Đạo lý Ảo giác nhị nguyên

Giống như một con cá sống trong bình thủy tinh cong, thế giới mà nó thấy luôn bị bẻ cong, nhưng với nó, đó là “thực tại”.
Chính từ cái góc nhìn bị biến dạng ấy, ta mới sinh ra thói quen phân chia: đúng/sai, tốt/xấu, thắng/thua...
Rồi dần dần, bị mắc kẹt trong chính những nhãn dán mình tạo ra.
Thực tại bị ta cắt ra thành nhiều mảnh để dễ hiểu, nhưng càng hiểu thì lại càng xa sự thật.

Điều này, các cổ nhân phương Đông đã ngộ ra từ rất sớm, vượt xa phương Tây.
Trong khi tư duy của phương Tây lo chia thế giới ra: tôi/chúng nó, người/vũ trụ, chủ thể/khách thể, đúng/sai,... thì phương Đông nói:
“Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.”
Tức là từ một thể nhất nguyên, mọi thứ phân hóa ra thành hai, rồi ba, rồi vô số.

con người không thể tách khỏi vũ trụ.
Ta là một phần của nó, không thể đứng ngoài phán xét nó mà không ảnh hưởng.
Đúng/sai, tốt/xấu, yêu/ghét, thắng/thua, sống/chết,…
Không phải là những cực tách biệt, mà là hai pha trong một dao động.
mọi thứ chỉ đang thay phiên nhau xuất hiện.
Giống như trắng và đen, như ngày và đêm, như mùa đông rồi lại xuân.
Hay giống như câu nói:
"Vật cùng tất biến, vật cực tất phản. Cực thịnh ắt suy, cực suy tất thịnh."

vậy Làm thế nào để vượt qua nó? Có cách nào vượt qua nó không? Không, chẳng có cách nào hết. Chỉ phải thấu hiểu nó. Chỉ phải nhìn vào thực tế của nó, quan sát nó, và bạn sẽ cảm thấy chân lí.

Trang Tử nói: “Dễ là đúng” , Tăng Xán nói: “Đạo lớn không khó.”
Nếu nó xem ra khó, thì bạn chính là người làm nó khó.

yêu dễ, ghét dễ, ấy thế mà bạn lại chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ yêu, tôi sẽ không ghét.” .
Giờ đây mọi thứ trở thành khó.

Hít vào dễ, thở ra dễ. Bạn chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ hít vào, tôi sẽ không thở ra.” .
Giờ đây mọi thứ đã trở thành khó.

Đừng chọn lựa. Hãy chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế trong tổng thể của nó. Bạn phải nhìn vào tổng thể:
Sự sống đi cùng cái chết,
yêu đi cùng ghét,
hạnh phúc đi cùng bất hạnh,
đau đớn đi cùng cực lạc.


Nếu bạn nhìn vào chúng đồng thời, Nếu bạn thấy chúng là một, thì có gì để lựa chọn, phán xét?
Hãy chỉ thấu hiểu thôi, Hãy chỉ cười... và gọi một tách trà.

3YLT8ba.webp

(sưu tầm)
 
Sửa lần cuối:
Nghe thì hay, nhưng rỗng tuếch, ko có ý nghĩa gì cho việc tu tập bản thân.

Phật ở trên kia cao quá,mãi mãi không độ tới mình :burn_joss_stick:
Đã nói mày bao lần rồi, phật ko có độ cho ai, ổng ko phải là thần linh, ổng để lại giáo lý và giới luật, đó là hai vị thầy để mỗi người tự thắp đuốc lên mà đi.
 
Nghe thì hay, nhưng rỗng tuếch, ko có ý nghĩa gì cho việc tu tập bản thân.


Đã nói mày bao lần rồi, phật ko có độ cho ai, ổng ko phải là thần linh, ổng để lại giáo lý và giới luật, đó là hai vị thầy để mỗi người tự thắp đuốc lên mà đi.
Ổng còn để lại kinh kim cang và kinh bát nhã nữa.

