Ăn chơi Hôm nay tròn 5 năm em vợ đi Nhật, trốn chạy/kết thúc mối tình vụng trộm em vợ - anh rễ.

  • Tạo bởi Tạo bởi Nclll
  • Start date Start date
Đkm lại chả cdsht con em vợ ngoài đời xong lên mạng quay tay ra bài phá đảo thế giới ảo :)) tự lọ chéo tự thẩm xóc óc :)) đm dám làm thật thì tầm này lên đồn gặp các chú Ông Can xong nằm giường đá bóc hơn chục cuốn lịch là ít, làm đéo j có truyện sex onl cho khán giả đọc nữa :)) đêm đêm đc các anh Đại trong khám thông toét đít, sáng ngủ dậy đi trồng rau nuôi cá cuốc đất cải tạo với cán bộ, tối về buồng lại bị các anh cho luồn bi trong lỗ tường ngồi đếm kiến bu khắp quanh buồi rồi :))
 
Đkm lại chả cdsht con em vợ ngoài đời xong lên mạng quay tay ra bài phá đảo thế giới ảo :)) tự lọ chéo tự thẩm xóc óc :)) đm dám làm thật thì tầm này lên đồn gặp các chú Ông Can xong nằm giường đá bóc hơn chục cuốn lịch là ít, làm đéo j có truyện sex onl cho khán giả đọc nữa :)) đêm đêm đc các anh Đại trong khám thông toét đít, sáng ngủ dậy đi trồng rau nuôi cá cuốc đất cải tạo với cán bộ, tối về buồng lại bị các anh cho luồn bi trong lỗ tường ngồi đếm kiến bu khắp quanh buồi rồi :))
Mày nặng nề thế làm đéo gì
Truyện nó cũng chỉ mang tính giải trí thôi
 
Thì truyện sex cứ nói mẹ là sáng tác đi thì ai bảo sao, hay vẫn đọc :)) còn phải nổ là chuyện thật của tao như từng trải qua rồi kể lại cơ nó mới ảo chó
=))
 
9. Cũng như hôm qua, trưa nay t tranh thủ chạy về nhà. Mở cửa thấy e đang lau dọn bếp.
- Út!
T chào e
- Sao a k ở lại cty?
- A về coi em sao?
- Sao? Em không chết đâu mà a lo.
- Ừa, e mà có chuyện gì anh ân hận suốt đời.
- A cũng có lương tâm hả?
Em lườm t trả lời rồi bỏ vô phòng. Ánh mắt e rất giận t. Nhưng trong ánh mắt đó t cảm nhận được sự thất vọng của e đối với t chứ không phải sự thù hận. Có lẽ hình tượng của t trong e đã sụp đổ. T ngồi tại bàn ăn, cách e 1 bức tường, e không đóng cửa phòng. Không ai nói gì thêm, t ngồi đó lật lại ký ức.

Năm lớp 11, t là 1 đứa giỏi khối A, được thầy giao kèm vợ t, ngược lại vợ t kèm t tiếng Anh. Từ kèm nhau học rồi yêu nhau. Em lúc đó học lớp 9, da ngâm đen vì k bao giờ mang áo khoác, đi đứng ăn nói như thằng con trai. T dạy kèm luôn cho em thi lớp 10 vô hẳn lớp chọn. T cứ vậy dần thân thiết với gia đình vợ và được ba mẹ vợ vô cùng quý mến. T và vợ lên SG trước e 2 năm, ngày e lên SG ba mẹ vợ cũng gửi gắm e cho t. T chở e đi nhập học, chở e đi khắp SG mua sắm đồ, chở e đi tìm việc làm thêm, chở e đi khám bệnh, t xử lý hết mọi khó khăn của e... em như một đứa e gái của t và e lúc nào cũng tự hào về t. E ngày trở nên xinh xắn, trắng trẻo rồi cũng có người yêu như bao đứa khác. Mỗi khi t có thành tích gì trong học tập, công việc, e đều khoe với người yêu 1 cách tự nhiên. T biết có vài lần thằng ny e lồng lộn, cãi nhau chỉ vì e nhắc đến t nhiều quá. Rồi sau chia tay, e về ở với tụi t, hòa nhập với cuộc sống của vợ chồng t, chứng kiến t yêu chiều chị, e hay nói ước gì mai mốt lấy chồng như a hai. Em ở với vợ t, xài chung mỹ phẩm của vợ t khiến e ngày đẹp hơn, thơm hơn. Em ăn mặc theo style của vợ t càng khiến t thổn thức, để ý đến e nhiều hơn. Nhưng t chưa bao giờ trêu ghẹo, cợt nhả hay cố ý thăm dò để khiến e phải đề phòng. Cho đến cái đêm hôm đó, t vẫn là một người anh rễ mẫu mực mà e tôn trọng, yêu quý. T hối hận, t thấy cái việc t đã làm với e quá đê tiện.

