Steve Jobs

  • Tạo bởi Tạo bởi pos
  • Start date Start date

pos

Địt mẹ đau lòng
Thay vì trả lời câu hỏi làm thế nào để xứ Lừa có được Steve Jobs, ta thử tưởng tượng xứ Lừa đã có Steve Jobs rồi.

Năm 1995, Steve Jobs đã trả lời báo chí, trong đó có một số đoạn như sau
“Đây không phải là một nền dân chủ dựa trên năng lực,” Jobs nói. “Nó biến thành một bộ máy quan liêu, và đó chính xác là những gì đã xảy ra. Giáo viên không thể dạy, mà các nhà quản lý điều hành mọi việc, và không ai có thể bị sa thải. Thật tồi tệ.”
Ông lưu ý rằng một giải pháp là quyền lựa chọn trường học: “Tôi luôn tin tưởng mạnh mẽ rằng điều chúng ta cần làm trong giáo dục là chuyển sang hệ thống phiếu học phí toàn diện.” Jobs giải thích rằng giáo dục ở Mỹ đã bị chính phủ độc quyền kiểm soát, dẫn đến chất lượng giáo dục kém cho trẻ em.


Nếu như ở xứ Lừa thì với những chỉ trích trên nhằm trực tiếp vào nền giáo dục, chỉ trích cả chính phủ độc quyền giáo dục thì chắc chắn Steve Jobs sẽ ăn ngay cái án 331 hoặc thậm chí cả 117.

Báo chí, DLV, bò đỏ sẽ tha hồ chỉ trích Steve Jobs là phản động, chống phá đất nước, cho ăn combo 3 chưởng “ba sọc, đu càng, dũa nai” hoặc combo 5 chưởng “loser, bất mãn, chạy grab, ở trọ, húp mì”

Ra đến tòa:
- Bị cáo Steve Jobs, bị cáo bị cáo buộc phạm tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước. Cụ thể bị cáo đã trả lời báo chí công khai chỉ trích nền giáo dục XHCN tươi đẹp của đất nước ta. Bị cáo phải biết rằng nền giáo dục XHCN dưới sự lãnh đạo đúng đắn, sáng suốt của đảng cộng-sản Lừa là một nền giáo dục ưu việt, khác hẳn về bản chất so với giáo dục của bọn tư bản. Vậy mà bị cáo dám chỉ trích nó là quan liêu, tồi tệ, độc quyền… Bị cáo đã vi phạm điều 331 bộ luật hình sự của nước CHXHCN xứ Lừa.

Luật sư:
- Thưa quý tòa, thân chủ của tôi đúng là có trả lời báo chí với nội dung như vậy, nhưng ông ấy làm thế với mục đích tốt đẹp mong muốn nền giáo dục được phát triển tốt hơn ạ.

- Luật sư im mồm, rõ ràng bị cáo phát ngôn như vậy là bịa đặt, bôi nhọ nhằm hạ uy tín của đảng trong mắt nhân dân, tạo điều kiện cho thế lực thù địch chống phá đất nước, không loại trừ Jobs chính là thế lực phản động thù địch. Tòa sẽ không chấp nhận bất cứ lời bào chữa nào nữa, giờ chuyển luôn sang phần tuyên án. Còn luật sư, ông chính thức bị tước giấy phép hành nghề, kể từ bây giờ.

Đọc đến đây hẳn nhiều bạn đọc không tin vào câu chuyện khôi hài kể trên, ta sẽ đến một ví dụ sống động ở chính xứ Lừa, một con người cũng bắt đầu những hoài bão của mình từ một xưởng nhỏ như Steve Jobs, nhưng khác với Jobs, kết thúc của ông là trong nhà tù. Trích wiki:

