Mcopns
Già làng
Chương 1 — Làng Đo Đo, Thuở Ấy
Làng Đo Đo nằm trong thung lũng, bốn bề đồi thông, đẹp như tranh, nghèo như thơ.
Ngạn lớn lên ở đó. Nhà có mảnh đất sườn đồi rộng mênh mông — đất ông nội để lại, dốc đứng, cằn cỗi, không trồng được gì ngoài cỏ dại và nỗi buồn.
Cùng xóm có Hà Lan. Mắt xanh biếc. Tóc dài. Hay cười.
Ngạn nhìn vào mắt Hà Lan năm lớp ba — thấy bầu trời làng Đo Đo, thấy khói bếp chiều, thấy tất cả những thứ đẹp nhất mà một đứa trẻ nông thôn có thể tưởng tượng.
Ngạn thương Hà Lan từ đó. Thương thầm. Thương một mình. Thương bằng cả cuốn sổ vẽ dày cộm toàn mắt biếc.
Chương 2 — Dũng Bịp
Dũng từ thành phố xuống. Xe đẹp. Lời ngọt. Đến từ thành phố — nơi mà với con gái làng Đo Đo nghe đã như thiên đường.
Hà Lan tin. Nhân trần xuất trong với Dũng. Có bầu.
Dũng cười lúm đồng tiền lần cuối rồi biến — để lại Hà Lan một mình trong căn phòng trọ ẩm mốc với cái bụng ngày một to. Không một chữ. Không một đồng. Không một tin nhắn chia tay cho tử tế.
Hà Lan sinh Trà Long ra. Nhìn đứa bé. Nhìn căn phòng trọ. Nhìn cái tương lai mờ mịt phía trước. Rồi đưa ra một quyết định — ích kỷ, tàn nhẫn, nhưng thật thật sự sự là đã đưa ra:
Bỏ đi.
Chương 3 — Trà Long Và Ông Giáo Nghèo
Hà Lan ôm Trà Long về làng Đo Đo. Đặt đứa bé xuống trước cửa nhà Ngạn. Gõ cửa.
Ngạn mở ra — thấy Hà Lan, tim đập loạn một nhịp như thói quen hai mươi năm không bỏ được. Hà Lan không nói nhiều. Chỉ nhìn Ngạn bằng đôi mắt biếc và nói:
— "Ngạn nuôi con bé giúp Hà Lan được không?"
Ngạn nhìn đứa bé trong tay Hà Lan. Đôi mắt biếc nhỏ xíu nhìn lại Ngạn. Y chang mắt mẹ.
Ngạn không hỏi tại sao. Không hỏi bao lâu. Không hỏi gì cả. Chỉ mở cửa rộng hơn.
Hà Lan trao Trà Long sang tay Ngạn — nhanh, gọn, như sợ nếu chậm thêm một giây sẽ không đi được — rồi quay người bước đi.
— "Hà Lan."
Hà Lan dừng lại nhưng không quay đầu.
— Em có ổn không?"
Hà Lan đứng một giây. Hai giây. Ba giây. Rồi đi tiếp. Không trả lời.
Ngạn đứng ôm Trà Long nhìn theo bóng Hà Lan khuất sau khúc quanh đầu dốc. Trà Long không khóc. Chỉ nắm chặt ngón tay Ngạn.
Chương 4 — Hai Bố Con Ông Giáo Nghèo
Ngạn nuôi Trà Long bằng đồng lương dạy văn cấp ba.
Sáng nấu cơm. Trưa đón con. Tối chấm bài, Trà Long ngồi cạnh vẽ bậy vào vở nháp. Cuối tháng tính tiền chợ, thỉnh thoảng thiếu vài trăm ngàn phải hỏi vay hàng xóm. Không giàu. Nhưng đủ.
Trà Long lớn lên trong nhà Ngạn — ăn cơm Ngạn nấu, mặc áo Ngạn mua, học bài dưới ngọn đèn Ngạn thắp. Gọi Ngạn là "bố Ngạn" từ năm lên ba, sau đó tự sửa thành "bác Ngạn" vì bạn bè trêu — nhưng trong lòng vẫn là bố.
Làng Đo Đo ai cũng thương hai bố con ông giáo nghèo. Ai cũng biết ông giáo vẫn còn day dứt chuyện cũ.