T rướn người ra sau nhìn e qua khung cửa, e ngước lên nhìn t.
- Bữa đó anh làm gì e?
E hỏi.
- Út biết hết rồi mà
- E muốn nghe a nói.
- A cũng k biết nói sao.
- A làm gì e thì nói đi.
T đi vô phòng, ngồi xuống kế bên e, e k phản ứng gì.
- Thôi, e cũng biết nó vậy rồi, e tha thứ cho a thì quên đi nha Út.
T như đứa trẻ lỗi lầm ngồi trước phụ huynh. K còn hình ảnh 1 người đàn ông bản lĩnh, có tí gia trưởng nữa.
- Anh làm gì e biết hết, mà e k mở mắt nổi, e k vùng ra được.
T chỉ im lặng, em nói tiếp:
- Sao a làm vậy với e? A biết e thương chị hai, e tôn trọng a như nào k?
- Anh biết, anh xin lỗi Út.
T lí nhí
- Sao tự nhiên a làm vậy chứ? Giờ e cũng k biết nhìn a sao luôn.
Em vừa nói vừa khóc.
- Em giấu giúp a nha, có ai khác biết, chị hai mà biết thì a tiêu đời.
Em khóc to hơn, nấc lên, t quýnh lên lấy khăn cho e. T đưa khăn, e k nhận chỉ ôm mặt khóc.
- Nha út, quên chuyện này đi nha Út.
T cố gắng năn nỉ em.
- Biết sao giờ!
E gằn giọng rồi giật lấy khăn lau nước mắt.
- A đi làm đi, e đi ăn, sáng giờ chưa ăn gì.
T như trút được tảng đá đè trên vai mình.
- Nắng lắm để a đi mua cho.
T dọt lẹ kẻo e từ chối. Mua cho em tô bún bò đặc biệt và ly nước cam. Lên nhà t đổ bún ra tô rồi kêu e ra ăn. E ngồi xuống ghế, nhìn đồ ăn rồi nhìn t.
- A có bỏ gì vô đây nữa không?
- Không, anh thề, Út ăn đi.
Em lại nhìn t, cặp mắt khóc liên tục nhiều ngày đỏ hoe, sưng húp. Nước mắt cứ như chực sẵn.
- E đừng khóc nữa, khóc hoài chị 2 nghi đó.
- Anh cũng sợ chị 2 à?
- Sợ chứ!
- Anh đi làm đi, trễ rồi.
- Ừ thôi út ăn xong ngủ đi, a đi làm nha.

Tâm trạng t nhẹ nhõm hơn rất nhiều. T biết e sẽ tha thứ cho t. Nhưng có e quên được chuyện đó k, có đối xử với t bình thường được k, e có còn tôn trọng t không. T cũng không biết nữa. T chỉ biết t thoát án tử rồi.

Còn tiếp...
Vậy là có thêm chỗ xả thứ 2 từ ngày nay ko phải lén lút nữa rồi
 
11. Sau vẻ ngoài ngây thơ của e là đỉnh cao của dâm đãng. Mỗi lần t và em làm tình, em chiều chuộng t hết mực, em chuyên nghiệp như gái massage, từ bú liếm, trườn ngực, dọn wc, em biết đủ tư thế... t cũng hiểu vì em từng lụy một thằng bồ ăn chơi mà. T có một quảng thời gian tuyệt vời khi ở cty thì lên chức, vợ báo tin có bầu, sự sung sướng tột cùng khi thay phiên đ* vợ và em vợ. Những điều đó làm t luôn ở trong trạng thái hưng phấn đến mức quên đi tội lỗi của mình với vợ, t k còn lường tới nhân quả nữa, t tận hưởng như thể t xứng đáng với điều đó.

Và rồi ông trời có mắt, ổng k để t tự mãn quá lâu.
Sáu tháng sau khi bắt đầu mối quan hệ tội lỗi với em vợ, vợ t lúc đó đang bầu tuần thứ 9, đau bụng dữ dội ở cty, nhập viện và được bác sĩ thông báo thai lưu. Trời đất như sụp đổ với vợ chồng t. Những ngày ở bệnh viện chăm vợ, nhìn vợ vừa đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần sau khi uống thuốc đẩy thai ra, ở trong căn phòng hồi mà những cặp vợ chồng khác có con nằm bên cạnh, còn vợ chồng t thì không. T như có thời gian nhìn nhận lại tội lỗi của mình và em vợ t cũng vậy. Tụi t xem đó như là nghiệp mà tụi t gây ra cho vợ t và đứa con vô tội của t. Suốt 1 tháng tiếp theo vợ t ở nhà nghỉ ngơi, t và em vợ cũng k còn tâm trạng để nghĩ tới chuyện quan hệ. Đêm nào em cũng khóc, vợ t cũng tưởng em thương chị thương cháu thôi.

Một buổi chiều vợ t k có ở nhà, chỉ có t và em đang nấu cơm.
- Mình dừng lại nha anh! Em lí nhí.
T quen thuộc với câu nói này. Vì nhiều lần sau khi sung sướng đi qua, trở về thực tại, nghĩ đến gia đình, một là em hai là t lại nói "mình dừng lại nha". Nhưng dừng bằng cách nào? E chưa thể quen người khác dù có nhiều người theo đuổi. Em không thể ra riêng, k có lý do gì để ra riêng. Em và t vẫn ở chung nhà, có những lúc chỉ có t và e, t lại lao vào em, em lại chiều t. Cái vòng luẩn quẩn đó cứ lập đi lập lại. Nên khi e nói t nghĩ cũng như mọi lần thôi.

