Live Tâm linh có thật 100%: Xamer anti tâm linh nào giải thích được clip này !?

lúc nhỏ tao bị ma nhập 1 lần duy nhất,nó gọi người nhà tao cho nước uống vừa đem nước tới miệng là tao tỉnh lại
 
Vãi loz vậy, truyện tự kể hả. Tưởng coppy đâu thả vô chớ kkkk.

Rãnh thì kể tiếp chuyện kết nối với tổ tiên nhé.
Kể tiếp đi mày.
hóng chuyện của bro , nghe cuốn quá.
Cảm ơn các bạng! Thầy mình mới nhắc đểu mình xong thì phải.
Chuyện kết nối tâm linh mâu thuẫn lắm, tao vẫn đang tìm hiểu, có một người giữ tục lệ của họ nhà tao, cuối tuần tao tham khảo thêm rồi kể chớ xiaoloz nhiều quá thầy @Bố Nobita khều đểu
 
Quán sinh diệt
Tâm linh là có thật
vGeKe84m.jpg
về đích cmnr
 
suy nghĩ lại gồi, học trò nhưng xuất sắc hơn thầy thì mình vẫn nên gọi là thầy. Thầy ở đây nghĩa là master trong lĩnh vực nào đó, vẫn xứng đáng gọi thầy. Thầy @Đại gia dân
Em xin đảnh lễ thầy!
Mấy nay máy móc trơn tru tí, em lên mạng chém gió thầy ơi. Em có lần nói với thầy là em cư sĩ hệ phái part-time . Mong thầy nhẹ tay cho em
 
Tâm linh con cặt gì ở thời buổi này nữa :doubt: vật chất trói cột người giàu , tôn giáo cai trị dân đen , chỉ có vô thần là ngự trị mãi mãi .
 
Em xin đảnh lễ thầy!
Mấy nay máy móc trơn tru tí, em lên mạng chém gió thầy ơi. Em có lần nói với thầy là em cư sĩ hệ phái part-time . Mong thầy nhẹ tay cho em
Bần tăng thấy thầy ngày càng tân tiến. thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam. Điều đó là bình thường trong cõi này. Mong thầy nói nhiều hơn
 
Bần tăng thấy thầy ngày càng tân tiến. thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam. Điều đó là bình thường trong cõi này. Mong thầy nói nhiều hơn
Em nhớ đâu nói đó, em không biết nói gì đây?!
Có lần thầy với thầy Giáp (đang ở thớt chăm sóc pe ter nên em không tag) nói em nên xem xét một nghi thức đầu ngày là Thiền, em đã thực hành nó vào ban đêm, vào lúc rãnh rồi đang ngồi đợi gì đó vu vơ.
Em cũng mong gặp được người để chia sẽ vấn đề mình gặp phải, tiếc là chưa có phúc phần. Thôi kệ, cứ sẵn sàng đi, người thầy sẽ đến phải không thầy?!
 
Những giấc mơ

Một vài lần, tôi và ba tôi, tôi nêu quan điểm về việc đạo phật quan điểm “chết sẽ lập tức tái sinh”, còn ba tôi thì “xưa bày nay làm, ba không biết là có hay không nhưng đó là phong tục, nó không xấu và ba sẽ giữ cho đến hết đời ba.”

Tôi không hề có ý muốn là sẽ ngưng việc cúng lễ truyền thống khi ông mất đi. Đối với tôi, đó không phải là thực hành tâm linh, đó là truyền thống, nó không những không xấu mà còn rất là đẹp. Tôi sẽ tạo cảm hứng ấy cho con trai mình, còn lại do nó quyết định. Đây là suy nghĩ của tôi, bây giờ, ngay lúc này, còn trước đây thì khác.