Chương 5 — Ngạn Vẫn Day Dứt
Đêm nào Ngạn cũng chấm bài đến khuya.
Nhưng thỉnh thoảng, bút dừng lại giữa chừng — Ngạn nhìn ra ô cửa tối, nhìn vào khoảng không mà chỉ mình anh thấy có gì đó trong đó.
Cuốn sổ vẽ vẫn còn. Vẫn trên kệ. Vẫn toàn mắt biếc.
Hà Lan đi biệt tăm. Nhưng mỗi lần Trà Long ngước nhìn lên hỏi "Bác ơi, mẹ con đẹp không?" thì Ngạn lại thấy Hà Lan ngay trước mặt — sống động, rõ ràng, đau hơn bất cứ ký ức nào.
— "Đẹp lắm." — Ngạn luôn trả lời vậy. Không nói thêm gì.
Chương 6 — Trà Long Lớn
Trà Long mười tám tuổi. Cao. Tóc dài. Và đôi mắt biếc — y chang Hà Lan, nhưng trong trẻo hơn, ấm hơn, chưa bị đời làm cho nguội lạnh.
Trà Long thương Ngạn từ lúc nào không biết — thương kiểu thương người đã nấu cơm cho mình ăn suốt mười tám năm, người đã ngồi chấm bài đến khuya rồi kéo chăn đắp cho mình mà mình giả vờ ngủ để nhìn trộm.
Không phải tình con với bố. Là thứ khác. Trà Long biết. Nhưng không dám nói.
Vì Ngạn vẫn nhìn ra ô cửa tối mỗi đêm. Vẫn day dứt Hà Lan. Làm sao chen vào giữa hai mươi năm day dứt của người ta được.
Chương 7 — Tờ Giấy Từ Vingroup
Năm Ngạn bốn mươi lăm tuổi. Sáng tháng Tư, xã phát thông báo khẩn.
"Tập đoàn Vingroup phối hợp .... triển khai Khu liên hợp Olympic và Thung lũng Silicon Việt Nam tại khu vực thung lũng — Dự kiến tổng vốn đầu tư 15 tỷ USD giai đoạn 2025–2040... Toàn bộ khu sườn đồi phía Bắc, bao gồm phần đất thừa kế đứng tên ông Nguyễn Ngọc Ngạn — 3.2 héc-ta — nằm trọn trong phân khu lõi A1..."
Ngạn đọc xong. Đặt tờ giấy xuống bàn. Trà Long đang pha trà, liếc sang:
— "Bác sao vậy?"
— "Không sao."
Hai tuần sau, đội định giá Vingroup vào. Vest xanh navy. Laptop mỏng. Nói chuyện bằng PowerPoint.
Họ đẩy tờ giấy qua bàn.
240 tỷ đồng — phương án tiền mặt.
Hoặc góp vốn nhận cổ phần — định giá sau 7 năm ước tính 800 tỷ đến 1.2 nghìn tỷ.
— "Tôi lấy cổ phần."
Chương 8 — Ngạn Giàu
Không cần kể dài.
Giàu. Giàu thật sự. Giàu kiểu không cần dạy học nữa, không cần tính tiền chợ cuối tháng nữa, không cần lo gì nữa.
Ngạn nghỉ dạy. Mua xe. Xây nhà. Thuê người quản lý tài sản. Mở tài khoản đầu tư. Đi du lịch — lần đầu tiên trong đời ra khỏi tỉnh không phải vì công tác.
Trà Long nhìn Ngạn thay đổi từng ngày. Vẫn thương. Vẫn không nói. Nhưng bắt đầu thấy có gì đó... khác.
Chương 9 — Mấy Cô Gái Trẻ
Ba tháng sau khi ký hợp đồng với Vingroup, Ngạn xuất hiện ở một bữa tiệc doanh nhân tỉnh với một cô gái tên Linh. Tóc nhuộm. Hay cười to.
Trà Long hai mươi tuổi. Linh kém Trà Long ba tuổi.
Tháng sau là cô Phương. Hai mươi mốt tuổi. Tháng sau nữa là cô Vy. Hai mươi hai tuổi nhưng trông như mười chín.
Làng Đo Đo xì xào. Bà hàng xóm sang nói với Trà Long, giọng vừa tám vừa thương hại:
— "Con ơi, bố con dạo này..."