Trần Huỳnh Duy Thức sinh ngày 29 tháng 11 năm 1966 tại Sài Gòn. Năm 1990, ông tốt nghiệp khoa Công nghệ thông tin Trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Đầu năm 1993, Trần Huỳnh Duy Thức mở một cửa hàng vi tính nhỏ. Chỉ một vài tháng sau, cửa hàng của ông đã có thể tự lắp ráp những chiếc máy vi tính cá nhân đầu tiên.
Năm 1993, ông cùng ông Lê Thăng Long thành lập Công ty máy tính Duy Việt tại Hà Nội.[3][4] Từ năm 1998 trở đi, Internet chính thức được sử dụng ở Việt Nam, tạo nên một nhu cầu truy cập Internet bùng nổ. Tuy nhiên, thời điểm đó các nhà cung cấp dịch vụ Internet (ISP) vẫn còn sử dụng công nghệ truy cập analog qua đường điện thoại nên dung lượng và tốc độ truy cập rất hạn chế, không đáp ứng được cho nhu cầu đang tăng rất nhanh. Nhận thấy lỗ hổng trên, công ty Duy Việt đã giới thiệu vào thị trường công nghệ truy cập digital mới nhất vào lúc đó, cho phép mở rộng nhanh dung lượng lẫn tốc độ truy cập nhiều lần so với công nghệ analog cũ. Nhờ vậy, Duy Việt thắng thầu nhiều dự án mở rộng hạ tầng Internet trước các hãng lớn nước ngoài, tạo nên một hiện tượng mới lạ.
Năm 2000, công ty TNHH Tin học Duy Việt chuyển đổi thành công ty cổ phần Công nghệ thông tin EIS (EIS, Inc.) với sứ mệnh: "Tiến công mạnh mẽ vào thị trường CNTT quốc tế, chuyển tri thức Việt Nam thành những giá trị cao trong nền kinh tế tri thức thế giới". 2 năm sau, với 3 công ty con gồm One-Connection Singapore, One-Connection USA và One-Connection Vietnam có mặt ở San Jose (California, Mỹ), Thành phố Hồ Chí Minh (Việt Nam) và Singapore.
Là một doanh nhân thành đạt tại Việt Nam, ông cũng nổi bật với các ý kiến phê bình những rào cản từ phía các cơ quan quản lý viễn thông đối với sự phát triển của ngành công nghệ cao này.[9] Vì vậy, ngay tại quê nhà, One-Connection Việt Nam không được nghênh đón.[10] Tháng 3 năm 2009, Sở Thông tin và Truyền thông Thành phố Hồ Chí Minh ra quyết định buộc One-Connection Việt Nam ngừng cung cấp dịch vụ phone-to-phone và xử phạt hành chính, tịch thu các máy móc thiết bị vì dịch vụ này chưa được Bộ Thông tin và Truyền thông cho phép.[11] Không chấp nhận quyết định trên, One-Connection Việt Nam khiếu nại lên Bộ Thông tin và Truyền thông. Ngày 24 tháng 5 năm 2009, Trần Huỳnh Duy Thức bất ngờ bị bắt với thông tin ban đầu là "trộm cước viễn thông". Tuy nhiên, một thời gian ngắn sau, cả Lê Công Định, Lê Thăng Long đều lần lượt bị bắt và cùng với ông bị chính quyền cáo buộc tội "lật đổ chính quyền".[12] Trong khi đó, cơ quan chức năng đã không tìm ra bất kỳ bằng chứng nào chứng minh cho cáo buộc "trộm cước viễn thông" đối với Trần Huỳnh Duy Thức sau hàng tháng lục tìm hệ thống thiết bị và sổ sách công ty. Sau đó, vụ việc được chuyển thành khởi tố "kinh doanh trái phép". Theo sau việc bắt giữ, One-Connection Việt Nam và EIS, Inc. bị thanh tra thuế toàn bộ quá trình hoạt động trong những năm qua của hai công ty trong 3 tháng liên tiếp với lý do liên quan đến "xâm phạm an ninh quốc gia". Tuy nhiên, cơ quan điều tra đã không tìm được bằng chứng cáo buộc các công ty này trốn thuế. Không lâu sau đó, One-Connection Việt Nam bị rút giấy phép, và dự án mở rộng của EIS, Inc. ra Đà Nẵng để làm trung tâm hỗ trợ khách hàng toàn cầu cũng không được cấp phép.


Đến đây bạn đọc hãy tự chiêm nghiệm thêm về số phận của Steve Jobs nếu ông ấy ở xứ Lừa.

Ôi bỏ mẹ viết hình như quá 200 chữ rồi
 
Steve Lốp

“Cái tát” bước đầu lập nghiệp


Sau giải phóng Thủ đô (tháng 10/1954), ông Steve Lốp đã nuôi ý định rời miền quê Nga Sơn (Thanh Hóa) ra Hà Nội để lập nghiệp, thoát nghèo. Nhưng để thực hiện ý định ấy phải có tiền. Nhìn quanh nhà, ông Steve Lốp thấy đồ đạc không có gì đáng giá, ngoài mảnh ao trước nhà nên bàn với vợ bán ao. Ban đầu người vợ không chịu khiến ông phải thuyết phục nhiều ngày mới xong. Sau khi bán ao, ông Steve Lốp chia tiền làm đôi, một nửa giao cho vợ ở nhà nuôi con, còn lại ông “giắt lưng”để lên đường ra Hà Nội.

