DucThanh0173
Pần cùng đạo tặc
Trai 19 gái dâng đến mõm rồi mà chối thì quá bản lĩnh
Sửa lần cuối:
Để xem chủ nhật có rảnh hem, nếu rảnh tui cũng sẽ làm món muối lạc mix vừng ^^Chương 30: Cú tát của giảng đường và mùi mực đỏ
Giáo trình Kinh tế vi mô của tao dùng để kê màn hình.
Nghiêm túc đấy. Cái chân đế màn hình con Dell cũ bị gãy một bên, cập kênh, tao phải nhét quyển sách dày cộp vào cho nó cân. Hậu quả là trang 125, chương về "Cung cầu và giá cả thị trường", dính một vệt đen sì to tướng.
Đó là vết keo tản nhiệt trộn với bụi máy tính.
Tao ngồi ở giảng đường, lật giở quyển sách ra ôn thi giữa kỳ. Mùi giấy cũ đã biến mất, thay vào đó là mùi khét lẹt của đồ điện tử ám vào từng trang sách. Tao nhìn những dòng chữ chi chít về đường cong bàng quan, chi phí cơ hội, nhưng trong đầu tao chỉ nhảy số về giá RAM, giá ổ cứng SSD và tiền công cài Win.
Đêm qua tao kiếm được 300 nghìn. Trong túi quần tao hiện tại có gần hai triệu.
Cái ví dày cộm ép vào đùi phải làm tao thấy tự tin lạ thường. Tao bước vào phòng thi không còn cái vẻ khúm núm, sợ sệt của thằng sinh viên nghèo kiết xác hồi đầu năm. Tao đi thẳng lưng, mặt vênh lên một tí. Tao là thợ, tao là "doanh nhân" nhỏ, tao kiếm ra tiền. Mấy cái chữ nghĩa trong sách vở này giải quyết được cái gì?
Nhưng sự đời đéo như mơ.
Giám thị phát đề. Môn Toán cao cấp.
Tao cầm tờ đề thi lên. Mặt giấy trắng tinh, mực in đen nhánh thơm mùi máy photocopy.
Câu 1: Tính tích phân bất định.
Câu 2: Giải hệ phương trình tuyến tính bằng phương pháp Gauss.
Câu 3: Tìm cực trị của hàm số.
Tao nhìn vào những ký tự $\int$, $\Sigma$, $\lambda$. Chúng nó nhảy múa trước mắt tao như những sợi dây điện bị chập cháy.
Tao đơ.
Hoàn toàn đơ.
Một tháng nay, tao chỉ biết đến "Format ổ C", "Ghost Win", "Crack Office". Bộ nhớ não tao đã bị ghi đè (overwrite) hoàn toàn bởi những thủ thuật lươn lẹo và mánh khóe kiếm tiền lẻ. Những kiến thức toán học cao siêu mà tao từng tự hào hồi cấp ba giờ trôi tuột đi đâu mất, sạch bách như dữ liệu bị xóa vĩnh viễn không thể khôi phục.
Tao cắn bút. Cái bút bi Thiên Long vỏ xanh quen thuộc giờ trở nên vô dụng. Tao không thể dùng tuốc nơ vít để vặn ra đáp án, cũng không thể dùng lệnh "Run as Administrator" để bắt bài toán này chạy theo ý mình.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trán. Không phải mồ hôi của lao động chân tay, mà là mồ hôi lạnh của sự bất lực.
"Xoạt."
Một tờ giấy nháp được đẩy nhẹ xuống từ bàn trên.
Thằng Long.
Nó ngồi ngay trước tao. Lưng nó thẳng tắp, tay cầm bút máy Parker viết nhoay nhoáy như rồng bay phượng múa. Nó làm bài xong từ đời nào rồi.
Tao liếc nhìn tờ giấy nháp.
Chữ thằng Long đẹp, nắn nót. Lời giải chi tiết từ A đến Z.
Nhưng bi kịch là ở chỗ: Tao đéo hiểu gì cả.