— "Con biết." — Trà Long cắt ngang. Giọng bình thản. Tay vẫn nhặt rau.
— "Con không..."
— "Con ổn cô ơi."
Chương 10 — Đêm Trà Long Hỏi Thật
Một tối, chỉ có hai người trong nhà. Ngạn đang xem báo cáo đầu tư. Trà Long ngồi đối diện, nhìn Ngạn hồi lâu.
— "Bác Ngạn."
— "Gì?"
— "Bác có biết con thương bác không?"
Ngạn đặt tờ báo cáo xuống. Nhìn Trà Long — đôi mắt biếc nhìn thẳng vào mắt anh, không né, không run, chỉ buồn một cách rất bình tĩnh.
— "Biết."
— "Vậy sao bác..."
— "Trà Long. Con nhìn mắt con trong gương chưa? Con có biết ta thấy gì trong mắt con không?"
Trà Long lắc đầu.
— "Ta thấy mẹ con. Mỗi lần nhìn vào mắt con, ta thấy Hà Lan. Hai mươi năm thương người ta, chưa hết. Con xứng đáng được người ta nhìn vào mắt mày mà chỉ thấy con — không phải thấy ai khác."
Trà Long nhìn Ngạn. Mắt biếc đỏ hoe. Nhưng không khóc. Con gái làng Đo Đo không khóc trước mặt người khác.
— "Vậy mấy cô Linh, cô Phương, cô Vy... bác có thấy mẹ con trong mắt họ không?"
Ngạn im lặng.
Không. Không thấy gì trong mắt họ cả. Chỉ thấy trẻ. Vui. Không đau.
Ngạn không trả lời câu đó. Trà Long đứng dậy, thu dọn chén bát, đi vào bếp.
Chương 11 — Cuốn Sổ Vẽ
Đêm đó Ngạn lấy cuốn sổ vẽ ra. Lật từng trang. Toàn mắt biếc. Hai mươi mấy năm của đời người.
Lật đến trang cuối — trang chưa bao giờ vẽ gì. Ngạn cầm bút. Rồi nhìn ra ô cửa. Nhớ lại câu hỏi của Trà Long.
"Không. Ngạn không thấy gì cả. Và ta thích vậy. Vì thấy em tôi đau. Vì thấy Hà Lan trong mắt con tôi đau. Vì nhà này ngày nào cũng có một đôi mắt biếc nhắc Ngạn nhớ người đã đi — và Ngạn mệt rồi. Mệt day dứt rồi."
Ngạn đặt bút xuống. Không vẽ gì.
Khép cuốn sổ lại. Đặt vào thùng carton. Dán băng keo.
"Lưu trữ."
Chương 12 — Làng Đo Đo, Sau Này
Thung lũng Silicon mọc lên. Khu Olympic xây dần. Cần cẩu rừng rực cả vùng trời.
Ngạn vẫn giữ 500m² cuối cùng — có nhà, có vườn, có chỗ ngồi uống trà nhìn ra công trình.
Trà Long ra thành phố học tiếp. Thỉnh thoảng về thăm. Mỗi lần về, Ngạn nấu cơm. Hai người ngồi ăn. Nói chuyện bình thường — chuyện học, chuyện tiền học phí, chuyện thời tiết. Không nhắc lại cái đêm đó.
— "Bác có hạnh phúc không?"
Ngạn suy nghĩ thật sự — không phải kiểu trả lời cho xong.
— "Bác không biết. Nhưng bác không đau nữa."
— "Vậy cũng được."
* * *
Mảnh đất cằn cỗi ngày xưa giờ là nền móng của một thứ gì đó rất lớn.
Cuốn sổ vẽ nằm trong thùng carton góc kho.
Hà Lan vẫn ở đâu đó không ai biết.
~ Hết ~
Ghi chú của tác giả:
Dũng nghe tin đất lên giá, về làng hỏi thăm. Ngạn nhờ bảo vệ mời ra. Lịch sự.
Cô Vy hai mươi hai tuổi sau ba tháng hỏi Ngạn mua xe riêng. Ngạn mua cho. Rồi chia tay. Vì cô Vy không biết làng Đo Đo ở đâu trên bản đồ. Ngạn thấy điều đó — lạ thay — buồn hơn cả chuyện Hà Lan. Chỉ là, Vy có chiêu CIA tuyệt quá...
