Mặt lồn nào rành truyện tàu tao hỏi cái.
Dcm có cái tranh nhật bản, nom như vẽ samurai mà thằng kia nó nói là vẽ tích tàu. Truyện tàu, ai biết truyện gì không.
Nó kể đại loại là tranh đó vẽ cảnh một thằng đang đâm cái áo của một thằng khác.
Thằng này kiểu đầu quân cho nhà nào là nhà đó bị tiêu diệt. Trước đầu quân cho 2 nhà, 2 nhà đều bị diệt. Đến nhà thứ 3 cũng bị diệt nốt. Nhưng ở nhà thứ 3, nó được đối đãi tốt nên quyết tâm ám sát người giết chủ nó, kết quả nó cũng tạch.
Thằng kia hỏi nó trước khi chết muốn gì, xin bữa ăn cuối cùng không ? Nó xin cái áo của người giết chủ nó, rồi nó đâm cái áo của thằng đó tan nát rồi nó yên tâm đi chết. Thằng kia hỏi sao nó làm vậy ? Nó nói coi như nó đã ám sát thành công rồi, làm vậy nó ra đi mới thanh thản.
Tích này tích gì ?
Tranh nhật đó giờ đưa tao nhìn có thể tao nhớ nhưng tích truyện thì tao quên mẹ tên rồi.
Nó kể tao nghe truyện đó vì tao với nó nằm nghe mấy cái chuyện về tử tù trên youtube với nhau. Chuyện kể có thằng nào bị án tử hình rồi, lúc bị giam đợi bắn thì nó nhất quyết đòi cán bộ mua cho nó cái khăn piêu. Do là hồi đó lúc ở ngoài mẹ với vợ nó có. Nên có cái khăn là như nó có mẹ với vợ bên cạnh. Cái là nó kể tao truyện tàu kia. Đưa cả tranh tao xem. Mà tranh nhật.
Ta từng nghe Dự Nhượng nuốt than báo thù cho chủ.
Dự Nhượng báo thù
05:03, 03/03/2017
Dự Nhượng trước thờ Phạm Trung Hàng. Trung Hàng đãi không tử tế.
Dự Nhượng bỏ đi theo Trí Bá, được Trí Bá tin dùng lắm. Nhưng sau Trí Bá bị bọn Tam Tấn đánh thua, giết chết và chiếm mất đất. Trong bọn Tam Tấm có Triệu Tương Tử oán Trí Bá nhiều nhất, bắt lấy đầu Trí Bá sơn đi để làm đồ đi tiểu.
Dự Nhượng lúc đó đã trốn trong rừng nghe chuyện làm vậy, than rằng:
- Tài trai nên vị người tri kỷ mà bỏ thân, con gái nên vị người yêu thương mà làm dáng. Ta đây quyết phải báo thù cho Trí Bá mới nghe.
Bèn đổi tên họ, ăn mặc giả làm bọn tù, vào cung trát chuồng tiêu, muốn thừa cơ để đâm chết Triệu Tương Tử.
Tương Tử một hôm ra nhà tiêu, bỗng dưng động tâm bắt người trát nhà tiêu ra hỏi, thì biết ngay là Dự Nhượng.
Dự Nhượng rút dao găm trong mình ra nói rằng:
- Ừ, ta là Dự Nhượng, ta muốn báo thù cho Trí Bá đây.
Đầy tớ Triệu Tương Tử hăm hăm chực giết Dự Nhượng. Tương Tử ngăn lại, nói rằng:
- Hắn là nghĩa sĩ đó. Thôi ta tránh đi thôi, Trí Bá chết không còn con cháu hắn là bầy tôi báo thù cho chủ, thực là hiền nhân của thiên hạ. Thôi ta tha cho hắn.
Dự Nhượng được tha, lại cạo râu và lông mày cho đổi nét mặt, sơn mình giả làm thằng hủi đi ăn xin. Vợ trông thấy cũng không nhận ra, nói rằng:
- Người này tiếng nói thì giống chồng ta nhưng mặt mày thật không phải chồng ta.
Dự Nhượng lại nuốt than hồng cho đổi cả tiếng nói đi.
Được ít lâu, Triệu Tương Tử đi chơi, Dự Nhượng núp chực đợi dưới cầu. Nhưng lúc Tương Tử đi gần đến đầu cầu, con ngựa thốt nhiên kinh hãi lồng lên. Tương Tử nói rằng:
- Chắc lại có Dự Nhượng ở đây.
Rồi sai người tìm dưới gầm cầu, quả bắt được Dự Nhượng thật.
Tương Tử gọi Dự Nhượng đến trước mặt trách rằng:
- Ngươi trước thờ Phạm Trung Hàng. Phạm Trung Hàng bị Trí Bá giết, sao ngươi không báo thù lại thờ Trí Bá. Nay Trí Bá bị ta giết, sao mà ngươi chăm báo thù thế?
Dự Nhượng nói:
Trước tôi có thờ Phạm Trung Hàng thật, nhưng Phạm Trung Hàng đãi tôi như bọn tầm thường, nên tôi lại lấy cách tầm thường mà ở lại. Sau tôi thờ Trí Bá. Trí Bá đãi tôi vào bậc quốc sĩ, nên tôi lại lấy cách quốc sĩ mà ở lại.
Triệu Tương Tử chép miệng than rằng:
- Ngươi thờ Trí Bá cũng đã nên danh tiếng rồi đó, mà ta tha cho ngươi bận trước cũng đã đủ rồi. Nhưng bận này ngươi phải liệu cái thân ngươi, không tha nữa đâu.
Dự Nhượng nói:
- Tôi nghe: Minh chúa không che lấp sự có nghĩa của người ta, trung thần không tiếc cái chết để cho nên danh tiếng. Trước ông đã khoan tha cho tôi một lần, thiên hạ ai cũng biết ông là người đại lượng rồi. Còn như việc hôm nay, tôi đành xin chịu chết, nhưng tôi xin mạn phép ông, ông cho tôi được đâm vào cái áo ông mặc, thì tôi dù chết cũng không oán giận gì nữa.
Triệu Tương Tử cho là người có nghĩa, cởi áo sai đầy tớ đưa cho Dự Nhượng.
Dự Nhượng rút gươm, nhảy lên ba lần hò hét đâm vào áo và nói rằng:
- Thế này là ta báo được ơn Trí Bá rồi đây.
Nói đoạn đâm cổ chết.
Chiến Quốc Sách