Tao nhìn vào những dòng biến đổi ma trận của nó. Tại sao dòng 1 lại trừ đi 2 lần dòng 3? Tại sao x lại bằng cái đống loằng ngoằng kia? Tao như thằng mù chữ nhìn vào văn bản tiếng Phạn.
Tao muốn chép. Nhưng chép thế nào khi không biết đâu là số 5, đâu là chữ S trong cái mớ công thức rối rắm kia? Chép sai một dấu là đi cả bài.
Cái sự bất lực nó dâng lên tận cổ họng, đắng ngắt.
Tao có tiền. Tao có kỹ năng xã hội. Tao biết cài Win cho cả cái giảng đường này. Nhưng trước mặt tờ giấy trắng và cây bút bi, tao là một thằng phế vật.
Long quay xuống, nhướng mày ra hiệu "Chép đi".
Tao lắc đầu. Cười méo xệch.
Tao gục mặt xuống bàn. Tiếng quạt trần quay vù vù trên đầu nghe như tiếng cười nhạo báng. Hóa ra, cái "thông minh" của tao chỉ là khôn vặt. Còn cái trí tuệ thật sự để ngồi ở giảng đường đại học này, tao đã vứt mẹ nó vào sọt rác từ lúc nào không hay.
"Hết giờ! Thu bài!"
Tao nộp tờ giấy trắng tinh, chỉ ghi mỗi họ tên và mã sinh viên.
***
Tiết sau. Trả bài kiểm tra điều kiện môn Kinh tế vi mô tuần trước.
Ông thầy giảng viên là một tiến sĩ già, nổi tiếng khó tính và hay châm chọc sinh viên. Ông cầm xấp bài thi, gõ gõ xuống mặt bàn giáo viên *cộp cộp*.
- Lớp này học hành chểnh mảng lắm. Điểm thấp lẹt đẹt. Đặc biệt có mấy anh chị chắc tưởng mình giỏi rồi, đi học như đi dạo mát.
Ông bắt đầu đọc tên trả bài.
- Nguyễn Văn A, 7 điểm.
- Trần Thị B, 8 điểm.
- Phạm Đức Long, 9 điểm.
Thằng Long lên lấy bài, mặt tỉnh bơ. Cả lớp nhìn nó ngưỡng mộ. Vừa giàu, vừa đẹp trai, vừa học giỏi. Nó là "con nhà người ta" phiên bản hoàn hảo.
- Nguyễn Minh An.
Tim tao thót một cái.
- Anh An đâu?
- Dạ... có em. - Tao đứng dậy, giọng lí nhí.
Ông thầy nhìn tao qua cặp kính lão trễ xuống mũi. Ánh mắt ông soi mói, như đang nhìn một mẫu vật lạ bị lỗi.
- Anh An này. Tôi thấy anh trong giờ hay ngủ gật lắm. Chắc tối làm thêm vất vả à? Hay bận nghiên cứu khoa học?
Cả lớp cười rộ lên. Mấy đứa con gái bàn đầu quay xuống nhìn tao tủm tỉm. Bọn nó biết thừa tao là thằng thợ cài Win dạo, suốt ngày lếch thếch đi dán quảng cáo.
- Bài của anh đây. Cầm lấy mà về treo lên tường làm kỷ niệm.
Ông thầy thả tờ bài thi xuống mép bàn. Tờ giấy bay lảo đảo rồi rơi xuống đất.
Tao đi lên, cúi xuống nhặt.
Một con số 2 to đùng, đỏ chót, được khoanh tròn ngay giữa trang giấy. Màu mực đỏ tươi roi rói, nhìn nhức cả mắt.
Số 2.
Hồi cấp ba, tao là học sinh giỏi Toán nhất nhì trường huyện. Tao là niềm tự hào của cả dòng họ. Bố mẹ tao bán mặt cho đất bán lưng cho trời để tao được ngồi ở đây.
Và tao trả ơn ông bà bằng một con 2 đỏ lòm.
