Những giấc mơ
Một vài lần, tôi và ba tôi, tôi nêu quan điểm về việc đạo phật quan điểm “chết sẽ lập tức tái sinh”, còn ba tôi thì “xưa bày nay làm, ba không biết là có hay không nhưng đó là phong tục, nó không xấu và ba sẽ giữ cho đến hết đời ba.”
Tôi không hề có ý muốn là sẽ ngưng việc cúng lễ truyền thống khi ông mất đi. Đối với tôi, đó không phải là thực hành tâm linh, đó là truyền thống, nó không những không xấu mà còn rất là đẹp. Tôi sẽ tạo cảm hứng ấy cho con trai mình, còn lại do nó quyết định. Đây là suy nghĩ của tôi, bây giờ, ngay lúc này, còn trước đây thì khác.
Chiều 26 tết, một đứa thiếu niên choai choai đi cùng một ông cụ mang áo dài, khăn đóng, tay nải màu nâu củ kĩ có thêu chử KRAFT thời thượng đến nhà tôi, như mọi năm. Tôi khoanh tay:
- Con thưa ông cố , con thưa bác ! Con mời ông cố, con mời bác vô nhà.
- Cố ôn chớ răng lại ôn cố hè!
- Dạ thưa cố ôn
- Ba mạ bây soạn đồ chưa xong hử, bây coi rượu, trà, với mấy li nước trong,. Ừ, mỗi bàn thờ 2 li, vị chi là 10 li, à, hương án chỉ để hoa với trái cây, để trái cây bên nớ còn hoa để bên ni, ừ ừ,..để đầu con gà quay ra ngoài , thiếu muối với cây đao,…. Thằng mô rồi, đem cố xấp giấy vàng bạc nớ xếp lại,… ờ, bây biết tại răng có tục nớ khôn?! Như rứa, như rứa, bây năm ni mấy rồi hè? Như rứa, như rứa… cái thằng (ý nói tôi) hắn giúng ôn nội hắn như đúc rứa….năm ni thi đại học rồi phải?! Uhm, bây ráng thêm chút.
Tôi năm nào cũng gặp cố, có lần nói cố giống ôn như đúc, cố chỉ “phải nói là ôn giống cố, cố giống ôn mần răng được”. Họ hàng, bên nội 5 đời, bên ngoại 3 đời, tôi gọi cố ấy là vẫn còn gần nhau lắm.
Tôi thi đại học điểm như tôi nghĩ, tôi không thể buồn được, mà chẳng thể vui, 12 năm học, tôi sẽ học nghề ở trường nào đó,…. Trước tiên là đi chơi đã, tôi sẽ về quê cha đất tổ, về với gió lào, về giếng nước làng không có cây đa, giếng nước làng tôi là có cánh đồng rau liệt (xà lách xoong) chạy dài tít tắp, có cây gì đó có vài ba mảnh bom còn găm ở đó, Quảng Trị đỏ lửa năm 72.
Có lẽ tôi hào hứng lắm, đêm trên xe tôi ngủ ngon lành, tôi thấy có người áo đỏ, đội mũ cánh chuồn xưng là ông với tôi “ông dẫn cháu về thăm nhà ông” tôi đi sau, hai bên là những ngôi nhà lụp xụp, tới trước, một mâm đầy thức ăn mà tôi chẳng thể thấy rõ thứ gì, tôi ngồi ăn ngon lành, tôi không thể thấy mặt của những người xung quanh, không một ai. Giấc mơ đó tôi quên đi nhanh chóng cho đến vài sự kiện sau này.
Tôi và ba lại tranh cãi, ba muốn tôi làm nhà giáo, một giáo viên dạy trung học, còn tôi nghe tới làm thầy người ta là tư nhục, tôi có tự trọng, đứa như tôi làm thầy bao nhiêu năm thì hỏng bấy nhiêu thế hệ, tôi mê mỹ thuật hơn, ít nhất cũng là kỹ thuật. Và đêm đó, lúc tôi đang ngủ, tôi mơ thấy ba cái bóng tiến đến gần bên tôi, tôi có chút sợ và hỏi “các ông là ai, sao vô nhà con” , một ông trong đó tiến tôi xoa đầu tôi, chỉ có vậy, rồi họ đi, chỉ là ba cái bóng, một vàng, một trắng và một đen. Tôi cũng chẳng thắc mắc.
Tôi lên nộp đơn học cao đẳng ở Gò Vấp, ý định học sữa chữa ô tô và thế là, tôi trở thành sinh viên kỹ thuật điện công nghiệp, trường hết chỉ tiêu cơ khí ô tô hay cơ khí năm nay.
Ở Gò vấp, đường Nguyễn Văn Lượng (gần chợ An Nhơn). Tôi ở cái phòng gặp bóng đè lần thứ nhất, bóng đúng nghĩa, thằng bóng xin qua phòng ngủ ké và nó sờ mó làm giật hết cả mình, lúc đó nhắm mắt chu mông, có lẽ bây h tao thành bà đồng bóng luôn ấy chớ! Đấm nó được phát thì chạy thục mạng, 3 ngày sau mới dám về lại lấy đồ, một kỉ niệm không bao giờ quên với bóng.
Lần bị bóng đè ở phòng trọ bên khu Tân Sơn, đường chổ vô S.O.S Quang Trung, sau cặp hông Mercedes. Nhắc tới khu này, hết hứng kể chuyện ma. Thời tao tới đó, trời ơi là đĩ, toàn là đĩ, như lạc vào xóm đĩ vậy, quán cà phê đèn mờ các chị đĩ ngồi khoe vú, khoe mông, sinh viên húp mì tôm mà ta nói, tao thích làm cư sĩ part-time là từ đây, moá!