Công Hầu Bá Tử Nam. Phân phong tước vị

Lòng vòng xung wuanh thẳng Trung chỉ có VN dàm xưng Đế thôi chứ mấy thằng leve khác như Triều Tiên , cam , thái , Myanma chỉ có xưng vương , láo nháo nó đập cho sml ah đừng Tính tụi Thái lọ nhé bọn này so với VN thời PK k có tuổi , Thời nguyễn nếu ko c óPháp tác động có khi Minh Mạng xua quân lụm luôn thằng Thái lọ rồi. Cái vùng Trấn Tây là ông tổ nhà tao xuống dẹp loạn trấn thủ đó
 
Của triều đình thì sao bọn tướng lại theo Đệ đánh vua?
Của triều đình bổ nhiệm nhưng nó theo Chu Đệ một thời gian dài và nó nhận ra theo Đệ mưu phản có khả năng thành công và thăng quan hơn
Hoặc bọn nó thấy Chu Doãn Văn bất tài thích trọng dụng bọn tướng phương nam là tâm phúc hơn bọn biên quan phương bắc
Theo Chu Doãn Văn cũng chả có lợi ích gì
 
Mặt Lồn nào rành truyện tàu tao hỏi cái.
Dcm có cái tranh nhật bản, nom như vẽ samurai mà thằng kia nó nói là vẽ tích tàu. Truyện tàu, ai biết truyện gì không.

Nó kể đại loại là tranh đó vẽ cảnh một thằng đang đâm cái áo của một thằng khác.

Thằng này kiểu đầu quân cho nhà nào là nhà đó bị tiêu diệt. Trước đầu quân cho 2 nhà, 2 nhà đều bị diệt. Đến nhà thứ 3 cũng bị diệt nốt. Nhưng ở nhà thứ 3, nó được đối đãi tốt nên quyết tâm ám sát người giết chủ nó, kết quả nó cũng tạch.
Thằng kia hỏi nó trước khi chết muốn gì, xin bữa ăn cuối cùng không ? Nó xin cái áo của người giết chủ nó, rồi nó đâm cái áo của thằng đó tan nát rồi nó yên tâm đi chết. Thằng kia hỏi sao nó làm vậy ? Nó nói coi như nó đã ám sát thành công rồi, làm vậy nó ra đi mới thanh thản.
Tích này tích gì ?

Tranh nhật đó giờ đưa tao nhìn có thể tao nhớ nhưng tích truyện thì tao quên mẹ tên rồi.
Nó kể tao nghe truyện đó vì tao với nó nằm nghe mấy cái chuyện về tử tù trên youtube với nhau. Chuyện kể có thằng nào bị án tử hình rồi, lúc bị giam đợi bắn thì nó nhất quyết đòi cán bộ mua cho nó cái khăn piêu. Do là hồi đó lúc ở ngoài mẹ với vợ nó có. Nên có cái khăn là như nó có mẹ với vợ bên cạnh. Cái là nó kể tao truyện tàu kia. Đưa cả tranh tao xem. Mà tranh nhật.
 
Mặt lồn nào rành truyện tàu tao hỏi cái.
Dcm có cái tranh nhật bản, nom như vẽ samurai mà thằng kia nó nói là vẽ tích tàu. Truyện tàu, ai biết truyện gì không.

Nó kể đại loại là tranh đó vẽ cảnh một thằng đang đâm cái áo của một thằng khác.

Thằng này kiểu đầu quân cho nhà nào là nhà đó bị tiêu diệt. Trước đầu quân cho 2 nhà, 2 nhà đều bị diệt. Đến nhà thứ 3 cũng bị diệt nốt. Nhưng ở nhà thứ 3, nó được đối đãi tốt nên quyết tâm ám sát người giết chủ nó, kết quả nó cũng tạch.
Thằng kia hỏi nó trước khi chết muốn gì, xin bữa ăn cuối cùng không ? Nó xin cái áo của người giết chủ nó, rồi nó đâm cái áo của thằng đó tan nát rồi nó yên tâm đi chết. Thằng kia hỏi sao nó làm vậy ? Nó nói coi như nó đã ám sát thành công rồi, làm vậy nó ra đi mới thanh thản.
Tích này tích gì ?

Tranh nhật đó giờ đưa tao nhìn có thể tao nhớ nhưng tích truyện thì tao quên mẹ tên rồi.
Nó kể tao nghe truyện đó vì tao với nó nằm nghe mấy cái chuyện về tử tù trên youtube với nhau. Chuyện kể có thằng nào bị án tử hình rồi, lúc bị giam đợi bắn thì nó nhất quyết đòi cán bộ mua cho nó cái khăn piêu. Do là hồi đó lúc ở ngoài mẹ với vợ nó có. Nên có cái khăn là như nó có mẹ với vợ bên cạnh. Cái là nó kể tao truyện tàu kia. Đưa cả tranh tao xem. Mà tranh nhật.
Ta từng nghe Dự Nhượng nuốt than báo thù cho chủ.

Dự Nhượng báo thù​

05:03, 03/03/2017


Dự Nhượng trước thờ Phạm Trung Hàng. Trung Hàng đãi không tử tế.

Dự Nhượng bỏ đi theo Trí Bá, được Trí Bá tin dùng lắm. Nhưng sau Trí Bá bị bọn Tam Tấn đánh thua, giết chết và chiếm mất đất. Trong bọn Tam Tấm có Triệu Tương Tử oán Trí Bá nhiều nhất, bắt lấy đầu Trí Bá sơn đi để làm đồ đi tiểu.

Dự Nhượng lúc đó đã trốn trong rừng nghe chuyện làm vậy, than rằng:

- Tài trai nên vị người tri kỷ mà bỏ thân, con gái nên vị người yêu thương mà làm dáng. Ta đây quyết phải báo thù cho Trí Bá mới nghe.

Bèn đổi tên họ, ăn mặc giả làm bọn tù, vào cung trát chuồng tiêu, muốn thừa cơ để đâm chết Triệu Tương Tử.

Tương Tử một hôm ra nhà tiêu, bỗng dưng động tâm bắt người trát nhà tiêu ra hỏi, thì biết ngay là Dự Nhượng.

Dự Nhượng rút dao găm trong mình ra nói rằng:

- Ừ, ta là Dự Nhượng, ta muốn báo thù cho Trí Bá đây.

