9. Cũng như hôm qua, trưa nay t tranh thủ chạy về nhà. Mở cửa thấy e đang lau dọn bếp.
- Út!
T chào e
- Sao a k ở lại cty?
- A về coi em sao?
- Sao? Em không chết đâu mà a lo.
- Ừa, e mà có chuyện gì anh ân hận suốt đời.
- A cũng có lương tâm hả?
Em lườm t trả lời rồi bỏ vô phòng. Ánh mắt e rất giận t. Nhưng trong ánh mắt đó t cảm nhận được sự thất vọng của e đối với t chứ không phải sự thù hận. Có lẽ hình tượng của t trong e đã sụp đổ. T ngồi tại bàn ăn, cách e 1 bức tường, e không đóng cửa phòng. Không ai nói gì thêm, t ngồi đó lật lại ký ức.
Năm lớp 11, t là 1 đứa giỏi khối A, được thầy giao kèm vợ t, ngược lại vợ t kèm t tiếng Anh. Từ kèm nhau học rồi yêu nhau. Em lúc đó học lớp 9, da ngâm đen vì k bao giờ mang áo khoác, đi đứng ăn nói như thằng con trai. T dạy kèm luôn cho em thi lớp 10 vô hẳn lớp chọn. T cứ vậy dần thân thiết với gia đình vợ và được ba mẹ vợ vô cùng quý mến. T và vợ lên SG trước e 2 năm, ngày e lên SG ba mẹ vợ cũng gửi gắm e cho t. T chở e đi nhập học, chở e đi khắp SG mua sắm đồ, chở e đi tìm việc làm thêm, chở e đi khám bệnh, t xử lý hết mọi khó khăn của e... em như một đứa e gái của t và e lúc nào cũng tự hào về t. E ngày trở nên xinh xắn, trắng trẻo rồi cũng có người yêu như bao đứa khác. Mỗi khi t có thành tích gì trong học tập, công việc, e đều khoe với người yêu 1 cách tự nhiên. T biết có vài lần thằng ny e lồng lộn, cãi nhau chỉ vì e nhắc đến t nhiều quá. Rồi sau chia tay, e về ở với tụi t, hòa nhập với cuộc sống của vợ chồng t, chứng kiến t yêu chiều chị, e hay nói ước gì mai mốt lấy chồng như a hai. Em ở với vợ t, xài chung mỹ phẩm của vợ t khiến e ngày đẹp hơn, thơm hơn. Em ăn mặc theo style của vợ t càng khiến t thổn thức, để ý đến e nhiều hơn. Nhưng t chưa bao giờ trêu ghẹo, cợt nhả hay cố ý thăm dò để khiến e phải đề phòng. Cho đến cái đêm hôm đó, t vẫn là một người anh rễ mẫu mực mà e tôn trọng, yêu quý. T hối hận, t thấy cái việc t đã làm với e quá đê tiện.
T rướn người ra sau nhìn e qua khung cửa, e ngước lên nhìn t.
- Bữa đó anh làm gì e?
E hỏi.
- Út biết hết rồi mà
- E muốn nghe a nói.
- A cũng k biết nói sao.
- A làm gì e thì nói đi.
T đi vô phòng, ngồi xuống kế bên e, e k phản ứng gì.
- Thôi, e cũng biết nó vậy rồi, e tha thứ cho a thì quên đi nha Út.
T như đứa trẻ lỗi lầm ngồi trước phụ huynh. K còn hình ảnh 1 người đàn ông bản lĩnh, có tí gia trưởng nữa.
- Anh làm gì e biết hết, mà e k mở mắt nổi, e k vùng ra được.
T chỉ im lặng, em nói tiếp:
- Sao a làm vậy với e? A biết e thương chị hai, e tôn trọng a như nào k?
- Anh biết, anh xin lỗi Út.
T lí nhí
- Sao tự nhiên a làm vậy chứ? Giờ e cũng k biết nhìn a sao luôn.
Em vừa nói vừa khóc.
- Em giấu giúp a nha, có ai khác biết, chị hai mà biết thì a tiêu đời.
Em khóc to hơn, nấc lên, t quýnh lên lấy khăn cho e. T đưa khăn, e k nhận chỉ ôm mặt khóc.
- Nha út, quên chuyện này đi nha Út.
T cố gắng năn nỉ em.
- Biết sao giờ!
E gằn giọng rồi giật lấy khăn lau nước mắt.
- A đi làm đi, e đi ăn, sáng giờ chưa ăn gì.
T như trút được tảng đá đè trên vai mình.
- Nắng lắm để a đi mua cho.
T dọt lẹ kẻo e từ chối. Mua cho em tô bún bò đặc biệt và ly nước cam. Lên nhà t đổ bún ra tô rồi kêu e ra ăn. E ngồi xuống ghế, nhìn đồ ăn rồi nhìn t.
- A có bỏ gì vô đây nữa không?
- Không, anh thề, Út ăn đi.
Em lại nhìn t, cặp mắt khóc liên tục nhiều ngày đỏ hoe, sưng húp. Nước mắt cứ như chực sẵn.
- E đừng khóc nữa, khóc hoài chị 2 nghi đó.
- Anh cũng sợ chị 2 à?
- Sợ chứ!
- Anh đi làm đi, trễ rồi.
- Ừ thôi út ăn xong ngủ đi, a đi làm nha.
Tâm trạng t nhẹ nhõm hơn rất nhiều. T biết e sẽ tha thứ cho t. Nhưng có e quên được chuyện đó k, có đối xử với t bình thường được k, e có còn tôn trọng t không. T cũng không biết nữa. T chỉ biết t thoát án tử rồi.
Còn tiếp...