Có Hình Cảm nhận sự khinh thường của người thân qua từng giai đoạn

Imbanana

Khổ vì lồn
Giai đoạn đầu là lúc bố tao chưa lên chức, vẫn còn làm nhân viên nn quèn, tuy mang tiếng làm nn nhưng còn phụ thuộc này kia, lương thấp, đi xe máy trành, và đi sớm, về trễ, ăn sáng vội, chưa có 1 cái tác phong kiểu tự do tự tại, lúc này hàng xóm, bà con, anh em khinh thấy rõ, lễ Tết, bố mẹ tao cùng tao về quê, thì xác xuất gặp người bà con, chú bác đang có ở sẵn nhà là rất thấp, cứ y như rằng, cái Tết nào tới cũng thấy như ko được chào đón. Lúc thì nhà vắng chủ, lúc thì có chủ, nhưng chủ nhà đang sửa soạn chuẩn bị đi qua nhà khác chúc Tết, lúc ấy tao còn nhỏ, tao chả hiểu gì, tao cũng ko cảm nhận được vẻ mặt đượm buồn của Bố tao, tao chỉ nghĩ là, ko gặp đc thì thôi, có gì đâu mà phải cần gặp. Nhưng giờ lớn lên tao mới hiểu, đó ko đơn thuần là ko gặp đc, mà là vì bố tao nghèo, lúc đó chưa có chức, chưa có tiền, nên bị khinh.

Giai đoạn lên hương, bố tao gặp hên mấy phát, nổ hủ, nào là ông chủ tịch xuống, ông phó thì đột quỵ, đau nhập viện, bố tao sẵn làm lâu năm, và vì cũng liêm chính, nên được bầu làm chức phó, ko lâu sau, cùng lên chủ tịch, chủ tịch gì thì tao ko tiện nói. Nhưng lúc này, bố tao bắt đầu ít ở nhà hơn, mẹ tao thì có tiền hơn, sắm này sắm nọ, nhà tao cứ ấm lên mà tao cũng ko hiểu tại sao nó ấm, những khoản tiền bố tao luôn bí mật, nhưng luôn hỏi tao muốn gì, thì mua, tính tao ko đòi hỏi nhiều, nên tao ko vòi nhiều, nhưng tao có 1 niềm vui khác, đó là Tết tới, bà con cô bác luôn có ở sẵn nhà. Bố tao tới thăm là ra trước cửa đón từ cổng vào tới ghế ngồi, tao thấy bố tao vui ra mặt, tao cũng vui theo. Đặc biệt, tao được nhận lì xì rất khẳm, năm nào Tết tao cũng như được mùa hốt tiền. Tao cũng ko thắc mắc tại sao tao lại đc lì xì nhiều hơn các năm còn nhỏ. Có lẽ vì tao lớn nên số tiền lì xì tăng theo....Nhưng không phải vậy, đó là vì Bố tao làm to.

Giai đoạn xuống, bố tao được gần chục năm đương chức thì giờ cũng sắp hưu, với lại bị bệnh, bệnh Tiểu Đường và bệnh viêm gan B, từ khi công khai tin tức đó, thấy anh, em, chú bác của bố tao ăn nói lấc cấc ra mặt. Mấy anh em họ giờ đi nhậu cũng ko còn mời tao nữa, trong khi trước kia, hễ anh em họ tao nhà xẻ con gà, làm con chó, cũng gọi đt kêu tao tới chung vui, thế mà giờ.... họ ăn, họ nhậu mà ko có tao, giờ chỉ còn là những tấm ảnh post FB khoe, tao cũng chả thèm nhưng tao bực, thấy bố tao đau yếu và gần hưu, quay lưng thấy rõ. Tao nghĩ cay cú, nếu đã trở mặt thì hãy trở mặt luôn, đừng bao giờ tới lúc cần nhờ vả lại quay lại lạy lục nhà tao.

Tính tao vui, hoà đồng, tao vốn ko ưa bị kéo vô mấy cái trò chơi khinh-trọng của cái bọn người xã hội bây giờ, tao né tối đa những kẻ coi đồng tiền, chức vụ to hơn tình nghĩa, nhưng ghét của nào trời cho của đó, ngay dòng họ nhà tao, đầy những kẻ như vậy. Bố tao 1 đời phấn đấu để kiếm được sự tôn trọng của những người anh em như vậy, giờ cuối đời, họ vẫn chuẩn bị xem thường tiếp.
 