Đầy tớ Triệu Tương Tử hăm hăm chực giết Dự Nhượng. Tương Tử ngăn lại, nói rằng:

- Hắn là nghĩa sĩ đó. Thôi ta tránh đi thôi, Trí Bá chết không còn con cháu hắn là bầy tôi báo thù cho chủ, thực là hiền nhân của thiên hạ. Thôi ta tha cho hắn.

Dự Nhượng được tha, lại cạo râu và lông mày cho đổi nét mặt, sơn mình giả làm thằng hủi đi ăn xin. Vợ trông thấy cũng không nhận ra, nói rằng:

- Người này tiếng nói thì giống chồng ta nhưng mặt mày thật không phải chồng ta.

Dự Nhượng lại nuốt than hồng cho đổi cả tiếng nói đi.

Được ít lâu, Triệu Tương Tử đi chơi, Dự Nhượng núp chực đợi dưới cầu. Nhưng lúc Tương Tử đi gần đến đầu cầu, con ngựa thốt nhiên kinh hãi lồng lên. Tương Tử nói rằng:

- Chắc lại có Dự Nhượng ở đây.

Rồi sai người tìm dưới gầm cầu, quả bắt được Dự Nhượng thật.

Tương Tử gọi Dự Nhượng đến trước mặt trách rằng:

- Ngươi trước thờ Phạm Trung Hàng. Phạm Trung Hàng bị Trí Bá giết, sao ngươi không báo thù lại thờ Trí Bá. Nay Trí Bá bị ta giết, sao mà ngươi chăm báo thù thế?

Dự Nhượng nói:

Trước tôi có thờ Phạm Trung Hàng thật, nhưng Phạm Trung Hàng đãi tôi như bọn tầm thường, nên tôi lại lấy cách tầm thường mà ở lại. Sau tôi thờ Trí Bá. Trí Bá đãi tôi vào bậc quốc sĩ, nên tôi lại lấy cách quốc sĩ mà ở lại.

Triệu Tương Tử chép miệng than rằng:

- Ngươi thờ Trí Bá cũng đã nên danh tiếng rồi đó, mà ta tha cho ngươi bận trước cũng đã đủ rồi. Nhưng bận này ngươi phải liệu cái thân ngươi, không tha nữa đâu.

Dự Nhượng nói:

- Tôi nghe: Minh chúa không che lấp sự có nghĩa của người ta, trung thần không tiếc cái chết để cho nên danh tiếng. Trước ông đã khoan tha cho tôi một lần, thiên hạ ai cũng biết ông là người đại lượng rồi. Còn như việc hôm nay, tôi đành xin chịu chết, nhưng tôi xin mạn phép ông, ông cho tôi được đâm vào cái áo ông mặc, thì tôi dù chết cũng không oán giận gì nữa.

Triệu Tương Tử cho là người có nghĩa, cởi áo sai đầy tớ đưa cho Dự Nhượng.

Dự Nhượng rút gươm, nhảy lên ba lần hò hét đâm vào áo và nói rằng:

- Thế này là ta báo được ơn Trí Bá rồi đây.

Nói đoạn đâm cổ chết.

Chiến Quốc Sách
 
Châu âu là thực phong. cỡ Hầu tước, Công tước là như vua một vùng rồi. Trung quốc sau này nhiều khi phong hầu như một hình thức cho danh vọng nhưng lấy lại quyền lực thực tế. Thời chiến quốc và đầu đời Hán thì các tước phong được phân các vùng đất và cai trị, là vua thật sự của vùng đấy.
Châu ây thì các tước phong cai quản vùng đất rất nhỏ. Có khi chỉ là một toà lâu đài hoặc một vùng có ruộng đồng, rừng núi. Nhưng thực quyền kéo dài đến mãi tận thời đại sau này. Thậm chí giờ nhiều nơi Các tước vẫn là chủ lãnh địa thực tế của vùng đất họ cai quản.
Lãnh thổ cả châu Âu cộng lại mới bằng Trung Quốc, mà dân số cộng lại còn ít hơn
Cho đến thời cận đại và hiện đại, châu Âu vẫn giữ kiểu phong kiến phân quyền, còn TQ thì dần tập quyền...
Đây là lý do châu Âu phát triển hơn vì ko bị bó buộc về tư tưởng -> cạnh tranh và phát triển
Thời kỳ trăm hoa đua nở của TQ lại là thời Xuân Thu - bách gia chư tử
 