@Nmlam @kenzyn @___ Ngạn ___
Làng Đo Đo nằm trong thung lũng, bốn bề đồi thông, đẹp như tranh, nghèo như thơ.
Ngạn lớn lên ở đó. Nhà có mảnh đất sườn đồi rộng mênh mông — đất ông nội để lại, dốc đứng, cằn cỗi, không trồng được gì ngoài cỏ dại và nỗi buồn.
Cùng xóm có Hà Lan. Mắt xanh biếc. Tóc dài. Hay cười.
Ngạn nhìn vào mắt Hà Lan năm lớp ba — thấy bầu trời làng Đo Đo, thấy khói bếp chiều, thấy tất cả những thứ đẹp nhất mà một đứa trẻ nông thôn có thể tưởng tượng.
Ngạn thương Hà Lan từ đó. Thương thầm. Thương một mình. Thương bằng cả cuốn sổ vẽ dày cộm toàn mắt biếc.
Chương 2 — Dũng Bịp
Dũng từ thành phố xuống. Xe đẹp. Lời ngọt. Đến từ thành phố — nơi mà với con gái làng Đo Đo nghe đã như thiên đường.
Hà Lan tin. Nhân trần xuất trong với Dũng. Có bầu.
Dũng cười lúm đồng tiền lần cuối rồi biến — để lại Hà Lan một mình trong căn phòng trọ ẩm mốc với cái bụng ngày một to. Không một chữ. Không một đồng. Không một tin nhắn chia tay cho tử tế.
Hà Lan sinh Trà Long ra. Nhìn đứa bé. Nhìn căn phòng trọ. Nhìn cái tương lai mờ mịt phía trước. Rồi đưa ra một quyết định — ích kỷ, tàn nhẫn, nhưng thật thật sự sự là đã đưa ra:
Bỏ đi.
Chương 3 — Trà Long Và Ông Giáo Nghèo
Hà Lan ôm Trà Long về làng Đo Đo. Đặt đứa bé xuống trước cửa nhà Ngạn. Gõ cửa.
Ngạn mở ra — thấy Hà Lan, tim đập loạn một nhịp như thói quen hai mươi năm không bỏ được. Hà Lan không nói nhiều. Chỉ nhìn Ngạn bằng đôi mắt biếc và nói:
— "Ngạn nuôi con bé giúp Hà Lan được không?"
Ngạn nhìn đứa bé trong tay Hà Lan. Đôi mắt biếc nhỏ xíu nhìn lại Ngạn. Y chang mắt mẹ.
Ngạn không hỏi tại sao. Không hỏi bao lâu. Không hỏi gì cả. Chỉ mở cửa rộng hơn.
Hà Lan trao Trà Long sang tay Ngạn — nhanh, gọn, như sợ nếu chậm thêm một giây sẽ không đi được — rồi quay người bước đi.
— "Hà Lan."
Hà Lan dừng lại nhưng không quay đầu.
— Em có ổn không?"
Hà Lan đứng một giây. Hai giây. Ba giây. Rồi đi tiếp. Không trả lời.
Ngạn đứng ôm Trà Long nhìn theo bóng Hà Lan khuất sau khúc quanh đầu dốc. Trà Long không khóc. Chỉ nắm chặt ngón tay Ngạn.
Chương 4 — Hai Bố Con Ông Giáo Nghèo
Ngạn nuôi Trà Long bằng đồng lương dạy văn cấp ba.
Sáng nấu cơm. Trưa đón con. Tối chấm bài, Trà Long ngồi cạnh vẽ bậy vào vở nháp. Cuối tháng tính tiền chợ, thỉnh thoảng thiếu vài trăm ngàn phải hỏi vay hàng xóm. Không giàu. Nhưng đủ.
Trà Long lớn lên trong nhà Ngạn — ăn cơm Ngạn nấu, mặc áo Ngạn mua, học bài dưới ngọn đèn Ngạn thắp. Gọi Ngạn là "bố Ngạn" từ năm lên ba, sau đó tự sửa thành "bác Ngạn" vì bạn bè trêu — nhưng trong lòng vẫn là bố.
Làng Đo Đo ai cũng thương hai bố con ông giáo nghèo. Ai cũng biết ông giáo vẫn còn day dứt chuyện cũ.
Chương 5 — Ngạn Vẫn Day Dứt
Đêm nào Ngạn cũng chấm bài đến khuya.