Chiều 26 tết, một đứa thiếu niên choai choai đi cùng một ông cụ mang áo dài, khăn đóng, tay nải màu nâu củ kĩ có thêu chử KRAFT thời thượng đến nhà tôi, như mọi năm. Tôi khoanh tay:

  • Con thưa ông cố , con thưa bác ! Con mời ông cố, con mời bác vô nhà.
  • Cố ôn chớ răng lại ôn cố hè!
  • Dạ thưa cố ôn
  • Ba mạ bây soạn đồ chưa xong hử, bây coi rượu, trà, với mấy li nước trong,. Ừ, mỗi bàn thờ 2 li, vị chi là 10 li, à, hương án chỉ để hoa với trái cây, để trái cây bên nớ còn hoa để bên ni, ừ ừ,..để đầu con gà quay ra ngoài , thiếu muối với cây đao,…. Thằng mô rồi, đem cố xấp giấy vàng bạc nớ xếp lại,… ờ, bây biết tại răng có tục nớ khôn?! Như rứa, như rứa, bây năm ni mấy rồi hè? Như rứa, như rứa… cái thằng (ý nói tôi) hắn giúng ôn nội hắn như đúc rứa….năm ni thi đại học rồi phải?! Uhm, bây ráng thêm chút.
Tôi năm nào cũng gặp cố, có lần nói cố giống ôn như đúc, cố chỉ “phải nói là ôn giống cố, cố giống ôn mần răng được”. Họ hàng, bên nội 5 đời, bên ngoại 3 đời, tôi gọi cố ấy là vẫn còn gần nhau lắm.

Tôi thi đại học điểm như tôi nghĩ, tôi không thể buồn được, mà chẳng thể vui, 12 năm học, tôi sẽ học nghề ở trường nào đó,…. Trước tiên là đi chơi đã, tôi sẽ về quê cha đất tổ, về với gió lào, về giếng nước làng không có cây đa, giếng nước làng tôi là có cánh đồng rau liệt (xà lách xoong) chạy dài tít tắp, có cây gì đó có vài ba mảnh bom còn găm ở đó, Quảng Trị đỏ lửa năm 72.

Có lẽ tôi hào hứng lắm, đêm trên xe tôi ngủ ngon lành, tôi thấy có người áo đỏ, đội mũ cánh chuồn xưng là ông với tôi “ông dẫn cháu về thăm nhà ông” tôi đi sau, hai bên là những ngôi nhà lụp xụp, tới trước, một mâm đầy thức ăn mà tôi chẳng thể thấy rõ thứ gì, tôi ngồi ăn ngon lành, tôi không thể thấy mặt của những người xung quanh, không một ai. Giấc mơ đó tôi quên đi nhanh chóng cho đến vài sự kiện sau này.

Tôi và ba lại tranh cãi, ba muốn tôi làm nhà giáo, một giáo viên dạy trung học, còn tôi nghe tới làm thầy người ta là tư nhục, tôi có tự trọng, đứa như tôi làm thầy bao nhiêu năm thì hỏng bấy nhiêu thế hệ, tôi mê mỹ thuật hơn, ít nhất cũng là kỹ thuật. Và đêm đó, lúc tôi đang ngủ, tôi mơ thấy ba cái bóng tiến đến gần bên tôi, tôi có chút sợ và hỏi “các ông là ai, sao vô nhà con” , một ông trong đó tiến tôi xoa đầu tôi, chỉ có vậy, rồi họ đi, chỉ là ba cái bóng, một vàng, một trắng và một đen. Tôi cũng chẳng thắc mắc.

Tôi lên nộp đơn học cao đẳng ở Gò Vấp, ý định học sữa chữa ô tô và thế là, tôi trở thành sinh viên kỹ thuật điện công nghiệp, trường hết chỉ tiêu cơ khí ô tô hay cơ khí năm nay.

Ở Gò vấp, đường Nguyễn Văn Lượng (gần chợ An Nhơn). Tôi ở cái phòng gặp bóng đè lần thứ nhất, bóng đúng nghĩa, thằng bóng xin qua phòng ngủ ké và nó sờ mó làm giật hết cả mình, lúc đó nhắm mắt chu mông, có lẽ bây h tao thành bà đồng bóng luôn ấy chớ! Đấm nó được phát thì chạy thục mạng, 3 ngày sau mới dám về lại lấy đồ, một kỉ niệm không bao giờ quên với bóng.