Vũ không xưng Đế lúc đó vì ông ấy là cháu của Hạng Lương.
Mà chú cháu Hạng Lương khi khởi nghĩa diệt Tần đã tôn cháu Sở Hoài Vương đang chăn dê là Tâm lên làm Sở Hoài Vương để chính thức nối tiếp vương triều Sở.
Bọn Lưu Bang cũng theo Sở Hoài Vương làm phản diệt Tần.
Sở Hoài Vương ra yêu cầu ai vào Quan Trung diệt Tần trước thì thì sẽ được phong là vương Quan Trung.
Anh Bang vào trước bắt Tần Tử Anh đầu hàng còn Vũ bận đấu với Chương Hàm nên vào sau.
Sau này diệt Tần xong phân phong thiên hạ anh Vũ cậy binh nhiều lực mạnh giành quyền phân phong
Anh Vũ tôn Sở Hoài Vương thành Sở Nghĩa Đế để mượn danh phân phong chư hầu.
Ảnh cũng dùng danh Nghĩa Đế phân phong cho mình là Sở Bá Vương làm minh chủ chư hầu
Chia Tần thành 3 phong vương cho Chương Hàm Đổng Ê và Tư Mã Hân
Phong cho Lưu Bang làm Hán Vương vùng Thiểm Tây và Ba Thục.
Bản thân Hạng Vũ không xưng đế vì thứ nhất vướng Sở Nghĩa Đế dù sau có giết Nghĩa Đế cũng không xưng đế vì đã dùng danh Nghĩa Đế phân phong chư hầu
Thứ hai Vũ không muốn tập quyền và muốn phân quyền thành chư hầu như thời Chiến quốc
Thứ ba Vũ muốn áo gấm về làng phục hưng nước Sở.
Lưu Bang xưng đế là sau khi ông ấy đã dẹp xong Hạng Vũ chính thức thay thế nhà Tần nên xưng hoàng đế thay nhà Tần và có cơ hội phân phong chư hầu
Tao đang nói về danh vị (bá vương) tao chưa nhắc gì đến chuyện Sở Hoài Vương - Nghĩa đế (Hùng tâm) cả. Câu chuyện về Nghĩa Đế nó k có nhiều ý nghĩa ở đây lắm
1. Ông ta được dựng lên, mọi người đều hiểu. Ông có k có quân đội, mọi người đều biết. Ông ta không có công với thiên hạ, mọi người đều hay.
Chẳng biết thật sự ông ta có phải cháu sở hoài Vương chết ở đất Tần xưa hay không. Chẳng ai khảo cứu được. Dựng ông ta lên chỉ vì duy nhất cần có 1 người dòng dõi nước Sở. Chỉ vậy mà thôi
2. Ông ta có lẽ chưa từng giao hẹn ai vào Quan Trung trước thì được làm vua Tam Tần. Cái này dẫn trong Sử ký rất đáng tồn nghi. Đọc tế thuyết Tần Hán sẽ rõ. Tao cũng nghĩ thế. Không lý gì lúc đó ông ta giao hẹn vs 1 người ở cùng ông ta (Lưu Quý) và 1 người đang đi đánh Tần ở Triệu (Hạng Vũ). Không có gì chứng minh ông ta nói điều đó.
Thứ nữa Lưu Bang khi đánh Tần thực tế k đi về phía Tây, chẳng qua ông ta không đi về phía bắc được thì buộc phải vòng qua uyển dĩnh để sang Tây cộng với một chút may mắn và có bàn tay của những người như trương Lương mà vào được tam Tần. Một đạo quân nhỏ bé đấy với vài nghìn người như của ông ta làm sao có sức mạnh vào Quan Trung, chẳng qua là sử viết đời sau, dưới thời con cháu ông ta thêm mắm thêm muối vào giống như câu chuyện ông ta chém rắn giữa đường để đảm bảo cho tính chính danh
3. Hạng Vũ cầm đầu chư hầu diệt nước Tần. Công lớn nhất của ông ta ai cũng hiểu. Hạng Vũ là người phân Phong cho chư hầu ai cũng hiểu. Nghĩa đế được ông ta dựng lên điều ra Cửu Giang cũng không ai dám phản kháng. Đó là vì ông ta thực sự mới là chủ của chư hầu.
Nghĩa đế vốn chỉ là vua của nước sở. Ông ta được tôn Phong cái chức vị đế hão là do hạng Vũ chứ Nếu ông ta có quân đội thì cũng không đủ khả năng để có thể thực hiện việc phân Phong chư hầu. Lục quốc sơn đông đều ngang nhau. Các thế lực quân phiệt khác đồng ý để hạng Vũ phân Phong chỉ vì ông ta là lực lượng mạnh nhất quần Hùng khi đó.
Giai đoạn Tần mạt Hán sơ, tước vị các thứ còn chưa rõ ràng. Bản thân chức hoàng đế cũng mới chỉ được Tần Thủy Hoàng lập ra trước thời đó chưa tới 20 năm. Sai lầm của ông ta không muốn áo gấm về quê chỉ là một phần rất nhỏ.
Nếu lưu bang không sở hữu đất đai và quân đội vượt trội so với các Vương chư hầu khác trong giai đoạn Hán sơ thì chức hoàng đế của ông ta cũng chỉ là Hữu Danh vô Thực. Ông ta làm vua chỉ hơn những người như Hàn Tín bành Việt lư quán... Đúng cái tên
Điều khiến cho ông ta trở thành ông chủ thật sự là bởi vì ông ta sở hữu một nửa số quận huyện của đất nước. Và bằng một cách vô cùng tàn nhẫn và thâm độc ông ta loại bỏ hết tất cả các Vương chư hầu khác họ. Lúc đó ông ta mới thực sự là ông chủ của đất nước.
Lâu lắm rồi tao không vào xam. Tưởng cái topic này chết rồi cơ, không ngờ vẫn còn sống
 
