Trình Ca
Cái lồn nhăn nheo
☘️ĐẠO ĐỨC KINH - CỦA LÃO TỬ...
Khi nhắc đến "Đạo” và “Đức”,
ta phải trở về với tinh thần nguyên thủy của Đạo Đức Kinh – bộ kinh do Lão Tử trước tác.
1. Thế nào là Đạo?
Ngay câu đầu tiên, Lão Tử đã nói:
“Đạo khả đạo, phi thường Đạo.”
(Đạo mà có thể nói ra được, thì không phải là Đạo thường hằng.)
Vậy Đạo là gì?
Đạo là nguồn gốc của Trời Đất, là cái có trước cả danh xưng, trước cả hình tướng.
+ Đạo sinh Nhất.
+ Nhất sinh Nhị.
+ Nhị sinh Tam.
+ Tam sinh vạn vật.
Đạo không hình, không tiếng, không mùi vị.
Nhưng vạn vật nương theo Đạo mà sinh, nương theo Đạo mà tồn tại.
Đạo giống như:
- Hư không : chứa mà không đầy.
Nước : lợi cho muôn vật mà không tranh.
Thung lũng: ở chỗ thấp mà nuôi dưỡng tất cả.
+ Người hiểu Đạo thì thuận theo tự nhiên.
+ Người trái Đạo thì cưỡng cầu, rồi tự chuốc lấy mệt mỏi.
Cho nên Lão Tử dạy: “Vô vi nhi vô bất vi."
(Không làm theo ý riêng cưỡng ép, mà không gì không thành.)
Vô vi không phải là không làm.
Mà là làm trong thuận Đạo : không tranh, không gượng, không ép.
2. Thế nào là Đức?
" Nếu Đạo là bản thể vô hình, thì Đức là sự biểu hiện của Đạo nơi con người."
Lão Tử nói:
“Thượng đức bất đức, thị dĩ hữu đức."
(Đức cao nhất không tự cho mình có đức, nên mới thật có đức.)
Đức không phải là đạo đức giả tạo.
- Không phải là cố gắng tỏ ra hiền lành.
Đức chân thật là:
Khiêm hạ mà không tự ti.
Mềm yếu mà không nhu nhược.
Lặng lẽ mà không lạnh lùng.
Người có Đức giống như nước:
Ở chỗ thấp.
Nuôi dưỡng muôn loài.
Không tranh với ai.
Chính vì không tranh nên không ai tranh với họ.
3. Càng xa Đạo, Đức càng mỏng
- Lão Tử cũng cảnh tỉnh:
“Thất Đạo nhi hậu Đức,
Thất Đức nhi hậu Nhân,
Thất Nhân nhi hậu Nghĩa,
Thất Nghĩa nhi hậu Lễ.”
Khi mất Đạo rồi mới nói đến Đức.
Mất Đức rồi mới nói đến Nhân.
Mất Nhân rồi mới nói đến Nghĩa.
Mất Nghĩa rồi mới nói đến Lễ."
Ý Ngài rất sâu:
Khi con người còn thuận tự nhiên, còn sống đơn giản, thì không cần nói nhiều về đạo đức.
Khi lòng người rời xa bản tính thuần hậu, mới cần đặt ra khuôn phép.
- Cho nên gốc vẫn là trở về với Đạo.
Khi tâm rỗng rang, bớt tham, bớt tranh, bớt hơn thua .
Đức tự nhiên hiện ra.
4. Vì vậy - Đạo ở đâu - Đức ở đâu?
Đạo không ở kinh sách.
Đức không ở lời nói.
Đạo ở nơi:
Biết dừng khi đủ.
Biết lui khi nên lui.
Biết mềm khi cần mềm.
Đức ở nơi:
Không khoe công.
Không giành lợi.
Không lấy mình làm trung tâm.
Lão Tử dạy một con đường rất cụ thể:
Càng buông bớt, càng gần Đạo.
Càng khiêm hạ, càng đầy Đức.
Giữa đời nhiều tranh chấp,
Người giữ được tâm như nước.
Ây chính là người đang sống trong Đạo,
Và nuôi lớn Đức mỗi ngày.🌸
