Imbanana
Khổ vì lồn
Giai đoạn đầu là lúc bố tao chưa lên chức, vẫn còn làm nhân viên nn quèn, tuy mang tiếng làm nn nhưng còn phụ thuộc này kia, lương thấp, đi xe máy trành, và đi sớm, về trễ, ăn sáng vội, chưa có 1 cái tác phong kiểu tự do tự tại, lúc này hàng xóm, bà con, anh em khinh thấy rõ, lễ Tết, bố mẹ tao cùng tao về quê, thì xác xuất gặp người bà con, chú bác đang có ở sẵn nhà là rất thấp, cứ y như rằng, cái Tết nào tới cũng thấy như ko được chào đón. Lúc thì nhà vắng chủ, lúc thì có chủ, nhưng chủ nhà đang sửa soạn chuẩn bị đi qua nhà khác chúc Tết, lúc ấy tao còn nhỏ, tao chả hiểu gì, tao cũng ko cảm nhận được vẻ mặt đượm buồn của Bố tao, tao chỉ nghĩ là, ko gặp đc thì thôi, có gì đâu mà phải cần gặp. Nhưng giờ lớn lên tao mới hiểu, đó ko đơn thuần là ko gặp đc, mà là vì bố tao nghèo, lúc đó chưa có chức, chưa có tiền, nên bị khinh.
Giai đoạn lên hương, bố tao gặp hên mấy phát, nổ hủ, nào là ông chủ tịch xuống, ông phó thì đột quỵ, đau nhập viện, bố tao sẵn làm lâu năm, và vì cũng liêm chính, nên được bầu làm chức phó, ko lâu sau, cùng lên chủ tịch, chủ tịch gì thì tao ko tiện nói. Nhưng lúc này, bố tao bắt đầu ít ở nhà hơn, mẹ tao thì có tiền hơn, sắm này sắm nọ, nhà tao cứ ấm lên mà tao cũng ko hiểu tại sao nó ấm, những khoản tiền bố tao luôn bí mật, nhưng luôn hỏi tao muốn gì, thì mua, tính tao ko đòi hỏi nhiều, nên tao ko vòi nhiều, nhưng tao có 1 niềm vui khác, đó là Tết tới, bà con cô bác luôn có ở sẵn nhà. Bố tao tới thăm là ra trước cửa đón từ cổng vào tới ghế ngồi, tao thấy bố tao vui ra mặt, tao cũng vui theo. Đặc biệt, tao được nhận lì xì rất khẳm, năm nào Tết tao cũng như được mùa hốt tiền. Tao cũng ko thắc mắc tại sao tao lại đc lì xì nhiều hơn các năm còn nhỏ. Có lẽ vì tao lớn nên số tiền lì xì tăng theo....Nhưng không phải vậy, đó là vì Bố tao làm to.
Giai đoạn xuống, bố tao được gần chục năm đương chức thì giờ cũng sắp hưu, với lại bị bệnh, bệnh Tiểu Đường và bệnh viêm gan B, từ khi công khai tin tức đó, thấy anh, em, chú bác của bố tao ăn nói lấc cấc ra mặt. Mấy anh em họ giờ đi nhậu cũng ko còn mời tao nữa, trong khi trước kia, hễ anh em họ tao nhà xẻ con gà, làm con chó, cũng gọi đt kêu tao tới chung vui, thế mà giờ.... họ ăn, họ nhậu mà ko có tao, giờ chỉ còn là những tấm ảnh post FB khoe, tao cũng chả thèm nhưng tao bực, thấy bố tao đau yếu và gần hưu, quay lưng thấy rõ. Tao nghĩ cay cú, nếu đã trở mặt thì hãy trở mặt luôn, đừng bao giờ tới lúc cần nhờ vả lại quay lại lạy lục nhà tao.
Tính tao vui, hoà đồng, tao vốn ko ưa bị kéo vô mấy cái trò chơi khinh-trọng của cái bọn người xã hội bây giờ, tao né tối đa những kẻ coi đồng tiền, chức vụ to hơn tình nghĩa, nhưng ghét của nào trời cho của đó, ngay dòng họ nhà tao, đầy những kẻ như vậy. Bố tao 1 đời phấn đấu để kiếm được sự tôn trọng của những người anh em như vậy, giờ cuối đời, họ vẫn chuẩn bị xem thường tiếp.
Giai đoạn lên hương, bố tao gặp hên mấy phát, nổ hủ, nào là ông chủ tịch xuống, ông phó thì đột quỵ, đau nhập viện, bố tao sẵn làm lâu năm, và vì cũng liêm chính, nên được bầu làm chức phó, ko lâu sau, cùng lên chủ tịch, chủ tịch gì thì tao ko tiện nói. Nhưng lúc này, bố tao bắt đầu ít ở nhà hơn, mẹ tao thì có tiền hơn, sắm này sắm nọ, nhà tao cứ ấm lên mà tao cũng ko hiểu tại sao nó ấm, những khoản tiền bố tao luôn bí mật, nhưng luôn hỏi tao muốn gì, thì mua, tính tao ko đòi hỏi nhiều, nên tao ko vòi nhiều, nhưng tao có 1 niềm vui khác, đó là Tết tới, bà con cô bác luôn có ở sẵn nhà. Bố tao tới thăm là ra trước cửa đón từ cổng vào tới ghế ngồi, tao thấy bố tao vui ra mặt, tao cũng vui theo. Đặc biệt, tao được nhận lì xì rất khẳm, năm nào Tết tao cũng như được mùa hốt tiền. Tao cũng ko thắc mắc tại sao tao lại đc lì xì nhiều hơn các năm còn nhỏ. Có lẽ vì tao lớn nên số tiền lì xì tăng theo....Nhưng không phải vậy, đó là vì Bố tao làm to.
Giai đoạn xuống, bố tao được gần chục năm đương chức thì giờ cũng sắp hưu, với lại bị bệnh, bệnh Tiểu Đường và bệnh viêm gan B, từ khi công khai tin tức đó, thấy anh, em, chú bác của bố tao ăn nói lấc cấc ra mặt. Mấy anh em họ giờ đi nhậu cũng ko còn mời tao nữa, trong khi trước kia, hễ anh em họ tao nhà xẻ con gà, làm con chó, cũng gọi đt kêu tao tới chung vui, thế mà giờ.... họ ăn, họ nhậu mà ko có tao, giờ chỉ còn là những tấm ảnh post FB khoe, tao cũng chả thèm nhưng tao bực, thấy bố tao đau yếu và gần hưu, quay lưng thấy rõ. Tao nghĩ cay cú, nếu đã trở mặt thì hãy trở mặt luôn, đừng bao giờ tới lúc cần nhờ vả lại quay lại lạy lục nhà tao.
Tính tao vui, hoà đồng, tao vốn ko ưa bị kéo vô mấy cái trò chơi khinh-trọng của cái bọn người xã hội bây giờ, tao né tối đa những kẻ coi đồng tiền, chức vụ to hơn tình nghĩa, nhưng ghét của nào trời cho của đó, ngay dòng họ nhà tao, đầy những kẻ như vậy. Bố tao 1 đời phấn đấu để kiếm được sự tôn trọng của những người anh em như vậy, giờ cuối đời, họ vẫn chuẩn bị xem thường tiếp.