Tao đang nói về danh vị (bá vương) tao chưa nhắc gì đến chuyện Sở Hoài Vương - Nghĩa đế (Hùng tâm) cả. Câu chuyện về Nghĩa Đế nó k có nhiều ý nghĩa ở đây lắm
1. Ông ta được dựng lên, mọi người đều hiểu. Ông có k có quân đội, mọi người đều biết. Ông ta không có công với thiên hạ, mọi người đều hay.
Chẳng biết thật sự ông ta có phải cháu sở hoài Vương chết ở đất Tần xưa hay không. Chẳng ai khảo cứu được. Dựng ông ta lên chỉ vì duy nhất cần có 1 người dòng dõi nước Sở. Chỉ vậy mà thôi
2. Ông ta có lẽ chưa từng giao hẹn ai vào Quan Trung trước thì được làm vua Tam Tần. Cái này dẫn trong Sử ký rất đáng tồn nghi. Đọc tế thuyết Tần Hán sẽ rõ. Tao cũng nghĩ thế. Không lý gì lúc đó ông ta giao hẹn vs 1 người ở cùng ông ta (Lưu Quý) và 1 người đang đi đánh Tần ở Triệu (Hạng Vũ). Không có gì chứng minh ông ta nói điều đó.
Thứ nữa Lưu Bang khi đánh Tần thực tế k đi về phía Tây, chẳng qua ông ta không đi về phía bắc được thì buộc phải vòng qua uyển dĩnh để sang Tây cộng với một chút may mắn và có bàn tay của những người như trương Lương mà vào được tam Tần. Một đạo quân nhỏ bé đấy với vài nghìn người như của ông ta làm sao có sức mạnh vào Quan Trung, chẳng qua là sử viết đời sau, dưới thời con cháu ông ta thêm mắm thêm muối vào giống như câu chuyện ông ta chém rắn giữa đường để đảm bảo cho tính chính danh
3. Hạng Vũ cầm đầu chư hầu diệt nước Tần. Công lớn nhất của ông ta ai cũng hiểu. Hạng Vũ là người phân Phong cho chư hầu ai cũng hiểu. Nghĩa đế được ông ta dựng lên điều ra Cửu Giang cũng không ai dám phản kháng. Đó là vì ông ta thực sự mới là chủ của chư hầu.
Nghĩa đế vốn chỉ là vua của nước sở. Ông ta được tôn Phong cái chức vị đế hão là do hạng Vũ chứ Nếu ông ta có quân đội thì cũng không đủ khả năng để có thể thực hiện việc phân Phong chư hầu. Lục quốc sơn đông đều ngang nhau. Các thế lực quân phiệt khác đồng ý để hạng Vũ phân Phong chỉ vì ông ta là lực lượng mạnh nhất quần Hùng khi đó.
Giai đoạn Tần mạt Hán sơ, tước vị các thứ còn chưa rõ ràng. Bản thân chức hoàng đế cũng mới chỉ được Tần Thủy Hoàng lập ra trước thời đó chưa tới 20 năm. Sai lầm của ông ta không muốn áo gấm về quê chỉ là một phần rất nhỏ.
Nếu lưu bang không sở hữu đất đai và quân đội vượt trội so với các Vương chư hầu khác trong giai đoạn Hán sơ thì chức hoàng đế của ông ta cũng chỉ là Hữu Danh vô Thực. Ông ta làm vua chỉ hơn những người như Hàn Tín bành Việt lư quán... Đúng cái tên
Điều khiến cho ông ta trở thành ông chủ thật sự là bởi vì ông ta sở hữu một nửa số quận huyện của đất nước. Và bằng một cách vô cùng tàn nhẫn và thâm độc ông ta loại bỏ hết tất cả các Vương chư hầu khác họ. Lúc đó ông ta mới thực sự là ông chủ của đất nước.
Lâu lắm rồi tao không vào xam. Tưởng cái topic này chết rồi cơ, không ngờ vẫn còn sống
Thực ra căn cứ duy nhất chúng ta có thể dựa vào là bộ sử ký Tư Mã Thiên
Tư Mã Thiên sống cách Vũ chừng 70 năm như vậy ông ấy mô tả có căn cứ
Thứ hai nhân cách ông ấy hơn những nhà viết sử của ta nhiều: ông mô tả Bang như một thằng khốn nạn dù đang sống ở nhà Hán dám đưa Hạng Vũ lên thành bản kỷ ngang hoàng đế. Đây là điều bất cứ nhà viết sử nào của Việt Nam đều không thể bằng được.
Như vậy mọi thứ mày nói có thể có lý hoặc không nhưng nó chỉ là nghi vấn.
Quay lại map Hán Sở Nghĩa Đế được tôn vinh vì nó khá tương tự như câu chuyện Nguyễn Kim tôn vinh Lê Trang Tông hoặc Lê Lợi tôn Trần Cảo làm vua
Ông ấy có phải huyết thống tiền triều hay không là chuyện ko quan trọng
Điều quan trọng là tất cả những kẻ dưới không thằng nào đủ uy tín đứng lên kêu gọi lật Tần
Tần là vương triều chính thống bắt buộc thằng đứng đầu chống Tần phải thuộc vương triều chính thống mới kêu gọi nhân tâm.
Còn huyết thống thực sự nó là gì đâu quan trọng
Cái quan trọng là danh nghĩa và mọi người tin nó là con cháu tiền triều là đủ
Lương là con Hạng Yên danh tướng trụ cột Sở nên buộc phải tôn vinh con cháu vua Sở.
Vừa không thẹn tổ tiên vừa lấy danh nghĩa chống Tần.
Lương cũng ăn lộc Sở nhận tước từ vua Sở nên tôn vinh con vua Sở là hợp lý
Vũ là cháu Lương buộc phải tôn vinh Sở Hoài Vương dù ông ta không ăn lộc vua Sở như chú nên không có tình cảm gì với triều Sở
Còn phong Đế thực ra là để phân phong
Đó là danh nghĩa và nghi thức
Thủy Hoàng là người đặt ra lệ Đế phân phong chư hầu như vậy Vũ cũng muốn triều đại mình ko thua kém khi lật Tần nên phong Hoài Vương làm đế để phân phong
Tại sao Vũ không xưng đế dù ông ấy mạnh nhất
Tất cả vì ông ấy và bọn chư hầu lỡ tôn vinh Hoài Vương rồi
Vũ tự nhiên xưng đế lòng dân quân và các tướng sẽ biến loạn
Cho nên Vũ không xưng đế nhưng hành vi giết Nghĩa Đế khiến chư hầu do Bang cầm đầu nổi loạn cả thiên hạ xúm vào đánh Vũ.
Còn vì sao Bang vào được Quan Trung vì chủ lực của Tần đã dồn cho Vương Ly Chương Hàm đánh Vũ
Và Bang là chư hầu mạnh thứ hai, tướng ông ta cầm không phải hạng xoàng xĩnh
Ông ấy chỉ kém mỗi Vũ thôi.
 
Sửa lần cuối:
Ta từng nghe Dự Nhượng nuốt than báo thù cho chủ.

Dự Nhượng báo thù​

05:03, 03/03/2017


Dự Nhượng trước thờ Phạm Trung Hàng. Trung Hàng đãi không tử tế.

Dự Nhượng bỏ đi theo Trí Bá, được Trí Bá tin dùng lắm. Nhưng sau Trí Bá bị bọn Tam Tấn đánh thua, giết chết và chiếm mất đất. Trong bọn Tam Tấm có Triệu Tương Tử oán Trí Bá nhiều nhất, bắt lấy đầu Trí Bá sơn đi để làm đồ đi tiểu.

Dự Nhượng lúc đó đã trốn trong rừng nghe chuyện làm vậy, than rằng:

- Tài trai nên vị người tri kỷ mà bỏ thân, con gái nên vị người yêu thương mà làm dáng. Ta đây quyết phải báo thù cho Trí Bá mới nghe.

Bèn đổi tên họ, ăn mặc giả làm bọn tù, vào cung trát chuồng tiêu, muốn thừa cơ để đâm chết Triệu Tương Tử.

Tương Tử một hôm ra nhà tiêu, bỗng dưng động tâm bắt người trát nhà tiêu ra hỏi, thì biết ngay là Dự Nhượng.

Dự Nhượng rút dao găm trong mình ra nói rằng:

- Ừ, ta là Dự Nhượng, ta muốn báo thù cho Trí Bá đây.