Tao cầm bài kiểm tra, đi về chỗ. Quãng đường từ bục giảng về bàn học dài lê thê. Tao cảm giác như hàng trăm con mắt đang găm vào lưng tao.
- Ê, thợ cả mà cũng tạch à? - Một thằng ngồi bàn bên cạnh thì thầm, cười đểu. Thằng này hôm nọ vừa nhờ tao cài driver máy in, lúc trả tiền còn mặc cả bớt 10 nghìn.
Máu nóng dồn lên mặt tao.
Cái cảm giác nhục nhã này nó khác hẳn cái nhục khi bị bà Hồng đòi tiền nhà hay bị lão xe ôm lừa. Cái nhục đó là do tao yếu thế, tao nghèo. Còn cái nhục này là do tao ngu. Do tao tự buông thả mình.
Tao ngồi xuống ghế, vò nát tờ bài thi trong tay.
Thằng Long quay xuống, nhìn tao ái ngại:
- Thôi, thua lần này ta gỡ lại lần khác.
Tao không trả lời. Tao nhét cục giấy lộn vào sâu trong đáy balo, chèn dưới cái laptop nặng trịch.
***
Tan học.
Tao không về phòng trọ ngay. Tao cũng không đi tìm Ngân. Tao cần một chỗ để thở.
Tao đi ra sau khu giảng đường, chỗ có mấy cây xà cừ cổ thụ và bức tường rêu phong loang lổ.
Trên thân cây xà cừ sần sùi, tao nhìn thấy một cái decal quen thuộc.
Cái tem "SỬA MÁY TÍNH TẠI NHÀ - ALO LÀ CÓ" do chính tay tao dán trộm cách đây hai tuần.
Góc decal đã bị ai đó cạy, bong ra một mảng, cong queo, dính đầy bụi đất. Lớp keo dán rẻ tiền không chịu được nắng mưa, chảy ra nham nhở. Trông nó nhem nhuốc, lạc lõng giữa cái không gian học thuật này.
Tao đứng nhìn cái decal của chính mình.
Đây là thành tựu của tao sao? Một miếng giấy decal bé tí, đi dán trộm, kiếm vài đồng bạc lẻ từ sự thiếu hiểu biết của người khác?
Tao sờ vào túi quần. Hai triệu vẫn còn đó. Dày cộm.
Nhưng sao tao thấy nó nhẹ bẫng. Nó không mua lại được cái sĩ diện vừa bị đạp đổ trên giảng đường. Nó không mua được kiến thức để tao điền vào tờ giấy thi.
Tao bóc cái decal ra. Lớp keo dính chặt vào tay tao, nhớp nháp, khó chịu. Tao vo tròn nó lại, búng đi.
Cái decal bay vèo vào thùng rác.
Tao nhận ra mình đang đi lệch đường. Lệch vãi cả lìn.
Tao cứ tưởng mình khôn ngoan khi kiếm được tiền sớm hơn bạn bè đồng trang lứa. Tao cười chê bọn nó chỉ biết cắm đầu vào sách vở. Nhưng thực ra, tao đang bán rẻ tương lai của mình với giá vài trăm nghìn một ngày.
Bố mẹ tao ở quê không bán lợn, bán gà để tao lên đây làm thằng thợ sửa máy tính dạo. Họ muốn tao thành cử nhân, thành ông nọ bà kia.
Điện thoại rung. Tin nhắn của mẹ.
"Con ơi, sắp thi chưa? Học hành chăm chỉ nghe con. Mẹ mới gửi ít lạc rang muối vừng lên, chắc mai kia là tới. Cố gắng ăn uống đầy đủ nhé."
Tao đọc tin nhắn. Sống mũi cay xè.
Tao nhìn xuống đôi bàn tay mình. Móng tay đen sì vì dầu máy và bụi bẩn.
Mùi mực đỏ trên bài kiểm tra dường như vẫn còn ám vào tay tao, nồng nặc hơn cả mùi dầu luyn.
Tao đứng dựa lưng vào gốc cây, nhắm mắt lại.