Lần đầu tới Hà Nội, Steve Lốp không tránh khỏi cảm giác lạ lẫm. Đường sá không biết, nên sau khi xuống ga Hàng Cỏ (nay là ga Hà Nội), ông cứ thuận chân mà đi. Đến phố Hàng Da, ông thấy một số cửa hàng bày bán và làm dép lốp (dép cao su) tại nhà. Ông Steve Lốp mê mẩn nhìn những người thợ lành nghề bóc từng chiếc lốp ô tô, rồi dùng dao thao tác như múa để gọt ra những chiếc dép lốp đều tăm tắp. Mải miết xem đến khi trời tối, ông vội tìm phòng trọ, rồi hôm sau quay lại nơi cũ để tiếp tục xem. Sau vài ngày như thế, ông Steve Lốp rụt rè xin với chủ cửa hàng được làm chân phụ việc. Ban đầu người chủ không nhận, nhưng thấy cửa hàng cũng nhiều việc vặt nên rồi cũng đồng ý.

Hằng ngày, ông Steve Lốp cần mẫn phụ việc không ngơi tay. Đến trưa, khi các người thợ ngả lưng, ông lại lặng lẽ cầm dao tập xén những mảnh cao su bỏ đi để học nghề. Sau nhiều ngày, thấy ông chăm chỉ lại ham học hỏi, người chủ thương tình mới dạy nghề cho. Vốn sáng ý lại khéo tay, nên không lâu sau “trình” của ông Steve Lốp đã ngang hàng với những người thợ lành nghề nhất của xưởng dép. Sau khi dành dụm được khoản vốn, ông Steve Lốp đã đưa vợ con lên Hà Nội để an tâm lập nghiệp.

Sau khi xin thôi việc để lập xưởng dép lốp riêng, ông Steve Lốp tiếp tục làm việc cật lực, tích cóp từng đồng kiếm được để nuôi khát vọng mở rộng sản xuất.Xưởng của ông ngày một phát triển, chất lượng dép cũng đảm bảo nên tiêu thụ được nhanh. Ban đầu, dép được bán khắp Hà Nội, sau được đưa tới một số tỉnh thành như Hải Dương, Hải Phòng, Quảng Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An... để tiêu thụ. Hàng sản xuất càng nhiều đồng nghĩa với nguyên liệu sản xuất cũng được đưa về nhiều hơn. Ngày ấy, người dân khu phố nơi gia đình ông Steve Lốp ở thường “tròn mắt” khi luôn thấy một lượng lớn lốp ô tô cũ được chuyển tới nhà ông. Trong những năm đầu của cơ chế bao cấp thời đó, khi mà chiếc lốp xe đạp cũng còn nằm trong mơ ước của đại đa số người dân, thì lượng lớn lốp ô tô chở về nhà ông Steve Lốp quả là chuyện lạ. Lời dị nghị cũng từ đó mà ra.

Rồi một ngày, khi có chồng lốp chất trong nhà ông đột ngột bị đổ khiến nhiều chiếc lốp lổm ngổm lăn ra hè đường thì “biến” đã xảy ra. Ngay hôm đó, một số cán bộ của Sở Tài chính Hà Nội đến nhà ông để kiểm đếm nguyên vật liệu, máy móc và tài sản của gia đình. Vài ngày sau, ông Steve Lốp choáng váng khi bản thân bị liệt vào danh sách... những tư sản mới nổi. Tài sản gia đình bị tịch thu toàn bộ, còn ông bị đi cải tạo. Trong thời gian bị giam giữ, ông Steve Lốp vẫn không hiểu tại sao một nông dân nghèo như ông, quanh năm làm việc quần quật, dè sẻn đến tận cùng việc chi tiêu để phát triển sản xuất mà bỗng chốc lại bị liệt vào tầng lớp tư sản?





“Cú vấp” của người đi trước thời cuộc

Vài năm sau, ông Steve Lốp được ra tù. Trong thâm tâm, người nông dân mới thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn này quyết không trở lại nghề cũ nữa vì nó đã biến ông trở thành “tư sản dép lốp”. Nhưng phần lớn tài sản gia đình hiện không còn, nếu không làm thì lấy gì nuôi vợ con?

