ bế con đi ăn tiệc bên ngoại, hiếm hoi t được 1 tối free, tự túc cơm tối. Thế là t phi ra quán thịt chó gần vườn rau Lộc Hưng, gọi 500k cầy 7 món, 5 lon bia rồi ngồi tự nhậu. Chủ quán còn tưởng là t định ăn bữa cuối rồi đi nhảy cầu, cuối buổi ra vỗ vai an ủi, khuyên nhủ nữa chứ

T phải giải thích là hơn 10 năm chưa ăn lại thịt chó, nay có cơ hội và nhã hứng nên tới ăn cho thỏa thích, tự nhậu 1 mình, chứ ko buồn phiền gì hết
Ai cũng tự hào có nhiều bạn, còn t tự hào là đéo có đứa bạn thân nào cả. Ai cũng tự hào được đi du lịch nhiều nơi dài ngày, còn t tự hào có thể sống biệt giam 1 tháng trời trong 5m2, chỉ cần có sách và đt lướt là đủ (gần giống Hikikomori)