Lần bị bóng đè ở phòng trọ bên khu Tân Sơn, đường chổ vô S.O.S Quang Trung, sau cặp hông Mercedes. Nhắc tới khu này, hết hứng kể chuyện ma. Thời tao tới đó, trời ơi là đĩ, toàn là đĩ, như lạc vào xóm đĩ vậy, quán cà phê đèn mờ các chị đĩ ngồi khoe vú, khoe mông, sinh viên húp mì tôm mà ta nói, tao thích làm cư sĩ part-time là từ đây, moá!
 
Xàm Lồn chỉ là 1 video của 1 con chó chuyên làm tin vịt tha về, đéo có bằng có chứng nào cũng tin
 
Mỗi ngày là một ta mới

Thời sinh viên, tôi không biết khái niệm về thiền là gì, các sư, ni thì ra đĩa pháp thoại, mở đầu đĩa hay ra net ngồi thấy dị dị, phương tiện đã hạn chế mà còn lười rất nhiều so với bây giờ, thêm phần bạn lớp trưởng gửi đứa em gái nhờ chăm sóc giúp nữa. Thời gian lâu lửa gần rơm trước đây rồi, con chị đưa con em lên thì con em nó sóc, tuổi chơi tuổi ăn, ăn bữa là chơi phát. Lúc con người ta thấy sung sướng, ai thèm quan tâm đạo, ai điên mà tìm cách giải thoát khỏi cái sướng bao giờ. Cho đến khi chia tay tình đầu này, lúc đau khổ đến tột độ, tôi tưởng như đã mất tất cả, lúc này ra trường và đi làm hai năm rồi, hai đứa cũng lên kế hoạch cưới, đặt tên cho con xong và chọn nơi chụp ảnh cưới. Mọi thứ, đến và đi, chai bảy chai ba, rượu một mình, chụp tai phone và mở hết âm lượng…

*************

Trong mê man, tôi thấy nhiều người bên ngoài gọi, không phải người tôi quen, không phải những đứa quanh phòng trọ, lâu lắm rồi mới cảm nhận lại họ, người nằm đó rất nhiều, xác chồng xác, một số đứng gọi tên tôi. Tôi hoảng sợ, ngồi dậy, mồ hôi ướt, hơi lạnh dọc theo sống lưng. Ai đang gọi tôi ?!

Ngoài giờ làm thì tôi lang thang, đau khổ dằn vặt cũng non 3 tháng rồi, nay là rằm. Những ngày rằm là những ngày mất ngủ, mà bây giờ, ngày nào tôi cũng mất ngủ.

Tôi gặp thầy, gác lại 2 nỗi đau mà không mang cái còng hay xích kim loại nào cả, tôi chấp nhận yếu đuối.

Đó, chỉ có lúc đau khổ, mất phương hướng, cục cực thì lại tìm đến tôn giáo, đến tâm linh, 2 nỗi đau. Để đó…

******

Tôi lại tìm hiểu đến khổ, nguyên nhân của khổ , làm sao cho khỏi khổ. Con bà nó, làm đéo ai nhớ kiếp trước mình là con gì, là cái gì, làm cái gì mà suốt ngày ra rả “khổ kiếp này là do nghiệp kiếp trước”, thay vì đầu tháng và giữa tháng đi chùa, cũng nhiếp tâm trì danh hiệu Đà Lạt, ăn chay và sau đó về cõi nào đó để tiếp tục tu học thì theo Chúa thôi, tuần đi nhà thờ, tin vào chúa và sẽ được vào nước trời bé như hạt cải, éo phải ăn chay, xách đít đến nhà thờ được một ngày chủ nhật, và giấc mơ lại về.