Đầy tớ Triệu Tương Tử hăm hăm chực giết Dự Nhượng. Tương Tử ngăn lại, nói rằng:

- Hắn là nghĩa sĩ đó. Thôi ta tránh đi thôi, Trí Bá chết không còn con cháu hắn là bầy tôi báo thù cho chủ, thực là hiền nhân của thiên hạ. Thôi ta tha cho hắn.

Dự Nhượng được tha, lại cạo râu và lông mày cho đổi nét mặt, sơn mình giả làm thằng hủi đi ăn xin. Vợ trông thấy cũng không nhận ra, nói rằng:

- Người này tiếng nói thì giống chồng ta nhưng mặt mày thật không phải chồng ta.

Dự Nhượng lại nuốt than hồng cho đổi cả tiếng nói đi.

Được ít lâu, Triệu Tương Tử đi chơi, Dự Nhượng núp chực đợi dưới cầu. Nhưng lúc Tương Tử đi gần đến đầu cầu, con ngựa thốt nhiên kinh hãi lồng lên. Tương Tử nói rằng:

- Chắc lại có Dự Nhượng ở đây.

Rồi sai người tìm dưới gầm cầu, quả bắt được Dự Nhượng thật.

Tương Tử gọi Dự Nhượng đến trước mặt trách rằng:

- Ngươi trước thờ Phạm Trung Hàng. Phạm Trung Hàng bị Trí Bá giết, sao ngươi không báo thù lại thờ Trí Bá. Nay Trí Bá bị ta giết, sao mà ngươi chăm báo thù thế?

Dự Nhượng nói:

Trước tôi có thờ Phạm Trung Hàng thật, nhưng Phạm Trung Hàng đãi tôi như bọn tầm thường, nên tôi lại lấy cách tầm thường mà ở lại. Sau tôi thờ Trí Bá. Trí Bá đãi tôi vào bậc quốc sĩ, nên tôi lại lấy cách quốc sĩ mà ở lại.

Triệu Tương Tử chép miệng than rằng:

- Ngươi thờ Trí Bá cũng đã nên danh tiếng rồi đó, mà ta tha cho ngươi bận trước cũng đã đủ rồi. Nhưng bận này ngươi phải liệu cái thân ngươi, không tha nữa đâu.

Dự Nhượng nói:

- Tôi nghe: Minh chúa không che lấp sự có nghĩa của người ta, trung thần không tiếc cái chết để cho nên danh tiếng. Trước ông đã khoan tha cho tôi một lần, thiên hạ ai cũng biết ông là người đại lượng rồi. Còn như việc hôm nay, tôi đành xin chịu chết, nhưng tôi xin mạn phép ông, ông cho tôi được đâm vào cái áo ông mặc, thì tôi dù chết cũng không oán giận gì nữa.

Triệu Tương Tử cho là người có nghĩa, cởi áo sai đầy tớ đưa cho Dự Nhượng.

Dự Nhượng rút gươm, nhảy lên ba lần hò hét đâm vào áo và nói rằng:

- Thế này là ta báo được ơn Trí Bá rồi đây.

Nói đoạn đâm cổ chết.

