3 năm trước tao hỏi xammer rồi, nhưng chả thằng nào trả lời đc, kể cả #1 cũng chỉ luyên thuyên mà thôi
Qua tìm hiểu tao thấy có nhiều người nhớ đc kiếp trước và nhiều kiếp trước, không chỉ ở VN mà trên Thế giới cũng có nhiều.
Vậy những người ko nhớ đc kiếp trước như ta linh hồn cứ trôi lăn đầu thai đi đầu thai lại từ hồi hình thành trái đất đến giờ thấy cũng hay nhưng nghĩ kỹ thấy thật mệt mỏi. Vì ko hiểu đích đến của việc này là gì ?
Liệu sau này trái đất hủy diệt thì có lẽ là kết thúc tất cả chăng ?
Tao thấy giới tinh hoa nó cũng nghĩ dần về việc di dân, link tiktok:
Câu hỏi này của bạn thật ra không hề ngớ ngẩn xíu nào. Nó là thứ mà gần như ai suy nghĩ đủ sâu rồi cũng sẽ từng chạm tới
Nếu cứ sinh ra – lớn lên – mất đi – rồi lại bắt đầu… thì rốt cuộc để làm gì?
Về chuyện nhớ kiếp trước, tôi không phủ nhận cũng không tuyệt đối tin.
Trên thế giới có nhiều trường hợp rất lạ, nhưng cái đáng suy ngẫm hơn không phải là chuyện có thật hay không, mà là
Nếu thật sự có luân hồi, thì vì sao phần lớn chúng ta lại quên?
Biết đâu… sự quên ấy không phải lỗi.
Mà là một dạng từ bi của tạo hóa.
Thử tưởng tượng ntn nếu mang nguyên vẹn ký ức hàng trăm đời như là những mất mát, phản bội, cái chết, tiếc nuối, yêu thương dang dở…một đời này liệu còn đủ nhẹ để sống không?
Có lẽ vì thế mà con người được bắt đầu lại với một tâm trí gần như trắng, trống
nhưng vẫn mang theo những dấu vết vô hình
Như là nỗi sợ không lý do, cảm giác thân quen kỳ lạ, những thiên hướng tự nhiên, những bài học cứ lặp đi lặp lại.
Nhiều hệ tâm linh cho rằng là luân hồi không phải để trừng phạt.
Mà để học.
Học cho đến khi không còn phải học bằng đau khổ nữa.
Có người thì cả đời học bài học về tiền.
Có người học về tình yêu.
Có người học cách buông cái tôi.
Có người học cách không làm tổn thương chính mình.
Nên cái mệt có lẽ không nằm ở chuyện đầu thai nhiều.
Mà nằm ở chỗ mỗi đời cứ va vào cùng một bức tường, nhưng không nhận ra vì sao mình lại va vào nó như thế.
Còn chuyện trái đất hủy diệt?
Nếu nhìn bằng khoa học, một ngày nào đó mọi thứ vật chất đều đổi thay.
Nhưng nếu nhìn bằng lăng kính tâm linh, thì nhiều người tin rằng ý thức không kết thúc cùng hành tinh này.
Dù vậy, tôi vẫn thích một góc nhìn rất đời:
Ta thường lo ngày tận thế của nhân loại,nhưng lại quên rằng mỗi người đều đang sống trong một phiên bản tận thế của riêng mình, vì đời người vốn là hữu hạn.
Có lẽ điều bạn đáng hỏi không phải là Linh hồn sẽ đi đâu?
Mà là, Nếu hôm nay là một kiếp trọn vẹn, mình đã thật sự hiểu, thật sự yêu, thật sự sống chưa?