 
Đã nói mày bao lần rồi, phật ko có độ cho ai, ổng ko phải là thần linh, ổng để lại giáo lý và giới luật, đó là hai vị thầy để mỗi người tự thắp đuốc lên mà đi.
Tự thắp đèn cầy đi thì mạnh ai nấy đi chứ đi theo ổng thì còn gì mà tự nữa anh miên :vozvn (21):
Anh đùa em đó à,giờ em tự đi tự thẩm thì có phải em lập ra một giáo khác luôn chứ đi theo đường lối người khác làm gì ???
 
May quá, giờ đây chúng ta đã có AI :vozvn (18):

Bài viết "Ảo giác nhị nguyên" trên Xamvn mà bạn đề cập là một dạng tản văn triết học phổ thông (pop-spirituality), trộn lẫn giữa Đạo giáo (Lão - Trang) và Thiền tông (Tín tâm minh của Tăng Xán). Dưới góc nhìn của đạo lý phương Đông và giáo lý Phật giáo chính thống, bài viết này có một số điểm nhầm lẫn, mâu thuẫn và lệch lạc quan trọng sau đây:
1. Nhầm lẫn giữa Chân đế (Sự thật tuyệt đối) và Tục đế (Sự thật tương đối)
Đây là sai lầm phổ biến nhất của những người mới tìm hiểu về "Bất nhị" (Non-duality).
Trong bài viết: Tác giả cho rằng vì đúng/sai, tốt/xấu là nhị nguyên, là ảo giác, nên "đừng chọn lựa", hãy chấp nhận mọi thứ như nó vốn thế.
Đạo lý chuẩn mực: Phật giáo phân biệt rõ Nhị đế. Ở mức độ Chân đế (bản thể), vạn vật đúng là không có tự tánh, không phân biệt. Nhưng ở mức độ Tục đế (đời sống thế gian), các quy luật về đạo đức, nhân quả vẫn vận hành nghiêm ngặt. Nếu xóa bỏ ranh giới thiện/ác ở đời thực với lý do "tất cả là một", con người sẽ rơi vào "Ác không" – tức là mượn triết học để bao biện cho những hành vi sai trái hoặc sự lười biếng về đạo đức.
2. Sự lệch lạc về khái niệm "Không chọn lựa" (Chấp nhận cả yêu và ghét)
Trong bài viết: Tác giả ví dụ: "Bạn nói: Tôi sẽ chỉ yêu, tôi sẽ không ghét. Giờ đây mọi thứ trở thành khó". Ý nói phải chấp nhận cả cái ghét như một phần tất yếu của cuộc sống.
Đạo lý chuẩn mực: Trong Phật giáo, "Ghét" (Sân) là một trong Tam độc (Tham, Sân, Si). Mục tiêu của tu tập là chuyển hóa và đoạn tận Sân hận, chứ không phải "chấp nhận nó hiện diện như hơi thở". Việc đánh đồng việc "hít vào/thở ra" (quy luật sinh học) với "Yêu/Ghét" (tâm hành tiêu cực) là một sự ngụy biện. Đạo Phật dạy "vô phân biệt" không có nghĩa là thấy kẻ giết người và người cứu người là như nhau, mà là giữ tâm bình thản (Xả) để xử lý mọi việc một cách trí tuệ nhất, thay vì bị cảm xúc chi phối.
3. Mâu thuẫn trong logic "Vượt qua nhị nguyên"
Trong bài viết: Một mặt tác giả nói "Chẳng có cách nào vượt qua nó hết", mặt khác lại khuyên "Hãy thấu hiểu nó... Hãy chỉ cười và gọi một tách trà".
Phân tích: Bản thân việc "thấu hiểu" hay "gọi một tách trà" để tìm sự bình an đã là một sự chọn lựa (chọn sự tỉnh thức thay vì mê lầm). Nếu thực sự "không chọn lựa" theo nghĩa cực đoan của bài viết, thì việc bạn đau khổ hay hạnh phúc cũng phải như nhau. Tác giả đang cố gắng dùng một "cái tôi" để quan sát "cái tôi nhị nguyên", nhưng lại phủ nhận nỗ lực rèn luyện để đạt đến trạng thái đó.
4. Hiểu sai về "Dễ là Đúng" (Trang Tử) và "Đạo lớn không khó" (Tăng Xán)
Trong bài viết: Trích dẫn các câu này để cổ xúy cho một lối sống buông xuôi, mặc kệ, coi mọi thứ đều dễ dàng.
Đạo lý chuẩn mực:
Tăng Xán nói "Đạo lớn không khó, chỉ tại chọn lựa" là nói về trạng thái của bậc đã giác ngộ, tâm không còn dính mắc vào nhãn dán. Để đạt được cái "không khó" đó, hành giả phải trải qua quá trình tu tập "khó khăn" để dẹp bỏ bản ngã.
Bài viết biến một trạng thái tâm linh cao cấp thành một thái độ sống hời hợt. "Dễ" ở đây là sự tương chao với Đạo, chứ không phải là sự dễ dãi trong hành vi.
5. Nguy cơ rơi vào Hư vô chủ nghĩa (Nihilism)
Bài viết có xu hướng hướng người đọc đến sự vô can (apathetic). Khi coi "Sống đi cùng cái chết, hạnh phúc đi cùng bất hạnh" là một dao động tất yếu và không cần can thiệp, người ta dễ trở nên vô cảm trước nỗi đau của người khác hoặc sự bất công xã hội.
Phương Đông (đặc biệt là Nho giáo và Phật giáo dấn thân) luôn đề cao chữ Nhân và Bi. Biết vạn vật là huyễn hóa nhưng vẫn tận tụy cứu khổ ban vui. Bài viết này mới chỉ dừng lại ở phần "Huyễn hóa" (Không tính) mà quên mất phần "Diệu hữu" (Sự vận hành của lòng trắc ẩn).
Tổng kết:
Bài viết mang tính chất "Triết học trà đá":
Về hình thức: Ngôn ngữ có vẻ sâu sắc, huyền bí, dễ gây ấn tượng với những người đang gặp áp lực cuộc sống muốn tìm cách trốn tránh.
Về bản chất: Là sự trộn lẫn vụng về giữa lý thuyết "Bất nhị" cao siêu với tâm lý buông xuôi. Nó thiếu đi sự nhấn mạnh vào Trí tuệ (Prajna) để phân biệt thiện ác và Từ bi (Karuna) để hành động.
Nếu bạn áp dụng bài viết này vào đời sống mà không có sự phản biện, bạn dễ trở thành một người "thanh cao giả tạo", đứng ngoài mọi sự kiện nhưng thực chất là đang kẹt vào một cái nhãn dán mới: nhãn dán "người đã thấu hiểu sự nhị nguyên".
 