Nhưng thỉnh thoảng, bút dừng lại giữa chừng — Ngạn nhìn ra ô cửa tối, nhìn vào khoảng không mà chỉ mình anh thấy có gì đó trong đó.
Cuốn sổ vẽ vẫn còn. Vẫn trên kệ. Vẫn toàn mắt biếc.
Hà Lan đi biệt tăm. Nhưng mỗi lần Trà Long ngước nhìn lên hỏi "Bác ơi, mẹ con đẹp không?" thì Ngạn lại thấy Hà Lan ngay trước mặt — sống động, rõ ràng, đau hơn bất cứ ký ức nào.
— "Đẹp lắm." — Ngạn luôn trả lời vậy. Không nói thêm gì.
Chương 6 — Trà Long Lớn
Trà Long mười tám tuổi. Cao. Tóc dài. Và đôi mắt biếc — y chang Hà Lan, nhưng trong trẻo hơn, ấm hơn, chưa bị đời làm cho nguội lạnh.
Trà Long thương Ngạn từ lúc nào không biết — thương kiểu thương người đã nấu cơm cho mình ăn suốt mười tám năm, người đã ngồi chấm bài đến khuya rồi kéo chăn đắp cho mình mà mình giả vờ ngủ để nhìn trộm.
Không phải tình con với bố. Là thứ khác. Trà Long biết. Nhưng không dám nói.
Vì Ngạn vẫn nhìn ra ô cửa tối mỗi đêm. Vẫn day dứt Hà Lan. Làm sao chen vào giữa hai mươi năm day dứt của người ta được.
Chương 7 — Tờ Giấy Từ Vingroup
Năm Ngạn bốn mươi lăm tuổi. Sáng tháng Tư, xã phát thông báo khẩn.
"Tập đoàn Vingroup phối hợp .... triển khai Khu liên hợp Olympic và Thung lũng Silicon Việt Nam tại khu vực thung lũng — Dự kiến tổng vốn đầu tư 15 tỷ USD giai đoạn 2025–2040... Toàn bộ khu sườn đồi phía Bắc, bao gồm phần đất thừa kế đứng tên ông Nguyễn Ngọc Ngạn — 3.2 héc-ta — nằm trọn trong phân khu lõi A1..."
Ngạn đọc xong. Đặt tờ giấy xuống bàn. Trà Long đang pha trà, liếc sang:
— "Bác sao vậy?"
— "Không sao."
Hai tuần sau, đội định giá Vingroup vào. Vest xanh navy. Laptop mỏng. Nói chuyện bằng PowerPoint.
Họ đẩy tờ giấy qua bàn.
240 tỷ đồng — phương án tiền mặt.
Hoặc góp vốn nhận cổ phần — định giá sau 7 năm ước tính 800 tỷ đến 1.2 nghìn tỷ.
— "Tôi lấy cổ phần."
Chương 8 — Ngạn Giàu
Không cần kể dài.
Giàu. Giàu thật sự. Giàu kiểu không cần dạy học nữa, không cần tính tiền chợ cuối tháng nữa, không cần lo gì nữa.
Ngạn nghỉ dạy. Mua xe. Xây nhà. Thuê người quản lý tài sản. Mở tài khoản đầu tư. Đi du lịch — lần đầu tiên trong đời ra khỏi tỉnh không phải vì công tác.
Trà Long nhìn Ngạn thay đổi từng ngày. Vẫn thương. Vẫn không nói. Nhưng bắt đầu thấy có gì đó... khác.
Chương 9 — Mấy Cô Gái Trẻ
Ba tháng sau khi ký hợp đồng với Vingroup, Ngạn xuất hiện ở một bữa tiệc doanh nhân tỉnh với một cô gái tên Linh. Tóc nhuộm. Hay cười to.
Trà Long hai mươi tuổi. Linh kém Trà Long ba tuổi.
Tháng sau là cô Phương. Hai mươi mốt tuổi. Tháng sau nữa là cô Vy. Hai mươi hai tuổi nhưng trông như mười chín.
Làng Đo Đo xì xào. Bà hàng xóm sang nói với Trà Long, giọng vừa tám vừa thương hại:
— "Con ơi, bố con dạo này..."
— "Con biết." — Trà Long cắt ngang. Giọng bình thản. Tay vẫn nhặt rau.
