Có Video ☘️ĐẠO ĐỨC KINH - CỦA LÃO TỬ...🌸

Trình Ca

Cái lồn nhăn nheo


☘️ĐẠO ĐỨC KINH - CỦA LÃO TỬ...

Khi nhắc đến "Đạo” và “Đức”,

ta phải trở về với tinh thần nguyên thủy của Đạo Đức Kinh – bộ kinh do Lão Tử trước tác.

1. Thế nào là Đạo?

Ngay câu đầu tiên, Lão Tử đã nói:

“Đạo khả đạo, phi thường Đạo.”

(Đạo mà có thể nói ra được, thì không phải là Đạo thường hằng.)

Vậy Đạo là gì?

Đạo là nguồn gốc của Trời Đất, là cái có trước cả danh xưng, trước cả hình tướng.

+ Đạo sinh Nhất.

+ Nhất sinh Nhị.

+ Nhị sinh Tam.

+ Tam sinh vạn vật.

Đạo không hình, không tiếng, không mùi vị.

Nhưng vạn vật nương theo Đạo mà sinh, nương theo Đạo mà tồn tại.

Đạo giống như:

- Hư không : chứa mà không đầy.

Nước : lợi cho muôn vật mà không tranh.

Thung lũng: ở chỗ thấp mà nuôi dưỡng tất cả.

+ Người hiểu Đạo thì thuận theo tự nhiên.

+ Người trái Đạo thì cưỡng cầu, rồi tự chuốc lấy mệt mỏi.

Cho nên Lão Tử dạy: “Vô vi nhi vô bất vi."

(Không làm theo ý riêng cưỡng ép, mà không gì không thành.)

Vô vi không phải là không làm.

Mà là làm trong thuận Đạo : không tranh, không gượng, không ép.

2. Thế nào là Đức?

" Nếu Đạo là bản thể vô hình, thì Đức là sự biểu hiện của Đạo nơi con người."

Lão Tử nói:

“Thượng đức bất đức, thị dĩ hữu đức."

(Đức cao nhất không tự cho mình có đức, nên mới thật có đức.)

Đức không phải là đạo đức giả tạo.

- Không phải là cố gắng tỏ ra hiền lành.

Đức chân thật là:

Khiêm hạ mà không tự ti.

Mềm yếu mà không nhu nhược.

Lặng lẽ mà không lạnh lùng.

Người có Đức giống như nước:

Ở chỗ thấp.

Nuôi dưỡng muôn loài.

Không tranh với ai.

Chính vì không tranh nên không ai tranh với họ.

3. Càng xa Đạo, Đức càng mỏng

- Lão Tử cũng cảnh tỉnh:

“Thất Đạo nhi hậu Đức,

Thất Đức nhi hậu Nhân,

Thất Nhân nhi hậu Nghĩa,

Thất Nghĩa nhi hậu Lễ.”

Khi mất Đạo rồi mới nói đến Đức.

Mất Đức rồi mới nói đến Nhân.

Mất Nhân rồi mới nói đến Nghĩa.

Mất Nghĩa rồi mới nói đến Lễ."

Ý Ngài rất sâu:

Khi con người còn thuận tự nhiên, còn sống đơn giản, thì không cần nói nhiều về đạo đức.

Khi lòng người rời xa bản tính thuần hậu, mới cần đặt ra khuôn phép.

- Cho nên gốc vẫn là trở về với Đạo.

Khi tâm rỗng rang, bớt tham, bớt tranh, bớt hơn thua .

Đức tự nhiên hiện ra.

4. Vì vậy - Đạo ở đâu - Đức ở đâu?

Đạo không ở kinh sách.

Đức không ở lời nói.

Đạo ở nơi:

Biết dừng khi đủ.

Biết lui khi nên lui.

Biết mềm khi cần mềm.

Đức ở nơi:

Không khoe công.

Không giành lợi.

Không lấy mình làm trung tâm.

Lão Tử dạy một con đường rất cụ thể:

Càng buông bớt, càng gần Đạo.

Càng khiêm hạ, càng đầy Đức.

Giữa đời nhiều tranh chấp,

Người giữ được tâm như nước.

Ây chính là người đang sống trong Đạo,

Và nuôi lớn Đức mỗi ngày.🌸
 



☘️ĐẠO ĐỨC KINH - CỦA LÃO TỬ...

Khi nhắc đến "Đạo” và “Đức”,

ta phải trở về với tinh thần nguyên thủy của Đạo Đức Kinh – bộ kinh do Lão Tử trước tác.

1. Thế nào là Đạo?

Ngay câu đầu tiên, Lão Tử đã nói:

“Đạo khả đạo, phi thường Đạo.”

(Đạo mà có thể nói ra được, thì không phải là Đạo thường hằng.)

Vậy Đạo là gì?

Đạo là nguồn gốc của Trời Đất, là cái có trước cả danh xưng, trước cả hình tướng.

+ Đạo sinh Nhất.

+ Nhất sinh Nhị.

+ Nhị sinh Tam.

+ Tam sinh vạn vật.

Đạo không hình, không tiếng, không mùi vị.

Nhưng vạn vật nương theo Đạo mà sinh, nương theo Đạo mà tồn tại.

Đạo giống như:

- Hư không : chứa mà không đầy.

Nước : lợi cho muôn vật mà không tranh.

Thung lũng: ở chỗ thấp mà nuôi dưỡng tất cả.

+ Người hiểu Đạo thì thuận theo tự nhiên.

+ Người trái Đạo thì cưỡng cầu, rồi tự chuốc lấy mệt mỏi.

Cho nên Lão Tử dạy: “Vô vi nhi vô bất vi."

(Không làm theo ý riêng cưỡng ép, mà không gì không thành.)

Vô vi không phải là không làm.

Mà là làm trong thuận Đạo : không tranh, không gượng, không ép.

2. Thế nào là Đức?

" Nếu Đạo là bản thể vô hình, thì Đức là sự biểu hiện của Đạo nơi con người."

Lão Tử nói:

“Thượng đức bất đức, thị dĩ hữu đức."

(Đức cao nhất không tự cho mình có đức, nên mới thật có đức.)

Đức không phải là đạo đức giả tạo.

- Không phải là cố gắng tỏ ra hiền lành.

Đức chân thật là:

Khiêm hạ mà không tự ti.

Mềm yếu mà không nhu nhược.

Lặng lẽ mà không lạnh lùng.

Người có Đức giống như nước:

Ở chỗ thấp.

Nuôi dưỡng muôn loài.

Không tranh với ai.

Chính vì không tranh nên không ai tranh với họ.

3. Càng xa Đạo, Đức càng mỏng

- Lão Tử cũng cảnh tỉnh:

“Thất Đạo nhi hậu Đức,

Thất Đức nhi hậu Nhân,

Thất Nhân nhi hậu Nghĩa,

Thất Nghĩa nhi hậu Lễ.”

Khi mất Đạo rồi mới nói đến Đức.

Mất Đức rồi mới nói đến Nhân.

Mất Nhân rồi mới nói đến Nghĩa.

Mất Nghĩa rồi mới nói đến Lễ."

Ý Ngài rất sâu:

Khi con người còn thuận tự nhiên, còn sống đơn giản, thì không cần nói nhiều về đạo đức.

Khi lòng người rời xa bản tính thuần hậu, mới cần đặt ra khuôn phép.

- Cho nên gốc vẫn là trở về với Đạo.

Khi tâm rỗng rang, bớt tham, bớt tranh, bớt hơn thua .

Đức tự nhiên hiện ra.

4. Vì vậy - Đạo ở đâu - Đức ở đâu?

Đạo không ở kinh sách.

Đức không ở lời nói.

Đạo ở nơi:

Biết dừng khi đủ.

Biết lui khi nên lui.

Biết mềm khi cần mềm.

Đức ở nơi:

Không khoe công.

Không giành lợi.

Không lấy mình làm trung tâm.

Lão Tử dạy một con đường rất cụ thể:

Càng buông bớt, càng gần Đạo.

Càng khiêm hạ, càng đầy Đức.

Giữa đời nhiều tranh chấp,

Người giữ được tâm như nước.

Ây chính là người đang sống trong Đạo,

Và nuôi lớn Đức mỗi ngày.🌸
mười sáu tuổi , có duyên đọc Đạo Đức Kinh, 50 năm sau vẫn chưa thấm nhuần. Triết lý để sống, không phải để khoe khoang. Đạo mà có thể diễn thuyết thì khó gì còn là Đạo nữa.
Thôi lo nấu cơm tối đi, để thằng chồng không có cơm ăn, đập cho một trận thì lại khổ thân cháu
 
mười sáu tuổi , có duyên đọc Đạo Đức Kinh, 50 năm sau vẫn chưa thấm nhuần. Triết lý để sống, không phải để khoe khoang. Đạo mà có thể diễn thuyết thì khó gì còn là Đạo nữa.
Thôi lo nấu cơm tối đi, để thằng chồng không có cơm ăn, đập cho một trận thì lại khổ thân cháu
Giờ bạn bn tuổi, bạn nhấn fl tôi để thấm. Cháu? Bạn phải gọi tôi là Chị. Hỗn tôi chặn ok
 
Lão Tử cùng thời với Đức Phật. Lão thấy đạo nhưng ko hiểu triệt đệ được đạo. Thủa đó mà lặn lội sang Ấn cầu đạo Đức Phật thì khả năng cũng chứng đc bậc chân nhân. Còn nhập được dòng thánh thì chưa chắc
 
Lão Tử cùng thời với Đức Phật. Lão thấy đạo nhưng ko hiểu triệt đệ được đạo. Thủa đó mà lặn lội sang Ấn cầu đạo Đức Phật thì khả năng cũng chứng đc bậc chân nhân. Còn nhập được dòng thánh thì chưa chắc
Lão Tử cùng thời với Đức Phật. Lão thấy đạo nhưng ko hiểu triệt đệ được đạo. Thủa đó mà lặn lội sang Ấn cầu đạo Đức Phật thì khả năng cũng chứng đc bậc chân nhân. Còn nhập được dòng thánh thì chưa chắc
Cách nhìn này vẫn đang lấy một con đường làm chuẩn để đo một con đường khác.

Lão Tử không đi tìm giải thoát theo nghĩa của Đức Phật,

mà ông đứng ở một điểm khác: thấy Đạo như bản nguyên, rồi thuận theo nó.

Phật pháp thì đi theo hướng nhận ra khổ, đoạn tận khổ, đó là một hệ quy chiếu khác hẳn.

Nói thấy mà chưa hiểu triệt để, thực ra là đang dùng tiêu chuẩn của Phật học để định nghĩa Đạo gia thôi

Nhưng với người đã ở trong Đạo, hiểu không nằm ở phân tích hay chứng đắc,

mà ở chỗ không còn đối đãi để mà nói là hiểu hay chưa.

Còn giả định nếu sang Ấn thì sẽ chứng gì… thì cũng chỉ là suy diễn trong một hệ quy chiếu khác.

Người thấy Đạo rồi, chưa chắc còn nhu cầu đi tìm thêm một con đường khác.

Đạo của Lão Tử thiên về thuận tự nhiên, vô vi

còn Phật pháp đi sâu vào giải thoát khổ đau.

Mỗi con đường có mục tiêu riêng, không hẳn là thấy mà chưa hiểu.
 
Tốt.
M thấm chưa?

Đi làm đừng bật sếp,
Bị đì cũng yên lặng,
Cứ cúi mặt mà làm,
Sống qua ngày đoạn tháng.

Đừng quan tâm chánh trị.
Sống thuận theo thế thời.
Chế độ nào cũng vậy,
Luôn có dở, có hay.

Có tiền thì đưa vợ,
Chưa vợ thì đưa mẹ.
Còn tiền thì bố thí.
Mày đạo đức sáng ngời!
 
gần 70. vẫn chưa sống được như đạo đức kinh
cuốn đó kiếm bản gốc mà học thì mới tịnh độ(tôi ko biết bản nào cả bị đốt sách như khi bọn khỉ vào)
các ver sau này thì hầu như bị kiểm duyệt tư duy và hệ tư tưởng rồi

Tốt.
M thấm chưa?

Đi làm đừng bật sếp,
Bị đì cũng yên lặng,
Cứ cúi mặt mà làm,
Sống qua ngày đoạn tháng.

Đừng quan tâm chánh trị.
Sống thuận theo thế thời.
Chế độ nào cũng vậy,
Luôn có dở, có hay.

Có tiền thì đưa vợ,
Chưa vợ thì đưa mẹ.
Còn tiền thì bố thí.
Mày đạo đức sáng ngời!
vk mày bị người #chịch mày phải nhẫn nhịn nữa đúng không ?
tư tưởng luôn là mang ơn và không được chống đối
::xamvl19::
 
Sách nào dịch đạo đức kinh hoặc luận giải đạo đức kinh ở Việt Nam mà sát nghĩa hoặc dễ tham khảo nhất vậy mấy đồng dâm? T hỏi để đọc.
 


🌸Chúng ta hiểu thế nào là ĐẠO

trong Nho giáo và Phật giáo....

Trong giáo lý: Nho giáo - Phật giáo từ xưa đến nay,

về bản chất, gốc cội đều hướng tâm con người đi đến việc thiện lành, thương yêu - đùm bọc và đoàn kết giữa người với người, với vạn vật chúng sinh...

Vạn vật trên vũ trụ này đều có qui luật, nguyên lý cụ thể để con người chúng ta hiểu hơn,

tu tập tốt hơn trên con đường giải thoát..!

Vậy thì ĐẠO LÀ GÌ, có liên quan gì đến đời sống con người...?

Đạo, vốn không hình, không tướng.

Không nghe được bằng tai, không thấy được bằng mắt,

nhưng lại thấm nhuần khắp trời đất vạn vật.

Đạo là gốc của Trời – Đất – Người.

Là nguồn sinh thành mà không tự xưng mình là chủ.

Là quy luật vận hành tự nhiên mà không hề cưỡng ép.

Bác Hồ từng nói

Trời có bốn mùa:

Xuân - Hạ -Thu - Đông

Đất có bốn phương:

Đông - Tây

Nam - Bắc

Người có bốn Đức:

Cần – Kiệm Liêm - Chính

Thiếu một mùa KHÔNG thành Trời

Thiếu một phương KHÔNG thành Đất

Thiếu một đức KHÔNG thành người

là nghĩa như vậy.

Theo tinh thần Nho giáo của Khổng Tử:

Đạo chính là con đường đúng đắn để làm người:

Quân thần có nghĩa

Phụ tử có thân.

Phu phụ có biệt

Trưởng ấu có thứ

Bằng hữu có tín.

"Đạo nơi nhân gian là đạo của

Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín".

Người thuận theo Đạo thì gia đình yên, xã hội hòa, thiên hạ thái bình.

Nhưng Đạo không chỉ dừng ở luân lý xã hội.

Nhìn sâu hơn, theo ánh sáng của Phật pháp,

"Đạo chính là Chân Như tư tánh".

-Trong giáo lý của Thích Ca Mâu Ni, tất cả chúng sinh đều có Phật tánh.

Tự tánh ấy thanh tịnh, bình đẳng, giác mà không mê.

Khi một niệm vô minh khởi lên, liền xa rời Đạo.

Khi tâm trở về thanh tịnh, liền tương ưng với Đạo.

Người chưa học Đạo, khởi tâm hướng

Đạo...chúng ta thường tự hỏi rằng:

Đạo ở đâu?

Đạo không ở trên núi cao.

Đọ không ở nơi kinh sách nhiều chữ nghĩa.

Đạo ở ngay trong một niệm tâm của chúng ta.

Một niệm thiện là thuận Đạo.

Một niệm ác là nghịch Đạo.

Và sự vận hành của Đạo thế nào giữa muôn vàn vạn vật..?

Đạo vận hành theo nhân quả.

Gieo nhân thiện thì quả thiện trổ.

Gieo nhân bất thiện thì quả khổ hiện tiền.

Đó chính là lẽ công bằng tự nhiên của vũ trụ – không thiên vi ai.

Lão Tử thường dạy rằng:

Thuận tự nhiên là Đạo.

Khổng Tử thường dạy rằng:

Tu thân, tề gia là Đạo.

Phật pháp dạy chúng ta rằng:

Giác ngộ tự tâm là Đạo.

Ba dòng tư tưởng ấy tuy khác lời, nhưng đồng một quan điểm là vậy.

Trở về với chân tâm thanh tịnh:

Người hiểu Đạo thì khiêm cung.

Người thuận Đạo thì không tranh.

Người sống trong Đạo thì tâm an, cảnh cũng an.

Và...

Đạo không phải để bàn luận cho hay.

Đạo là để sống giữa đời, trong kiếp nhân sinh này...

Khi hiếu kính cha mẹ, đó là Đạo.

Khi giữ chữ tín với người, đó là Đạo.

Khi đối diện với cảnh mà không khởi tham – sân – si, đó là Đạo.

Đạo là như vậy, là con đường những mỗi người một cách đi...

điều giản dị và ý nghĩa vô cùng của Đạo là đều hướng con người, vận vật chúng sinh đi đến thiện lành - an lạc...

Và Đạo, đơn giản chỉ là trở về làm một con người chân thật, thiện lương, tỉnh thức.

Ta hiểu được như vậy, thì dù giữa cuộc đời giống tố, ồn ào đến đâu,

Tâm ta vẫn thanh tịnh, tĩnh lặng như nước vậy!

VÀ TRỌNG ĐẠO CẦN CÓ ĐỨC

TrìnhCa sẽ cùng chia sẻ ở bài sau.!🌸
 



🌸Chúng ta hiểu thế nào là ĐẠO

trong Nho giáo và Phật giáo....

Trong giáo lý: Nho giáo - Phật giáo từ xưa đến nay,

về bản chất, gốc cội đều hướng tâm con người đi đến việc thiện lành, thương yêu - đùm bọc và đoàn kết giữa người với người, với vạn vật chúng sinh...

Vạn vật trên vũ trụ này đều có qui luật, nguyên lý cụ thể để con người chúng ta hiểu hơn,

tu tập tốt hơn trên con đường giải thoát..!

Vậy thì ĐẠO LÀ GÌ, có liên quan gì đến đời sống con người...?

Đạo, vốn không hình, không tướng.

Không nghe được bằng tai, không thấy được bằng mắt,

nhưng lại thấm nhuần khắp trời đất vạn vật.

Đạo là gốc của Trời – Đất – Người.

Là nguồn sinh thành mà không tự xưng mình là chủ.

Là quy luật vận hành tự nhiên mà không hề cưỡng ép.

Bác Hồ từng nói

Trời có bốn mùa:

Xuân - Hạ -Thu - Đông

Đất có bốn phương:

Đông - Tây

Nam - Bắc

Người có bốn Đức:

Cần – Kiệm Liêm - Chính

Thiếu một mùa KHÔNG thành Trời

Thiếu một phương KHÔNG thành Đất

Thiếu một đức KHÔNG thành người

là nghĩa như vậy.

Theo tinh thần Nho giáo của Khổng Tử:

Đạo chính là con đường đúng đắn để làm người:

Quân thần có nghĩa

Phụ tử có thân.

Phu phụ có biệt

Trưởng ấu có thứ

Bằng hữu có tín.

"Đạo nơi nhân gian là đạo của

Nhân – Nghĩa – Lễ – Trí – Tín".

Người thuận theo Đạo thì gia đình yên, xã hội hòa, thiên hạ thái bình.

Nhưng Đạo không chỉ dừng ở luân lý xã hội.

Nhìn sâu hơn, theo ánh sáng của Phật pháp,

"Đạo chính là Chân Như tư tánh".

-Trong giáo lý của Thích Ca Mâu Ni, tất cả chúng sinh đều có Phật tánh.

Tự tánh ấy thanh tịnh, bình đẳng, giác mà không mê.

Khi một niệm vô minh khởi lên, liền xa rời Đạo.

Khi tâm trở về thanh tịnh, liền tương ưng với Đạo.

Người chưa học Đạo, khởi tâm hướng

Đạo...chúng ta thường tự hỏi rằng:

Đạo ở đâu?

Đạo không ở trên núi cao.

Đọ không ở nơi kinh sách nhiều chữ nghĩa.

Đạo ở ngay trong một niệm tâm của chúng ta.

Một niệm thiện là thuận Đạo.

Một niệm ác là nghịch Đạo.

Và sự vận hành của Đạo thế nào giữa muôn vàn vạn vật..?

Đạo vận hành theo nhân quả.

Gieo nhân thiện thì quả thiện trổ.

Gieo nhân bất thiện thì quả khổ hiện tiền.

Đó chính là lẽ công bằng tự nhiên của vũ trụ – không thiên vi ai.

Lão Tử thường dạy rằng:

Thuận tự nhiên là Đạo.

Khổng Tử thường dạy rằng:

Tu thân, tề gia là Đạo.

Phật pháp dạy chúng ta rằng:

Giác ngộ tự tâm là Đạo.

Ba dòng tư tưởng ấy tuy khác lời, nhưng đồng một quan điểm là vậy.

Trở về với chân tâm thanh tịnh:

Người hiểu Đạo thì khiêm cung.

Người thuận Đạo thì không tranh.

Người sống trong Đạo thì tâm an, cảnh cũng an.

Và...

Đạo không phải để bàn luận cho hay.

Đạo là để sống giữa đời, trong kiếp nhân sinh này...

Khi hiếu kính cha mẹ, đó là Đạo.

Khi giữ chữ tín với người, đó là Đạo.

Khi đối diện với cảnh mà không khởi tham – sân – si, đó là Đạo.

Đạo là như vậy, là con đường những mỗi người một cách đi...

điều giản dị và ý nghĩa vô cùng của Đạo là đều hướng con người, vận vật chúng sinh đi đến thiện lành - an lạc...

Và Đạo, đơn giản chỉ là trở về làm một con người chân thật, thiện lương, tỉnh thức.

Ta hiểu được như vậy, thì dù giữa cuộc đời giống tố, ồn ào đến đâu,

Tâm ta vẫn thanh tịnh, tĩnh lặng như nước vậy!

VÀ TRỌNG ĐẠO CẦN CÓ ĐỨC

TrìnhCa sẽ cùng chia sẻ ở bài sau.!🌸
đem Hồ Chí Minh gộp chung vào Khổng Tử, Lão Tử sao giống như Trump so sánh với Jesus quá.
 
đem Hồ Chí Minh gộp chung vào Khổng Tử, Lão Tử sao giống như Trump so sánh với Jesus quá.
🌸Bạn đang hiểu nhầm ý tôi rồi.

Ở đây tôi không phải đặt Bác ngang hàng với Khổng Tử hay Lão Tử về mặt hệ thống triết học.

Việc trích dẫn Bác chỉ là để minh họa một nguyên lý rất căn bản:

vạn vật vận hành có quy luật, con người muốn trọn vẹn thì cần đủ đức.

Còn Khổng – Lão – hay Đức Phật là những hệ tư tưởng lớn,

mỗi bên đi một con đường riêng để diễn giải về Đạo.

So sánh kiểu Trump với Jesus thì hơi khiên cưỡng,

vì ở đây không phải đang so ai với ai,

mà là đang dùng nhiều góc nhìn để nói về cùng một nguyên lý.

Tôi không phải gom lại để so sánh,

mà là đặt cạnh nhau để thấy cùng một điều – mỗi người nói một cách.
 
Cách nhìn này vẫn đang lấy một con đường làm chuẩn để đo một con đường khác.

Lão Tử không đi tìm giải thoát theo nghĩa của Đức Phật,

mà ông đứng ở một điểm khác: thấy Đạo như bản nguyên, rồi thuận theo nó.

Phật pháp thì đi theo hướng nhận ra khổ, đoạn tận khổ, đó là một hệ quy chiếu khác hẳn.

Nói thấy mà chưa hiểu triệt để, thực ra là đang dùng tiêu chuẩn của Phật học để định nghĩa Đạo gia thôi

Nhưng với người đã ở trong Đạo, hiểu không nằm ở phân tích hay chứng đắc,

mà ở chỗ không còn đối đãi để mà nói là hiểu hay chưa.

Còn giả định nếu sang Ấn thì sẽ chứng gì… thì cũng chỉ là suy diễn trong một hệ quy chiếu khác.

Người thấy Đạo rồi, chưa chắc còn nhu cầu đi tìm thêm một con đường khác.

Đạo của Lão Tử thiên về thuận tự nhiên, vô vi

còn Phật pháp đi sâu vào giải thoát khổ đau.

Mỗi con đường có mục tiêu riêng, không hẳn là thấy mà chưa hiểu.
Lão Tử có phân tích cặn cẽ đc thế nào là đạo ko? Có biết nguyên nhân đạo sinh và diệt không? Cái tận cùng rốt ráo thì cũng là tìm tới trí tuệ thấu đáo triệt để sự càn khôn của vũ trụ. Cái đó Lão Tử chưa làm đc. Lão nhìn thấy đạo nhưng chưa thấu hiểu tận cùng được đạo. Ngay cái từ thuận tự nhiên nó cũng rất là tối nghĩa. Bậc trí ko sống thuận theo tự nhiên, mà họ thấu hiểu tận cùng cái quy luật tự nhiên để có thể thoát khỏi những quy luật đó. Quy luật tự nhiên bao gồm cả sanh, lão, bệnh, tử. Cứ sống mãi như vậy thì đó vẫn là phàm phu mà thôi.
 
Lão Tử có phân tích cặn cẽ đc thế nào là đạo ko? Có biết nguyên nhân đạo sinh và diệt không? Cái tận cùng rốt ráo thì cũng là tìm tới trí tuệ thấu đáo triệt để sự càn khôn của vũ trụ. Cái đó Lão Tử chưa làm đc. Lão nhìn thấy đạo nhưng chưa thấu hiểu tận cùng được đạo. Ngay cái từ thuận tự nhiên nó cũng rất là tối nghĩa. Bậc trí ko sống thuận theo tự nhiên, mà họ thấu hiểu tận cùng cái quy luật tự nhiên để có thể thoát khỏi những quy luật đó. Quy luật tự nhiên bao gồm cả sanh, lão, bệnh, tử. Cứ sống mãi như vậy thì đó vẫn là phàm phu mà thôi.
🌸Bạn đang dùng tiêu chuẩn phải phân tích và phải giải thích tận cùng để đo một thứ vốn được nói là không thể nắm bắt bằng khái niệm.

Lão Tử ngay từ đầu đã nói: Đạo khả đạo, phi thường đạo’

cái gì nói ra được thì không còn là Đạo rốt ráo nữa.

Nên việc ông không phân tích cặn kẽ, không phải vì chưa tới,

mà vì Đạo trong hệ quy chiếu đó vốn không phải thứ để mổ xẻ đến cùng.

Còn hướng mà Đức Phật đi là nhận ra khổ và vượt thoát sinh tử,

đó là một con đường khác, có mục tiêu rõ ràng là giải thoát.

Nói bậc trí phải thoát khỏi quy luật tự nhiên

thực ra là đang đứng trên lập trường Phật học.

Nhưng với Đạo gia, thuận tự nhiên,

không phải là buông xuôi trong sinh – lão – bệnh – tử,

mà là không cưỡng cầu,

không đối kháng,

nên không bị trói buộc bởi chúng theo cách thông thường.

Hai cách nhìn này khác nhau từ gốc,

nên khó nói ai chưa tới.

Có khi không phải là chưa thấu,

mà là không cùng một hướng để gọi là thấu giống nhau.

Cho nên bạn nhé.

Đừng lấy một con đường làm thước đo cho tất cả

có những đỉnh núi khác nhau, nhìn về cùng một bầu trời.

TrìnhCa🌸
 
1 câu quan trọng
images
 
mười sáu tuổi , có duyên đọc Đạo Đức Kinh, 50 năm sau vẫn chưa thấm nhuần. Triết lý để sống, không phải để khoe khoang. Đạo mà có thể diễn thuyết thì khó gì còn là Đạo nữa.
Thôi lo nấu cơm tối đi, để thằng chồng không có cơm ăn, đập cho một trận thì lại khổ thân cháu
Lè nhà lè nhè nhức hết cả đầu
 

Có thể bạn quan tâm

Top