Hôm nay, cái "ông chủ nhỏ" trong tao đã chết lâm sàng. Chỉ còn lại thằng sinh viên năm nhất với bảng điểm nát bét và nỗi sợ hãi tột cùng về ngày mai.
Tao phải học lại. Nghiêm túc. Trước khi quá muộn.
https://www.facebook.com/profile.php?id=100006747456422 m có thể lên trang fb này đọc nếu muốn nhéVuốt mỏi tay vl. Quá dài

Trang này của m luôn à,viết chậm bo mẹhttps://www.facebook.com/profile.php?id=100006747456422 m có thể lên trang fb này đọc nếu muốn nhé![]()
Sao ko gọi cho Mai Anh đợi thằng Long đến rồi xuốngChương 90: Cơn mưa đòn
Mùi cồn pha lẫn mùi mồ hôi chua loét sộc thẳng vào khoảng sân trọ chật hẹp.
Tao và thằng Khánh nín thở bước xuống đến chiếu nghỉ tầng hai. Từ trên này nhìn xuống, mọi thứ rõ mồn một dưới ánh đèn tuýp trắng lóa. Mai Anh đã đi hết những bậc cầu thang cuối cùng. Ả không dừng lại ở góc khuất, cũng đéo có vẻ gì là sợ hãi trước đám đông xăm trổ đang lố nhố ngoài kia.
Ả khoanh tay trước ngực, hất hàm. Cái dáng vẻ kiêu ngạo của một người đàn bà quen ngồi mâm trên.
- Chúng mày muốn cái gì? Mày bị dở người à mà đêm hôm đến đây làm loạn?
Giọng ả the thé, vang dội đập vào mấy bức tường gạch, mang theo một sự khinh bỉ tột độ.
Bên ngoài cổng sắt, Hùng nhếch mép. Thấy Mai Anh bước xuống một mình, cái bản tính lưu manh trong gã trỗi dậy. Gã tưởng ả đã sợ. Gã khệnh khạng bước tới, áp sát mặt vào chấn song sắt rỉ sét. Một nụ cười đểu cáng hiện lên trên cái bản mặt đỏ gay vì rượu.
- Giờ đơn giản lắm. - Hùng gằn giọng, nhả từng chữ dơ bẩn. - Anh cho em hai lựa chọn. Một là đi chơi với anh đêm nay, anh bao trọn. Hai là em chỉ chỗ mấy thằng ôn con lúc nãy ở quán Net cho anh, để anh lên tính sổ với chúng nó, thì đêm nay anh tha cho em. Chứ em không chọn, anh đéo để yên cho cái xóm này đâu.
Đứng ngay bên cạnh, bà Hồng mặt hầm hầm. Thay vì bảo vệ đứa sinh viên thuê trọ của mình, cái bản tính ích kỷ, sợ phiền phức của một bà chủ nhà vỡ lở ra trần trụi.
Bà chĩa ngón tay mập mạp, đeo đầy vàng giả vào thẳng mặt Mai Anh và Hùng.
- Tao đéo cần biết chuyện của chúng mày. Tao cho chúng mày đúng 5 phút để giải quyết. Đưa nhau đi đâu thì đi, còn không đi thì đéo xong với tao đâu! Tao gọi công an phường tống cổ hết!
Bà Hồng gắt lên. Một tối hậu thư ném ra để phủi tay sạch sẽ.
Bị dồn ép giữa một gã giang hồ cặn bã và một bà chủ trọ vô tình, Mai Anh không hề nhún nhường. Ả nhìn Hùng, ánh mắt như đang nhìn một đống rác rưởi ứ đọng dưới cống ngầm.
- Anh trai ơi, lạy anh, anh đi hộ em cái. - Ả buông từng lời sắc lẹm. - Anh hãm quá thể quá đáng, lần đầu tiên trong đời em gặp cái loại dai như đỉa đói mà vô duyên như anh luôn ấy.