Mày chưa biết những người đang ở trên cao khủng khiếp đùng một cái bị đốt lò. Nó khủng khiếp lắm. Chưa kể có thể bị mất mạng. Bị khinh vẫn còn nhẹ lắm.
 
Mày ở bắc pk :look_down:

Hèn chi dân ngoài đó chạy hết vô Nam xong quay lại chửi ngoài kia còn hơn dân Nam
 
Giai đoạn đầu là lúc bố tao chưa lên chức, vẫn còn làm nhân viên nn quèn, tuy mang tiếng làm nn nhưng còn phụ thuộc này kia, lương thấp, đi xe máy trành, và đi sớm, về trễ, ăn sáng vội, chưa có 1 cái tác phong kiểu tự do tự tại, lúc này hàng xóm, bà con, anh em khinh thấy rõ, lễ Tết, bố mẹ tao cùng tao về quê, thì xác xuất gặp người bà con, chú bác đang có ở sẵn nhà là rất thấp, cứ y như rằng, cái Tết nào tới cũng thấy như ko được chào đón. Lúc thì nhà vắng chủ, lúc thì có chủ, nhưng chủ nhà đang sửa soạn chuẩn bị đi qua nhà khác chúc Tết, lúc ấy tao còn nhỏ, tao chả hiểu gì, tao cũng ko cảm nhận được vẻ mặt đượm buồn của Bố tao, tao chỉ nghĩ là, ko gặp đc thì thôi, có gì đâu mà phải cần gặp. Nhưng giờ lớn lên tao mới hiểu, đó ko đơn thuần là ko gặp đc, mà là vì bố tao nghèo, lúc đó chưa có chức, chưa có tiền, nên bị khinh.

Giai đoạn lên hương, bố tao gặp hên mấy phát, nổ hủ, nào là ông chủ tịch xuống, ông phó thì đột quỵ, đau nhập viện, bố tao sẵn làm lâu năm, và vì cũng liêm chính, nên được bầu làm chức phó, ko lâu sau, cùng lên chủ tịch, chủ tịch gì thì tao ko tiện nói. Nhưng lúc này, bố tao bắt đầu ít ở nhà hơn, mẹ tao thì có tiền hơn, sắm này sắm nọ, nhà tao cứ ấm lên mà tao cũng ko hiểu tại sao nó ấm, những khoản tiền bố tao luôn bí mật, nhưng luôn hỏi tao muốn gì, thì mua, tính tao ko đòi hỏi nhiều, nên tao ko vòi nhiều, nhưng tao có 1 niềm vui khác, đó là Tết tới, bà con cô bác luôn có ở sẵn nhà. Bố tao tới thăm là ra trước cửa đón từ cổng vào tới ghế ngồi, tao thấy bố tao vui ra mặt, tao cũng vui theo. Đặc biệt, tao được nhận lì xì rất khẳm, năm nào Tết tao cũng như được mùa hốt tiền. Tao cũng ko thắc mắc tại sao tao lại đc lì xì nhiều hơn các năm còn nhỏ. Có lẽ vì tao lớn nên số tiền lì xì tăng theo....Nhưng không phải vậy, đó là vì Bố tao làm to.

Giai đoạn xuống, bố tao được gần chục năm đương chức thì giờ cũng sắp hưu, với lại bị bệnh, bệnh Tiểu Đường và bệnh viêm gan B, từ khi công khai tin tức đó, thấy anh, em, chú bác của bố tao ăn nói lấc cấc ra mặt. Mấy anh em họ giờ đi nhậu cũng ko còn mời tao nữa, trong khi trước kia, hễ anh em họ tao nhà xẻ con gà, làm con chó, cũng gọi đt kêu tao tới chung vui, thế mà giờ.... họ ăn, họ nhậu mà ko có tao, giờ chỉ còn là những tấm ảnh post FB khoe, tao cũng chả thèm nhưng tao bực, thấy bố tao đau yếu và gần hưu, quay lưng thấy rõ. Tao nghĩ cay cú, nếu đã trở mặt thì hãy trở mặt luôn, đừng bao giờ tới lúc cần nhờ vả lại quay lại lạy lục nhà tao.