— "Con không..."
— "Con ổn cô ơi."
Chương 10 — Đêm Trà Long Hỏi Thật
Một tối, chỉ có hai người trong nhà. Ngạn đang xem báo cáo đầu tư. Trà Long ngồi đối diện, nhìn Ngạn hồi lâu.
— "Bác Ngạn."
— "Gì?"
— "Bác có biết con thương bác không?"
Ngạn đặt tờ báo cáo xuống. Nhìn Trà Long — đôi mắt biếc nhìn thẳng vào mắt anh, không né, không run, chỉ buồn một cách rất bình tĩnh.
— "Biết."
— "Vậy sao bác..."
— "Trà Long. Con nhìn mắt con trong gương chưa? Con có biết ta thấy gì trong mắt con không?"
Trà Long lắc đầu.
— "Ta thấy mẹ con. Mỗi lần nhìn vào mắt con, ta thấy Hà Lan. Hai mươi năm thương người ta, chưa hết. Con xứng đáng được người ta nhìn vào mắt mày mà chỉ thấy con — không phải thấy ai khác."
Trà Long nhìn Ngạn. Mắt biếc đỏ hoe. Nhưng không khóc. Con gái làng Đo Đo không khóc trước mặt người khác.
— "Vậy mấy cô Linh, cô Phương, cô Vy... bác có thấy mẹ con trong mắt họ không?"
Ngạn im lặng.
Không. Không thấy gì trong mắt họ cả. Chỉ thấy trẻ. Vui. Không đau.
Ngạn không trả lời câu đó. Trà Long đứng dậy, thu dọn chén bát, đi vào bếp.
Chương 11 — Cuốn Sổ Vẽ
Đêm đó Ngạn lấy cuốn sổ vẽ ra. Lật từng trang. Toàn mắt biếc. Hai mươi mấy năm của đời người.
Lật đến trang cuối — trang chưa bao giờ vẽ gì. Ngạn cầm bút. Rồi nhìn ra ô cửa. Nhớ lại câu hỏi của Trà Long.
"Không. Ngạn không thấy gì cả. Và ta thích vậy. Vì thấy em tôi đau. Vì thấy Hà Lan trong mắt con tôi đau. Vì nhà này ngày nào cũng có một đôi mắt biếc nhắc Ngạn nhớ người đã đi — và Ngạn mệt rồi. Mệt day dứt rồi."
Ngạn đặt bút xuống. Không vẽ gì.
Khép cuốn sổ lại. Đặt vào thùng carton. Dán băng keo.
"Lưu trữ."
Chương 12 — Làng Đo Đo, Sau Này
Thung lũng Silicon mọc lên. Khu Olympic xây dần. Cần cẩu rừng rực cả vùng trời.
Ngạn vẫn giữ 500m² cuối cùng — có nhà, có vườn, có chỗ ngồi uống trà nhìn ra công trình.
Trà Long ra thành phố học tiếp. Thỉnh thoảng về thăm. Mỗi lần về, Ngạn nấu cơm. Hai người ngồi ăn. Nói chuyện bình thường — chuyện học, chuyện tiền học phí, chuyện thời tiết. Không nhắc lại cái đêm đó.
— "Bác có hạnh phúc không?"
Ngạn suy nghĩ thật sự — không phải kiểu trả lời cho xong.
— "Bác không biết. Nhưng bác không đau nữa."
— "Vậy cũng được."
* * *
Mảnh đất cằn cỗi ngày xưa giờ là nền móng của một thứ gì đó rất lớn.
Cuốn sổ vẽ nằm trong thùng carton góc kho.
Hà Lan vẫn ở đâu đó không ai biết.
~ Hết ~
Ghi chú của tác giả:
Dũng nghe tin đất lên giá, về làng hỏi thăm. Ngạn nhờ bảo vệ mời ra. Lịch sự.
Cô Vy hai mươi hai tuổi sau ba tháng hỏi Ngạn mua xe riêng. Ngạn mua cho. Rồi chia tay. Vì cô Vy không biết làng Đo Đo ở đâu trên bản đồ. Ngạn thấy điều đó — lạ thay — buồn hơn cả chuyện Hà Lan. Chỉ là, Vy có chiêu CIA tuyệt quá...
@Nmlam @kenzyn @___ Ngạn ___