Chiến Quốc Sách
Xuân Thu Chiến Quốc nhiều cái hay thật
 
Thực ra căn cứ duy nhất chúng ta có thể dựa vào là bộ sử ký Tư Mã Thiên
Tư Mã Thiên sống cách Vũ chừng 70 năm như vậy ông ấy mô tả có căn cứ
Thứ hai nhân cách ông ấy hơn những nhà viết sử của ta nhiều: ông mô tả Bang như một thằng khốn nạn dù đang sống ở nhà Hán dám đưa Hạng Vũ lên thành bản kỷ ngang hoàng đế. Đây là điều bất cứ nhà viết sử nào của Việt Nam đều không thể bằng được.
Như vậy mọi thứ mày nói có thể có lý hoặc không nhưng nó chỉ là nghi vấn.
Quay lại map Hán Sở Nghĩa Đế được tôn vinh vì nó khá tương tự như câu chuyện Nguyễn Kim tôn vinh Lê Trang Tông hoặc Lê Lợi tôn Trần Cảo làm vua
Ông ấy có phải huyết thống tiền triều hay không là chuyện ko quan trọng
Điều quan trọng là tất cả những kẻ dưới không thằng nào đủ uy tín đứng lên kêu gọi lật Tần
Tần là vương triều chính thống bắt buộc thằng đứng đầu chống Tần phải thuộc vương triều chính thống mới kêu gọi nhân tâm.
Còn huyết thống thực sự nó là gì đâu quan trọng
Cái quan trọng là danh nghĩa và mọi người tin nó là con cháu tiền triều là đủ
Lương là con Hạng Yên danh tướng trụ cột Sở nên buộc phải tôn vinh con cháu vua Sở.
Vừa không thẹn tổ tiên vừa lấy danh nghĩa chống Tần.
Lương cũng ăn lộc Sở nhận tước từ vua Sở nên tôn vinh con vua Sở là hợp lý
Vũ là cháu Lương buộc phải tôn vinh Sở Hoài Vương dù ông ta không ăn lộc vua Sở như chú nên không có tình cảm gì với triều Sở
Còn phong Đế thực ra là để phân phong
Đó là danh nghĩa và nghi thức
Thủy Hoàng là người đặt ra lệ Đế phân phong chư hầu như vậy Vũ cũng muốn triều đại mình ko thua kém khi lật Tần nên phong Hoài Vương làm đế để phân phong
Tại sao Vũ không xưng đế dù ông ấy mạnh nhất
Tất cả vì ông ấy và bọn chư hầu lỡ tôn vinh Hoài Vương rồi
Vũ tự nhiên xưng đế lòng dân quân và các tướng sẽ biến loạn
Cho nên Vũ không xưng đế nhưng hành vi giết Nghĩa Đế khiến chư hầu do Bang cầm đầu nổi loạn cả thiên hạ xúm vào đánh Vũ.
Còn vì sao Bang vào được Quan Trung vì chủ lực của Tần đã dồn cho Vương Ly Chương Hàm đánh Vũ
Và Bang là chư hầu mạnh thứ hai, tướng ông ta cầm không phải hạng xoàng xĩnh
Ông ấy chỉ kém mỗi Vũ thôi.
1. Bang k xoàng nhưng là k xoàng về chính trị. Chứ k phải cầm quân. Tín bảo Bang bất quá cầm đc 10 vạn quân. Lúc ông ta ở huyện bái huyện Phong đánh thua ung xỉ, cầm đám tàn quân chạy về theo hàng lương. Lúc ông ta theo lệnh Sở Hoài Vương cầm quân đánh lên phía Bắc thất lợi phải quay về Tây. Lúc ông ta sai Hàn Tín đánh lên phía Bắc còn ông ta giữ nhau ở Huỳnh Dương với hạng Vũ hay lúc ông ta vào bành thành cầm mấy mươi vạn quân đánh một trận thua luôn với hạng Vũ. Chứng tỏ ông ta không hề có tố chất lãnh đạo quân sự. Những thành công mà ông ta đạt được đều có sự góp sức của những vị tướng đại tài như Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố, Lư Quán, Phàn Khoái, Vương Lăng...
Nhưng ông ta rất giống lý uyên một người được đánh giá là khá tầm thường về mặt quân sự nhưng lại là người có tố chất chính trị cực cao (việc lý uyên bị đời sau đánh giá thấp có lẽ do chính sử được xét vào thời con trai của ông ta - một người giành được quyền lực từ cha nhờ sự biến Cửa Huyền Vũ). Thứ ông ta giỏi nhất chính là khả năng ngưng tụ những thành viên của tập đoàn chính trị của ông ta. Bản thân ông ta thừa hiểu tập đoàn của ông ta toàn những kẻ ô hợp nhưng ông ta có thể làm cho họ đồng lòng nhất trí vì mục tiêu chung.
Mày nói đúng Ông ta là một tên vua vô lại. Không cần Tư Mã Thiên nói, tất cả mọi người đều hiểu ông ta là một kẻ vô lại. Thế nhưng tại sao ông ta có thể khiến cho họ sống chết đi theo mình, còn một người được đánh giá là quân tử chết vẫn được coi là anh hùng như hạng Vũ thì lại không. Đó là bởi vì lợi. Người ta bỏ tính mạng và gươm đao đi theo ông ta chỉ vì mong được cắt đất, Phong hầu không thì cũng được vài trăm nhà làm đất ăn lộc, luận công ban thưởng, có vàng có lụa có đàn bà. Mày có thể đọc lại sử ký. Chứ những thứ hoa mỹ được mấy ông sử gia hay mấy Nhà văn viết là những thứ người ta không quan tâm
2. Quay lại câu chuyện của nghĩa Đế. Nếu so sánh với vua Lê Trang tông mà lúc Nguyễn Kim dựng lên thì có một chút khác ở đây. Hạng Vũ là người phân Phong chư hầu, không phải nghĩa Đế. Những người phản lại hạng Vũ cũng không phải vì nghĩa Đế. Tất cả đều vì việc không hài lòng với sự phân Phong của hạng Vũ.
Có câu nhà Tần để sổng con hươu, cả thiên hạ đuổi theo. Các chư hầu và lãnh chúa cũng vậy. Họ hoàn toàn không có khái niệm trung thành với những ông chủ cũ ở sáu nước sơn đông. Mày có thể thấy ở trong việc Trương nhĩ đuổi vua triệu về đất Đại. Các vua nước Hàn bị hạng Vũ giữ, vua nước Yên bị Tang Đồ đuổi ra Liêu Đông. chính bản thân hạng Vũ Phong Vương, Phong hầu cho chư hầu, Phong Đế cho nghĩa đế đều không nhân danh nghĩa Đế (Sở Hoài Vương) mà nhân danh chính ông ta
Đ iều này hoàn toàn khác với giới sĩ phu được thấm nhuần giáo lý nho giáo thời Lê. Ở đây có sự khác biệt về vai trò và động lực của cuộc phản kháng chống Tần so với việc họ Nguyễn , họ Trịnh chống lại nhà Mạc. Cần hiểu rõ như vậy
3. Đúng là sử ký là sử liệu duy nhất và gần nhất so với giai đoạn đó. Nhưng bản thân tư Mã Thiên cũng chưa hẳn là một nhà sử học với tư duy khoa học và trung thực hiện đại. Có rất nhiều người đã chứng minh trong các đoạn mà ông ta chép chứa rất nhiều điều hoang đường vô lý - như câu chuyện nổi tiếng nhất là Tô Tần và Trương nghi. Người ta có câu đọc sử mà tin hết thì thà không đọc còn hơn. Nếu như tin hết vào sử ký của tư Mã Thiên thì làm sao có hàng chục hàng trăm cuốn sách phân tích sử ký làm gì.
Ở Trung Quốc người ta đánh giá rất cao bộ tế thuyết lịch sử Trung Quốc 5.000 năm. Trong đó có rất nhiều cuốn như Tần Hán lưỡng Tấn Nam Bắc triều, Tùy đường... Cũng phân tích những sai lầm được chép trong nhị thập Tứ sử hay Tư trị thông giám. Mày có thể đọc các ấn bản này bằng tiếng Trung để hiểu rõ câu chuyện
 
Triển đại hiệp không những võ công thân thủ phi phàm mà còn có 1 cái đầu đầy những kiến thức vô hạn tựa như bốn bể đại dương ngoài kia khiến Vĩnh Cơ em đây muôn phần bội phục
 