Tính tao vui, hoà đồng, tao vốn ko ưa bị kéo vô mấy cái trò chơi khinh-trọng của cái bọn người xã hội bây giờ, tao né tối đa những kẻ coi đồng tiền, chức vụ to hơn tình nghĩa, nhưng ghét của nào trời cho của đó, ngay dòng họ nhà tao, đầy những kẻ như vậy. Bố tao 1 đời phấn đấu để kiếm được sự tôn trọng của những người anh em như vậy, giờ cuối đời, họ vẫn chuẩn bị xem thường tiếp.
Xã hội mà bạn. Sống sao cho chúng nó vừa lòng được. Tôi lúc nào cũng phấn đấu cho bản thân mình và gia đình mìh sướng trước tiên.
Hãy bỏ lại những coi thường hay cả sự “kính nể” đạo đức giả của chúng mà sống một cuộc đời sung sướng, mua những thứ mình thích khi chúng còn ao ước có được, đi du lịch nơi chúng còn đang mơ về, ăn uống những món ngon, bồi bổ sức khoẻ….
Chúc ông già bạn và gia đình luôn mạnh khoẻ và vui tươi
 
chả nói đâu xa như nhà tao tết đéo nào cũng người săn kẻ đón thập thò ở cổng, thậm chí ông bô tao còn bảo ai tới chúc tết gửi quà phải hỏi tên rồi xem có tiền ko, ko có thì nhận có thì ko, nhỡ nhận rồi ko giúp được họ đi trả lại khó. Nào là chú A ở cơ quan này cô B ở cơ quan nọ, nhớ tên nhá nhớ thế địt nào được. Xong đợt rồi râm ran ông già tao về hưu sớm thì chỉ còn vài ae thân thiết gắn bó vào, còn lũ nay rình mai rập chả thấy đâu. Thời thế nó thế mà mày, người ta phò thịnh ai phò suy, chỉ có 1 số người vì chữ tình cảm anh em hoặc chịu ơn thì họ nhớ họ lui tới thôi, chứ tao thấy chính trị nó là trò chơi tàn độc, cái mày phải thấy vui vẻ là bố mày về hưu, vẫn còn sức khỏe quây quần với gia đình. Tao bây giờ cũng thế, ông bô có quyền chức như nào tao chả quan tâm, làm hay ở tao mặc kệ, nhưng tao ra đường chưa ai chê ông bô tao câu nào toàn khen, dù ông về hay ở. 1 người làm quan không phải làm được tới chức to mà xã hội trọng vọng đâu mà quan trọng ở cái di sản họ để lại cái gì. Tao ra đường giờ chỉ từ cái ngã 6 hay cái này cái nọ trước đây bố tao ko xin ngân sách thì giờ cũng chả có, phải tự hào. Chứ về hưu mà để dân gặp nó bảo địt mẹ bố mày là thằng tham tiền hay bố mày là thằng thế này thế nọ thì nhục lắm
 
Đồng cảm với bạn, trước tôi cũng như bạn. Năm 2019 thất thế, với do nghèo và xấu nên bị bạn học chung khinh thường, xa lánh hết. Chúng nó có gặp tôi ngoài đường thì nói đểu, hay chửi rủa tôi. Gần đây do ức chế thái độ của chúng nó với do cuộc sống khó khăn, nên tôi có inbox Facebook chửi rủa, đe dọa chúng nó. Đại loại nếu sau này ra đường, chúng nó gặp tôi chúng nó có thể xem tôi như không khí. :too_sad:
Nhưng nếu chúng nó còn chửi rủa hay nói mát tôi nữa, tôi trả thù chúng nó luôn. Không biết là do chúng nó sợ tôi hay do khinh thường tôi nên không thèm rep. Mà mấy ngày sau, tôi có để ý chúng nó không ai nói chuyện gì với tôi. Tôi cũng không quan tâm, nhưng nếu chúng nó còn bắt nạt hay nói mát tôi 1 câu nào nữa. Tôi trả thù chúng nó luôn. :embarrassed:
 
Câu cuối t nghĩ phải là bố m 1 đời phấn đấu vì gia đình, chứ ngoài xã hội có tôn trọng hay ko đ quan trọng
 
phò thinh ai phò suy thế mói thấy họ hàng nhà mày sống chó hoặc gen gia đình mày thế
 

Có thể bạn quan tâm

Top