Đang trăn trở với suy nghĩ trên, thì một người con bị hỏng bút máy xin ông mua cho chiếc khác. Ông bèn đến vài cửa hàng bách hóa nhưng không mua được loại bút Trường Sơn này vì thời đó đây là mặt hàng phân phối. Bí quá, ông phải mua bút tại “chợ đen” với giá cao. Về nhà, nghĩ bực mình, ông bèn tháo tung chiếc bút, thấy chỉ có vài bộ phận đơn giản mà sao thị trường lại khan hiếm đến thế?

Nghĩ mình có thể làm được những chiếc bút tương tự, ông bèn ra phố thuê thợ cơ khí làm cái khuôn, rồi mua nhựa phế thải về để mày mò cách làm. Sau vài tháng nghiên cứu, những chiếc bút máy không nhãn mác, nhưng chất lượng không thua bút Trường Sơn đã ra đời. Ông Steve Lốp mang một nắm bút ra Phòng Thủ công nghiệp quận Ba Đình đăng ký sản xuất. Những cán bộ ở đây bèn bơm mực vào từng chiếc bút, cẩn thận thử đi thử lại thấy đạt chất lượng nên cấp giấy phép. Từ đó, trên thị trường xuất hiện một loại bút mới giá rẻ, được bày bán khắp nơi. Hàng sản xuất lô nào bán hết lô đó khiến ông Steve Lốp giàu lên nhanh chóng.

Đang lúc làm ăn phát đạt, bất ngờ cán bộ tài chính lại đến kiểm tra đăng ký sản xuất của ông Steve Lốp. Mặc dù ông đã trình giấy phép sản xuất nhưng họ vẫn không chấp nhận. Sau đó, công an đến tịch thu toàn bộ mô-tơ, khuôn làm bút, hàng ngàn chi tiết bút tại nhà ông. Rồi ông Steve Lốp bị truy tố với tội danh tàng trữ và đầu cơ hàng hóa trái phép, bị kết án tù vài năm.

Lần nữa trắng tay sau khi ra tù, ông Steve Lốp bắt đầu sợ hai chữ “tư nhân”. Ông bèn xin làm việc tại một cơ sở làm hàng thủ công, rồi nhận thêm việc nối săm xe đạp để kiếm thêm thu nhập. Nhưng nhựa vá thời đó không tốt, khiến không ít lần việc nối hai đầu săm bị bong hoặc hở. Sau khi tìm hiểu, ông thấy tại một số nhà máy có không ít giày vải bị thải loại có đế bằng cao su nguyên chất nên đã mua vài đôi để chế thử nhựa vá săm. Sau khi ngâm đế giày cao su với dung dịch do ông pha chế, kết quả đã cho nhựa vá săm rất tốt. Việc vá săm của gia đình ông đạt hiệu suất cao, chất lượng, lại đảm bảo nên cho thu nhập tốt.

Khi đó, “máu” kinh doanh lại trỗi dậy nên ông Steve Lốp đã làm thêm nhựa vá săm để bán. Ý tưởng này đạt hiệu quả không ngờ, khi nhựa vá săm làm đến đâu bán hết đến đó. Ông Steve Lốp bèn xin nghỉ việc, bỏ cả làm thuê nối săm để dành thời gian sản xuất nhựa vá. Ông đến một số nhà máy, mua thanh lý giày thải loại để lấy đế giày cao su làm nhựa vá săm. Hàng của ông bán chạy đến nỗi, mỗi sáng đã có các chủ đại lý đến lấy hàng.

Tiếng lành đồn xa, một số khách hàng tại các tỉnh cũng đến mua với số lượng lớn khiến ông Steve Lốp lại giàu lên. Nhưng sự thịnh vượng ấy chỉ kéo dài được vài năm thì lời xì xào lại rộ lên: “Ông này giàu nhanh chắc lại làm ăn phi pháp”. Rồi một ngày, công an lại ập đến khám nhà, tịch thu đồ vật, bắt ông Steve Lốp với lý do từng có tiền án, nay lại làm ăn phi pháp.

Vinh quang và cay đắng từ lốp Quyết Thắng

Sau lần bị bắt trên, ông Steve Lốp được tha về vào năm 1974. Bấy giờ ông Steve Lốp đã gần 50 tuổi, về nhà nhìn vườn tược xác xơ cùng căn nhà cấp bốn mà thấy nao lòng. Khu đất đó, nay thuộc ngõ 135 phố Đội Cấn rộng cỡ 900 m2, ông mua đầu những năm 60 của thế kỷ trước. Đây là tài sản lớn nhất mà ông còn lại sau vài lần bị tịch thu tài sản và đi tù.

