Rồi , lộ rõ bản chất con Ngạ Quỷ

))))
@Olineasdf @dungdamchemnhau
NGƯỜI KHÓ DẠY
Mình bị tiểu đường thì phải kiêng ăn ngọt, cao máu phải kiêng ăn mặn, bị dư cholesterol phải kiêng dầu mỡ, chất béo… nhiều và nhiều lắm, bệnh là phải kiêng, bị một chứng bệnh là phải kiêng một mớ, răng giả thì phải kiêng ăn đồ cứng, không răng thì phải kiêng ăn đồ cần nhai.
Trong đời này người mình có thể học có nhiều lắm, dù đó là người mình coi không ra gì, cũng rất có thể họ có cái gì đó để trao cho mình. Nhưng khổ thay, thể tạng của mình có cho phép mình đón nhận lấy những cái hay của trời đất hay không? Não trạng, tâm trạng, thể trạng của mình có cho phép hay không?
Khó dạy là gì?
Khó dạy là nội tâm của mình có quá nhiều vấn đề, mình không có khả năng tiếp nhận nguồn dinh dưỡng tâm linh từ người khác, Đức Phật gọi đó là khó dạy.
Khi quí vị bị tiểu đường tâm lý (mental diabet), tâm khoái ngọt, đi nghe pháp mà nghe ông Sư mắng xối xả là vọt mất rồi, hoặc nghe chọt trúng chỗ nhột là không muốn nghe nữa. Thời Đức Phật có biết bao nhiêu người né Đức Phật, tránh Đức Phật, vì ngại dù họ nghe đồn thôi.
Chẳng hạn có bà hoàng hậu nghe nói Đức Phật không có hảo cảm với những giai nhân mỹ nữ, Ngài hay nói đến những khía cạnh tiêu cực, mặt trái. Ví dụ khi Ngài giảng xả ly, buông bỏ, giảng bất tịnh: tóc, lông, móng, răng, da, mật, đàm, mủ, máu… Ngài nói thân này là túi bằng da đựng nguyên đống bất tịnh bên trong. Họ nghe mà thấy ớn, với não trạng như vậy họ đã lìa xa Đức Phật, lìa xa cơ hội gặp gỡ bậc đại hiền thánh.
Người con gái khuê môn kín cổng là tốt, càng treo giá ngọc càng cao phẩm người, nhưng trong vấn đề tâm linh mà khuê môn kín cổng là xấu, càng khép cửa đóng khung kiểu ‘trinh nữ tâm linh’ là DỐT suốt đời.
Chư Phật ra đời mà mình có cái não trạng khuê môn kín cổng là không được.
Bởi vì Đức Phật dạy rằng: Này các tỳ kheo, chúng sanh trong đời giống như người bị lọt sình, có kẻ ngập sình tới mắc cá ta cứu được, tới đầu gối ta cứu được, tới thắt lưng ta cứu được, ngập tới cổ ta cứu được, ngập cả đầu ló lên búi tóc ta cứu được. Nhưng này các tỳ kheo, có kẻ lọt xuống hố sình mà không ló lên cái gì để Như Lai nắm kéo, ta gọi đó là người vô duyên trong giáo pháp này.
Nghĩa là mình không có khả năng tiếp nhận, cứ đóng cửa thì chư Phật ra đời nắm chỗ nào? Ít ra là khi mình muốn các ngài lôi mình lên thì mình phải có cái gì ló lên chứ. Những ngài như Mục Kiền Liên, Xá Lợi Phất cũng đứng dưới sình nhưng tới mắt cá thôi. Khỏi nói rồi, Đức Phật giúp rất dễ, Ngài chỉ nhắc nhẹ là xong. Một số người ngập lên tới đầu gối, tới bắp vế, tới thắt lưng… Nhưng Ngài dạy ló lên búi tóc là Ngài còn cứu được, chỉ cần Ngài thấy họ có chút duyên lành gì đó thì dù kiếp này họ không đắc dưới sự hướng dẫn của Ngài nhưng ít ra cũng đủ duyên để Ngài tiếp cho một nguồn nội lực. Đằng này, họ không có cả phước duyên này là thua.
Muốn hiểu được hiền thánh thì phải có password của hiền thánh, phải có chỗ tương thông tương đồng với hiền thánh thì mới có thể bước vào dù ở hàng rào của hiền thánh. Bờ rào mà chưa chạm tới thì làm sao vào bên trong để học hỏi.
Tôi luôn luôn tâm niệm:
Con sẽ sống như thế nào để có được password của chư hiền thánh, các ngài chỉ cần đi thoáng qua ngang con thôi là con lập tức biết đó là chỗ con tìm về. Chỉ cần con nghe cái mùi của tà sư ngoại đạo là con biết con tránh.
Không có khả năng đó thì gọi là người khó dạy.
Nói chung là cơ thể sinh lý của mình y như tâm lý của mình vậy. Khả năng đón nhận của mình càng ít thì chúng ta càng lỡ dịp học hỏi và tiếp nhận cái hay của trời đất.
- Người khó dạy là người luôn luôn khép chặt cửa lòng.
- Khó dạy là người không có khả năng đón nhận điều hay điều phải từ thiên hạ.
Cái đầu của mình vốn dĩ là cái thùng rác, một cái ao tù, cần phải được thay đổi luân phiên xê dịch, gột rửa. Thùng rác mà không được chạm tay tới thì muôn thuở đầy rác. Một cái ao không có lưu thông nước thì muôn thuở là ao tù. Phải dọn thì mới sạch được. Người phụ nữ có cái tủ lớn đựng áo quần, tủ nhỏ đựng mỹ phẩm nữ trang, nếu hai cái đó mà đựng toàn đồ rẻ tiền, đồ cũ xì, đồ không dùng nữa thì còn đâu chỗ trống để rước đồ xịn, đồ mới đồ đắt tiền. Muốn rước đồ ngon lành về thì dọn cái tủ nhỏ và tủ lớn cho sạch sẽ trống trải.
- Người khó dạy là người luôn luôn chăm bẵm tâm đắc với cái mình có, không chịu mở cửa lòng ra để mà đón nhận cái hay, đón nhận nắng gió muôn phương.