Tìm hiểu về tâm linh để tự thấy đâu là pháp môn đưa tới trí tuệ, bạn thấy bậc cao nhân am hiểu kinh dịch, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý là cao siêu, uyên bác, t cũng thấy vậy, nhưng tôi cũng thấy đó vẫn là cái trí tuệ của kẻ phàm phu, còn một bậc chứng sơ quả thôi là đã gom vũ trụ trong lòng bàn tay rồi, họ thấy biết quá khứ, vị lai, thấy rõ ràng dòng chảy luôn hồi của chúng sinh bằng cái trí tuệ chứ k cần xem kinh dịch, xem sao xem ngày làm gì cả.
Giờ ko tranh cãi. T hỏi bạn. Giờ muốn theo đạo của Lão Tử thì phải sống, sinh hoạt, tu học như nào? Người có trí và kẻ phàm phu muốn theo đạo Lão thì có khác hay ko khác, khác là khác gì, bắt đầu từ đâu. Rồi đạt được gì, bao lâu thì đạt được.
🌸Nếu bạn hỏi theo cách tu thế nào
bao lâu đạt
đạt được gì
thì bản thân câu hỏi đã và đang đứng trong logic của một con đường có mục tiêu và thang bậc rõ ràng.
Nhưng với Lão Tử, Đạo không phải là cái để đạt,
mà là cái vốn đã có, chỉ là con người đi lệch khỏi nó.
Nên nói theo Đạo gia, không phải là bắt đầu đi tìm một thứ mới, mà là học cách bớt đi:
bớt cưỡng cầu
bớt phân biệt
bớt can thiệp quá mức vào tự nhiên
Cách sống thì rất đơn giản,
nhưng lại khó ở chỗ giữ được lâu:
sống thuận tự nhiên ( nghĩa là không ép mình theo ham muốn cực đoan)
giữ tâm tĩnh, quan sát hơn là phản ứng
hành động có chừng mực,
biết dừng
không tranh hơn thua để tự tổn hao mình.
Người có trí hay phàm phu
nếu theo Đạo thì điểm khác không nằm ở danh xưng,
mà ở mức độ buông được cái tôi.
Người càng buông được nhiều, càng gần Đạo.
Còn đạt được gì?
Thì Đạo gia không hứa hẹn thần thông hay thấy biết quá khứ vị lai.
Cái thấy rõ nhất là:
tâm bớt động
đời sống tự nhiên hơn
không còn bị kéo đi bởi tham – sân – sợ hãi
Và vì không đặt mục tiêu chứng,
nên cũng không có mốc bao lâu.
Nếu phải nói gọn:
Đạo gia không phải con đường để gom vũ trụ vào trong tay,
mà là con đường để không còn cần nắm giữ vũ trụ nữa.
Cho nên bạn à,
Có người đi để đạt được nhiều hơn,
có người đi để bớt đi cho nhẹ
hai hướng đó ngay từ đầu đã khác rồi.
TrìnhCa🌸