Cái sĩ diện giang hồ của Hùng bị đập nát bét. Ngay trước mặt đám đàn em đang chầu chực, và ngay trước mặt bà chủ trọ. Gã đỏ mặt tía tai. Khớp hàm gã bành ra. Sự nhục nhã chuyển hóa thành cơn điên.
- À, em không chọn thì để anh chọn hộ em nhé!
Hùng gầm lên. Gã đẩy tung cánh cổng sắt đang khép hờ, lao thẳng vào trong sân.
Bàn tay gân guốc của gã vồ lấy cổ tay Mai Anh. Giật mạnh. Lực kéo thô bạo của một thằng đàn ông say máu hất văng sự kiêu hãnh của ả xuống đất.
Mai Anh mất đà, ngã chúi lên phía trước. Ả vùng vẫy, móng tay cào cấu điên cuồng vào cánh tay Hùng.
- Bỏ ra! Cứu!
Một tiếng thét thất thanh vang lên. Tiếng thét chói tai xé rách cái màng nhĩ của đêm khuya.
Đúng cái khoảnh khắc âm thanh ấy dội vào tai, máu nóng dồn thẳng lên não tao. Toàn bộ sự run rẩy, tính toán thiệt hơn ban nãy bốc hơi sạch sẽ. Trong đầu tao lúc này đéo còn khái niệm an toàn. Chỉ còn lại bản năng bảo vệ lãnh địa.
Tao và Khánh lao xuống những bậc thang cuối cùng.
Không suy nghĩ. Không màng hậu quả.
Tao mượn đà chạy từ ba bậc thang cuối. Tung người lên. Một cú song phi hết lực.
Gót giày bata trắng của tao đạp trúng ngay giữa bụng thằng Hùng.
Bụp.
Lực đạp mạnh cộng với sự xuất hiện bất ngờ làm Hùng mất thăng bằng. Gã buông thõng tay Mai Anh, lảo đảo lùi lại phía sau, rồi bật ngửa ra. Lưng gã đập mạnh xuống nền gạch sân rêu phong.
Tao rơi xuống đất, lảo đảo nhưng đứng vững lại ngay.
Thằng Khánh lao tới sát cánh. Hai thằng tao lùi lại một bước, đẩy Mai Anh ra phía sau lưng.
Tao lăm lăm cái cờ lê sắt đặc trong tay, siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Bên cạnh, Khánh cầm cái tuốc nơ vít nhọn hoắt chĩa thẳng về phía trước. Hai thằng gằn giọng, mặt đằng đằng sát khí. Một cái tư thế ngầu lòi y hệt mấy bộ phim hành động Hồng Kông tao hay xem.
Nhưng cái ảo tưởng làm người hùng tồn tại chưa đầy ba giây.
Đéo kịp mở mồm buông một câu chửi thề nào cho ra dáng. Từ phía ngoài cổng, một vật thể cứng ngắc xé gió bay vèo tới với tốc độ bàn thờ.
Bốp.
Một chiếc mũ bảo hiểm loại nửa đầu đập thẳng, trúng tắp lự vào giữa mặt tao.
Choáng váng.
Sống mũi tao đau điếng như gãy nát. Mắt tao nổ đom đóm, tầm nhìn nhòe đi. Tao lảo đảo lùi lại, đánh rơi cái cờ lê xuống nền gạch kêu leng keng.
Cú ném mũ là hiệu lệnh tấn công.
Sáu, bảy thằng đàn em của Hùng vứt mẹ xe máy ngoài ngõ. Chúng nó đạp tung cổng, lao vào sân như một bầy chó dại thấy máu.
Đéo có những đường quyền đẹp mắt. Đéo có chuyện một đánh mười như trên phim. Bọn nó quây kín tao và thằng Khánh.
Một cơn mưa đòn giáng xuống.
Những cú đấm nện thẳng vào mặt. Những cú đá bằng giày da, giày thể thao thụi liên tiếp vào mạn sườn, vào đùi. Một đoạn tuýp sắt quật trúng bả vai tao đau điếng.
