Sir Keir Starmer for PM
Bò lái xe
Đó chính là một hế thống giáo dục mị dân.
Để tôi - người Ăng Lê với chỉ số IQ 175 nói sơ qua cho anh em nghe:
Ở Anh Quốc nước tôi, hệ thộng giáo dục có nhiều chức năng, trong những chức năng đó có một chức năng là tìm ra những người giỏi nhất, những cá nhân ưu tú nhất của đất nước, để rồi những cá nhân này đưa đất nước chúng tôi đi lên.
Để làm được điều đó thì ở mỗi thế hệ, tỷ lệ học sinh/sinh viên đạt điểm trung bình là 70/100 chỉ được phép chiếm 5% tổng số học sinh/sinh viên. Tức là cứ 100 đứa thì số học sinh đạt điểm trung bình là 70/100 trở lên chỉ có 5 đứa. Quy tắc 5% này được áp dụng từ tiểu học cho đến đại học.
Vì sao lại có quy định này? Là vì đó là quy luật của tự nhiên. Trong bất kỳ giống loài nào, tỷ lệ cá thể vượt trội sẽ chiếm không quá 5%. Ví dụ, trong 100 con voi thì sẽ chỉ có 5 con voi có khả năng làm con voi đầu đàn; trong 100 con sói thì chỉ có 5 con thật sự có khả năng làm con sói alpha; etc.,
Vậy câu hỏi đặt ra là: nếu thế hệ này giỏi hơn thế hệ trước thì sao? Nếu thế thì phải chúng tôi sẽ tạo ra giáo trình khó hơn giáo trình trước để tìm ra 5% ưu tú nhất. Không thể vì thế hệ này ưu tú hơn thế hệ trước mà phá vỡ quy tắc đó, bởi xã hội chỉ cần 5% cá thể ưu tú để dẫn dắt 95% những người còn lại. Đám 5% này sẽ là những bác sĩ phẫu thuật, những kỹ sư tay nghề cao, những doanh nhân có tầm nhìn etc.
Tuy nhiên, tỷ lệ 5% này chưa phải là hết, trong số 5% này lại chỉ được 5% có điểm trung bình từ 80/100 trở lên. Tức là trong 100 đứa đạt điểm trung bình từ 70/100 thì chỉ có 5 đứa đạt móc 80/100 trở lên. Đây là những cá thể cực kỳ ưu tú và sẽ được hỗ trợ hết mực. Bọn này sau khi trưởng thành sẽ là những tinh hoa của dân tộc; tạo ra vô số thành quả cho đất nước như đoạt giải Nobel, phát minh ra các loại máy móc, cải tiến những cái cũ, tạo ra cái mới, thành lập công ty tạo ra hàng ngàn việc làm, đấu tranh cho công lý, nghiên cứu những thứ cao siêu etc.,, Đây không gì khác chính là tầng lớp tinh hoa trí thức của đất nước Anh Quốc vĩ đại.
Chính vì lẽ đó nên tấm bằng ở đất nước chúng tôi rất quan trọng, chỉ cần nhìn vào bằng cấp là nhà tuyển dụng sẽ biết ngay anh em thuộc dạng người nào. Và nếu anh em thuộc top 5% hay 5% của 5% thì anh em sẽ không bao giờ phải lo về tương lai của mình vì các nhà tuyển dụng đều biết ngay anh em thuộc hàng ưu tú hoặc tinh hoa.
Trở lại vấn đề giáo dục Việt Nam, nó là hoàn toàn là mị dân. Tôi đọc báo thấy tỷ lệ học sinh giỏi ở các trường Việt Nam toàn là hơn 90%, điều này là hoàn toàn vô lý nhưng tôi biết nó có một mục đích khác.
Mục đích ghê tởm của nó là tạo ra một sự ảo tưởng trong anh em và bố mẹ anh em. Bố mẹ anh em thấy anh em học giỏi thì bố mẹ anh em sẽ có thêm hy vọng về 1 tương lai tươi sáng nào đó, (con mình sau này sẽ làm bác sĩ, trưởng phòng etc, chứ không phải vất vả như mình), bố mẹ anh em sẽ miệt mài hót rác, chạy grab mà không thấy mệt mỏi gì cả; và cả anh em cũng tưởng rằng tương lai anh em sẽ tươi sáng như vậy. Nhưng khi lớn lên rồi anh em mới nhận ra, anh em cũng phải chạy grab và hót rác giống bố mẹ anh em mà thôi. Vì sao ư? Vì trong 100 thằng có 5 thằng giỏi thì người ta ai cũng biết là 5 thằng đó giỏi thật; còn trong 100 thằng có tận 95 thằng giỏi thì thật ra đéo thằng nào giỏi thật sự cả.
Tóm lại: giáo dục Việt Nam phục vụ một mục đích là khiến cho anh em, và phụ huynh của anh em mơ tưởng về một tương lai hoàn toàn không có thật.
Tôi viết bài này không suy nghĩ trước và chỉ kiểm tra chính tả sơ qua, nếu có sơ xuất hoặc cách trình bầy không mạch lạch thì mong anh em tha lỗi.