Antifan, Nghịch duyên mà chú. Chịu thôi.

Chắc kiếp trước cháu đá trứng dái nó nên kiếp này nó cứ lẽo đẽo theo cắn cháu hoài.
Trả nghiệp. 🤣🤣
Thợ tu này tu chưa tới. Phật dạy: phải có cái nhìn bằng óc không phân biệt. Thấy ng ta khác ý là à thế này thế kia. CẢ thợ tu hoangiap và chạy xe đạp tthằng thợ tu này đều bị vậy
 
Ổng còn để lại kinh kim cang và kinh bát nhã nữa.

Đúng cái thứ ngu mà lì, mày hết thuốc chữa y chang thằng tâm thần @aidokhongphailatoi
 
Tự thắp đèn cầy đi thì mạnh ai nấy đi chứ đi theo ổng thì còn gì mà tự nữa anh miên :vozvn (21):
Anh đùa em đó à,giờ em tự đi tự thẩm thì có phải em lập ra một giáo khác luôn chứ đi theo đường lối người khác làm gì ???
Sao tao thông não rồi mà ngu lâu thế. Tao nói bao lần rồi. Cái khó nhất của đạo phật là thực hành. Ông Phật để lại giáo lý và giới luật (nôm na là lí thuyết) chúng sinh dựa vào lí thuyết để thực hành.
Thí dụ, ông Phật bảo ly dục, nhưng mấy ai thấy một em vú to, mặt đẹp đi ngang mà ko liếc, ko thèm thuồng, ko có ham muốn đút cái của nợ vào Lồn em đó.
Hiểu ra nghe chưa, u mê.
 