Sửa lần cuối:
1. Bang k xoàng nhưng là k xoàng về chính trị. Chứ k phải cầm quân. Tín bảo Bang bất quá cầm đc 10 vạn quân. Lúc ông ta ở huyện bái huyện Phong đánh thua ung xỉ, cầm đám tàn quân chạy về theo hàng lương. Lúc ông ta theo lệnh Sở Hoài Vương cầm quân đánh lên phía Bắc thất lợi phải quay về Tây. Lúc ông ta sai Hàn Tín đánh lên phía Bắc còn ông ta giữ nhau ở Huỳnh Dương với hạng Vũ hay lúc ông ta vào bành thành cầm mấy mươi vạn quân đánh một trận thua luôn với hạng Vũ. Chứng tỏ ông ta không hề có tố chất lãnh đạo quân sự. Những thành công mà ông ta đạt được đều có sự góp sức của những vị tướng đại tài như Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố, Lư Quán, Phàn Khoái, Vương Lăng...
Nhưng ông ta rất giống lý uyên một người được đánh giá là khá tầm thường về mặt quân sự nhưng lại là người có tố chất chính trị cực cao (việc lý uyên bị đời sau đánh giá thấp có lẽ do chính sử được xét vào thời con trai của ông ta - một người giành được quyền lực từ cha nhờ sự biến Cửa Huyền Vũ). Thứ ông ta giỏi nhất chính là khả năng ngưng tụ những thành viên của tập đoàn chính trị của ông ta. Bản thân ông ta thừa hiểu tập đoàn của ông ta toàn những kẻ ô hợp nhưng ông ta có thể làm cho họ đồng lòng nhất trí vì mục tiêu chung.
Mày nói đúng Ông ta là một tên vua vô lại. Không cần Tư Mã Thiên nói, tất cả mọi người đều hiểu ông ta là một kẻ vô lại. Thế nhưng tại sao ông ta có thể khiến cho họ sống chết đi theo mình, còn một người được đánh giá là quân tử chết vẫn được coi là anh hùng như hạng Vũ thì lại không. Đó là bởi vì lợi. Người ta bỏ tính mạng và gươm đao đi theo ông ta chỉ vì mong được cắt đất, Phong hầu không thì cũng được vài trăm nhà làm đất ăn lộc, luận công ban thưởng, có vàng có lụa có đàn bà. Mày có thể đọc lại sử ký. Chứ những thứ hoa mỹ được mấy ông sử gia hay mấy Nhà văn viết là những thứ người ta không quan tâm
2. Quay lại câu chuyện của nghĩa Đế. Nếu so sánh với vua Lê Trang tông mà lúc Nguyễn Kim dựng lên thì có một chút khác ở đây. Hạng Vũ là người phân Phong chư hầu, không phải nghĩa Đế. Những người phản lại hạng Vũ cũng không phải vì nghĩa Đế. Tất cả đều vì việc không hài lòng với sự phân Phong của hạng Vũ.
Có câu nhà Tần để sổng con hươu, cả thiên hạ đuổi theo. Các chư hầu và lãnh chúa cũng vậy. Họ hoàn toàn không có khái niệm trung thành với những ông chủ cũ ở sáu nước sơn đông. Mày có thể thấy ở trong việc Trương nhĩ đuổi vua triệu về đất Đại. Các vua nước Hàn bị hạng Vũ giữ, vua nước Yên bị Tang Đồ đuổi ra Liêu Đông. chính bản thân hạng Vũ Phong Vương, Phong hầu cho chư hầu, Phong Đế cho nghĩa đế đều không nhân danh nghĩa Đế (Sở Hoài Vương) mà nhân danh chính ông ta
Đ iều này hoàn toàn khác với giới sĩ phu được thấm nhuần giáo lý nho giáo thời Lê. Ở đây có sự khác biệt về vai trò và động lực của cuộc phản kháng chống Tần so với việc họ Nguyễn , họ Trịnh chống lại nhà Mạc. Cần hiểu rõ như vậy
3. Đúng là sử ký là sử liệu duy nhất và gần nhất so với giai đoạn đó. Nhưng bản thân tư Mã Thiên cũng chưa hẳn là một nhà sử học với tư duy khoa học và trung thực hiện đại. Có rất nhiều người đã chứng minh trong các đoạn mà ông ta chép chứa rất nhiều điều hoang đường vô lý - như câu chuyện nổi tiếng nhất là Tô Tần và Trương nghi. Người ta có câu đọc sử mà tin hết thì thà không đọc còn hơn. Nếu như tin hết vào sử ký của tư Mã Thiên thì làm sao có hàng chục hàng trăm cuốn sách phân tích sử ký làm gì.
Ở Trung Quốc người ta đánh giá rất cao bộ tế thuyết lịch sử Trung Quốc 5.000 năm. Trong đó có rất nhiều cuốn như Tần Hán lưỡng Tấn Nam Bắc triều, Tùy đường... Cũng phân tích những sai lầm được chép trong nhị thập Tứ sử hay Tư trị thông giám. Mày có thể đọc các ấn bản này bằng tiếng Trung để hiểu rõ câu chuyện
Hay đấy tml
 