Sau khi ra tù, ông Steve Lốp không cam phận mà vẫn mầy mò tìm hướng sản xuất mặt hàng mới. Nhớ lại hồi làm dép cao su, khi xẻ lốp ô tô, ông thấy trong lốp có những lớp mành rất bền chắc nên tìm cách làm ra lớp mành này để đưa vào lốp xe đạp và xe máy sẽ rất tốt. Ngày đó, tại nhà máy cao su Sao Vàng cũng có nhiều hàng phế liệu, nên có thể mua thanh lý để chế tạo ra lốp. Và sau vài năm chuẩn bị và làm thử, khoảng đầu năm 1980 ông Steve Lốp cho ra đời những chiếc lốp xe đạp đầu tiên mang tên Quyết Thắng. Tiếp đó, ông vào Sài Gòn, đặt làm khuôn lốp xe máy theo tiêu chuẩn để sản xuất lốp xe máy cũng mang thương hiệu Quyết Thắng. Cùng thời gian này, ông cũng sản xuất lại nhựa vá săm mang tên Quyết Thắng.





Ảnh ông Steve Lốp (thứ 2 từ trái sang) trao đổi với khách nước ngoài trong gian hàng của mình tại Hội chợ Triển lãm Giảng Võ

Thời điểm đất nước còn bao cấp, việc ông Steve Lốp sản xuất lốp xe đạp, xe máy để bán trên thị trường gây tiếng vang lớn. Chất lượng lốp xe Quyết Thắng bảo đảm, riêng lốp xe đạp có thể sử dụng làm lốp xe thồ vì độ bền cao. Danh tiếng của ông Steve Lốp nổi như cồn, khiến mọi người đặt cho ông tên “Vua lốp”.

Tuy nhiên, giữa lúc mọi việc bắt đầu thăng hoa thì tai họa lại lần nữa ập xuống với “Vua lốp”, khi ông bị kết tội dùng cao su chính phẩm của nhà nước để sản xuất lốp. Mặc dù ông đã trình hợp đồng mua cao su phế liệu để sản xuất, rồi sản phẩm từng được trao huy chương tại Hội chợ, nhưng cơ quan có trách nhiệm vẫn không chấp thuận.

Rồi một buổi sáng, khi “Vua lốp” đang uống cà phê bên ngoài thì công an đến nhà để bắt ông. Nhận được tin báo, ông cho rằng mình không có tội nên đã bỏ trốn. Lần này, ngoài tài sản, căn nhà cũng bị tịch thu khiến vợ ông phải đưa gia đình đến nhà một người con trai để tá túc. Tuy nhiên, căn nhà cấp bốn này không đủ để lưu trú thêm chục người, nên người thân của “Vua lốp” phải dựng thêm lều bạt tại vỉa hè để ở.

Trong nhiều năm, họ vừa kiếm sống, vừa gửi đơn kêu oan cho ông. Sau nhiều năm, đơn kêu oan được giải quyết khi Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao ra quyết định đình chỉ vụ án. Đầu năm 1990, “Vua lốp” được trả lại nhà, nhưng tài sản của ông bị lần lữa chưa trả. Khi “Vua lốp” gửi đơn kiến nghị về việc này, có người đã can, thì ông nói: “Tôi vẫn kiến nghị nghĩa là vẫn tin tưởng ở lẽ phải”.

Sau khi nhận lại tài sản, “Vua lốp” Steve Lốp tiếp tục làm lốp thêm vài năm, đến năm 1995 thì nghỉ.





Câu chuyện trên cũng là để trả lời cho câu hỏi mà bộ giáo dục và học sinh đang tìm hiểu tại sao xứ Lừa vẫn chưa có Steve Jobs
 
Sửa lần cuối:

Câu chuyện trên cũng là để trả lời cho câu hỏi mà bộ giáo dục và học sinh đang tìm hiểu tại sao xứ Lừa vẫn chưa có Steve Jobs
Cảng và nhà nghỉ đã rút ra những sợi dây kinh nghiệm dài thoòng.
Hiểu rằng phải
  • Tự do sáng tạo cái lòn khi có tiền là mua đc hết
  • Cơ chế thử nghiệm cho cấp phép lun đéo cần kiểm thử
  • Chính sách linh hoạt kệ con mẹ thằng nào bị thiệt hại
  • Chấp nhận thất bại dù biết chắc là đéo thể tránh khỏi
Xin trân trọng giới thiệu tới pà con nhân dân mọi miền tổ quắc và hải ngoại trên thế giới một hệ sinh thái sờ típ giốp maze in vịt lôm:
Vĩnh gúp and vĩnh phát :burn_joss_stick: :burn_joss_stick: :burn_joss_stick:

OIP.Q1gpkcEZLwKPpdjd5cgrTwHaHa
 
Steve Lốp

“Cái tát” bước đầu lập nghiệp


Sau giải phóng Thủ đô (tháng 10/1954), ông Steve Lốp đã nuôi ý định rời miền quê Nga Sơn (Thanh Hóa) ra Hà Nội để lập nghiệp, thoát nghèo. Nhưng để thực hiện ý định ấy phải có tiền. Nhìn quanh nhà, ông Steve Lốp thấy đồ đạc không có gì đáng giá, ngoài mảnh ao trước nhà nên bàn với vợ bán ao. Ban đầu người vợ không chịu khiến ông phải thuyết phục nhiều ngày mới xong. Sau khi bán ao, ông Steve Lốp chia tiền làm đôi, một nửa giao cho vợ ở nhà nuôi con, còn lại ông “giắt lưng”để lên đường ra Hà Nội.

Lần đầu tới Hà Nội, Steve Lốp không tránh khỏi cảm giác lạ lẫm. Đường sá không biết, nên sau khi xuống ga Hàng Cỏ (nay là ga Hà Nội), ông cứ thuận chân mà đi. Đến phố Hàng Da, ông thấy một số cửa hàng bày bán và làm dép lốp (dép cao su) tại nhà. Ông Steve Lốp mê mẩn nhìn những người thợ lành nghề bóc từng chiếc lốp ô tô, rồi dùng dao thao tác như múa để gọt ra những chiếc dép lốp đều tăm tắp. Mải miết xem đến khi trời tối, ông vội tìm phòng trọ, rồi hôm sau quay lại nơi cũ để tiếp tục xem. Sau vài ngày như thế, ông Steve Lốp rụt rè xin với chủ cửa hàng được làm chân phụ việc. Ban đầu người chủ không nhận, nhưng thấy cửa hàng cũng nhiều việc vặt nên rồi cũng đồng ý.

Hằng ngày, ông Steve Lốp cần mẫn phụ việc không ngơi tay. Đến trưa, khi các người thợ ngả lưng, ông lại lặng lẽ cầm dao tập xén những mảnh cao su bỏ đi để học nghề. Sau nhiều ngày, thấy ông chăm chỉ lại ham học hỏi, người chủ thương tình mới dạy nghề cho. Vốn sáng ý lại khéo tay, nên không lâu sau “trình” của ông Steve Lốp đã ngang hàng với những người thợ lành nghề nhất của xưởng dép. Sau khi dành dụm được khoản vốn, ông Steve Lốp đã đưa vợ con lên Hà Nội để an tâm lập nghiệp.

Sau khi xin thôi việc để lập xưởng dép lốp riêng, ông Steve Lốp tiếp tục làm việc cật lực, tích cóp từng đồng kiếm được để nuôi khát vọng mở rộng sản xuất.Xưởng của ông ngày một phát triển, chất lượng dép cũng đảm bảo nên tiêu thụ được nhanh. Ban đầu, dép được bán khắp Hà Nội, sau được đưa tới một số tỉnh thành như Hải Dương, Hải Phòng, Quảng Ninh, Thanh Hóa, Nghệ An... để tiêu thụ. Hàng sản xuất càng nhiều đồng nghĩa với nguyên liệu sản xuất cũng được đưa về nhiều hơn. Ngày ấy, người dân khu phố nơi gia đình ông Steve Lốp ở thường “tròn mắt” khi luôn thấy một lượng lớn lốp ô tô cũ được chuyển tới nhà ông. Trong những năm đầu của cơ chế bao cấp thời đó, khi mà chiếc lốp xe đạp cũng còn nằm trong mơ ước của đại đa số người dân, thì lượng lớn lốp ô tô chở về nhà ông Steve Lốp quả là chuyện lạ. Lời dị nghị cũng từ đó mà ra.

Rồi một ngày, khi có chồng lốp chất trong nhà ông đột ngột bị đổ khiến nhiều chiếc lốp lổm ngổm lăn ra hè đường thì “biến” đã xảy ra. Ngay hôm đó, một số cán bộ của Sở Tài chính Hà Nội đến nhà ông để kiểm đếm nguyên vật liệu, máy móc và tài sản của gia đình. Vài ngày sau, ông Steve Lốp choáng váng khi bản thân bị liệt vào danh sách... những tư sản mới nổi. Tài sản gia đình bị tịch thu toàn bộ, còn ông bị đi cải tạo. Trong thời gian bị giam giữ, ông Steve Lốp vẫn không hiểu tại sao một nông dân nghèo như ông, quanh năm làm việc quần quật, dè sẻn đến tận cùng việc chi tiêu để phát triển sản xuất mà bỗng chốc lại bị liệt vào tầng lớp tư sản?