Sao tao thông não rồi mà ngu lâu thế. Tao nói bao lần rồi. Cái khó nhất của đạo phật là thực hành. Ông Phật để lại giáo lý và giới luật (nôm na là lí thuyết) chúng sinh dựa vào lí thuyết để thực hành.
Thí dụ, ông Phật bảo ly dục, nhưng mấy ai thấy một em vú to, mặt đẹp đi ngang mà ko liếc, ko thèm thuồng, ko có ham muốn đút cái của nợ vào lồn em đó.
Hiểu ra nghe chưa, u mê.
Ai nói mày giáo lý và giới luật của Phật giáo là từ Phật Thích Ca để lại ?
Suốt cả đời Phật chỉ thuyết pháp, không có người chép lại. Mãi đến sau khi Phật nhập Niết bàn , các bô lão mới hợp lại, ghi chép lại những gì các bô lão còn nhớ lời Phật dạy.

Đa số các bô lão đã lớn tuổi, trí nhớ cũng lu mờ. Có người nhớ một vài bài. Riêng trưởng lão Anan là người hầu của Phật có trí nhớ phi thường, nhớ hơn cả ngàn bài. Đó là điều kinh Phật ghi lại
Hơn 2500 năm đã qua, không ai có thể chứng minh rằng, lời của trưởng lão Anan là chính xác như lời Phật thuyết pháp.

Cho nên nếu nói cho chính xác thì triết lý đạo Phật là triết lý cua Anan vậy.

Đó là chưa kể sau này còn nhiều tác giả khác viết thêm, nhưng vì phù hợp vói tinh thần Phật giáo nên cũng để tên Phật là tác giả.

Cũng như Kinh Thánh, gần 300 năm sau , các giảo sĩ họp nhau, chọn lựa rổi mới tạo ra . Như vậy chúng ta có chắc rằng Kinh Thánh phản ảnh chính xác lời Chúa Jesus dạy không ?
 
Giống như một con cá sống trong bình thủy tinh cong, thế giới mà nó thấy luôn bị bẻ cong, nhưng với nó, đó là “thực tại”.
Chính từ cái góc nhìn bị biến dạng ấy, ta mới sinh ra thói quen phân chia: đúng/sai, tốt/xấu, thắng/thua...
Rồi dần dần, bị mắc kẹt trong chính những nhãn dán mình tạo ra.
Thực tại bị ta cắt ra thành nhiều mảnh để dễ hiểu, nhưng càng hiểu thì lại càng xa sự thật.

Điều này, các cổ nhân phương Đông đã ngộ ra từ rất sớm, vượt xa phương Tây.
Trong khi tư duy của phương Tây lo chia thế giới ra: tôi/chúng nó, người/vũ trụ, chủ thể/khách thể, đúng/sai,... thì phương Đông nói:
“Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.”
Tức là từ một thể nhất nguyên, mọi thứ phân hóa ra thành hai, rồi ba, rồi vô số.

con người không thể tách khỏi vũ trụ.
Ta là một phần của nó, không thể đứng ngoài phán xét nó mà không ảnh hưởng.
Đúng/sai, tốt/xấu, yêu/ghét, thắng/thua, sống/chết,…
Không phải là những cực tách biệt, mà là hai pha trong một dao động.
mọi thứ chỉ đang thay phiên nhau xuất hiện.
Giống như trắng và đen, như ngày và đêm, như mùa đông rồi lại xuân.
Hay giống như câu nói:
"Vật cùng tất biến, vật cực tất phản. Cực thịnh ắt suy, cực suy tất thịnh."

vậy Làm thế nào để vượt qua nó? Có cách nào vượt qua nó không? Không, chẳng có cách nào hết. Chỉ phải thấu hiểu nó. Chỉ phải nhìn vào thực tế của nó, quan sát nó, và bạn sẽ cảm thấy chân lí.