Mất thế trận hoàn toàn. Tao và Khánh nhanh chóng bị đạp ngã lăn quay ra nền xi măng ẩm ướt.
Không thể đánh trả. Bản năng sinh tồn bắt hai thằng phải nằm co quắp lại như những con tôm luộc. Tao lấy hai tay ôm chặt lấy đầu và gáy, cuộn tròn người chịu trận.
Tiếng chân sút huỳnh huỵch dội vào thân thể. Tiếng chửi thề, văng tục vang lên chát chúa hòa lẫn với tiếng gào khóc thảm thiết của Mai Anh ở phía sau.
Hùng lồm cồm ôm bụng đứng dậy. Gã vuốt lại cái đầu tóc rối bù dính đầy cát đất. Gã lết tới trước mặt tao đang nằm co ro dưới đất.
Bốp.
Gã tung thêm một cú sút chí mạng bằng mũi giày mũi nhọn vào ngay mạng sườn tao. Phổi tao như bị bóp nghẹt, đéo thở nổi.
Hùng nhổ bọt xuống đất, gằn giọng:
- Đm mấy con chó này, hôm nay mày chết với tao!
Tao nằm dưới đất, hứng chịu những cú đá không thương tiếc. Toàn thân ê ẩm, đau buốt tưởng như vỡ vụn.
Qua kẽ những ngón tay đang ôm đầu, tao hé mắt nhìn về phía cửa phòng khách. Tao hy vọng bà Hồng, "bà trùm" thét ra lửa của cái xóm này, sẽ gào lên gọi công an phường như lời bà dọa.
Nhưng đéo.
Thấy máu me và đánh nhau thật, mặt bà Hồng cắt không còn một giọt máu. Thay vì cầm điện thoại, bà quay ngoắt người, chạy biến vào trong nhà.
Bà kéo ập cánh cửa gỗ lim lại cái rầm.
Xoạch.
Tiếng chốt khóa kim loại trượt vào ổ vang lên khô khốc, sắc lẹm. Sự ích kỷ và vô cảm của thành phố này đóng sập lại trước mũi tao.
Mưa đòn vẫn trút xuống.
Tao nhăn mặt vì đau, liếc mắt nhìn lên cái giếng trời thông thấu ba tầng lầu.
Trên hành lang tầng hai, tầng ba, lố nhố những bóng người đen ngòm. Những người hàng xóm của tao. Họ hé cửa sổ, bám tay vào lan can ngó xuống.
Dưới sân, chị Hoa, chị Lan cùng cặp đôi Khang Thư đã chạy xuống từ lúc nào. Nhưng bọn họ chỉ dám đứng im nép sát vào vách tường với vẻ mặt lo lắng hoảng sợ.
Không một ai lên tiếng can ngăn. Không một ai dám lao vào ứng cứu. Tất cả chỉ đứng đó, im lặng, với khuôn mặt lo lắng, sợ sệt. Họ nhìn bọn tao bị đấm đá, bị chà đạp như đang xem một vở kịch đêm khuya rẻ tiền. Sự vô cảm của đám đông đông đặc lại, lạnh lẽo hơn cả nền xi măng tao đang nằm.
Vị máu tanh nồng tràn đầy khoang miệng.
Nhìn những cái bóng đen lố nhố của đám côn đồ đang bao vây xung quanh, nghe tiếng Mai Anh gào khóc tuyệt vọng phía sau, đầu óc tao bắt đầu mờ đi. Tầm nhìn hẹp lại chỉ còn là những mũi giày đang lao tới.
Cái ảo tưởng về việc có tiền là có tất cả của một thằng nhóc mười chín tuổi vừa bị đạp nát bét.
Ý nghĩ cuối cùng lướt qua bộ não đang ong ong của tao là một sự thật vô cùng phũ phàng: Đêm nay, có vẻ đéo toàn thây rồi.
Bà Hồng bà ấy réo thế k xuống k đc m ạSao ko gọi cho Mai Anh đợi thằng Long đến rồi xuống