“Cú vấp” của người đi trước thời cuộc

Vài năm sau, ông Steve Lốp được ra tù. Trong thâm tâm, người nông dân mới thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn này quyết không trở lại nghề cũ nữa vì nó đã biến ông trở thành “tư sản dép lốp”. Nhưng phần lớn tài sản gia đình hiện không còn, nếu không làm thì lấy gì nuôi vợ con?

Đang trăn trở với suy nghĩ trên, thì một người con bị hỏng bút máy xin ông mua cho chiếc khác. Ông bèn đến vài cửa hàng bách hóa nhưng không mua được loại bút Trường Sơn này vì thời đó đây là mặt hàng phân phối. Bí quá, ông phải mua bút tại “chợ đen” với giá cao. Về nhà, nghĩ bực mình, ông bèn tháo tung chiếc bút, thấy chỉ có vài bộ phận đơn giản mà sao thị trường lại khan hiếm đến thế?

Nghĩ mình có thể làm được những chiếc bút tương tự, ông bèn ra phố thuê thợ cơ khí làm cái khuôn, rồi mua nhựa phế thải về để mày mò cách làm. Sau vài tháng nghiên cứu, những chiếc bút máy không nhãn mác, nhưng chất lượng không thua bút Trường Sơn đã ra đời. Ông Steve Lốp mang một nắm bút ra Phòng Thủ công nghiệp quận Ba Đình đăng ký sản xuất. Những cán bộ ở đây bèn bơm mực vào từng chiếc bút, cẩn thận thử đi thử lại thấy đạt chất lượng nên cấp giấy phép. Từ đó, trên thị trường xuất hiện một loại bút mới giá rẻ, được bày bán khắp nơi. Hàng sản xuất lô nào bán hết lô đó khiến ông Steve Lốp giàu lên nhanh chóng.

Đang lúc làm ăn phát đạt, bất ngờ cán bộ tài chính lại đến kiểm tra đăng ký sản xuất của ông Steve Lốp. Mặc dù ông đã trình giấy phép sản xuất nhưng họ vẫn không chấp nhận. Sau đó, công an đến tịch thu toàn bộ mô-tơ, khuôn làm bút, hàng ngàn chi tiết bút tại nhà ông. Rồi ông Steve Lốp bị truy tố với tội danh tàng trữ và đầu cơ hàng hóa trái phép, bị kết án tù vài năm.

Lần nữa trắng tay sau khi ra tù, ông Steve Lốp bắt đầu sợ hai chữ “tư nhân”. Ông bèn xin làm việc tại một cơ sở làm hàng thủ công, rồi nhận thêm việc nối săm xe đạp để kiếm thêm thu nhập. Nhưng nhựa vá thời đó không tốt, khiến không ít lần việc nối hai đầu săm bị bong hoặc hở. Sau khi tìm hiểu, ông thấy tại một số nhà máy có không ít giày vải bị thải loại có đế bằng cao su nguyên chất nên đã mua vài đôi để chế thử nhựa vá săm. Sau khi ngâm đế giày cao su với dung dịch do ông pha chế, kết quả đã cho nhựa vá săm rất tốt. Việc vá săm của gia đình ông đạt hiệu suất cao, chất lượng, lại đảm bảo nên cho thu nhập tốt.

Khi đó, “máu” kinh doanh lại trỗi dậy nên ông Steve Lốp đã làm thêm nhựa vá săm để bán. Ý tưởng này đạt hiệu quả không ngờ, khi nhựa vá săm làm đến đâu bán hết đến đó. Ông Steve Lốp bèn xin nghỉ việc, bỏ cả làm thuê nối săm để dành thời gian sản xuất nhựa vá. Ông đến một số nhà máy, mua thanh lý giày thải loại để lấy đế giày cao su làm nhựa vá săm. Hàng của ông bán chạy đến nỗi, mỗi sáng đã có các chủ đại lý đến lấy hàng.

Tiếng lành đồn xa, một số khách hàng tại các tỉnh cũng đến mua với số lượng lớn khiến ông Steve Lốp lại giàu lên. Nhưng sự thịnh vượng ấy chỉ kéo dài được vài năm thì lời xì xào lại rộ lên: “Ông này giàu nhanh chắc lại làm ăn phi pháp”. Rồi một ngày, công an lại ập đến khám nhà, tịch thu đồ vật, bắt ông Steve Lốp với lý do từng có tiền án, nay lại làm ăn phi pháp.