Thấy t im lặng em nói tiếp:
- Em nói thiệt.
- Ừa. Nhưng bằng cách nào giờ? Vẫn ở chung thì a lại k kiềm được.
- Em đi Nhật làm!
- Sao đi được?
- E đăng ký trung tâm rồi, học tiếng vài tháng đợi có lịch phỏng vấn đậu là đi thôi.

Em khiến và cả nhà em cũng ngạc nhiên. Sau khi nghe e báo sẽ đi xklđ, vợ t và ba mẹ e ra sức ngăn cản. Em nói đi 3 năm kiếm vốn về quê ở luôn.
Em tốt nghiệp Đại học kinh tế, tiếng Anh lưu loát, công việc đúng chuyên môn và lương khá cao, đi Nhật là coi như vứt hết. Mọi người ra sức ngăn cản và t cũng k muốn kết thúc bằng cách e phải hi sinh nhiều như vậy. Nhưng e vẫn quyết tâm nghỉ việc và tập trung học tiếng để đi.
Suốt 3 tháng e đi học tiếng, tụi t k còn quan hệ, t nghĩ tụi t có thể kết thúc êm đẹp như vậy mà. T khuyên e lần nữa bỏ kế hoạch đi Nhật. Nhưng em thú thật e có quen 1 bạn học tiếng chung, em và nó đi ks mấy lần rồi chia tay, e k có cảm xúc gì hết e chỉ t nghĩ đến t. Em nói e sắp chịu hết nổi rồi, còn ở đây kiểu gì e và t cũng tiếp tục lao vào nhau thôi.

T cũng nghĩ như em vậy. Để mà 'kiêng' đươc em, t luôn tìm lý do để về trễ, ít ở nhà, chủ yếu là né tránh em, đến mức vợ t nghi ngờ t có bồ bên ngoài. Để mọi thứ quay về như cũ thì trước mắt t và e chắc chắn lại là con đường tội lỗi. T k cản em nữa.

Với nền tảng của e và mong muốn đi nhanh không kén chọn đơn. Em đậu phỏng vấn bán cơm bento. Thiệt là phí hoài nhưng biết sao giờ.

Thời điểm em đi thì SG đang dịch, mọi thứ vội vàng đến chóng vánh. Chuyến bay e đi Nhật cũng là chuyến cuối trước khi Sài Gòn phong tỏa.

Quảng thời gian dịch covid, vợ t về quê và kẹt lại dưới đó, còn mình t ở cc, nội bất xuất ngoại bất nhập. Cô đơn, nhớ vợ nhớ cả em vợ. T chỉ biết tin tức của em qua vợ t. Nhiều lần định gọi em hỏi han em nhưng lại thôi. Một thời gian sau em nhắn cho t "em thương chị hai, em hối hận lắm, anh hai đừng làm gì có lỗi với chị hai nữa nha".

Sau dịch t và vợ quyết định về quê lập nghiệp luôn. T đáp lại sự hi sinh của em bằng cách cố gắng cày ngày cày đêm để lo cho vợ và báo hiếu ba mẹ vợ. Hiện tại bây giờ mọi thứ đã ổn định, t và vợ đã có 2 đứa con, có nhà riêng. Tất nhiên là chuyện của t và em vợ vẫn được chôn kín. Sau 3 năm thì em gia hạn hợp đồng ở lại tiếp đến nay. Em cũng k trả lời cho ba mẹ khi nào sẽ về. Chỉ có ba mẹ vợ t mòn mỏi chờ con. Môi dịp lễ tết nhìn hàng xóm đoàn tụ, mẹ vợ t lại khóc nhớ em.
 
Ghê quá m. Sự đời nó k như truyện mà vợ chấp nhận rồi sâm sủng. Tụi t giấu muốn chết. T chắc may còn phước của ba mẹ để lại. Và em vợ đã hi sinh để cứu mọi thứ.
 
Câu chuyện của t với em vợ đã trôi qua 5 năm. Xảy ra một cách tự nhiên, kín đáo và cũng kết thúc trong kín đáo. Nó là một sai lầm còn có thể sửa chữa của t, sự hi sinh của em làm t áy náy đến bây giờ và có thể về sau. Nhân kỉ niệm 5 năm ngày e đi Nhật, t kể chuyện tụi t cho tụi m nghe để thằng nào đang mê đắm em vợ thấy mà né.
Kể đoạn địt đi tml
 
Đề nghị ml Thớt sang Topic "Địt Đồng Hương Nhật Bản" của tml nào mới tạo cách đây mấy ngày. Đôi khi mày sẽ thấy em gái vợ trong đó. Chúc mày sục vui vẻ
Ừa một thằng nào đó bên bển sẽ có được em thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top