Ăn chơi Về điện ảnh của Vương Gia Vệ

Sorry nhưng mình không rõ ngữ cảnh;
Nếu xét theo dịch thuật thì
Distance = khoảng cách nên vế đầu không rõ nghĩa.
Khoảng cách để đi (mơ hồ)
Destiny là định mệnh
Destination là đích đến
Ở vế 2 thì cả 2 đều dùng được
Truyện Murakami mình chỉ đọc nửa cuống Rừng Nauy là ngưng vì nó u ám quá
Cái câu mày quote ý. Nó đc trích ra từ 1 câu dài dài có phần sau là như thế của ai và cụ thể như thế nào tao ko nhớ nữa. Còn về Murakami thì ngoài rừng Nauy ra những chuyện khác đều có cái theme tương tự, một người mắc kẹt với những tưởng tượng trong đầu. Có cái nhân vật gì ý nhỉ “Chuột” ah ? Xuất hiện ở rất nhiều chuyện của ông ý, được cho chính là nam chính tự tử ở đầu Rừng Nauy. Tao nghĩ ông ý cũng là một người bị mắc kẹt về tâm lý.
 
Cái câu mày quote ý. Nó đc trích ra từ 1 câu dài dài có phần sau là như thế của ai và cụ thể như thế nào tao ko nhớ nữa. Còn về Murakami thì ngoài rừng Nauy ra những chuyện khác đều có cái theme tương tự, một người mắc kẹt với những tưởng tượng trong đầu. Có cái nhân vật gì ý nhỉ “Chuột” ah ? Xuất hiện ở rất nhiều chuyện của ông ý, được cho chính là nam chính tự tử ở đầu Rừng Nauy. Tao nghĩ ông ý cũng là một người bị mắc kẹt về tâm lý.
Yeha yeah true; t chỉ nhớ mấy lúc chính thồi; hình như m nói đúng.
Ý t chỉ muốn nói là ai cũng sẽ có gánh nặng từ quá khứ; khó buông bỏ
Tao cũng không biết; có lẽ đàn ông hay nhìn về quá khứ nhỉ
 
Yeha yeah true; t chỉ nhớ mấy lúc chính thồi; hình như m nói đúng.
Tao cũng không biết; có lẽ đàn ông hay nhìn về quá khứ nhỉ
Thực ra lúc đầu tao đọc tiểu thuyết Nhật là cuốn Đèn Không Hắt Bóng - thì đúng như mày nói u ám, xã hội dày đặc những bọn hợm hĩnh, giả tạo và dâm dục và những người tổn thương tâm lý. Sau này tao cũng đọc thêm Rừng Nauy - có lẽ là may mắn đọc chuyện này còn hiểu được phần nào chứ hầu hết các câu chuyện khác của Murakami khá khó hiểu với đầu óc của tao, đọc chỉ thấy sự ngột ngạt , cô đơn và bế tắc. Mãi cho đến gần đây khi đọc cái cuốn ông ý viết về chạy bộ tao mới có cái nhìn khác về ông ý.
 
Thực ra lúc đầu tao đọc tiểu thuyết Nhật là cuốn Đèn Không Hắt Bóng - thì đúng như mày nói u ám, xã hội dày đặc những bọn hợm hĩnh, giả tạo và dâm dục và những người tổn thương tâm lý. Sau này tao cũng đọc thêm Rừng Nauy - có lẽ là may mắn đọc chuyện này còn hiểu được phần nào chứ hầu hết các câu chuyện khác của Murakami khá khó hiểu với đầu óc của tao, đọc chỉ thấy sự ngột ngạt , cô đơn và bế tắc. Mãi cho đến gần đây khi đọc cái cuốn ông ý viết về chạy bộ tao mới có cái nhìn khác về ông ý.
Hahaha t đã ngừng ngày Rừng Nauy rồi;
Sau đó cũng không có ý định đọc lại; tao dễ bị nhập tâm, cảm xúc lên cao.
Đợt coi xong Fallen Angels với Chungking Express t cũng buồn vu vơ gần 1 tuần. Hài vl
 
Murakami t đọc có gì đó rất tự nhiên, rất hiện đại. Lão viết về main và thằng bạn mập mờ với con bồ hụt của main (Đốt Nhà Kho), mà cũng làm t có cảm xúc như người trong cuộc. Lão đã đạt đến cảnh giới ý nằm ngoài lời, tạo ra không gian để cảm xúc người đọc lấp đầy vô đó.
Cái t k thích của văn học hiện đại là k chau chuốt vẻ đẹp ngôn từ, nên đôi khi khá nản.
1 nhà văn khác là Thương Nguyệt m nên thử đọc, tầm cỡ k bằng Murakami, nhưng ngôn từ đẹp đẽ nhất mà t biết.
 

Có thể bạn quan tâm

Top