Lại là ba cái bóng đó, cái bóng màu vàng xoa đầu mà chẳng nói gì, chỉ xoa đầu. Nước mắt tuôn ra, tao bật dậy 3h sáng, suy nghĩ về bản thân.

Tao ngồi xuống, thở và đếm từng hơi thở đến mười, hít vào và thở ra, hít vào và thở ra, mỗi kí ức về mối tình đầu ùa về, thấy hơi thở đứt từng quảng, thấy khoé mắt cay, da thịt nóng ran, tim đập không nhẹ nhàng chút nào.

———-

Mọi thứ ổn định dần, không còn phản kháng những nỗi nhớ nữa, vẫn biết mình nhớ, còn thương nhưng thôi muốn về bên em.

———-

  • Con thưa cố con mới tới
  • À, bây tới chơi hay có việc chi không?
  • Dạ con tới có một ít thắc mắc, con thưa với ba con rồi, ba con nói gặp cố để hiểu hơn chớ ba con cũng không rành chuyện.
  • Có chuyện chi quan trọng à, bây nói cố nghe
Tôi kể lại trình tự những giấc mơ, cố chăm chú nghe, thỉnh thoảng cười , nghe hết rồi cố kể:

  • tau biết bây tiên tiến, tin khoa học, mà tuổi bây đi hỏi mấy cái ni là sớm đó. Vô ăn cơm với cố, có ôn trong dà, kể luôn một thể.
  • Dạ thưa, cho con xin phép
  • Có chuyện chi à ba! Ôn (ông) nói
Nghe cố kể lại, ôn cười, “mi rứa là hay đó, cả họ có mấy người bị xoa đầu thôi, tau với ôn út cũng bị, mà hỗn hào nên vậy, là ba cụ tất cả, sẽ đi chung với nhau”

  • Ba ôn nớ là ba tau, cố của ba mi với chú út của tau, lần lượt là ba anh em trai. Nói là rứa, mà nhà đông anh em lắm, gia phả biên là 12 người, chết hết còn ba người nớ, con cháu cả họ ni là hậu duệ của ba ngài. Đến tuổi lập gia thất, rồi ai cũng biết cả, nên bề tau cũng không kể chuyện để hù hoạ mấy bây.
  • Còn ngài áo đỏ mủ quan nớ là ai hả cố?
  • À, nếu quan mà coi đất đai thì ngài nớ đời thứ mười của họ, sắc phong là thần cảnh lượng của làng, chỉ có ngài nớ thôi.
  • Dạ, con cảm ơn cố , con cảm ơn ông,
  • Bây cũng đã lớn, chi phái thì bây sau là trưởng của bên phái nhì, ít nhiều cũng phải biết mà lo lắng, nói trọng trách thì nặng, chớ trách nhiệm là bây phải có.
  • Dạ, con đang muốn đi tu cho khoẻ người đây,
  • Cái ngài áo đỏ mi nhắc nớ, một cư sĩ tại gia đó nghe, mi về tìm hiểu đi, cung cán (công cán) khôn nhỏ cho đạo phật mô.
  • Dạ.
—————

Lần gặp lại gần nhất các ngài trong mơ, là lần vợ tôi mang thai đứa con đầu lòng. Một đêm rằm tôi nằm cưng chiều 2 cục cưng. Tôi thấy 2 cái bóng về, tôi đoán được đó là ai, rất thân quen. Mà cũng chỉ là hai cái bóng.

Một sáng thử ngồi thiền bên gốc cây trong vườn, đến trưa thì qua nhà ông chú TS ngồi chơi, nay ông chú TS có da thịt, hồng hào, ông đang cho gà ăn, vợ ông rạng rỡ hơn, gian nhà phên liếp năm nào bây giờ là tường gạch tuy có chưa kịp tô, một cây bồ đề bon sai kết thành vòng tròn như kiểu vòng tiếp nối mà Sư Ông Nhất Hạnh hay sử dụng. Một cây bồ đề con con, rung rinh, phía sau là ban thờ Quán Thế Âm bồ tát.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top