Trang Tử nói: “Dễ là đúng” , Tăng Xán nói: “Đạo lớn không khó.”
Nếu nó xem ra khó, thì bạn chính là người làm nó khó.

yêu dễ, ghét dễ, ấy thế mà bạn lại chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ yêu, tôi sẽ không ghét.” .
Giờ đây mọi thứ trở thành khó.

Hít vào dễ, thở ra dễ. Bạn chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ hít vào, tôi sẽ không thở ra.” .
Giờ đây mọi thứ đã trở thành khó.

Đừng chọn lựa. Hãy chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế trong tổng thể của nó. Bạn phải nhìn vào tổng thể:
Sự sống đi cùng cái chết,
yêu đi cùng ghét,
hạnh phúc đi cùng bất hạnh,
đau đớn đi cùng cực lạc.


Nếu bạn nhìn vào chúng đồng thời, Nếu bạn thấy chúng là một, thì có gì để lựa chọn, phán xét?
Hãy chỉ thấu hiểu thôi, Hãy chỉ cười... và gọi một tách trà.

3YLT8ba.webp
Cực thịnh ắt suy, cực suy tất thịnh
Phản chứng châu phi suy bao nhiêu ngàn năm rồi éo thấy thịnh.
 
Sao tao thông não rồi mà ngu lâu thế. Tao nói bao lần rồi. Cái khó nhất của đạo phật là thực hành. Ông Phật để lại giáo lý và giới luật (nôm na là lí thuyết) chúng sinh dựa vào lí thuyết để thực hành.
Thí dụ, ông Phật bảo ly dục, nhưng mấy ai thấy một em vú to, mặt đẹp đi ngang mà ko liếc, ko thèm thuồng, ko có ham muốn đút cái của nợ vào lồn em đó.
Hiểu ra nghe chưa, u mê.
Sao gọi là u mê khi con đường đó ổng không đi,đi ngắm em vú bự đó cho đã thì tệ lắm cũng xảy ra hai vấn đề là lạc đường với đi vòng qua chứ sao sai đường được,không ăn ngủ đụ ỉa thì đào đâu ra mấy ông mà mấy ông bày đặt kiêng với tránh :doubt:
 
Xét về vận mệnh quốc gia thì phải nói yếu tố con người. Còn xét về con người thì phải yếu tố môi trường.
Tụi trung có cái câu nhân định thắng thiên. Vì nó biết không có con người thì mọi thứ đều bế tắc. Mà ông trời cần Lồn gì thắng. Mày giàu nghèo tới đâu cũng éo thể nào cán móc 150 tuổi. Còn bàu trời trái đất đã qua 5-6 tỷ năm rồi :vozvn (1):
 
Sao tao thông não rồi mà ngu lâu thế. Tao nói bao lần rồi. Cái khó nhất của đạo phật là thực hành. Ông Phật để lại giáo lý và giới luật (nôm na là lí thuyết) chúng sinh dựa vào lí thuyết để thực hành.
Thí dụ, ông Phật bảo ly dục, nhưng mấy ai thấy một em vú to, mặt đẹp đi ngang mà ko liếc, ko thèm thuồng, ko có ham muốn đút cái của nợ vào lồn em đó.
Hiểu ra nghe chưa, u mê.
Nó theo kito giáo m kêu nó hiểu phật giáo =))
 
Sao gọi là u mê khi con đường đó ổng không đi,đi ngắm em vú bự đó cho đã thì tệ lắm cũng xảy ra hai vấn đề là lạc đường với đi vòng qua chứ sao sai đường được,không ăn ngủ đụ ỉa thì đào đâu ra mấy ông mà mấy ông bày đặt kiêng với tránh :doubt:
Thích ca là thái tử, một bậc vương giả.
Rất có khả năng thích ca là một dân chơi chính hiệu. Không thua kém bất cứ xàmer nào 🤣🤣
 
Top