1. Bang k xoàng nhưng là k xoàng về chính trị. Chứ k phải cầm quân. Tín bảo Bang bất quá cầm đc 10 vạn quân. Lúc ông ta ở huyện bái huyện Phong đánh thua ung xỉ, cầm đám tàn quân chạy về theo hàng lương. Lúc ông ta theo lệnh Sở Hoài Vương cầm quân đánh lên phía Bắc thất lợi phải quay về Tây. Lúc ông ta sai Hàn Tín đánh lên phía Bắc còn ông ta giữ nhau ở Huỳnh Dương với hạng Vũ hay lúc ông ta vào bành thành cầm mấy mươi vạn quân đánh một trận thua luôn với hạng Vũ. Chứng tỏ ông ta không hề có tố chất lãnh đạo quân sự. Những thành công mà ông ta đạt được đều có sự góp sức của những vị tướng đại tài như Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố, Lư Quán, Phàn Khoái, Vương Lăng...
Nhưng ông ta rất giống lý uyên một người được đánh giá là khá tầm thường về mặt quân sự nhưng lại là người có tố chất chính trị cực cao (việc lý uyên bị đời sau đánh giá thấp có lẽ do chính sử được xét vào thời con trai của ông ta - một người giành được quyền lực từ cha nhờ sự biến Cửa Huyền Vũ). Thứ ông ta giỏi nhất chính là khả năng ngưng tụ những thành viên của tập đoàn chính trị của ông ta. Bản thân ông ta thừa hiểu tập đoàn của ông ta toàn những kẻ ô hợp nhưng ông ta có thể làm cho họ đồng lòng nhất trí vì mục tiêu chung.
Mày nói đúng Ông ta là một tên vua vô lại. Không cần Tư Mã Thiên nói, tất cả mọi người đều hiểu ông ta là một kẻ vô lại. Thế nhưng tại sao ông ta có thể khiến cho họ sống chết đi theo mình, còn một người được đánh giá là quân tử chết vẫn được coi là anh hùng như hạng Vũ thì lại không. Đó là bởi vì lợi. Người ta bỏ tính mạng và gươm đao đi theo ông ta chỉ vì mong được cắt đất, Phong hầu không thì cũng được vài trăm nhà làm đất ăn lộc, luận công ban thưởng, có vàng có lụa có đàn bà. Mày có thể đọc lại sử ký. Chứ những thứ hoa mỹ được mấy ông sử gia hay mấy Nhà văn viết là những thứ người ta không quan tâm
2. Quay lại câu chuyện của nghĩa Đế. Nếu so sánh với vua Lê Trang tông mà lúc Nguyễn Kim dựng lên thì có một chút khác ở đây. Hạng Vũ là người phân Phong chư hầu, không phải nghĩa Đế. Những người phản lại hạng Vũ cũng không phải vì nghĩa Đế. Tất cả đều vì việc không hài lòng với sự phân Phong của hạng Vũ.
Có câu nhà Tần để sổng con hươu, cả thiên hạ đuổi theo. Các chư hầu và lãnh chúa cũng vậy. Họ hoàn toàn không có khái niệm trung thành với những ông chủ cũ ở sáu nước sơn đông. Mày có thể thấy ở trong việc Trương nhĩ đuổi vua triệu về đất Đại. Các vua nước Hàn bị hạng Vũ giữ, vua nước Yên bị Tang Đồ đuổi ra Liêu Đông. chính bản thân hạng Vũ Phong Vương, Phong hầu cho chư hầu, Phong Đế cho nghĩa đế đều không nhân danh nghĩa Đế (Sở Hoài Vương) mà nhân danh chính ông ta
Đ iều này hoàn toàn khác với giới sĩ phu được thấm nhuần giáo lý nho giáo thời Lê. Ở đây có sự khác biệt về vai trò và động lực của cuộc phản kháng chống Tần so với việc họ Nguyễn , họ Trịnh chống lại nhà Mạc. Cần hiểu rõ như vậy
3. Đúng là sử ký là sử liệu duy nhất và gần nhất so với giai đoạn đó. Nhưng bản thân tư Mã Thiên cũng chưa hẳn là một nhà sử học với tư duy khoa học và trung thực hiện đại. Có rất nhiều người đã chứng minh trong các đoạn mà ông ta chép chứa rất nhiều điều hoang đường vô lý - như câu chuyện nổi tiếng nhất là Tô Tần và Trương nghi. Người ta có câu đọc sử mà tin hết thì thà không đọc còn hơn. Nếu như tin hết vào sử ký của tư Mã Thiên thì làm sao có hàng chục hàng trăm cuốn sách phân tích sử ký làm gì.
Ở Trung Quốc người ta đánh giá rất cao bộ tế thuyết lịch sử Trung Quốc 5.000 năm. Trong đó có rất nhiều cuốn như Tần Hán lưỡng Tấn Nam Bắc triều, Tùy đường... Cũng phân tích những sai lầm được chép trong nhị thập Tứ sử hay Tư trị thông giám. Mày có thể đọc các ấn bản này bằng tiếng Trung để hiểu rõ câu chuyện
Về nguyên tắc để phản đối một sự kiện được ghi trong chính sử thì tối thiểu bạn phải có một tài liệu khác do người thời đó hoặc gần đó viết hoặc một tài liệu sử khác ở nước ngoài có giá trị tương đương làm giá trị tham khảo đối chứng
Bạn không thể phản đối chính sử bằng suy diễn cá nhân bằng nghi ngờ vô căn cứ hay không có bất cứ tài liệu nào.
Như vậy là vô lý.
Bất cứ ai cũng có quyền nghi ngờ nhưng khi ko đưa ra được căn cứ xác đáng bằng chứng sử liệu thì nó chỉ là quan điểm cá nhân.
Bây giờ quay trở lại chuyện phân phong.
Vì sao Hạng Lương phải tôn thằng chăn dê tên Tâm làm Sở Hoài Vương?
Vì quan điểm thời đó nó không chấp nhận một thằng dân quèn lên làm vua
Lưu Bang là trường hợp đầu tiên phá quan điểm đó
Trần Thắng Ngô Quảng là trường hợp đầu tiên khởi nghĩa nông dân nhưng nhanh chóng thất bại
Vì vậy Lương tôn Sở Hoài Vương lên để hiệu triệu thiên hạ chống Tần
Nghĩa là muốn lật một thằng chính thống như Tần phải cần một thằng chính thống khác làm minh chủ
Vũ là cháu Lương buộc phải tôn Hoài Vương chứ ông ấy cũng chả có trung thành gì.
Sau khi diệt Tần xong phân phong thiên hạ mới có chuyện:
Bang vào Quan Trung trước và ép Tử Anh đầu hàng
Nhưng lực lượng Vũ mạnh nhất áp đảo mọi chư hầu và có công lớn nhất khi dẹp Tần
Cả hai vướng Sở Hoài Vương ở trên đầu
Như vậy Vũ là người quyết định
Nếu Vũ tự tin ông ấy có thể giết luôn Sở Hoài Vương và Lưu Bang tự xưng Đế kế vị Thủy Hoàng và phân phong chư hầu hoặc dẹp luôn chư hầu đem cả nước thống nhất
Nhưng Vũ đéo tự tin nên không dám làm thế.
Vì vậy ông ấy buộc phải tôn Hoài Vương làm Sở Nghĩa Đế để lấy danh nghĩa phân phong chư hầu.
Đây mới là mấu chốt của vấn đề
Hạng Vũ là người đứng ra phân phong nhưng lại mượn danh Sở Nghĩa Đế
Cho nên các chư hầu đéo phải bề tôi của Vũ mà là bề tôi của Nghĩa Đế nhận phân phong của Nghĩa Đế
Cho nên khi Vũ giết Nghĩa Đế thì Lưu Bang nhân cơ hội tụ tập chư hầu để đánh Vũ.
Tiếng là để báo thù nhưng thực chất họ cũng muốn mở rộng lãnh thổ địa bàn hoặc tự xưng đế thay Nghĩa Đế
Vì sao tụi chư hầu lại theo Bang?
Vì Bang là người vào Quan Trung và ép Tần Tử Anh đầu hàng
Nay Nghĩa Đế đã chết Bang tự nhận mình là minh chủ chư hầu dẹp Vũ vì tội phản loạn thí đế.
Mọi chuyện đều rất ăn khớp.
 

Có thể bạn quan tâm

Top