Để tôi - người Ăng Lê với chỉ số IQ 175 nói sơ qua cho anh em nghe:
Ở Anh Quốc nước tôi, hệ thộng giáo dục có nhiều chức năng, trong những chức năng đó có một chức năng là tìm ra những người giỏi nhất, những cá nhân ưu tú nhất của đất nước, để rồi những cá nhân này đưa đất nước chúng tôi đi lên.
Để làm được điều đó thì ở mỗi thế hệ, tỷ lệ học sinh/sinh viên đạt điểm trung bình là 70/100 chỉ được phép chiếm 5% tổng số học sinh/sinh viên. Tức là cứ 100 đứa thì số học sinh đạt điểm trung bình là 70/100 trở lên chỉ có 5 đứa. Quy tắc 5% này được áp dụng từ tiểu học cho đến đại học.
Vì sao lại có quy định này? Là vì đó là quy luật của tự nhiên. Trong bất kỳ giống loài nào, tỷ lệ cá thể vượt trội sẽ chiếm không quá 5%. Ví dụ, trong 100 con voi thì sẽ chỉ có 5 con voi có khả năng làm con voi đầu đàn; trong 100 con sói thì chỉ có 5 con thật sự có khả năng làm con sói alpha; etc.,
Vậy câu hỏi đặt ra là: nếu thế hệ này giỏi hơn thế hệ trước thì sao? Nếu thế thì phải chúng tôi sẽ tạo ra giáo trình khó hơn giáo trình trước để tìm ra 5% ưu tú nhất. Không thể vì thế hệ này ưu tú hơn thế hệ trước mà phá vỡ quy tắc đó, bởi xã hội chỉ cần 5% cá thể ưu tú để dẫn dắt 95% những người còn lại. Đám 5% này sẽ là những bác sĩ phẫu thuật, những kỹ sư tay nghề cao, những doanh nhân có tầm nhìn etc.
Tuy nhiên, tỷ lệ 5% này chưa phải là hết, trong số 5% này lại chỉ được 5% có điểm trung bình từ 80/100 trở lên. Tức là trong 100 đứa đạt điểm trung bình từ 70/100 thì chỉ có 5 đứa đạt móc 80/100 trở lên. Đây là những cá thể cực kỳ ưu tú và sẽ được hỗ trợ hết mực. Bọn này sau khi trưởng thành sẽ là những tinh hoa của dân tộc; tạo ra vô số thành quả cho đất nước như đoạt giải Nobel, phát minh ra các loại máy móc, cải tiến những cái cũ, tạo ra cái mới, thành lập công ty tạo ra hàng ngàn việc làm, đấu tranh cho công lý, nghiên cứu những thứ cao siêu etc.,, Đây không gì khác chính là tầng lớp tinh hoa trí thức của đất nước Anh Quốc vĩ đại.
Chính vì lẽ đó nên tấm bằng ở đất nước chúng tôi rất quan trọng, chỉ cần nhìn vào bằng cấp là nhà tuyển dụng sẽ biết ngay anh em thuộc dạng người nào. Và nếu anh em thuộc top 5% hay 5% của 5% thì anh em sẽ không bao giờ phải lo về tương lai của mình vì các nhà tuyển dụng đều biết ngay anh em thuộc hàng ưu tú hoặc tinh hoa.
Trở lại vấn đề giáo dục Việt Nam, nó là hoàn toàn là mị dân. Tôi đọc báo thấy tỷ lệ học sinh giỏi ở các trường Việt Nam toàn là hơn 90%, điều này là hoàn toàn vô lý nhưng tôi biết nó có một mục đích khác.
Mục đích ghê tởm của nó là tạo ra một sự ảo tưởng trong anh em và bố mẹ anh em. Bố mẹ anh em thấy anh em học giỏi thì bố mẹ anh em sẽ có thêm hy vọng về 1 tương lai tươi sáng nào đó, (con mình sau này sẽ làm bác sĩ, trưởng phòng etc, chứ không phải vất vả như mình), bố mẹ anh em sẽ miệt mài hót rác, chạy grab mà không thấy mệt mỏi gì cả; và cả anh em cũng tưởng rằng tương lai anh em sẽ tươi sáng như vậy. Nhưng khi lớn lên rồi anh em mới nhận ra, anh em cũng phải chạy grab và hót rác giống bố mẹ anh em mà thôi. Vì sao ư? Vì trong 100 thằng có 5 thằng giỏi thì người ta ai cũng biết là 5 thằng đó giỏi thật; còn trong 100 thằng có tận 95 thằng giỏi thì thật ra đéo thằng nào giỏi thật sự cả.
Tóm lại: giáo dục Việt Nam phục vụ một mục đích là khiến cho anh em, và phụ huynh của anh em mơ tưởng về một tương lai hoàn toàn không có thật.
Tôi viết bài này không suy nghĩ trước và chỉ kiểm tra chính tả sơ qua, nếu có sơ xuất hoặc cách trình bầy không mạch lạch thì mong anh em tha lỗi.
Sửa lần cuối: