Có Video ☘️ĐẠO ĐỨC KINH - CỦA LÃO TỬ...🌸

Lão Tử có phân tích cặn cẽ đc thế nào là đạo ko? Có biết nguyên nhân đạo sinh và diệt không? Cái tận cùng rốt ráo thì cũng là tìm tới trí tuệ thấu đáo triệt để sự càn khôn của vũ trụ. Cái đó Lão Tử chưa làm đc. Lão nhìn thấy đạo nhưng chưa thấu hiểu tận cùng được đạo. Ngay cái từ thuận tự nhiên nó cũng rất là tối nghĩa. Bậc trí ko sống thuận theo tự nhiên, mà họ thấu hiểu tận cùng cái quy luật tự nhiên để có thể thoát khỏi những quy luật đó. Quy luật tự nhiên bao gồm cả sanh, lão, bệnh, tử. Cứ sống mãi như vậy thì đó vẫn là phàm phu mà thôi.
Đạo là pháp không tướng và tất cả các pháp không tướng đều không có diệt.
 
Đạo là pháp không tướng và tất cả các pháp không tướng đều không có diệt.
Pháp nào là pháp ko diệt, vũ trụ còn sinh và diệt từ vô thuỷ, ko có điểm khởi đầu cũng ko có điểm kết thúc. Pháp ko tướng là gì? Suy nghĩ có hình, có tướng ko? Gió có hình có tướng ko?
 
🌸Bạn đang dùng tiêu chuẩn phải phân tích và phải giải thích tận cùng để đo một thứ vốn được nói là không thể nắm bắt bằng khái niệm.

Lão Tử ngay từ đầu đã nói: Đạo khả đạo, phi thường đạo’

cái gì nói ra được thì không còn là Đạo rốt ráo nữa.

Nên việc ông không phân tích cặn kẽ, không phải vì chưa tới,

mà vì Đạo trong hệ quy chiếu đó vốn không phải thứ để mổ xẻ đến cùng.

Còn hướng mà Đức Phật đi là nhận ra khổ và vượt thoát sinh tử,

đó là một con đường khác, có mục tiêu rõ ràng là giải thoát.

Nói bậc trí phải thoát khỏi quy luật tự nhiên

thực ra là đang đứng trên lập trường Phật học.

Nhưng với Đạo gia, thuận tự nhiên,

không phải là buông xuôi trong sinh – lão – bệnh – tử,

mà là không cưỡng cầu,

không đối kháng,

nên không bị trói buộc bởi chúng theo cách thông thường.

Hai cách nhìn này khác nhau từ gốc,

nên khó nói ai chưa tới.

Có khi không phải là chưa thấu,

mà là không cùng một hướng để gọi là thấu giống nhau.

Cho nên bạn nhé.

Đừng lấy một con đường làm thước đo cho tất cả

có những đỉnh núi khác nhau, nhìn về cùng một bầu trời.

TrìnhCa🌸
Vậy thì đi theo đạo cũng chỉ để thấy đạo chứ k đạt được đạo và vượt qua đạo.

Cái mà Lão Tử thấy còn thua cả những vị Bà La Môn đương thời. Thủa đó nền tâm linh Ấn Độ cổ nó đã vượt xa nhân loại rồi. Những người có nền tảng tâm linh cơ bản như Lão Tử nhan nhản khắp Ấn Độ.

Balamon Họ tu hành, thiền định, cũng đạt tới tầng vô sắc giới, cái mà Lão Tử chưa thể nào mà thấy hay hiểu được khi vẫn còn vướng mắc Nhị Nguyên ở cõi sắc giới này, chứ chưa nói tới Niết Bàn, hay thấu đạt vạn pháp của vũ trụ vốn chỉ do duyên mà sanh, do duyên mà diệt.
 
Vậy thì đi theo đạo cũng chỉ để thấy đạo chứ k đạt được đạo và vượt qua đạo.

Cái mà Lão Tử thấy còn thua cả những vị Bà La Môn đương thời. Thủa đó nền tâm linh Ấn Độ cổ nó đã vượt xa nhân loại rồi. Những người có nền tảng tâm linh cơ bản như Lão Tử nhan nhản khắp Ấn Độ.

Balamon Họ tu hành, thiền định, cũng đạt tới tầng vô sắc giới, cái mà Lão Tử chưa thể nào mà thấy hay hiểu được khi vẫn còn vướng mắc Nhị Nguyên ở cõi sắc giới này, chứ chưa nói tới Niết Bàn, hay thấu đạt vạn pháp của vũ trụ vốn chỉ do duyên mà sanh, do duyên mà diệt.
🌸Bạn đang lấy thang đo của một hệ để chấm điểm một hệ khác,

nên bạn mới thấy có hơn kém

Lão Tử không xây dựng con đường tu chứng theo tầng bậc như Bà La Môn hay Đức Phật.

Ngay từ đầu, ông đã đặt vấn đề ở chỗ,

cái rốt ráo thì không thể nắm bằng khái niệm hay phân tầng.

Thuận tự nhiên trong Đạo gia không phải là kẹt trong sinh–lão–bệnh–tử,

mà là không đối kháng,

nên không bị trói buộc theo cách tâm phân biệt vẫn trói.

Nó không đi theo hướng leo tầng để vượt,

mà là buông tầng để không còn cái cần vượt

Còn các trạng thái thiền định hay vô sắc giới mà bạn nói,

trong nhiều truyền thống cũng được xem là những kinh nghiệm vi tế của tâm

không nhất thiết là đích đến cuối cùng.

Nên nói Lão Tử thua hay chưa tới

có lẽ là do đang đứng ở một hệ quy chiếu khác để kết luận.

Mỗi con đường nhắm tới một cách thấy khác nhau về thực tại, không nhất thiết phải quy về một chuẩn.

Tóm lại, có con đường đi bằng tích lũy và vượt qua,
có con đường đi bằng buông xuống và trở về

khác cách, không hẳn khác đích bạn nhé.

TrìnhCa🌸
 
🌸Bạn đang lấy thang đo của một hệ để chấm điểm một hệ khác,

nên bạn mới thấy có hơn kém

Lão Tử không xây dựng con đường tu chứng theo tầng bậc như Bà La Môn hay Đức Phật.

Ngay từ đầu, ông đã đặt vấn đề ở chỗ,

cái rốt ráo thì không thể nắm bằng khái niệm hay phân tầng.

Thuận tự nhiên trong Đạo gia không phải là kẹt trong sinh–lão–bệnh–tử,

mà là không đối kháng,

nên không bị trói buộc theo cách tâm phân biệt vẫn trói.

Nó không đi theo hướng leo tầng để vượt,

mà là buông tầng để không còn cái cần vượt

Còn các trạng thái thiền định hay vô sắc giới mà bạn nói,

trong nhiều truyền thống cũng được xem là những kinh nghiệm vi tế của tâm

không nhất thiết là đích đến cuối cùng.

Nên nói Lão Tử thua hay chưa tới

có lẽ là do đang đứng ở một hệ quy chiếu khác để kết luận.

Mỗi con đường nhắm tới một cách thấy khác nhau về thực tại, không nhất thiết phải quy về một chuẩn.

Tóm lại, có con đường đi bằng tích lũy và vượt qua,
có con đường đi bằng buông xuống và trở về

khác cách, không hẳn khác đích bạn nhé.

TrìnhCa🌸
Tìm hiểu về tâm linh để tự thấy đâu là pháp môn đưa tới trí tuệ, bạn thấy bậc cao nhân am hiểu kinh dịch, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý là cao siêu, uyên bác, t cũng thấy vậy, nhưng tôi cũng thấy đó vẫn là cái trí tuệ của kẻ phàm phu, còn một bậc chứng sơ quả thôi là đã gom vũ trụ trong lòng bàn tay rồi, họ thấy biết quá khứ, vị lai, thấy rõ ràng dòng chảy luôn hồi của chúng sinh bằng cái trí tuệ chứ k cần xem kinh dịch, xem sao xem ngày làm gì cả.

Giờ ko tranh cãi. T hỏi bạn. Giờ muốn theo đạo của Lão Tử thì phải sống, sinh hoạt, tu học như nào? Người có trí và kẻ phàm phu muốn theo đạo Lão thì có khác hay ko khác, khác là khác gì, bắt đầu từ đâu. Rồi đạt được gì, bao lâu thì đạt được.
 
Tìm hiểu về tâm linh để tự thấy đâu là pháp môn đưa tới trí tuệ, bạn thấy bậc cao nhân am hiểu kinh dịch, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý là cao siêu, uyên bác, t cũng thấy vậy, nhưng tôi cũng thấy đó vẫn là cái trí tuệ của kẻ phàm phu, còn một bậc chứng sơ quả thôi là đã gom vũ trụ trong lòng bàn tay rồi, họ thấy biết quá khứ, vị lai, thấy rõ ràng dòng chảy luôn hồi của chúng sinh bằng cái trí tuệ chứ k cần xem kinh dịch, xem sao xem ngày làm gì cả.

Giờ ko tranh cãi. T hỏi bạn. Giờ muốn theo đạo của Lão Tử thì phải sống, sinh hoạt, tu học như nào? Người có trí và kẻ phàm phu muốn theo đạo Lão thì có khác hay ko khác, khác là khác gì, bắt đầu từ đâu. Rồi đạt được gì, bao lâu thì đạt được.
🌸Nếu bạn hỏi theo cách tu thế nào

bao lâu đạt

đạt được gì

thì bản thân câu hỏi đã và đang đứng trong logic của một con đường có mục tiêu và thang bậc rõ ràng.

Nhưng với Lão Tử, Đạo không phải là cái để đạt,

mà là cái vốn đã có, chỉ là con người đi lệch khỏi nó.

Nên nói theo Đạo gia, không phải là bắt đầu đi tìm một thứ mới, mà là học cách bớt đi:

bớt cưỡng cầu

bớt phân biệt

bớt can thiệp quá mức vào tự nhiên

Cách sống thì rất đơn giản,

nhưng lại khó ở chỗ giữ được lâu:

sống thuận tự nhiên ( nghĩa là không ép mình theo ham muốn cực đoan)

giữ tâm tĩnh, quan sát hơn là phản ứng

hành động có chừng mực,

biết dừng

không tranh hơn thua để tự tổn hao mình.

Người có trí hay phàm phu

nếu theo Đạo thì điểm khác không nằm ở danh xưng,

mà ở mức độ buông được cái tôi.

Người càng buông được nhiều, càng gần Đạo.

Còn đạt được gì?

Thì Đạo gia không hứa hẹn thần thông hay thấy biết quá khứ vị lai.

Cái thấy rõ nhất là:

tâm bớt động

đời sống tự nhiên hơn

không còn bị kéo đi bởi tham – sân – sợ hãi

Và vì không đặt mục tiêu chứng,

nên cũng không có mốc bao lâu.

Nếu phải nói gọn:

Đạo gia không phải con đường để gom vũ trụ vào trong tay,

mà là con đường để không còn cần nắm giữ vũ trụ nữa.

Cho nên bạn à,

Có người đi để đạt được nhiều hơn,
có người đi để bớt đi cho nhẹ

hai hướng đó ngay từ đầu đã khác rồi.

TrìnhCa🌸
 
🌸Nếu bạn hỏi theo cách tu thế nào

bao lâu đạt

đạt được gì

thì bản thân câu hỏi đã và đang đứng trong logic của một con đường có mục tiêu và thang bậc rõ ràng.

Nhưng với Lão Tử, Đạo không phải là cái để đạt,

mà là cái vốn đã có, chỉ là con người đi lệch khỏi nó.

Nên nói theo Đạo gia, không phải là bắt đầu đi tìm một thứ mới, mà là học cách bớt đi:

bớt cưỡng cầu

bớt phân biệt

bớt can thiệp quá mức vào tự nhiên

Cách sống thì rất đơn giản,

nhưng lại khó ở chỗ giữ được lâu:

sống thuận tự nhiên ( nghĩa là không ép mình theo ham muốn cực đoan)

giữ tâm tĩnh, quan sát hơn là phản ứng

hành động có chừng mực,

biết dừng

không tranh hơn thua để tự tổn hao mình.

Người có trí hay phàm phu

nếu theo Đạo thì điểm khác không nằm ở danh xưng,

mà ở mức độ buông được cái tôi.

Người càng buông được nhiều, càng gần Đạo.

Còn đạt được gì?

Thì Đạo gia không hứa hẹn thần thông hay thấy biết quá khứ vị lai.

Cái thấy rõ nhất là:

tâm bớt động

đời sống tự nhiên hơn

không còn bị kéo đi bởi tham – sân – sợ hãi

Và vì không đặt mục tiêu chứng,

nên cũng không có mốc bao lâu.

Nếu phải nói gọn:

Đạo gia không phải con đường để gom vũ trụ vào trong tay,

mà là con đường để không còn cần nắm giữ vũ trụ nữa.

Cho nên bạn à,

Có người đi để đạt được nhiều hơn,
có người đi để bớt đi cho nhẹ

hai hướng đó ngay từ đầu đã khác rồi.

TrìnhCa🌸
Đạt được ko phải là cái đạt được để thoả mãn cái tôi hay cái danh, hay đạt đc cái đời sống an nhiên tịnh tịch thuận theo tự nhiên. Đạt được ở đây là đạt được cái trí tuệ tâm linh. Ví như ta từ bỏ cs phàm phu, từ bỏ nhục dục, từ bỏ các suy nghĩ bất thiện thì đạt ngay được sơ thiền vậy. Từ chứng sơ thiền thì ta sẽ có cái trí tuệ tâm linh của sơ thiền. Đó là cái mục tiêu của người tu đạo chứ k phải ham cầu.

Cái câu sống thuật theo tự nhiên nó cũng tối nghĩa. Ví như trai gái tới tuổi phát dục thì sẽ giao thú với nhau, rồi đẻ con, rồi nuôi con, nuôi con thì phải lo toan kinh tế…đó có phải là cũng đang sống thuận theo cái lẽ tự nhiên không. Cho dù ko có làm gì ác, ko bao giờ có suy nghĩ bất thiện thì dù có sống thuận theo tự nhiên bằng cách gì đi nữa thì cũng ko thể thoát khổ, khó lòng mà sống an nhiên tự tại.

Cho nên đã là Đạo, thì phải có tu, có tập, có pháp, có hành, đã có tu có tập thì sẽ có kết quả, chứ cứ nói bâng quơ sống theo tự nhiên này nọ thì ai biết sống tnao cho chuẩn, sống tnao để đạt đc cái trạng thái mà Lão Tử đang đạt được. Đó ko phải là đạt thì là gì?
 
Đạt được ko phải là cái đạt được để thoả mãn cái tôi hay cái danh, hay đạt đc cái đời sống an nhiên tịnh tịch thuận theo tự nhiên. Đạt được ở đây là đạt được cái trí tuệ tâm linh. Ví như ta từ bỏ cs phàm phu, từ bỏ nhục dục, từ bỏ các suy nghĩ bất thiện thì đạt ngay được sơ thiền vậy. Từ chứng sơ thiền thì ta sẽ có cái trí tuệ tâm linh của sơ thiền. Đó là cái mục tiêu của người tu đạo chứ k phải ham cầu.

Cái câu sống thuật theo tự nhiên nó cũng tối nghĩa. Ví như trai gái tới tuổi phát dục thì sẽ giao thú với nhau, rồi đẻ con, rồi nuôi con, nuôi con thì phải lo toan kinh tế…đó có phải là cũng đang sống thuận theo cái lẽ tự nhiên không. Cho dù ko có làm gì ác, ko bao giờ có suy nghĩ bất thiện thì dù có sống thuận theo tự nhiên bằng cách gì đi nữa thì cũng ko thể thoát khổ, khó lòng mà sống an nhiên tự tại.

Cho nên đã là Đạo, thì phải có tu, có tập, có pháp, có hành, đã có tu có tập thì sẽ có kết quả, chứ cứ nói bâng quơ sống theo tự nhiên này nọ thì ai biết sống tnao cho chuẩn, sống tnao để đạt đc cái trạng thái mà Lão Tử đang đạt được. Đó ko phải là đạt thì là gì?
🌸 Tôihiểu ý bạn, và thật ra lập luận của bạn rất rõ

nếu đặt trong hệ Phật giáo, tức là đã có tu, có tập thì có chứng,

như sơ thiền hay các tầng trí tuệ tâm linh.

Điều đó tôi không phủ nhận.

Nhưng tôi nghĩ đang có một chỗ hơi lệch khi bạn đem cách hiểu đó áp vào Lão Tử.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử không nhấn mạnh đạt theo kiểu có một trạng thái cụ thể để hướng tới.

Ngược lại, ông khá cảnh giác với chính cái tâm muốn đạt,

vì càng đặt mục tiêu thì lại càng dễ rời xa Đạo.

Cái thuận theo tự nhiên mà bạn nói , tôi đồng ý là dễ gây hiểu nhầm.

Nhưng tự nhiên ở đây không phải là sống theo bản năng sinh học (như sinh con, lo kinh tế),

mà là sống không bị cái tôi, ham muốn, và sự cưỡng cầu chi phối.

Nó gần với vô vi hơn là muốn gì làm nấy.

Còn chuyện không tu thì không thoát khổ

thì là đúng trong Phật giáo.

Nhưng Lão Tử không đặt vấn đề theo hướng phải thoát khổ bằng một con đường có đích rõ ràng.

Ông nhìn theo hướng, con người khổ vì can thiệp quá nhiều,

vì muốn đạt quá nhiều, nên càng cố đạt có khi lại càng lệch.

Cho nên nếu nói theo Phật giáo thì có thể gọi đó là đạt.

Nhưng nếu nói đúng tinh thần Lão Tử, thì cái đó gần với trở về hơn là đạt được

tức là bỏ bớt đi để trở lại trạng thái vốn có, chứ không phải đạt thêm một trạng thái mới.
 
Pháp nào là pháp ko diệt, vũ trụ còn sinh và diệt từ vô thuỷ, ko có điểm khởi đầu cũng ko có điểm kết thúc. Pháp ko tướng là gì? Suy nghĩ có hình, có tướng ko? Gió có hình có tướng ko?
Thế ngày tháng năm giờ phút giây có hình có tướng ko?
 
🌸 Tôihiểu ý bạn, và thật ra lập luận của bạn rất rõ

nếu đặt trong hệ Phật giáo, tức là đã có tu, có tập thì có chứng,

như sơ thiền hay các tầng trí tuệ tâm linh.

Điều đó tôi không phủ nhận.

Nhưng tôi nghĩ đang có một chỗ hơi lệch khi bạn đem cách hiểu đó áp vào Lão Tử.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử không nhấn mạnh đạt theo kiểu có một trạng thái cụ thể để hướng tới.

Ngược lại, ông khá cảnh giác với chính cái tâm muốn đạt,

vì càng đặt mục tiêu thì lại càng dễ rời xa Đạo.

Cái thuận theo tự nhiên mà bạn nói , tôi đồng ý là dễ gây hiểu nhầm.

Nhưng tự nhiên ở đây không phải là sống theo bản năng sinh học (như sinh con, lo kinh tế),

mà là sống không bị cái tôi, ham muốn, và sự cưỡng cầu chi phối.

Nó gần với vô vi hơn là muốn gì làm nấy.

Còn chuyện không tu thì không thoát khổ

thì là đúng trong Phật giáo.

Nhưng Lão Tử không đặt vấn đề theo hướng phải thoát khổ bằng một con đường có đích rõ ràng.

Ông nhìn theo hướng, con người khổ vì can thiệp quá nhiều,

vì muốn đạt quá nhiều, nên càng cố đạt có khi lại càng lệch.

Cho nên nếu nói theo Phật giáo thì có thể gọi đó là đạt.

Nhưng nếu nói đúng tinh thần Lão Tử, thì cái đó gần với trở về hơn là đạt được

tức là bỏ bớt đi để trở lại trạng thái vốn có, chứ không phải đạt thêm một trạng thái mới.
Thế theo bạn, giải thích ý nghĩa sống theo tự nhiên thế nào là chuẩn hoặc gần chuẩn theo nghĩa của Lão Tử. Ví như giờ tôi đang có vợ đẹp con khôn, kinh tế ổn định mà muốn sống theo Đạo của Lão Tử chả hạn.
 
Đạo đức minh sẽ đối lại đạo đức kinh :sure:
Lè nhà lè nhè nhức hết cả đầu
Đạo hay dụ
Đức không dụ
Đại đạo 50, thiên diễn 49, người giữ lại 1.

Đạo dù mạnh cỡ nào cũng vẫn có kẻ hở cho người lách qua.
wBW8TT1r8XuL.jpg-webp
 
Thế theo bạn, giải thích ý nghĩa sống theo tự nhiên thế nào là chuẩn hoặc gần chuẩn theo nghĩa của Lão Tử. Ví như giờ tôi đang có vợ đẹp con khôn, kinh tế ổn định mà muốn sống theo Đạo của Lão Tử chả hạn.
🌸 Tôi hiểu câu hỏi của bạn, và đây cũng là chỗ dễ bị hiểu sai nhất khi nói về Lão Tử.

Sống thuận theo tự nhiên trong Đạo Đức Kinh không có nghĩa là bỏ hết gia đình,

hay cũng không phải là cứ sống theo bản năng (kiểu thích gì làm nấy).

Nếu bạn đang có vợ đẹp con khôn, kinh tế ổn định thì theo Lão Tử,

vấn đề không nằm ở việc bạn có những thứ đó,

mà là bạn bị dính mắc vào nó đến mức nào.

Thuận tự nhiên gần với mấy ý này hơn nhé

Không cưỡng cầu quá mức: có rồi thì thôi, đừng vì tham mà muốn nhiều hơn nữa (giàu rồi vẫn lao vào tranh giành, hơn thua).

Không bị cái tôi dẫn dắt: tức là không biến gia đình, tài sản thành thứ để hơn thua, khoe khoang, hay khẳng định bản thân.

Làm mà không chấp công (vô vi): bạn vẫn đi làm, nuôi gia đình, nhưng không sống trong tâm trạng căng thẳng kiểm soát mọi thứ, không cố ép mọi thứ phải theo ý mình.

Biết dừng: Lão Tử rất nhấn mạnh tri túc , biết đủ thì sẽ yên.

Cho nên nếu đặt vào ví dụ của bạn thì Bạn vẫn sống với gia đình bình thường

Vẫn làm việc, kiếm tiền
Nhưng Bạn không chạy theo tham vọng vô hạn
không để mất bình an chỉ vì hơn thua

không cố kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống

Thì cái đó đã gần với tinh thần thuận tự nhiên rồi bạn à.

Nói ngắn gọn là Lão Tử không bảo bạn phải bỏ đời sống hiện tại để đạt cái gì đó,

mà là sống ngay trong đời sống đó nhưng nhẹ đi cái tâm muốn nắm giữ, kiểm soát và hơn thua Bạn à.

TrìnhCa🌸
 
🌸 Tôi hiểu câu hỏi của bạn, và đây cũng là chỗ dễ bị hiểu sai nhất khi nói về Lão Tử.

Sống thuận theo tự nhiên trong Đạo Đức Kinh không có nghĩa là bỏ hết gia đình,

hay cũng không phải là cứ sống theo bản năng (kiểu thích gì làm nấy).

Nếu bạn đang có vợ đẹp con khôn, kinh tế ổn định thì theo Lão Tử,

vấn đề không nằm ở việc bạn có những thứ đó,

mà là bạn bị dính mắc vào nó đến mức nào.

Thuận tự nhiên gần với mấy ý này hơn nhé

Không cưỡng cầu quá mức: có rồi thì thôi, đừng vì tham mà muốn nhiều hơn nữa (giàu rồi vẫn lao vào tranh giành, hơn thua).

Không bị cái tôi dẫn dắt: tức là không biến gia đình, tài sản thành thứ để hơn thua, khoe khoang, hay khẳng định bản thân.

Làm mà không chấp công (vô vi): bạn vẫn đi làm, nuôi gia đình, nhưng không sống trong tâm trạng căng thẳng kiểm soát mọi thứ, không cố ép mọi thứ phải theo ý mình.

Biết dừng: Lão Tử rất nhấn mạnh tri túc , biết đủ thì sẽ yên.

Cho nên nếu đặt vào ví dụ của bạn thì Bạn vẫn sống với gia đình bình thường

Vẫn làm việc, kiếm tiền
Nhưng Bạn không chạy theo tham vọng vô hạn
không để mất bình an chỉ vì hơn thua

không cố kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống

Thì cái đó đã gần với tinh thần thuận tự nhiên rồi bạn à.

Nói ngắn gọn là Lão Tử không bảo bạn phải bỏ đời sống hiện tại để đạt cái gì đó,

mà là sống ngay trong đời sống đó nhưng nhẹ đi cái tâm muốn nắm giữ, kiểm soát và hơn thua Bạn à.

TrìnhCa🌸
Bớt xài AI đi mày
 
có đạo có đức thế còn kinh đâu, tôi muốn biết vị trí? tại sao đề cập đến đạo và đức mà nại thiếu kinh, kinh đâu tôi muốn nếm à nhầm muốn được mục sở thị
 
Theo Lão Tử còn được chứ theo tư tưởng Khổng Tử thì đúng cái tư tưởng bị cai trị
Lão Tử là tự do nội tâm, ít ràng buộc

Khổng Tử là trật tự xã hội, vai trò trách nhiệm

Nói bạn nói tư tưởng Khổng Tử là để bị cai trị thì hơi cực đoan

đúng hơn là nó dễ bị dùng cho mục đích cai trị,

nhưng bản thân nó vẫn có phần đạo đức và lý tưởng riêng.
 
Lão Tử là tự do nội tâm, ít ràng buộc

Khổng Tử là trật tự xã hội, vai trò trách nhiệm

Nói bạn nói tư tưởng Khổng Tử là để bị cai trị thì hơi cực đoan

đúng hơn là nó dễ bị dùng cho mục đích cai trị,

nhưng bản thân nó vẫn có phần đạo đức và lý tưởng riêng.
Uh nói chung ý tao là vậy, riêng cái tư tưởng trung quân ái quốc là đủ để giới cầm quyền đem ra cai trị dân đen rồi
 
🌸 Tôi hiểu câu hỏi của bạn, và đây cũng là chỗ dễ bị hiểu sai nhất khi nói về Lão Tử.

Sống thuận theo tự nhiên trong Đạo Đức Kinh không có nghĩa là bỏ hết gia đình,

hay cũng không phải là cứ sống theo bản năng (kiểu thích gì làm nấy).

Nếu bạn đang có vợ đẹp con khôn, kinh tế ổn định thì theo Lão Tử,

vấn đề không nằm ở việc bạn có những thứ đó,

mà là bạn bị dính mắc vào nó đến mức nào.

Thuận tự nhiên gần với mấy ý này hơn nhé

Không cưỡng cầu quá mức: có rồi thì thôi, đừng vì tham mà muốn nhiều hơn nữa (giàu rồi vẫn lao vào tranh giành, hơn thua).

Không bị cái tôi dẫn dắt: tức là không biến gia đình, tài sản thành thứ để hơn thua, khoe khoang, hay khẳng định bản thân.

Làm mà không chấp công (vô vi): bạn vẫn đi làm, nuôi gia đình, nhưng không sống trong tâm trạng căng thẳng kiểm soát mọi thứ, không cố ép mọi thứ phải theo ý mình.

Biết dừng: Lão Tử rất nhấn mạnh tri túc , biết đủ thì sẽ yên.

Cho nên nếu đặt vào ví dụ của bạn thì Bạn vẫn sống với gia đình bình thường

Vẫn làm việc, kiếm tiền
Nhưng Bạn không chạy theo tham vọng vô hạn
không để mất bình an chỉ vì hơn thua

không cố kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống

Thì cái đó đã gần với tinh thần thuận tự nhiên rồi bạn à.

Nói ngắn gọn là Lão Tử không bảo bạn phải bỏ đời sống hiện tại để đạt cái gì đó,

mà là sống ngay trong đời sống đó nhưng nhẹ đi cái tâm muốn nắm giữ, kiểm soát và hơn thua Bạn à.

TrìnhCa🌸
Nói vậy là ko thể sống theo TN được rồi bạn. Muốn đủ kinh tế nuôi vợ con phải tính toán, lo toan, stress khi việc không đủ làm, stress khi vợ láo con hư, gia đình trục trặc. Cái mà bạn nói hoàn toàn k phù hợp với đời sống hiện tại của một gia đình trung lưu chứ chưa nói tới một gia đình hoàn cảnh mà lại có thể sống theo TN đc.

Cho nên cái mà bảo sống thuận theo TN nó mơ hồ và tối nghĩa vô cùng. Giả như t bỏ vợ con, gia quyến để cầu đạo Lão. Tôi sống ko mong cầu, ko tham si, sống thuận theo tự nhiên như nào thì mình thuận như vậy. Nhưng vấn đề ở đây tự nhiên chính nó đang phải thuận theo chiều hướng của thời đại. Khí thải CN, hiệu ứng nhà kính, chặt phá rừng…đang khiến tự nhiên nó ko thể theo cái lẽ nó nên là. Vậy thì mình cứ thuận theo nó là chính mình cũng đang cuốn theo vòng xoáy của thời đại mà thôi.

Thực ra thì tự nhiên vốn dĩ nó là vạn pháp mà cấu tạo thành, có cái này thì tự nhiên nó sinh ra cái kia, thiếu cái kia thì tự nhiên nó diệt cái này, pháp mà độc hại, vô nghĩa, ko mang lại lợi ích cho thân tâm thì ta nên né chứ k nên thuận.
 
Dạo này tôi thấy lớp trè ở Á châu sống theo triết lý đạo Lão nhiều đấy. Thanh thiếu niên theo chủ nghĩa 3 không đúng là tín đồ của đạo Lão.
 
thô tục nhưng rất đúng.
Dạo này tôi thấy lớp trè ở Á châu sống theo triết lý đạo Lão nhiều đấy. Thanh thiếu niên theo chủ nghĩa 3 không đúng là tín đồ của đạo Lão.
Tôi nghĩ câu này nghe thì có vẻ hợp, nhưng thật ra là đang đánh đồng hơi sai giữa tư tưởng của và cái gọi là chủ nghĩa 3 không.

3 không là (không phấn đấu, không kết hôn, không sinh con…)

thường xuất phát từ áp lực xã hội
mệt mỏi, mất niềm tin
hoặc thái độ buông xuôi

Còn Đạo của Lão Tử thì không phải kiểu kệ đời như vậy đâu.

Lão Tử nói vô vi, nhưng vô vi không phải là không làm gì,

mà là làm mà không cưỡng ép, không gồng, không chạy theo ham muốn cực đoan

Ông cũng không hề cổ vũ việc trốn tránh trách nhiệm

hay sống kiểu thụ động, mặc kệ mọi thứ

Ngược lại, tinh thần của Đạo gia là sống hài hoà
biết đủ (tri túc)

giảm tham – giảm tranh

Nên nếu một người không muốn kết hôn,

không muốn chạy theo vật chất


nhưng vẫn sống cân bằng, tỉnh táo, không tiêu cực

thì có thể nói là có nét gần với Đạo gia.

Nhưng nếu 1 ng chán đời, buông xuôi, né tránh trách nhiệm
thì cái đó lại ngược với tinh thần của Lão Tử,

chứ không phải tín đồ đạo Lão.

Nói ngắn gọn là 3 không bằng phản ứng xã hội

Đạo Lão bằng một triết lý sống có ý thức và cân bằng

Hai cái có thể trông giống nhau bên ngoài, nhưng bên trong rất khác.
 
Tôi nghĩ câu này nghe thì có vẻ hợp, nhưng thật ra là đang đánh đồng hơi sai giữa tư tưởng của và cái gọi là chủ nghĩa 3 không.

3 không là (không phấn đấu, không kết hôn, không sinh con…)

thường xuất phát từ áp lực xã hội
mệt mỏi, mất niềm tin
hoặc thái độ buông xuôi

Còn Đạo của Lão Tử thì không phải kiểu kệ đời như vậy đâu.

Lão Tử nói vô vi, nhưng vô vi không phải là không làm gì,

mà là làm mà không cưỡng ép, không gồng, không chạy theo ham muốn cực đoan

Ông cũng không hề cổ vũ việc trốn tránh trách nhiệm

hay sống kiểu thụ động, mặc kệ mọi thứ

Ngược lại, tinh thần của Đạo gia là sống hài hoà
biết đủ (tri túc)

giảm tham – giảm tranh

Nên nếu một người không muốn kết hôn,

không muốn chạy theo vật chất


nhưng vẫn sống cân bằng, tỉnh táo, không tiêu cực

thì có thể nói là có nét gần với Đạo gia.

Nhưng nếu 1 ng chán đời, buông xuôi, né tránh trách nhiệm
thì cái đó lại ngược với tinh thần của Lão Tử,

chứ không phải tín đồ đạo Lão.

Nói ngắn gọn là 3 không bằng phản ứng xã hội

Đạo Lão bằng một triết lý sống có ý thức và cân bằng

Hai cái có thể trông giống nhau bên ngoài, nhưng bên trong rất khác.
tại vì bạn chưa đọc đến Trang Tử. Ráng học thêm , sống thêm vài chục năm nữa rối sẽ nghiệm ra.
 

Có thể bạn quan tâm

Top