Vinh quang và cay đắng từ lốp Quyết Thắng

Sau lần bị bắt trên, ông Steve Lốp được tha về vào năm 1974. Bấy giờ ông Steve Lốp đã gần 50 tuổi, về nhà nhìn vườn tược xác xơ cùng căn nhà cấp bốn mà thấy nao lòng. Khu đất đó, nay thuộc ngõ 135 phố Đội Cấn rộng cỡ 900 m2, ông mua đầu những năm 60 của thế kỷ trước. Đây là tài sản lớn nhất mà ông còn lại sau vài lần bị tịch thu tài sản và đi tù.

Sau khi ra tù, ông Steve Lốp không cam phận mà vẫn mầy mò tìm hướng sản xuất mặt hàng mới. Nhớ lại hồi làm dép cao su, khi xẻ lốp ô tô, ông thấy trong lốp có những lớp mành rất bền chắc nên tìm cách làm ra lớp mành này để đưa vào lốp xe đạp và xe máy sẽ rất tốt. Ngày đó, tại nhà máy cao su Sao Vàng cũng có nhiều hàng phế liệu, nên có thể mua thanh lý để chế tạo ra lốp. Và sau vài năm chuẩn bị và làm thử, khoảng đầu năm 1980 ông Steve Lốp cho ra đời những chiếc lốp xe đạp đầu tiên mang tên Quyết Thắng. Tiếp đó, ông vào Sài Gòn, đặt làm khuôn lốp xe máy theo tiêu chuẩn để sản xuất lốp xe máy cũng mang thương hiệu Quyết Thắng. Cùng thời gian này, ông cũng sản xuất lại nhựa vá săm mang tên Quyết Thắng.





Ảnh ông Steve Lốp (thứ 2 từ trái sang) trao đổi với khách nước ngoài trong gian hàng của mình tại Hội chợ Triển lãm Giảng Võ

Thời điểm đất nước còn bao cấp, việc ông Steve Lốp sản xuất lốp xe đạp, xe máy để bán trên thị trường gây tiếng vang lớn. Chất lượng lốp xe Quyết Thắng bảo đảm, riêng lốp xe đạp có thể sử dụng làm lốp xe thồ vì độ bền cao. Danh tiếng của ông Steve Lốp nổi như cồn, khiến mọi người đặt cho ông tên “Vua lốp”.

Tuy nhiên, giữa lúc mọi việc bắt đầu thăng hoa thì tai họa lại lần nữa ập xuống với “Vua lốp”, khi ông bị kết tội dùng cao su chính phẩm của nhà nước để sản xuất lốp. Mặc dù ông đã trình hợp đồng mua cao su phế liệu để sản xuất, rồi sản phẩm từng được trao huy chương tại Hội chợ, nhưng cơ quan có trách nhiệm vẫn không chấp thuận.

Rồi một buổi sáng, khi “Vua lốp” đang uống cà phê bên ngoài thì công an đến nhà để bắt ông. Nhận được tin báo, ông cho rằng mình không có tội nên đã bỏ trốn. Lần này, ngoài tài sản, căn nhà cũng bị tịch thu khiến vợ ông phải đưa gia đình đến nhà một người con trai để tá túc. Tuy nhiên, căn nhà cấp bốn này không đủ để lưu trú thêm chục người, nên người thân của “Vua lốp” phải dựng thêm lều bạt tại vỉa hè để ở.

Trong nhiều năm, họ vừa kiếm sống, vừa gửi đơn kêu oan cho ông. Sau nhiều năm, đơn kêu oan được giải quyết khi Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao ra quyết định đình chỉ vụ án. Đầu năm 1990, “Vua lốp” được trả lại nhà, nhưng tài sản của ông bị lần lữa chưa trả. Khi “Vua lốp” gửi đơn kiến nghị về việc này, có người đã can, thì ông nói: “Tôi vẫn kiến nghị nghĩa là vẫn tin tưởng ở lẽ phải”.

Sau khi nhận lại tài sản, “Vua lốp” Steve Lốp tiếp tục làm lốp thêm vài năm, đến năm 1995 thì nghỉ.





Câu chuyện trên cũng là để trả lời cho câu hỏi mà bộ giáo dục và học sinh đang tìm hiểu tại sao xứ Lừa vẫn chưa có Steve Jobs
xứ súc vật
Chỉ đày đọa người khác là giỏi
 
Top